Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn Vật
Chương 168: Lục Diệp là một \”Backup\” của người sáng tạo**

Cập nhật lúc: 2026-05-15 16:17:07 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 168: LỤC DIỆP LÀ MỘT "BACKUP" CỦA NGƯỜI SÁNG TẠO**

Thái Sơ Chi Địa sau khi trải qua một màn "tái cấu trúc" quy mô lớn từ Lục Diệp, không gian vốn u tối và tràn ngập các kẽ nứt không gian (glitch zone) nay đã biến đổi thành một vùng trắng xóa, phẳng lỳ như mặt gương. Những dải ánh sáng vàng kim – đại diện cho các luồng dữ liệu nguyên thủy nhất của thế giới – đang lững lờ trôi như những con sứa biển trong lòng đại dương tĩnh lặng.

Lục Diệp đứng đó, bàn tay vẫn còn đặt lên khối pha lê Thái Sơ. Gương mặt hắn tái nhợt, đôi mắt thâm quầng như thể vừa trải qua ba ngày ba đêm tăng ca không ngủ để sửa lỗi hệ điều hành cho một tập đoàn đa quốc gia. Mồ hôi lạnh thấm đẫm lưng áo đệ tử ngoại môn vốn đã rách mướp của hắn.

"Này, Lục Diệp! Ngươi còn sống không đấy?" Mạnh Hùng đứng cách đó không xa, hét lớn. Hắn muốn chạy lại nhưng bị Tuyết Thanh Nguyệt đưa tay ngăn lại.

Nàng khẽ lắc đầu, đôi mắt băng lãnh giờ đây chứa đựng một tia phức tạp khó tả: "Đừng qua đó. Hắn đang ở trong trạng thái 'đồng bộ hóa'. Linh khí xung quanh hắn không còn là linh khí nữa, mà là… quy tắc. Ngươi bước vào đó sẽ bị phân tách thành các hạt phân tử ngay lập tức."

Mạnh Hùng run bắn người, lầm bẩm: "Quy tắc? Ta tưởng quy tắc là để tuân theo, ai ngờ thằng chày này lại đem quy tắc ra làm gạch lót đường. Đúng là kẻ điên."

Bên trong vùng ảnh hưởng của pha lê Thái Sơ, Lục Diệp không hề nghe thấy tiếng đồng đội. Tai hắn chỉ vang lên những âm thanh rì rào của dòng chảy thông tin, và trước mắt hắn, một bảng thông báo khổng lồ màu đỏ tươi đang nhấp nháy với tốc độ chóng mặt:

**[Cảnh báo: Phát hiện sự không nhất quán giữa ý thức chủ thể và Mã Nguồn Khởi Nguyên.]**
**[Tiến hành truy quét căn cước dữ liệu…]**
**[Phát hiện tệp tin dự phòng: PROJECT_BACKUP_001. Khởi động tiến trình xác thực…]**

Lục Diệp cảm thấy một luồng điện cực mạnh chạy dọc xương sống. Đạo Điển trong tay hắn bỗng dưng lật mở đến trang cuối cùng – một trang giấy vốn luôn trắng tinh kể từ ngày hắn xuyên không đến thế giới này. Lúc này, trên đó bắt đầu xuất hiện những nét chữ viết tay, nhưng không phải bằng chữ tượng hình của Cửu Châu, mà là bằng tiếng người hiện đại, ngay ngắn và sặc mùi văn phòng.

*“Chào đồng chí hậu bối, nếu cậu đang đọc được những dòng này, nghĩa là hệ thống mà tôi dày công xây dựng đã chính thức sập nguồn hoặc nát đến mức không thể cứu vãn bằng cách khởi động lại.”*

Lục Diệp trợn trừng mắt: "Cái gì thế này? Lại là một tên kỹ sư xuyên không khác à?"

Một luồng ánh sáng từ pha lê bắn thẳng vào trán Lục Diệp. Ký ức của hắn bỗng chốc bị xé toạc. Hắn thấy mình không phải đang đứng ở Thái Sơ Chi Địa, mà là đang ngồi trong một phòng thí nghiệm trắng toát, xung quanh là hàng ngàn màn hình chiếu lên các mô hình thiên hà đang vận hành như những chiếc bánh răng. Một người đàn ông trung niên, mặc áo blouse trắng nhưng đi dép lê, đang vừa húp mì tôm vừa gõ bàn phím lạch cạch.

