Tiên Ma Đạo Điển: Ta Có Thể Phân Tích Vạn VậtChương 199: Thế giới không bao giờ hoàn hảo, nhưng nó có thể tốt hơn**.
**CHƯƠNG 199: THẾ GIỚI KHÔNG BAO GIỜ HOÀN HẢO, NHƯNG NÓ CÓ THỂ TỐT HƠN**
Trên đỉnh Thiên Cơ Các, không khí đặc quánh như thể bị nén lại bởi một áp lực hàng tỷ tấn. Con mắt màu tím khổng lồ lơ lửng giữa hư không không chỉ là một chiêu thức, nó là sự cụ thể hóa của "Ý chí thanh lọc" – một chương trình tự động của Thiên Đạo nhằm xóa sổ những gì nó coi là "dữ liệu rác".
Đối diện với áp lực có thể khiến một tu sĩ Nguyên Anh kỳ nổ tung ngay lập tức, Lục Diệp thản nhiên đưa tay lên chỉnh lại gọng kính – thứ vật phẩm pháp bảo mà hắn tự tay rèn đúc để tăng khả năng hiển thị các dòng mã hóa.
"Mật độ linh khí xung quanh đang đạt ngưỡng 4000 đơn vị áp suất trên một inch vuông," Lục Diệp lẩm bẩm, ngón tay hắn gõ nhanh trên trang bìa của cuốn Đạo Điển Phân Tích, tạo ra những âm thanh lạch cạch như tiếng bàn phím cơ. "Nhiệt độ cục bộ giảm xuống dưới độ không tuyệt đối của linh lực. Đây không phải là sức mạnh của con người, đây là một lệnh 'Clear Cache' cấp hệ thống."
Từ phía dưới quảng trường, một luồng âm thanh kinh thiên động địa bộc phát.
"Hỡi những kẻ lạc lối trong đêm trường/ Nghe ta đọc bản rap đầy yêu thương!"
Mạnh Hùng hiện ra với cơ bắp cuồn cuộn như những khối đá hoa cương, nhưng thay vì cầm đao hay kiếm, hắn lại cầm một cái ống loa được làm từ vảy giao long nghìn năm. Hắn bắt đầu nhảy một điệu nhảy kỳ quái, chân dậm xuống đất theo nhịp độ cực kỳ chuẩn xác.
"Vạn vật khởi thủy là con số không/ Đạo pháp vô biên cũng chỉ là luân hồi trong cái lồng!"
*Uỳnh!*
Mỗi lời thơ (nếu có thể gọi là thơ) của Mạnh Hùng thốt ra, không gian lại rung chuyển một đợt. Lục Diệp đã phân tích rằng tần số giọng nói của Mạnh Hùng khi phối hợp với công pháp rèn thân có khả năng tạo ra sóng hạ âm cực mạnh. Những sóng âm này va đập vào "vạn vật nguyên tử" của kẻ thù, phá vỡ sự liên kết phân tử của hộ thể linh lực.
Con mắt tím khổng lồ dường như cảm thấy khó chịu. Một luồng tia sáng màu tím phóng ra, định quét sạch cái loa "ồn ào" kia.
"Đã tính toán xong quỹ đạo!" Tiếng của Tuyết Thanh Nguyệt lạnh lùng vang lên từ hư không.
Nàng hiện thân như một bóng ma, thanh kiếm trong tay không còn phát ra ánh sáng hào nhoáng, trái lại, nó tối đen và trầm mặc. Tuyết Thanh Nguyệt không vung kiếm theo những chiêu thức kiếm pháp hoa mỹ của Thánh nữ nữa. Dưới sự chỉ dẫn của Lục Diệp, nàng đã học được cách "cắt vào điểm nối frame".
Theo góc nhìn của Lục Diệp, sự vận hành của thế giới này giống như những thước phim quay ở tốc độ 60 khung hình trên giây. Mỗi đòn tấn công của Thiên Cơ thực chất đều có những "khoảng trống" giữa các frame. Tuyết Thanh Nguyệt đâm vào đúng cái khoảng trống mỏng manh đó.
*Xoẹt!*
Tia sáng tím bị cắt làm đôi một cách vô lý. Nó không nổ tung, mà tan biến như thể chưa bao giờ tồn tại.
