Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn VậtChương 163: Vương Đằng bắt đầu lại từ đầu**
**CHƯƠNG 163: VƯƠNG ĐẰNG BẮT ĐẦU LẠI TỪ ĐẦU**
Bách Thiết Trấn.
Đúng như cái tên của nó, thị trấn nhỏ nằm dưới chân dãy núi Thiên Vân này quanh năm bao phủ bởi một tầng khói xám đặc quánh và tiếng đe búa nện xuống đe thép chan chát. Ở đây không có tiếng chim hót, không có hương hoa cỏ linh khiết của các tông môn tiên gia, chỉ có mùi than đá cháy nồng và mùi mồ hôi mặn chát của những gã thợ rèn thô kệch.
Trong một góc khuất của con phố phía Đông, có một tiệm rèn xập xệ, bảng hiệu treo xiêu vẹo chỉ vỏn vẹn một chữ: "Rèn".
"Keng! Keng! Keng!"
Tiếng búa gõ vào sắt nung vang lên đều đặn đến mức đáng sợ. Nếu ai đó có một chiếc đồng hồ bấm giây của Lục Diệp, họ sẽ kinh ngạc phát hiện ra rằng khoảng cách giữa mỗi nhát búa đều chính xác đến 0,01 giây, không sai một ly.
Người cầm búa là một thanh niên. Hắn không mặc áo, để lộ khuôn mặt từng một thời phong lưu tuấn tú, nhưng giờ đây đã sạm đi vì ám khói và nhiệt độ. Đôi mắt vốn luôn rực rỡ hào quang của "Khí Vận Chi Tử" nay trở nên tĩnh lặng như mặt hồ không gợn sóng, chỉ còn phản chiếu màu đỏ rực của khối sắt nung trên đe.
Hắn chính là Vương Đằng.
Vương Đằng của ngày xưa, chỉ cần đi dạo một vòng cũng có thể nhặt được linh thạch, chỉ cần vấp ngã cũng có thể rơi vào hang động của tiền nhân để lại truyền thừa. Nhưng giờ đây, khí vận ấy đã bị Lục Diệp dùng cái gọi là "Thuật toán tối ưu hóa quy luật" bóc tách sạch sẽ. Lục Diệp từng nói với hắn một câu trước khi đuổi hắn xuống núi:
"Vương Đằng, khí vận là một loại mã độc khiến ngươi lười tư duy. Muốn tìm lại Đạo của mình, hãy đi học cách làm sao để biến một khối sắt vụn thành một thanh đao mà không cần đến ông trời giúp sức."
Vương Đằng lúc đó đã phỉ nhổ vào mặt Lục Diệp, cho rằng đó là lời sỉ nhục. Nhưng sau ba tháng lưu lạc, bị mất hết tu vi, bị những kẻ trước đây từng quỳ lạy mình giờ lại sỉ nhục mình, hắn rốt cuộc đã dừng chân tại đây.
Hắn cầm lấy cuốn sổ tay mà Lục Diệp "tặng" cho mình – thứ mà Lục Diệp gọi là *Sổ tay hướng dẫn cơ học vật chất cho người mới bắt đầu*.
"Hô…"
Vương Đằng thở ra một hơi nóng hổi, mồ hôi chảy ròng ròng trên những thớ cơ săn chắc. Hắn nhìn khối sắt trên đe, trong đầu lẩm bẩm những dòng chữ khô khan trong cuốn sổ: *"Sắt là một mạng tinh thể. Khi ngươi nung nóng, các nguyên tử bắt đầu dao động mạnh hơn. Nhát búa của ngươi không phải là nện vào sắt, mà là đang sắp xếp lại trật tự cho chúng. Nếu ngươi nện không đều, nội ứng lực sẽ khiến thanh đao tự gãy từ bên trong mà không cần đối thủ chạm vào."*
"Lục Diệp, ngươi đúng là đồ điên." Vương Đằng lầm bầm, nhưng đôi mắt hắn lại cực kỳ tập trung. "Nhưng cái lý thuyết điên rồ của ngươi… dường như lại rất thật."
"Cạch!"
Cánh cửa gỗ mục nát của tiệm rèn bị đẩy ra. Một gã thiếu gia địa phương tên là Lý Phú, dẫn theo hai tên thuộc hạ tiến vào. Lý Phú ném một khối quặng lấp lánh màu xanh lên bàn, khinh khỉnh nói:
– Này, gã thợ rèn mới đến! Ta nghe nói ngươi rèn đồ rất chuẩn xác. Đây là Thanh Linh Thạch, giá trị ba trăm linh thạch cấp thấp. Hãy rèn cho ta một thanh đoản kiếm. Yêu cầu của ta rất đơn giản: Phải thật hào nhoáng, phải có linh khí dao động mạnh mẽ.
Vương Đằng không ngẩng đầu lên, nhát búa thứ 9.998 nện xuống, làm bắn ra một tia lửa hình rẻ quạt tuyệt đẹp. Hắn thản nhiên đáp:
– Ta không rèn đoản kiếm. Tiệm này chỉ rèn dao thái thịt, liềm cắt cỏ và cuốc đất.
