Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 164: Những hầm ngục (Dungeon) xuất hiện**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 16:11:45 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 164: NHỮNG HẦM NGỤC (DUNGEON) XUẤT HIỆN**

Sáng sớm, tại sảnh chính của Vạn Vật Các chi nhánh Thiên Vân, một tiếng "tạch" khô khốc vang lên, cắt ngang bầu không khí yên bình của núi rừng.

Lục Diệp đang ngồi tựa lưng vào chiếc ghế bành bọc da yêu báo, trên đùi là một chiếc bàn tính bằng đồng bóng loáng nhưng có kết cấu cực kỳ kỳ lạ—nó không có hạt gảy, mà là những phiến đá phù văn mỏng dính trượt trên các rãnh tinh thạch. Đôi mắt hắn hơi nheo lại, một màn hình hư ảo mờ nhạt chỉ mình hắn thấy đang cuộn lên những dòng dữ liệu màu xanh lục đậm.

"Kỳ quái…" Lục Diệp lầm bầm, ngón tay gõ nhịp trên mặt bàn. "Nồng độ linh khí khu vực phía Đông Nam tăng đột biến theo hàm mũ trong vòng 6 giờ qua, nhưng áp suất linh lực cục bộ lại không hề có dấu hiệu tản ra. Theo định luật bảo toàn, đáng lẽ chỗ đó phải nổ tung rồi mới đúng."

Ở phía đối diện, Mạnh Hùng đang gồng đôi bắp tay to như bắp đùi để… cầm một cây bút lông nhỏ xíu, hì hục viết trên giấy xuyến chỉ. Hắn ngước lên, lau mồ hôi trên trán:

"Lục huynh, huynh lại nói tiếng chim rồi. Hay là chỗ đó có linh bảo xuất thế? Ta cảm nhận được một luồng chiến ý dâng trào từ hướng đó, giống như một bài thơ hào hùng đang chờ ngày khai bút vậy! Để ta ngâm một câu: *Đông Nam khí bốc tận mây xanh, Lão Mạnh cầm đao xẻ tan tành…*"

"Dừng!" Lục Diệp dứt khoát giơ tay. "Ngươi đừng làm ô nhiễm thính giác của ta bằng mớ vần điệu lộn xộn đó nữa. Nghe này, không có linh bảo nào cả. Có cái gì đó… đang 'tải xuống' (download) thực tại này."

Đúng lúc đó, Tuyết Thanh Nguyệt từ hậu viện bước ra. Nàng hôm nay diện bộ võ phục gọn gàng, thanh kiếm Băng Tâm vắt vẻo bên hông. Kể từ khi theo Lục Diệp thực hiện bài tập "nhịp điệu khai thông khí huyết", khí chất của nàng không còn lạnh đến thấu xương nữa mà mang theo một sự linh động khó tả.

"Lục Diệp, lời đồn từ các tán tu vừa truyền tới. Tại thung lũng Hắc Phong phía Đông Nam, không gian đột nhiên rách ra một đường lớn, nhưng bên trong không phải hư vô mà là một lối vào dẫn đến một kiến trúc bằng đá cổ xưa. Rất nhiều người đã xông vào, nhưng chưa thấy ai trở ra."

Lục Diệp bật dậy, mắt sáng lên như nhìn thấy một dự án phần mềm mới: "Lối vào kiến trúc? Có quái vật không?"

"Có người báo lại thấy những bóng đen to lớn mang theo hơi thở của linh thú, nhưng cử động lại rất rập khuôn." Tuyết Thanh Nguyệt cau mày.

Lục Diệp cười đánh rầm một cái xuống bàn: "Chính nó! Glitch Zone đã ổn định. Đây không phải là di tích cổ đại, đây là một 'Dungeon' — hầm ngục tài nguyên. Đi thôi, chúng ta đi xem Thiên Đạo xử lý rác thải dữ liệu như thế nào!"