"Đồ ngu ngốc!" Một giọng nói rền rĩ vang lên từ con mắt tím, đó là tiếng của thực thể cai trị Thiên Cơ Các, nay đã bị đồng hóa hoàn toàn bởi Virus Thiên Đạo. "Các ngươi chỉ là những con kiến đang cố gắng sửa chữa một đại dương! Thế giới này đã mục nát, logic của ngươi chỉ là một trò cười trước quyền năng tối thượng!"
Lục Diệp không buồn ngẩng đầu lên, hắn vẫn đang bận rộn dán một loạt "miếng dán phù văn" lên những cột trụ của Thiên Cơ Các.
"Ngươi nói đúng một phần," Lục Diệp bình thản đáp. "Thế giới này quả thực đầy lỗi. Linh lực phân bố không đều dẫn đến phân hóa giàu nghèo giữa các châu. Công pháp tu luyện thì thiếu tính kế thừa, đại đa số đều chọn cách cưỡng cầu dẫn đến tổn thương kinh mạch vĩnh viễn. Ngay cả cái Thiên Đạo mà ngươi tôn thờ, bản chất cũng chỉ là một bộ mã nguồn được viết từ vạn năm trước mà không hề có bản cập nhật bảo mật nào."
Lục Diệp dừng tay, đứng thẳng người lên, nhìn thẳng vào con mắt tím với vẻ thương hại.
"Nhưng giải pháp của ngươi là xóa bỏ mọi thứ để bắt đầu lại? Đó là cách làm của những tay lập trình viên gà mờ. Một kỹ sư thực thụ sẽ không bao giờ xóa code khi chưa hiểu hết sự vận hành của nó. Chúng ta không cần một thế giới hoàn hảo, chúng ta cần một thế giới có thể sửa chữa được."
"Lệnh phản công: Overclocking!"
Lục Diệp đập tay xuống mặt đất. Ngay lập tức, hàng ngàn miếng dán phù văn bừng sáng. Đây không phải là trận pháp truyền thống, đây là một hệ thống "Tản nhiệt linh lực và tăng tốc xử lý" mà Lục Diệp đã chuẩn bị suốt ba tháng qua.
Toàn bộ Thiên Cơ Các rung lên bần bật. Linh khí từ bốn phương tám hướng không phải bị thu hút tới, mà là bị "cưỡng bức truy cập".
"Hùng, đổi nhạc! Thanh Nguyệt, chặn đứng cổng ra của dòng dữ liệu!"
Mạnh Hùng hét lên một tiếng, loa cầm tay chuyển sang chế độ cộng hưởng tối đa. Hắn bắt đầu đọc một bài thơ với tốc độ cực nhanh, nhanh đến mức không ai nghe rõ chữ, nhưng lại khiến không gian xung quanh con mắt tím bắt đầu xuất hiện những vết nứt đen ngòm.
Tuyết Thanh Nguyệt hóa thành hàng vạn bóng ảnh, mỗi một bóng ảnh đều đâm vào một điểm mù logic của thực thể Thiên Cơ.
Thực thể kia gào thét: "Tại sao? Tại sao ta không thể dự đoán được chiêu thức của các ngươi?"
Lục Diệp cười khẩy: "Bởi vì ta đã thêm vào một tham số biến thiên gọi là 'Sự ngẫu nhiên của con người'. Thơ của Mạnh Hùng tệ đến mức Thiên Đạo không thể nào tìm thấy logic để phân tích. Còn kiếm của Thanh Nguyệt được điều khiển bởi cảm xúc mà ta đã tối ưu hóa để không thể mã hóa được. Ngươi dùng máy móc để đánh với con người? Ngươi thua từ vạch xuất phát rồi!"
Bàn tay Lục Diệp kết ấn, cây bút Phù Văn của hắn vẽ ra một ký hiệu lạ lùng giữa không trung: Một dấu gạch chéo điên cuồng trên con mắt tím.
"Đóng gói dữ liệu lỗi! Thực hiện lệnh: Format Partition!"
