Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn VậtChương 198: Thông điệp gửi đến những người xuyên không tương lai**.
**CHƯƠNG 198: THÔNG ĐIỆP GỬI ĐẾN NHỮNG NGƯỜI XUYÊN KHÔNG TƯƠNG LAI**
Đêm ở Vạn Vật Thành chưa bao giờ thực sự tĩnh lặng. Ánh sáng từ những ngọn đèn linh khí vĩnh cửu—thứ mà Lục Diệp đã chế tạo dựa trên nguyên lý huỳnh quang hóa học kết hợp với linh lực nén—chiếu rọi cả một vùng bình nguyên rộng lớn. Đứng từ đỉnh cao nhất của Thiên Cơ Các, Lục Diệp nhìn xuống thế giới do chính tay mình "tái cấu trúc", một cảm giác thành tựu nảy sinh trong lòng, nhưng ngay lập tức bị lý trí lạnh lùng dập tắt.
Hắn lật mở "Đạo Điển Phân Tích", trang thứ 999 đang hiển thị một cảnh báo nhấp nháy màu đỏ đậm: *[Lỗi logic: 404 – Sự hiện diện không xác định đang cố gắng ghi đè lên phân khu dữ liệu S-01].*
Lục Diệp xoay nhẹ cây Bút Phù Văn Cấu Trúc giữa những ngón tay. Hắn không vội vã đi truy tìm kẻ đột nhập. Đối với một kỹ sư lâu năm, việc đầu tiên khi gặp bug nghiêm trọng không phải là sửa ngay, mà là… sao lưu dữ liệu và viết lại tài liệu hướng dẫn.
"Nếu một ngày nào đó ta bị 'format' hoặc cái hệ điều hành này bị sập," Lục Diệp lẩm bẩm, ánh mắt lóe lên những dòng số chảy xiết, "ít nhất ta cũng nên để lại một bộ 'Registry' cho những tên xúi quẩy nào đó sau này cũng xuyên không vào đây. Đừng để chúng lại đi vào vết xe đổ của lũ tu tiên cổ hủ."
Hắn nhấc bút, đầu bút chạm vào khoảng không. Không gian tại điểm đó gợn sóng, linh khí bắt đầu bị cưỡng ép tái cấu trúc thành những ký tự Phù Văn vàng óng, lơ lửng giữa hư không nhưng lại mang một sự ổn định đáng kinh ngạc. Đây là "Mật mã nguồn" mà Lục Diệp đã dày công xây dựng, một loại thông tin mà chỉ những ai sở hữu tư duy logic hiện đại mới có thể giải mã.
—
**[Nội dung thông điệp bí mật: Cẩm nang sinh tồn cho đồng nghiệp xuyên không]**
*Chào kẻ kế nhiệm (nếu có).*
*Nếu ngươi đang đọc được những dòng này, có hai khả năng: Một là ta đã chết và thế giới này đã Reset; hai là ngươi đã đủ trình độ để hack vào Firewall mà ta thiết lập trên bầu trời Cửu Châu. Dù là trường hợp nào, hãy nhớ kỹ những điều sau đây để không bị đám "đạo pháp tự nhiên" làm cho tẩu hỏa nhập ma.*
*Điều thứ nhất: Tu tiên không phải là cảm ngộ, tu tiên là quản lý tài nguyên. Đừng nghe lũ lão quái vật nói về "duyên phận" hay "ý trời". Trời không có ý, trời chỉ có các quy luật vật lý và một đống biến số chưa được xử lý. Linh khí thực chất là một dạng năng lượng lỏng hoặc khí có mật độ thông tin cực cao. Khi ngươi hít linh khí, đừng nghĩ ngươi đang thanh lọc cơ thể, hãy nghĩ ngươi đang nạp Pin. Nếu Pin nổ, đó không phải vì ngươi "tâm tính không đủ", mà là vì ngươi chưa xây dựng được bộ tản nhiệt trong kinh mạch.*
*Gợi ý tối ưu: Hãy thiết kế đan điền theo mô hình GPU đa lõi. Đừng gom hết linh lực vào một viên Kim Đan tròn vo như một cái ổ cứng HDD cũ kỹ. Nó sẽ bị phân mảnh dữ liệu đấy! Hãy nén nó thành định dạng Zip, khi cần đánh nhau thì Giải nén cực nhanh. Ta gọi chiêu này là 'Bạo Phát Giải Nén', hiệu quả hơn hẳn cái gọi là Tự bạo tu vi của lũ ngu kia.*
Lục Diệp dừng bút, khẽ cười. Hắn nhớ đến lúc mình mới bắt đầu thực hiện "Bạo Phát Giải Nén" trước mặt Minh Sát Tôn Giả. Lão già đó đã sợ đến mức tái mét mặt mày vì tưởng Lục Diệp định liều mạng chết chùm, nhưng thực chất Lục Diệp chỉ đang "vượt rào linh áp" để tung một đòn Overclock (ép xung) mà thôi.