Lý Phú sững sờ, rồi cười sặc sụa:
– Ngươi bị khùng à? Có phôi thép tốt thế này lại đi rèn cuốc? Ngươi có biết giá trị của Thanh Linh Thạch này không? Nó đủ để mua mười cái tiệm rèn nát này của ngươi đấy!
Vương Đằng dừng búa. Hắn cầm khối Thanh Linh Thạch lên, đưa sát mắt nhìn. Một dòng dữ liệu (theo cách gọi của Lục Diệp) tự động chạy qua não hắn: *Thanh Linh Thạch: Độ tinh khiết 65%, lẫn tạp chất lưu huỳnh và phốt pho. Cấu trúc không bền, nếu rèn đoản kiếm mà không khử tạp chất theo quy tắc nhiệt luyện 4 giai đoạn, khi va chạm với vật cứng sẽ phát nổ do quá tải linh áp nội bộ.*
Vương Đằng ném khối thạch trở lại bàn, giọng lạnh lùng:
– Khối đá này của ngươi nhìn thì hào nhoáng, nhưng bên trong mục nát. Rèn kiếm chỉ để làm vật trang trí cho kẻ thiếu hiểu biết như ngươi thì được, chứ mang đi chiến đấu, chẳng khác nào mang theo một quả bom nổ chậm bên mình. Ta khuyên ngươi nên đem về nghiền nhỏ làm phấn trang điểm cho các tiểu thư, có lẽ sẽ hữu ích hơn.
Lý Phú đỏ mặt tía tai:
– Ngươi… ngươi dám nhục mạ ta? Ngươi chỉ là một thằng thợ rèn thấp kém!
– Ta không nhục mạ ngươi, ta đang "phân tích dữ liệu" cho ngươi thôi. – Vương Đằng bắt chước cái giọng điệu tỉnh bơ của Lục Diệp, dù trong lòng hắn thấy mình nói câu này nghe thực sự rất "đáng đòn".
– Đánh nó cho ta! Đập nát cái tiệm này! – Lý Phú hét lên.
Hai tên thuộc hạ tu vi Luyện Khí tầng ba lao tới. Vương Đằng không hề bối rối. Nếu là trước đây, hắn sẽ dùng một chiêu "Long Thần Công" hoa mỹ nghiền nát đối thủ. Nhưng giờ hắn không có linh lực.
Tuy nhiên, hắn có nhãn lực.
Trong mắt Vương Đằng lúc này, chuyển động của tên thuộc hạ bên trái giống như một biểu đồ hình sin đầy lỗi.
"Trọng tâm lệch về bên phải 15 độ. Khớp gối lỏng lẻo do tu luyện công pháp rác rưởi. Thời gian vung tay quá chậm, chậm mất 0,4 giây so với tiêu chuẩn."
Vương Đằng lách người sang trái đúng hai tấc. Tên thuộc hạ vấp phải chính cái chân mình mà ngã nhào vào đống xỉ than đỏ rực, gào lên thảm thiết. Tên thứ hai vung kiếm chém xuống. Vương Đằng dùng kìm kẹp sắt nóng hổi đưa lên, không phải đỡ kiếm, mà là chọc thẳng vào khớp cổ tay của đối phương.
"Cắc!"
Một tiếng rắc khô khốc. Thanh kiếm rơi xuống đất. Tên thuộc hạ ôm tay lùi lại, mặt trắng bệch.
Vương Đằng cầm lấy nhát búa cuối cùng của mình, gõ nhẹ lên khối sắt nung đã nguội dần.
"Keng!"
Âm thanh thanh thúy lan tỏa khắp gian phòng, át cả tiếng la hét. Một luồng sóng âm kỳ lạ chấn động khiến Lý Phú cảm thấy màng nhĩ đau buốt.
– Cút. – Vương Đằng chỉ nói một chữ.
Đám người Lý Phú sợ hãi bỏ chạy, không quên để lại vài lời đe dọa sáo rỗng. Vương Đằng chẳng buồn quan tâm. Hắn nhìn lại thành phẩm của mình: Một thanh đao thái thịt màu xám tro, không có bất kỳ hoa văn nào, không có linh quang tỏa ra.
Hắn cầm thanh đao lên, đưa ra trước ánh nắng lẻ loi xuyên qua khe cửa.
– Lục Diệp, ngươi nói đúng. Sự thật không nằm ở hào quang bên ngoài, mà nằm ở tính toàn vẹn của cấu trúc. Thanh đao này, dù không có linh lực, nhưng độ cứng của nó… đủ để chém gãy pháp bảo hạng bét của những tên đệ tử ngoại môn kia.
Vương Đằng khẽ mỉm cười, nụ cười không còn sự kiêu ngạo của một vị thần, mà là sự thỏa mãn của một người lao động.