Thung lũng Hắc Phong lúc này vốn đã âm u, nay lại càng thêm quỷ dị.

Giữa không trung, một vết nứt dài chừng mười trượng lơ lửng, mép của vết nứt không có những tia chớp không gian đáng sợ, mà trái lại, nó phẳng lỳ như thể có ai đó dùng kéo cắt một lỗ trên một bức tranh. Bên trong lỗ hổng ấy là một hành lang bằng đá hoa cương, ánh đèn dầu leo lét tự cháy trên vách tường, tỏa ra thứ ánh sáng xanh xám.

Lục Diệp cùng Mạnh Hùng và Tuyết Thanh Nguyệt đứng trước lối vào. Xung quanh đó, không ít tu sĩ đang xì xào bàn tán, kẻ thì ham hố muốn xông vào kiếm tiền, kẻ thì sợ hãi lùi bước.

Lục Diệp không vội vào, hắn lấy từ trong túi trữ vật ra một thiết bị kỳ quái gồm một ống đồng và mấy thấu kính tinh thạch ghép lại—cái mà hắn gọi là "Máy quét mật độ dữ liệu". Hắn nhìn qua ống ngắm, môi lẩm bẩm:

"Kết cấu bề mặt: 90% vật chất cứng. Nồng độ linh khí: Gấp 5 lần bên ngoài. Phản ứng sinh mệnh: 0. Ồ… thú vị chưa."

"Không có sinh mệnh?" Tuyết Thanh Nguyệt ngạc nhiên. "Nhưng họ nói có quái vật."

"Nàng gọi chúng là quái vật, ta gọi chúng là 'Hộ vệ kịch bản' (Guard Script)." Lục Diệp hạ máy quét xuống, hưng phấn giải thích. "Các người có bao giờ thắc mắc tại sao linh thảo nghìn năm cứ thích mọc trong hang động của yêu thú không? Tại sao bí cảnh luôn có một đống linh thạch vương vãi trên đất cho chúng ta nhặt?"

Mạnh Hùng gãi đầu: "Vì ông trời ban phúc?"

"Ban phúc cái đầu ngươi!" Lục Diệp gõ vào cái đầu trọc của Mạnh Hùng. "Thế giới này là một hệ thống khổng lồ. Tu sĩ chúng ta hút linh khí, hóa hóa vạn vật, tạo ra rất nhiều 'phế phẩm' năng lượng. Nếu Thiên Đạo không tái chế chỗ năng lượng đó, cả thế giới sẽ bị nổ tung vì nghẽn dữ liệu. Những hầm ngục này chính là bộ lọc. Nó nén tất cả linh khí dư thừa thành vật phẩm có thực thể, rồi tạo ra những con quái vật từ tàn niệm để bảo vệ chỗ tài nguyên đó, chờ người đến 'dọn dẹp'. Đánh bại quái vật, lấy tài nguyên đi, chính là chúng ta đang giúp thế giới tản nhiệt. Đây là cơ chế tuần hoàn cơ bản nhất!"

Tuyết Thanh Nguyệt và Mạnh Hùng ngơ ngác nhìn nhau. Dù chẳng hiểu mấy thuật ngữ "tản nhiệt" hay "tuần hoàn dữ liệu", nhưng họ nghe ra một điều: Vào đây đánh quái là có đồ ngon.

"Vào thôi!"

Vừa bước qua cửa, cảm giác trọng lực đột ngột thay đổi. Một thông báo đỏ lòm hiện ra trong nhãn thần phân tích của Lục Diệp:

**[Thông báo: Đang truy cập phân vùng vùng dữ liệu tạm 'Hắc Phong Dungeon – Tầng 1']**
**[Trạng thái: Ổn định. Độ khó: Nhập Mã Cảnh đến Cấu Trúc Cảnh]**

"Cẩn thận!" Tuyết Thanh Nguyệt tuốt kiếm.