Hắn tiếp tục viết, nét bút càng lúc càng nhanh:
*Điều thứ hai: Nhân vật phụ là tài sản, không phải gánh nặng. Đừng là một kẻ độc hành lạnh lùng như trong mấy cuốn tiểu thuyết rác. Ngươi cần nhân công để kiểm thử dữ liệu. Lấy ví dụ như tên béo Mạnh Hùng. Ngươi thấy hắn ngu ngơ, thực chất hắn là một khối vật chất có mật độ liên kết phân tử cực kỳ bền vững. Ta đã nạp vào não hắn một thuật toán 'Phân tích thơ ca' thực chất là để chuyển hóa các tần số âm thanh thành áp lực vật lý. Khi hắn đọc một bài thơ dở tệ, nó sẽ tạo ra sóng hạ âm có khả năng phá hủy cấu trúc xương của đối thủ. Hãy tìm những kẻ có 'thuộc tính đặc biệt' và tối ưu hóa họ.*
*À, nhắc đến phụ nữ. Đừng dại mà yêu những Thánh nữ tu luyện Băng Tâm Quyết hay cái gì đó tương tự. Đứng từ góc độ sinh học, họ bị rối loạn nội tiết tố nghiêm trọng do khí lạnh làm co thắt mạch máu não. Cách tốt nhất để đối phó là cho họ tập thể dục nhịp điệu (Aerobic) 30 phút mỗi sáng để điều hòa tuần hoàn. Khi máu lưu thông, trí não sẽ tỉnh táo, họ sẽ nhận ra rằng việc diệt dục là một hành động vô nghĩa tốn RAM nhất trong lịch sử tu hành.*
Lục Diệp viết đến đây thì bỗng nghe một tiếng "Hắt xì!" vang dội từ phía đỉnh núi tuyết xa xăm. Hắn khẽ liếc mắt nhìn thông số hiển thị: *[Vị trí: Đỉnh Tuyết Hàn. Nhiệt độ: -50 độ C. Nhịp tim mục tiêu Tuyết Thanh Nguyệt: 65 bpm. Tình trạng: Đang tập bài 'Vũ điệu ngày nắng' lượt thứ 12].*
Hắn hài lòng gật đầu, lại tiếp tục bôi nhọ những khái niệm thần thánh:
*Điều thứ ba: Cảnh giác với Thiên Đạo. Nó không phải là một vị thần công bằng. Nó là một cái máy chủ (Server) đang chạy quá tải và chứa đầy lỗi. Khi nó thấy một thực thể có khả năng tự sửa lỗi như chúng ta, nó sẽ cử 'Diệt virus' đến. Đó chính là những thiên tai, những 'Vận mệnh chi tử' (Main nhân dân tệ) được bơm chỉ số may mắn một cách phi lý. Cách để thắng chúng không phải là đánh tay đôi, mà là dùng Logic để làm chúng 'Lỗi Logic'.*
*Nếu một tên Khí Vận Chi Tử dùng Kiếm Ý, hãy phân tích độ khúc xạ ánh sáng và quỹ đạo của linh khí để đứng vào điểm mù. Nếu hắn gọi sấm sét, hãy ném cho hắn một cái cột thu lôi bọc linh thạch dẫn điện. Hãy để thế giới tự nhiên 'xử lý' hắn theo quy luật vật lý, Thiên Đạo sẽ không thể truy cứu ngươi vì ngươi không trực tiếp ra tay phá hủy cấu trúc.*
—
Vừa viết xong dòng cuối cùng, không gian xung quanh Lục Diệp đột nhiên đông cứng lại. Một âm thanh chói tai, giống như tiếng móng tay cào vào bảng kim loại, vang lên trong thức hải của hắn.
*[Cảnh báo! Cảnh báo! Virus ngoại lai đã vượt qua tường lửa tầng thứ 7. Tỷ lệ xâm nhiễm: 5%. Đối tượng xuất hiện tại tọa độ X-102, Y-405, Z-00].*
Lục Diệp thu lại nụ cười cợt nhả. Cây bút trong tay hắn xoay ngược lại, biến thành một lưỡi dao mỏng cấu tạo từ các dòng bit năng lượng. Hắn không nhìn về phía kẻ địch, mà nhìn vào khoảng không phía sau lưng mình—nơi mà các con số đang bị bóp méo, đen kịt lại như một vũng mực rơi vào một bức tranh sạch sẽ.
"Lẻn vào nhà người khác mà không xóa dấu vết truy cập… trình độ Hacker của ngươi thấp hơn ta tưởng," Lục Diệp nói bằng giọng phẳng lặng.