Tối hôm đó, Vương Đằng ngồi bên bếp lò đã tắt, mở cuốn sổ tay của Lục Diệp đến trang tiếp theo. Ở đó có ghi một dòng chữ nhỏ mà hắn chưa từng chú ý:
*"Vương Đằng, nếu ngươi đã rèn được thanh đao đầu tiên mà không dùng đến một tia linh lực nào, thì chúc mừng ngươi, ngươi đã bắt đầu học được cách 'Hacker' quy luật thế giới rồi. Bước tiếp theo: Hãy rèn cho ta một bộ bánh răng đồng bộ, ta cần nó cho cái máy pha cà phê của mình. Lưu ý: Độ sai lệch không được quá 0,001 mm, nếu không ta sẽ cho Mạnh Hùng sang đọc thơ cho ngươi nghe cả đêm."*
Vương Đằng rùng mình khi nghĩ đến tiếng thơ của Mạnh Hùng – thứ mà hắn coi là đòn tấn công tinh thần khủng khiếp nhất nhân gian.
– Tên khốn Lục Diệp này… hắn coi ta là nô lệ lao động của hắn chắc?
Hắn mắng thì mắng, nhưng tay vẫn vươn ra lấy khối đồng phế liệu đặt lên đe.
Hắn nhận ra rằng, từ khi bắt đầu phân tích những thứ nhỏ bé nhất, đơn giản nhất như một khối sắt, trái tim vốn luôn nóng nảy của hắn lại trở nên vững chãi hơn bao giờ hết. Hắn không còn mong chờ Thiên đạo ban tặng cơ duyên nữa. Hắn đang tự tay tạo ra "cơ duyên" cho chính mình.
Sáng sớm hôm sau, cả Bách Thiết Trấn kinh động. Không phải vì có bảo vật xuất thế, mà vì một chuyện kỳ lạ hơn nhiều.
Gã thợ rèn ở tiệm "Rèn" treo một tấm bảng thông báo trước cửa:
*"Nhận phân tích và sửa chữa mọi loại công cụ lao động. Phí dịch vụ: Hai cái bánh bao nhân thịt hoặc thông số kỹ thuật của bất kỳ loại vật liệu lạ nào. Chú thích: Không nhận chế tạo pháp bảo rác rưởi để khoe khoang."*
Vương Đằng ngồi đó, tay cầm một chiếc thước kẹp bằng đồng tự chế, tỉ mỉ đo đạc một cái liềm gãy của một bà lão nông dân.
– Bà lão, cái liềm này của bà bị gãy là do tỉ lệ carbon quá cao, lại tôi quá đà trong nước lạnh dẫn đến giòn. Để cháu 'debug' lại cho bà, bảo đảm bà cắt cỏ cả năm không cần mài.
Bà lão ngơ ngác không hiểu "carbon" hay "debug" là cái gì, nhưng thấy vẻ mặt nghiêm túc và đôi bàn tay khéo léo của thanh niên trẻ, bà liền tin tưởng giao món đồ đi.
Ở một nơi xa xôi trên đỉnh Thiên Cơ Phủ, Lục Diệp đang nhìn vào một bảng thông số đang nhảy múa trên màn hình hư ảo.
– Ồ, biến số mang tên Vương Đằng đã chuyển từ màu đỏ sang màu xanh lá cây ổn định rồi sao? Tốc độ đồng bộ với thực tế tăng 400%. Xem ra, cho hắn đi rèn sắt là một quyết định 'logic' nhất mà mình từng thực hiện.
Lục Diệp nhấp một ngụm trà, mỉm cười:
– Rèn đi, Vương Đằng. Đợi khi ngươi rèn đủ mười vạn bánh răng cho ta, ngươi sẽ thấy thế giới này thực chất chỉ là một cái máy khổng lồ. Và lúc đó, chúng ta sẽ cùng nhau tháo tung nó ra xem bên trong có gì.
Dưới chân núi Thiên Vân, tiếng búa lại vang lên: "Keng! Keng! Keng!"
Đó không chỉ là tiếng rèn sắt, đó là tiếng tim đập của một con mãnh hổ đang thu mình lại để chờ ngày thay đổi hoàn toàn lớp da cũ kỹ của mình. Vương Đằng – kẻ từng đại diện cho "Khí vận", giờ đây đang dùng đôi tay đầy vết chai sần để đại diện cho "Sự chính xác".
Hắn bắt đầu nhận ra, làm một người thợ rèn chăm chỉ, dường như còn thú vị hơn làm một thiên tài cô độc nhiều. Nhất là khi hắn có thể dùng lý trí để giải mã những thứ mà trước đây hắn chỉ biết chấp nhận như một định mệnh.
Chương này kết thúc khi mặt trời mọc lên, ánh nắng vàng rực rỡ chiếu thẳng vào khuôn mặt đẫm mồ hôi của Vương Đằng, người lúc này đang cầm một chiếc bánh bao nhân thịt, miệng lẩm bẩm về "ứng suất nội" và "tối ưu hóa cấu trúc bề mặt".
Thế giới này quả thật đang trở nên điên rồ theo cách của Lục Diệp. Nhưng với Vương Đằng, đây là lần đầu tiên hắn cảm thấy mình thực sự… đang sống.