Từ trong bóng tối, một loạt những tiếng sột soạt vang lên. Những sinh vật cao gần hai mét, hình thù giống như chó sói nhưng cơ thể lại cấu thành từ những khối đá đen thẫm bò ra. Đôi mắt chúng không có đồng tử, chỉ là hai đốm lửa xanh rực rỡ.

"Thơ tới rồi!" Mạnh Hùng hét lớn, nâng chiếc trọng đao to bản định lao lên. "Sói đá mắt xanh, mặt nhìn trông rất lanh, ta cho một đao… thành đá dăm xanh xanh!"

"Mạnh Hùng, dừng lại ngay!" Lục Diệp quát. "Đừng dùng lực bừa bãi. Phía sau khuỷu chân trái của con sói dẫn đầu, tần số rung động của linh khí ở đó không đồng nhất, đó là điểm yếu khớp nối. Thanh Nguyệt, 45 độ hướng về phía trước, dùng kiếm chiêu 'Sương Giáng' đâm vào ngực con thứ ba bên phải, cách trung tâm ba phân!"

Tuyết Thanh Nguyệt gần như phản xạ có điều kiện theo lời Lục Diệp. Kiếm quang lạnh lẽo lóe lên, đúng vị trí Lục Diệp chỉ định.

"Rắc!"

Con sói đá vốn đang nhe nanh dữ tợn bỗng nhiên khựng lại, toàn bộ cấu trúc đá của nó vỡ vụn thành từng mảnh nhỏ, hoàn toàn không có máu chảy ra. Thay vào đó, một khối tinh thạch nhỏ màu xám nhạt rơi ra từ trong đống đá vụn.

"Thấy chưa?" Lục Diệp nhặt khối tinh thạch lên, xoay xoay dưới ánh sáng. "Linh thạch hạ phẩm tinh khiết 100%, không cần luyện hóa thêm. Đây chính là 'dữ liệu rác' đã được nén lại."

Những con sói còn lại bắt đầu vây quanh. Lục Diệp thản nhiên lấy ra một cuốn sổ tay và một cây bút chì.

"Mạnh Hùng, đi bước dài sang trái ba thước, dùng sống đao đập mạnh vào không trung bên phải của ngươi. Đừng hỏi tại sao, cứ làm đi!"

Mạnh Hùng tin tưởng tuyệt đối, hắn thực hiện một động tác kỳ quặc là đập vào chỗ không người. Đúng lúc đó, một con sói đá từ góc khuất lao ra, giống như tự hiến đầu mình vào lưỡi đao của Mạnh Hùng vậy.

"Rầm!"

Mọi thứ diễn ra như một màn biểu diễn xiếc đã được dàn dựng kỹ lưỡng. Lục Diệp không cầm vũ khí, hắn giống như một vị chỉ huy dàn nhạc, chỉ tay đến đâu, quái vật tan vỡ đến đó.

"Lục huynh, sao huynh biết chúng nó sẽ lao vào đó?" Mạnh Hùng vừa đập nát con sói cuối cùng vừa thở hồng hộc hỏi.

Lục Diệp đẩy gọng kính tưởng tượng: "Bọn này là Bot. Logic tấn công của chúng được lập trình theo vòng lặp đơn giản: Nếu mục tiêu di chuyển về hướng A, thì tấn công tọa độ B. Ta chỉ cần phân tích thuật toán của nó, là có thể khiến chúng nó trông như lũ đần."

Đi sâu vào tầng 1 của Dungeon, họ bắt đầu thấy những rương báu bằng đá đặt rải rác. Tuyết Thanh Nguyệt định tiến lên mở một cái rương tỏa ánh kim quang rực rỡ, nhưng Lục Diệp lại ngăn nàng lại.

"Đừng chạm vào. Cái rương đó là 'Bẫy dữ liệu' (Loot-box trap). Nhìn bóng đổ của nó dưới đất đi, góc bóng đổ là 30 độ trong khi các cột đá xung quanh là 45 độ. Ánh sáng của nó là giả lập để lừa người tham lam."