“Thế giới Vạn Vật Nguyên Giới này thực chất là một mô phỏng logic cao cấp,” người đàn ông đó nói, dù ông ta không hề quay đầu lại, như thể biết trước Lục Diệp sẽ đứng đó ở một dòng thời gian nào đó. “Tôi tạo ra nó để tìm kiếm câu trả lời cho sự bất tử bằng dữ liệu. Nhưng dữ liệu luôn có xu hướng bị 'nhiễu' (entropy). Con người tu tiên chính là quá trình họ nạp thêm dữ liệu ngoại lai vào hệ thống, lâu ngày sẽ khiến 'server' thế giới bị quá tải, sinh ra những thứ gọi là Thiên Kiếp – thực chất là cơ chế tự động xóa dữ liệu rác để tản nhiệt.”

Lục Diệp lẩm bẩm: "Cho nên… Thiên Đạo không phải là thần, nó là phần mềm chống virus nhưng bị cài đặt quá lỗi?"

“Chính xác!” Người đàn ông xoay ghế lại, gương mặt ông ta mờ ảo không rõ hình thù nhưng nụ cười thì cực kỳ thân thiết. “Và cậu, Lục Diệp… Cậu không phải ngẫu nhiên xuyên không. Cậu là một 'Backup'. Linh hồn cậu ở Trái Đất vốn là một phần của bộ mã nguồn của tôi đã được mã hóa và gửi vào vòng luân hồi. Khi thế giới này đạt đến điểm cực hạn của sự sụp đổ, sự cộng hưởng của Đạo Điển sẽ kéo cậu về đây để làm một việc duy nhất: Đóng gói lại toàn bộ hệ thống.”

Quay trở lại thực tại, Lục Diệp khuỵu xuống. Đầu hắn đau như búa bổ. Thông tin này quá lớn so với dung lượng não bộ của một đệ tử ngoại môn.

Hắn không phải là kẻ phá hoại đạo tâm, hắn chính là "phiên bản dự phòng" mà người sáng tạo ra thế giới này để lại để ngăn chặn một vụ "sập nguồn toàn cầu".

"Vậy nên… cái hệ thống chết tiệt này luôn hỗ trợ ta phân tích mọi thứ, thực chất là vì ta có quyền truy cập gốc (Root access) ngay từ đầu sao?" Lục Diệp cười khổ, tay đấm mạnh xuống mặt gương Thái Sơ. "Tại sao không cho ta quyền Admin ngay từ khi ta còn ở Thanh Vân Tông? Để ta phải vất vả sửa công pháp, chạy vạy linh thạch, còn phải đi dạy một gã to xác làm thơ và một cô nàng lãnh cảm tập thể dục nhịp điệu?"

**[Phản hồi từ Hệ thống: Nếu cấp quyền Admin quá sớm, ý thức của chủ thể sẽ bị 'dòng chảy dữ liệu' nghiền nát trước khi kịp thích nghi với logic của Cửu Châu.]**

"Lý do hay đấy, Admin à," Lục Diệp lầm bầm.

Phía sau, Tuyết Thanh Nguyệt bỗng bước lên một bước, bất chấp sự ngăn cản của Mạnh Hùng. Nàng cảm thấy Lục Diệp đang trở nên xa lạ, bóng lưng của hắn dường như đang tan vào hư không, trở thành một phần của ánh sáng vàng kim kia.

"Lục Diệp! Quay lại đây!" Nàng hét lớn, giọng nói vốn luôn bình thản giờ đây run rẩy một cách lạ lùng. "Ngươi đã hứa… ngươi đã hứa sau khi xong chuyện sẽ sửa lại bí tịch Băng Tâm Quyết cho ta mà!"

Lục Diệp hơi khựng lại. Hắn quay đầu nhìn nàng, rồi nhìn Mạnh Hùng đang ngơ ngác. Trong thâm tâm hắn, một luồng logic thuần túy đang nhắc nhở: *Họ chỉ là những chuỗi mã code được sinh ra từ thuật toán. Ngươi là Backup của người sáng tạo, ngươi có quyền xóa bỏ họ, thiết lập lại toàn bộ và tạo ra một thế giới hoàn hảo hơn, không có lỗi, không có tranh đấu.*

Nhưng, tầm mắt của Lục Diệp lướt qua cái bụng bia của Mạnh Hùng – kết quả của việc ăn quá nhiều yêu thú nướng sau khi luyện công, và dừng lại ở đôi mắt đang nhòa lệ của Tuyết Thanh Nguyệt.

"Mã nguồn hoàn hảo?" Lục Diệp tự hỏi mình.

Nếu thế giới hoàn hảo, Mạnh Hùng sẽ không làm ra những bài thơ ngớ ngẩn làm hắn buồn cười. Nếu thế giới hoàn hảo, Tuyết Thanh Nguyệt sẽ là một cỗ máy tu luyện vô hồn chứ không phải một thiếu nữ biết nổi giận vì bị bắt nhảy aerobic.

Lỗi (Bug) mới chính là thứ làm nên sự sống. Một thế giới không có lỗi là một thế giới chết.