Linh lực bùng nổ. Không phải là một vụ nổ vật lý thông thường, mà là một vụ nổ của các quy tắc. Mọi người chứng kiến cảnh tượng kinh hoàng: Con mắt tím khổng lồ bắt đầu bị thu nhỏ lại, các khối thông tin cấu thành nên nó bị bóc tách từng lớp một như lột vỏ hành.
Cái gọi là "Ý chí thần thánh" bị phân tích ra thành những dòng ký tự xanh biếc, sau đó bị Đạo Điển của Lục Diệp nuốt chửng hoàn toàn.
Bầu trời đêm đột ngột trở nên thanh tĩnh. Những đám mây màu tím đáng sợ tan đi, để lộ ra những ánh sao tinh khôi.
Trận chiến kết thúc nhanh chóng và gọn gàng đến mức khó tin. Mạnh Hùng buông cái loa xuống, thở hồng hộc: "Đại ca… đệ… đệ không còn vốn thơ nào nữa rồi. Nãy giờ đệ toàn đọc thực đơn nhà bếp để bù vào chỗ trống đấy."
Tuyết Thanh Nguyệt tra kiếm vào bao, những giọt mồ hôi lăn trên trán nhưng ánh mắt lại sáng rực: "Hắn… thực sự biến mất rồi sao?"
Lục Diệp đứng giữa đống đổ nát của Thiên Cơ Các, tay vuốt ve bìa cuốn Đạo Điển nay đã dày thêm một phần. Hắn nhìn ra phía chân trời, nơi ánh bình minh đang dần ló rạng.
"Hắn chưa biến mất hẳn," Lục Diệp trầm ngâm. "Thiên Đạo là một phần của thế giới, ta chỉ vừa mới 'Xóa vùng nhớ tạm' của nó mà thôi. Nhưng từ hôm nay, nó sẽ không thể dễ dàng ra lệnh Reset thế giới này được nữa. Ta đã cài vào đó một cái Backdoor (cửa hậu)."
Hắn quay lại nhìn hai người đồng đội, nụ cười tỉnh bơ quen thuộc hiện lên.
"Hùng này, bài rap nãy của đệ có mấy câu sai nhịp, để tối nay ta sửa lại cho, hiệu suất gây choáng có thể tăng thêm 15% nữa đấy."
Mạnh Hùng mặt mếu máo: "Đại ca, tha cho đệ, đệ chỉ muốn làm một nhà thơ chân chính thôi!"
"Thanh Nguyệt," Lục Diệp quay sang vị Thánh nữ đang cố giữ vẻ lạnh lùng. "Cú đâm cuối cùng của cô bị chậm 0.02 giây do cơ đùi bị căng. Sáng mai cô cần tăng thời gian tập aerobic thêm 10 phút để tăng độ linh hoạt."
Tuyết Thanh Nguyệt đỏ mặt, quay đi chỗ khác: "Biết… biết rồi. Đồ mọt sách."
Lục Diệp nhìn xuống bàn tay mình, cảm nhận sự kết nối mãnh liệt với Vạn Vật Nguyên Giới. Thế giới này quả thật vẫn còn hàng tỷ bug lớn nhỏ. Những con quái vật vẫn sẽ xuất hiện, những âm mưu vẫn sẽ được dựng lên, và quy luật sinh lão bệnh tử vẫn tồn tại.
Nhưng, lần đầu tiên trong lịch sử tu tiên, những "quy tắc của trời xanh" đã bị một con người bẻ lái.
"Thế giới không bao giờ hoàn hảo," Lục Diệp lẩm bẩm, mắt nhìn về phía xa xăm, nơi một kỷ nguyên mới đang bắt đầu. "Nhưng với một chút chỉnh sửa, một chút logic, và một đống rau dại thay cho linh dược… nó chắc chắn có thể tốt hơn."
Hắn bước đi, bóng lưng in dài dưới ánh nắng sớm. Ở phía sau, Mạnh Hùng lại bắt đầu ngâm nga một bài thơ dở tệ, còn Tuyết Thanh Nguyệt thầm lặng đi theo, tay chạm khẽ vào cán kiếm.
Hệ thống của thế giới này vừa có một bản cập nhật lớn nhất từ trước đến nay. Và tên của bản cập nhật đó là: "Tự Do Giải Mã".
[Hết Chương 199]