Hắn nhặt một viên đá, ném về phía cái rương vàng. Ngay lập tức, cái rương biến thành một cái mồm đỏ lòm, trực tiếp nhai ngấu nghiến viên đá rồi lại biến mất vào hư không, để lại một khoảng trống hoác.

"Kinh tởm…" Tuyết Thanh Nguyệt rùng mình.

"Đến đây." Lục Diệp chỉ vào một bức tường đá xù xì, trông chẳng có gì đặc biệt ở góc phòng. "Đây mới là cái kho chứa thực sự."

Hắn thò tay vào kẽ hở giữa hai phiến đá, lôi ra một chuỗi thảo dược xanh biếc, cuống lá còn vương chút tinh thạch li ti.

"Thanh Linh Thảo! Lại còn là cực phẩm?" Tuyết Thanh Nguyệt kinh ngạc. "Loại này ở bên ngoài ít nhất cũng phải có niên đại năm trăm năm mới đạt được độ tinh khiết thế này."

"Chẳng có năm trăm năm nào ở đây cả." Lục Diệp cười khẩy. "Chỗ hầm ngục này vừa mới sinh ra 12 giờ trước. Nhưng vì áp suất linh khí ở đây quá cao, Thiên Đạo buộc phải 'Render' (kết xuất) vật chất một cách nhanh chóng nhất để giảm tải hệ thống. Cây cỏ ở đây là hàng chính hãng từ mã nguồn, chất lượng cao là chuyện đương nhiên."

Càng tiến sâu vào bên trong, cảnh tượng càng trở nên choáng ngợp. Họ băng qua một cánh đồng nấm phát sáng—nơi Mạnh Hùng suýt nữa bị một bầy nấm nổ tan xác nếu không có tiếng quát kịp thời của Lục Diệp bảo hắn đứng yên một chỗ để "quét địa lôi".

Cuối cùng, trước mặt họ là một cánh cửa lớn bằng đồng thau, bên trên có khắc một hình tròn kỳ lạ với những đường kẻ chia cắt đều đặn.

"Boss phòng?" Tuyết Thanh Nguyệt nắm chặt chuôi kiếm, khí lạnh từ thân nàng tỏa ra làm đóng băng cả những hạt nước nhỏ li ti trong không khí.

"Để xem nào…" Lục Diệp nhìn vào cánh cửa. "Phòng Boss này yêu cầu mật mã linh lực. Nếu là tu sĩ khác, chắc chắn sẽ phải vận dụng toàn bộ tu vi để phá cửa, hoặc tìm chìa khóa ở đâu đó trong hầm ngục. Nhưng với ta…"

Hắn lấy ra một miếng thạch anh mỏng, áp lên cánh cửa đồng, sau đó bắt đầu gõ lên bề mặt cửa theo một nhịp điệu không đều.

"Cốc… cốc cốc… cốc."

Mạnh Hùng trợn mắt: "Lục huynh, huynh đang gõ cửa xin vào à?"

"Không, ta đang gỡ lỗi mã hóa (brute force bypass). Cái khóa này thực chất là một chuỗi dao động. Ta chỉ cần tạo ra dao động ngược chiều với nó là xong."

*Cạch!*

Cánh cửa đồng thau từ từ mở ra. Bên trong là một đại sảnh rộng lớn, chính giữa sảnh là một người khổng lồ bằng đồng xanh, trên tay cầm một cây đại thụ đã hóa thạch. Khi họ bước vào, những chiếc bánh răng bên trong người khổng lồ bắt đầu quay, phát ra những tiếng nghiến ken két khô khốc.