Lục Diệp đứng thẳng dậy, đôi mắt hắn lóe lên một sự kiên định mới. Hắn không nhìn vào pha lê nữa, mà nhìn thẳng vào không trung, nơi ý chí của người sáng tạo vẫn còn lảng vảng.

"Tiền bối, cảm ơn cái vị trí 'Backup' của ông. Nhưng tôi là một kỹ sư thực dụng. Thay vì đóng gói lại và xóa sạch dữ liệu để làm mới server, tôi chọn phương án 'Hot-fix' (Sửa nóng)."

Lục Diệp dồn toàn bộ linh lực vào Đạo Điển. Hắn bắt đầu gõ lên không trung những ký tự phức tạp chưa từng thấy.

"Ta sẽ phân tích chính mình, sau đó phân tán quyền Admin này cho tất cả chúng sinh của Cửu Châu! Ta sẽ biến Thiên Đạo thành một mã nguồn mở (Open Source). Ai có trí tuệ, người đó có thể sửa đổi vận mệnh của chính mình. Ai có nỗ lực, người đó có thể tối ưu hóa công pháp của chính mình!"

"Ngươi điên rồi!" Một giọng nói âm vang từ sâu trong pha lê Thái Sơ vang lên, đó là tàn niệm cuối cùng của hệ thống Thiên Đạo cũ. "Nếu chia sẻ quyền hạn, thế giới sẽ hỗn loạn! Mọi người đều là Admin, thế giới sẽ sụp đổ!"

"Không, nó sẽ không sụp đổ," Lục Diệp nhếch mép, "Nó sẽ tiến hóa. Sự va chạm của hàng tỷ trí tuệ sẽ tạo ra những thuật toán mà ông – một hệ thống đóng kín – không bao giờ nghĩ ra được."

**[Tiến trình xác nhận: Chia sẻ quyền kiểm soát dữ liệu… 1%… 10%… 50%…]**

Khắp Cửu Châu, từ những lão quái vật đang bế quan trong hang sâu đến những đứa trẻ vừa bắt đầu cảm nhận linh khí, ai nấy đều bàng hoàng. Trong đầu họ bỗng xuất hiện một bảng giao diện mờ nhạt, hiển thị rõ ràng lượng linh khí trong kinh mạch, điểm yếu của bản thân và cả những chỗ sai lầm trong cách tu luyện bấy lâu nay.

"Cái… cái gì thế này?" Một đại lão Kim Đan kinh hãi nhìn vào lồng ngực mình. "Ta tu luyện ba trăm năm, hóa ra chỗ linh khí ở nách trái luôn bị tắc nghẽn? Chỉ cần đẩy nhẹ một chút là có thể đột phá?"

Tại Thái Sơ Chi Địa, cơ thể Lục Diệp bắt đầu trở nên mờ ảo. Cái giá của việc chia sẻ quyền Admin chính là hắn sẽ mất đi sự đặc biệt của mình. Hắn sẽ không còn là kẻ duy nhất có thể phân tích vạn vật nữa. Hắn sẽ trở về làm một kẻ bình thường.

"Backup" đã được giải nén vào toàn bộ hệ thống.

Pha lê Thái Sơ nổ tung thành hàng triệu mảnh nhỏ, bay tán loạn khắp không gian như những hạt bồ công anh ánh sáng. Luồng áp lực khủng khiếp biến mất. Lục Diệp ngã quỵ xuống mặt gương, thở dốc.

Mạnh Hùng lao tới, ôm chầm lấy hắn, vừa cười vừa khóc: "Thằng chó này! Ngươi vừa làm cái quái gì thế? Trong đầu ta hiện ra một cái bảng nói là bài thơ vừa rồi của ta có 'tỷ lệ gây sát thương tinh thần' là 80%, còn 'tỷ lệ nghệ thuật' là 0.1%! Có phải ngươi trêu ta không?"

Tuyết Thanh Nguyệt quỳ xuống bên cạnh, đưa tay chạm vào trán Lục Diệp. Cảm giác lạnh lẽo của quy tắc đã biến mất, chỉ còn lại hơi ấm của một con người bằng xương bằng thịt. Nàng thở phào, nhẹ nhàng lau vết máu trên khóe môi hắn: "Cảm ơn vì đã không biến mất."

Lục Diệp cố gắng mở mắt, nhìn hai người họ, rồi nhìn Đạo Điển nay đã biến thành một cuốn sổ cũ kỹ, rách nát, không còn phát sáng nữa. Hắn cười nhạt:

"Bây giờ… ta thực sự chỉ là đệ tử ngoại môn của Thanh Vân Tông thôi. Quyền năng đó… ta cho cả thiên hạ rồi."