Từ trong hư không đen tối, một hình bóng dần hiện ra. Đó không phải là người, cũng chẳng phải ma. Đó là một thực thể hình người nhưng toàn thân lại cấu tạo từ những đoạn mã lỗi chảy xuống như nhựa đường. Khuôn mặt của nó trống rỗng, chỉ có một con mắt màu tím lơ lửng, tỏa ra khí tức của sự hỗn mang.
"Kẻ chiếm quyền điều khiển…" Một giọng nói âm vang, giống như có hàng ngàn người đang nói cùng một lúc bằng những tần số khác nhau. "Ngươi đã thay đổi quá nhiều thông số của Nguyên Giới. Hệ thống cần phải được… Reset."
Lục Diệp thản nhiên nhún vai: "Ngươi là Admin từ Tổng bộ xuống? Hay chỉ là một đoạn code rác sinh ra từ sự oán hận của những kẻ bị ta vả mặt bằng logic?"
Thực thể đó không trả lời, nó đưa tay ra. Ngay lập tức, mặt đất của Vạn Vật Thành bắt đầu biến dạng. Những công trình kiến trúc tuyệt đẹp bị bóp méo, các phù văn ổn định mà Lục Diệp thiết lập bị nhuộm thành một màu đen kịt. Linh khí xung quanh bỗng trở nên hỗn loạn, không còn tuân theo định luật bảo toàn năng lượng.
"Phá hoại phần cứng à? Đúng là cách làm của lũ nghiệp dư," Lục Diệp lạnh lùng nhận xét.
Hắn không lùi lại, trái lại còn tiến lên một bước. Đạo Điển Phân Tích lơ lửng trước mặt hắn, các trang giấy lật nhanh đến mức tạo ra những tia lửa điện.
"Mạnh Hùng! Thanh Nguyệt! Vào vị trí!" Lục Diệp quát lớn qua hệ thống truyền tin nội bộ.
"Nghe rõ, đại ca! Đệ đang chuẩn bị đọc 'Hịch Tướng Sĩ' phiên bản Rap phối hợp sóng xung kích!" Giọng Mạnh Hùng vang lên đầy hào hứng từ phía bên kia thành phố.
"Linh kiếm đã ở chế độ không ma sát, sẵn sàng cắt đứt mọi cấu trúc dữ liệu lỗi," Tiếng nói lạnh lùng nhưng rành mạch của Tuyết Thanh Nguyệt cũng vang lên ngay sau đó.
Lục Diệp mỉm cười. Đây là sự khác biệt giữa hắn và những kẻ cô độc khác. Hắn không chỉ tu luyện, hắn còn xây dựng cả một "Hệ sinh thái mạng".
Hắn nhìn thẳng vào con mắt màu tím của thực thể kia, cây bút Phù Văn cấu trúc lóe sáng rực rỡ.
"Ngươi muốn Reset thế giới này? Xin lỗi, quyền Admin của ta đã được xác thực qua hai lớp mật mã và sinh trắc học của toàn bộ dân chúng ở đây rồi. Ngươi không có đủ quyền truy cập để xóa dù chỉ một cọng cỏ ở Vạn Vật Thành này."
Lục Diệp vẩy bút, một vòng tròn thuật toán khổng lồ bao phủ lấy Thiên Cơ Các, bắt đầu phản kích.
"Bắt đầu quy trình diệt Virus! Phân tích cấu trúc thực thể: 90% hỗn độn, 10% ý chí hư vô. Điểm yếu: Sự mâu thuẫn trong logic vận hành linh lực cực đoan. Phương pháp xử lý: Ép xung quá tải và đóng băng dữ liệu!"
Bầu trời đêm của Nguyên Giới bỗng chốc trở thành một bảng mã nguồn khổng lồ. Cuộc chiến giữa một kỹ sư phân tích hiện đại và một "Virus" của định mệnh chính thức nổ ra ngay giữa trái tim của văn minh mới.
Ở góc khuất của Thiên Cơ Các, thông điệp mà Lục Diệp vừa viết xong bỗng chớp sáng rồi lặn vào trong kẽ hở của không-thời gian, chờ đợi kẻ có duyên ở một tương lai vô định nào đó mở ra. Còn lúc này, Lục Diệp chỉ quan tâm đến một việc: Phải sửa cái bug to đùng đang đứng trước mặt mình.
"Chào mừng đến với Nguyên Giới phiên bản 2.0. Ở đây, ta mới là luật!"
Dưới ánh sáng rực trời của những dòng code tu tiên, bóng dáng Lục Diệp cao lồng lộng, đối diện với vực thẳm hỗn mang bằng một thái độ khinh khỉnh đặc trưng của một người luôn nắm giữ "mã nguồn" trong tay.
—
[Hết Chương 198]