**[Cảnh báo: Phát hiện Entity – 'The Collector' (Vệ Thần Thu Thập)]**
**[Cấp độ: Cấu Trúc Cảnh Đỉnh Phong]**

"Bài thi cuối kỳ đây rồi!" Lục Diệp không hề sợ hãi, ngược lại còn tỏ ra hứng thú. "Mạnh Hùng, ngươi đóng vai vật dẫn thiên lôi, cầm đao chạy vòng tròn quanh nó để thu hút sự chú ý. Thanh Nguyệt, khi nào ta hô 'Delete', nàng hãy dốc toàn lực đâm vào cái lỗ hở nhỏ xíu ở sau gáy của nó."

Người khổng lồ đồng xanh gầm lên một tiếng không ra tiếng người, nó vung cây đại thụ hóa thạch quét ngang đại sảnh. Sức gió mạnh đến mức khiến vách đá rung chuyển.

Mạnh Hùng gầm lên, vận chuyển thân thể cứng như sắt, lao đi như một con bò tót: "Tới đây đồ khổng lồ! *Đồng xanh to xác một cục, bị lão Mạnh ta húc một phát vào ngực!*"

"Ngu ngốc! Ta bảo chạy vòng tròn chứ không phải húc thẳng!" Lục Diệp ôm mặt hét lên.

Con boss vung cây đại thụ đập xuống. Mạnh Hùng dù to khỏe cũng bị chấn động đến mức bắn ra xa mười trượng, miệng lẩm bẩm: "Thơ… thơ bị đứt đoạn rồi…"

Tuy nhiên, cú húc của Mạnh Hùng cũng làm lộ ra một điểm hở dưới nách của con boss. Lục Diệp mắt sáng quắc:

"Bây giờ! Thanh Nguyệt, hướng 2 giờ, dùng toàn lực 'Thoát thai hoán cốt' chiêu, tấn công vào điểm nối thứ ba!"

Tuyết Thanh Nguyệt như một tia chớp bạc lao đi. Kiếm trong tay nàng rít lên trong không khí, trực tiếp xuyên thấu qua lớp đồng xanh dày đặc.

Nhưng con boss không hề sụp đổ. Nó quay ngoắt lại, cánh tay to lớn tóm lấy Tuyết Thanh Nguyệt giữa không trung.

"Nguy hiểm!" Lục Diệp hét lớn. Hắn nhận ra tính toán của mình có sai sót—tốc độ quay của con boss này nhanh hơn thông số hắn quét được 0.2 giây. "Chết tiệt, Thiên Đạo vừa 'update' (cập nhật) quái vật ngay lúc này à?"

Không chút do dự, Lục Diệp vung tay ném ra một thứ—đó là một viên gạch nung bình thường, nhưng trên mặt viên gạch dán chằng chịt các phù văn nổ màu đỏ rực.

"Ta 'Overclock' (ép xung) linh lực của viên gạch này lên 1000%! Ăn lấy chiêu: Bất Ngờ Chi Chưởng!"

Viên gạch va chạm với đầu của người khổng lồ đồng xanh.

*Bùm!*

Một vụ nổ không phải bằng lửa, mà là bằng những tia chớp trắng xóa nổ ra. Con boss bị choáng váng (stun) trong vài giây. Lục Diệp lao lên, chộp lấy bàn tay đồng xanh đang nắm Tuyết Thanh Nguyệt, dùng một thanh sắt cạy mạnh vào một khớp nối.

"Cái đồ rỉ sét này, cút cho ta!"

Hắn rút từ trong ngực áo ra một chiếc búa nhỏ, gõ đúng ba phát vào ngực con boss. Mỗi phát gõ đều kèm theo một luồng linh khí mang tần số rung động cực cao.

"Crash!" (Sập hệ thống!)

Cơ thể khổng lồ của 'Vệ Thần Thu Thập' đột ngột nổ tung từ bên trong. Những mảnh đồng văng tứ tung, biến thành những dải ánh sáng tan biến vào không gian. Ngay chính giữa sảnh, một bệ đá từ từ mọc lên, bên trên đặt một cuốn sách da cũ và một hũ mật dược rực rỡ sắc vàng.