Lão Quy từ trong cái nhẫn trữ vật của Lục Diệp chui ra, lắc đầu thở dài: "Ngươi đúng là đồ ngốc nhất mà lão rùa này từng gặp trong mười vạn năm qua. Nắm giữ quyền Admin là thành thần, là vĩnh hằng! Ngươi lại đem nó chia cho mấy lũ kiến hôi kia."

Lục Diệp nhắm mắt lại, cảm nhận sự mệt mỏi chưa từng có thấm vào từng tế bào: "Lão Quy à, làm thần thì cô đơn lắm. Làm kỹ sư bảo trì thì bận rộn hơn, nhưng ít nhất… sau giờ làm còn có người rủ đi nhậu."

Hắn thiếp đi trong vòng tay của hai người bạn.

Dưới bầu trời Cửu Châu, đêm đó là một đêm không ngủ. Người ta thấy các vì sao rực sáng hơn bao giờ hết. Những "glitch zone" biến mất, những vùng đất chết bắt đầu đâm chồi nảy lộc vì các quy tắc logic đã được tái cân bằng. Một kỷ nguyên mới đã mở ra – Kỷ nguyên của Mã Nguồn Mở.

Ba ngày sau, tại một quán trọ nhỏ dưới chân núi Thanh Vân.

Lục Diệp tỉnh dậy trên một chiếc giường tre ọp ẹp. Đầu hắn vẫn còn hơi váng, nhưng cảm giác cơ thể nhẹ nhõm vô cùng. Hắn ngồi dậy, theo thói quen đưa tay định gọi giao diện phân tích, nhưng rồi nhớ ra mình đã "vô hiệu hóa" tư cách đó rồi.

Hắn nhìn ra cửa sổ, thấy Mạnh Hùng đang ngồi ở sân, tay cầm bút lông, mặt nhăn nhó gõ đầu vào gốc cây.

"Linh khí tụ tại đan điền… thơ ta viết xong… chó liền chạy đi…" Mạnh Hùng lẩm bẩm.

Bên cạnh, Tuyết Thanh Nguyệt đang chậm rãi luyện kiếm. Những đường kiếm của nàng không còn mang theo khí lạnh thấu xương của Băng Tâm Quyết cũ, mà mềm mại như nước, nhưng mỗi lần kiếm đâm ra đều chuẩn xác đến mức kinh ngạc. Trong mắt nàng loé lên ánh sáng nhạt – có vẻ như nàng đang sử dụng cái "bảng điều khiển" mà Lục Diệp đã tặng cho toàn thế giới để tự sửa lỗi kiếm pháp của mình.

Lục Diệp bước ra cửa, vươn vai một cái thật dài, tận hưởng ánh nắng ban mai.

"Chào buổi sáng, đám mã nguồn đầy lỗi của ta," hắn mỉm cười.

Lúc này, Đạo Điển trong túi hắn bỗng rung lên nhẹ một cái. Lục Diệp ngạc nhiên lấy ra xem. Dù quyền Admin đã mất, nhưng cuốn sổ này dường như vẫn giữ lại một chức năng cuối cùng.

**[Nhiệm vụ mới: Sửa lỗi cho bài thơ của Mạnh Hùng trước khi quán trọ này bị khách hàng khiếu nại.]**
**[Phần thưởng: 1 bình rượu ngon và cảm giác hài lòng của một kỹ sư lâu năm.]**

Lục Diệp cười ha hả, ném cuốn sổ lên bàn: "Được thôi! Việc nhẹ lương cao, tội gì không làm?"

Hắn bước xuống sân, lớn tiếng gọi: "Mạnh Hùng! Câu đó phải sửa lại là 'Linh khí quy nguyên hóa hư vô, thơ thành quỷ khóc thần linh sầu'! Nghe nó mới ngầu, mới phù hợp với cái độ dở của ngươi!"

Mạnh Hùng bật dậy: "Hảo thơ! Lục Diệp, ngươi quả nhiên vẫn là tên khốn có khiếu nhất!"

Dưới ánh nắng rực rỡ, ba bóng người đổ dài trên sân quán trọ. Thế giới Vạn Vật Nguyên Giới vẫn còn đó, đầy rẫy những bí ẩn, những quái vật mạnh mẽ và những âm mưu của các tông môn chưa kịp thích nghi với thời đại mới. Nhưng có một điều chắc chắn: Với hàng triệu Admin mới đang hăng hái "debug" cuộc đời mình, tương lai của thế giới này chắc chắn sẽ rất "mượt mà".

Và Lục Diệp, "Backup" vĩ đại nhất lịch sử, cuối cùng cũng tìm thấy nhiệm vụ thực sự của mình: Không phải là cai trị thế giới, mà là sống một cuộc đời đầy rẫy những lỗi sai thú vị nhất.


**[HẾT CHƯƠNG 168]**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8