Lục Diệp đứng đó, phủi bụi trên áo, hơi thở hổn hển nhưng nụ cười vẫn tràn đầy vẻ tự đắc.

"Lục huynh… huynh dùng gạch đập boss?" Mạnh Hùng lồm cồm bò dậy, vẻ mặt sùng bái.

"Đó là công nghệ, không phải chỉ là một viên gạch." Lục Diệp giải thích, tay cầm lấy cuốn sách trên bệ đá. Hắn mở ra xem qua rồi tặc lưỡi: "Công pháp bậc trung thôi, lỗi logic nhiều quá. Để về ta sửa lại rồi bán giá cao."

Tuyết Thanh Nguyệt lúc này đã lấy lại bình tĩnh, nàng nhìn hũ mật dược: "Hóa Linh Dịch? Thứ này có thể giúp tu sĩ tăng 50% khả năng đột phá Trúc Cơ!"

"Dữ liệu tốt đấy." Lục Diệp gật đầu. "Nhưng các người xem này, hầm ngục này đang bắt đầu 'refresh' (làm mới)."

Xung quanh họ, vách tường đá bắt đầu mờ nhạt dần, các mảnh đá vụn của quái vật cũng biến mất. Một lối thoát hiện ra ở phía xa.

Ra khỏi thung lũng Hắc Phong, trời đã sụp tối. Lục Diệp quay đầu nhìn vết nứt không gian đang từ từ khép lại.

"Các người có hiểu điều này nghĩa là gì không?" Lục Diệp hỏi hai người bạn.

Mạnh Hùng lắc đầu, Tuyết Thanh Nguyệt im lặng chờ đợi.

"Điều này có nghĩa là thế giới đã bắt đầu 'thương mại hóa'." Lục Diệp cười đầy gian xảo. "Thay vì để các tông môn độc chiếm tài nguyên, bây giờ ai cũng có thể vào 'cày' Dungeon. Thiên Đạo đang tung ra các 'Server' tài nguyên miễn phí. Và chúng ta—Vạn Vật Các—sẽ là đơn vị cung cấp 'Cẩm nang phá đảo' (Guide book) cho tất cả bọn họ!"

Mạnh Hùng mắt sáng lên: "Bán thông tin? Kiểu này tiền linh thạch chắc phải chất thành núi mất!"

"Lão Mạnh, lúc đó ngươi có thể mua cả một xưởng in thơ cho riêng mình." Lục Diệp vỗ vai hắn, rồi quay sang Tuyết Thanh Nguyệt: "Còn nàng, Thanh Nguyệt, hãy chuẩn bị đi. Sắp tới lượng người tập 'aerobic' sẽ không chỉ có vài người đâu. Muốn phá được các tầng sâu hơn của Dungeon, họ cần một cơ thể dẻo dai và điều hòa khí huyết tốt nhất."

Tuyết Thanh Nguyệt mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng rạng rỡ: "Ta hiểu rồi. Logistic tu tiên của ngươi thực sự… đáng sợ."

Trong bóng đêm, Lục Diệp nhìn vào Đạo Điển Phân Tích. Ở trang cuối cùng, một dòng chữ mới vừa xuất hiện:

**[Tiến trình giải mã Thiên Đạo: 5.2% – Chế độ 'Kinh tế thế giới' đã được kích hoạt]**

Lục Diệp xoa cằm, lẩm bẩm một mình: "Dungeon mới chỉ là bắt đầu thôi. Sớm muộn gì ta cũng sẽ khiến cái lão 'Admin' Thiên Đạo này phải tung ra chương trình khách hàng thân thiết."

Phía sau hắn, thung lũng Hắc Phong đã trở lại yên tĩnh, nhưng trong giới tu tiên Cửu Châu, một cơn sóng thần mang tên "Săn ngục" đang âm thầm chuẩn bị bùng nổ, và người cầm lái cơn sóng ấy, không ai khác chính là kẻ vừa dùng gạch đánh boss kia.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8