Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 3: ** Vị khách \”số hưởng\” đầu tiên
**CHƯƠNG 3: VỊ KHÁCH "SỐ HƯỞNG" ĐẦU TIÊN**
Ánh hoàng hôn đỏ ối như máu đổ dài trên dải đất hoang vu của Vực Không Gian Số 0. Giữa cái hiu quạnh của vùng bình địa nghèo nàn linh khí, Khách sạn Trường Sinh hiện ra với vẻ ngoài mâu thuẫn đến cực điểm: nửa giống một ngôi miếu nát sắp sụp, nửa lại tỏa ra thứ hào quang lưu ly huyền ảo khiến người ta không dám nhìn thẳng.
Bên trong sảnh chính, Thẩm Trường An đang ngồi sau quầy thu ngân bằng ngọc phỉ thúy, tay trái cầm một ly "Trà sữa linh thạch" mới được hệ thống ban tặng, tay phải gõ "tạch tạch" lên chiếc bàn tính bằng ngọc đế quang.
"Vân Cơ, cô lau cái bình hoa đó lần thứ tám mươi tám rồi. Lau nữa là nó mòn sạch hoa văn đấy."
Vân Cơ – nàng Cửu Vĩ Thiên Hồ danh chấn Yêu tộc – lúc này đang vận một bộ sườn xám bó sát màu trắng bạc, đôi tai hồ ly trên đầu hơi run run. Nàng không quay đầu lại, giọng nói mang theo sự uất ức cùng cực: "Chủ quán, ta đã nói rồi, trên cái bình này có một vệt vân không đối xứng. Nếu không lau cho nó bóng đến mức soi gương được, ta sẽ cảm thấy thần hồn không yên, không cách nào tu luyện!"
Thẩm Trường An thở dài, nhấp một ngụm trà sữa: "Tu vi cao mà làm gì khi cái nết khó ở? Ra cửa đứng đi, tôi cảm nhận được một luồng mùi 'tiền' rất đậm đặc đang bay đến. Nhớ lấy, nụ cười phải đạt chuẩn năm sao, không được dùng mị thuật bừa bãi làm khách sợ, nhưng phải khiến họ cam tâm tình nguyện móc túi."
Vân Cơ nghiến răng, đặt chiếc khăn lau xuống, vừa định phản kháng thì đột nhiên khựng lại. Nàng ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa.
Phía chân trời, một quầng sáng vàng kim rực rỡ đang lao đến với tốc độ kinh hồn, xé toạc những đám mây đen xám xịt của vùng cấm địa. Tiếng gầm rú của phi hành khí vang vọng như sấm rền, lấn át cả tiếng rít của gió cát.
"Một cái Kim Kim Bảo Thuyền?" Vân Cơ nheo mắt, "Là người của Kim Tiền Thương Hội. Hừ, đúng là lũ nhà giàu mới nổi, phô trương đến mức buồn nôn."
Chưa đầy vài nhịp thở, một con thuyền khổng lồ đúc bằng vàng ròng, khảm nạm đủ loại bảo thạch lấp lánh hạ cánh ngay trước cổng khách sạn. Sức nặng của nó khiến mặt đất rung chuyển, bụi bay mù mịt.
Cánh cửa bảo thuyền mở ra, một dải thảm đỏ tự động trải dài từ bậc thang xuống đất. Một thanh niên mập mạp, toàn thân khoác bộ cẩm y thêu chín con rồng bằng chỉ vàng, cổ đeo xích vàng to như sợi dây xích chó, tay cầm quạt giấy cũng bằng vàng nốt, bước xuống với vẻ mặt hống hách đến tận trời xanh.
Đi theo sau hắn là mười hai hộ vệ đeo mặt nạ sắt, tu vi ai nấy đều ở cảnh giới Nguyên Anh kỳ, tỏa ra uy áp nặng nề.
Hắn là Kim Bất Hoán, nhị thiếu gia của Kim Tiền Thương Hội – tổ chức thương mại giàu nhất tu chân giới. Đối với hắn, thế gian này không có gì không mua được bằng tiền, nếu không mua được, tức là tiền chưa đủ nhiều.
Kim Bất Hoán dùng quạt che mũi, vẻ mặt đầy sự ghê tởm nhìn quanh: "Lão đại, cái chỗ rách nát này là Khách sạn Trường Sinh trong truyền thuyết sao? Thiên sứ nói ở đây có cơ duyên trường sinh, ta thấy giống cái nghĩa địa hơn đấy."
Vân Cơ đứng ở cửa, cố gắng nặn ra một nụ cười công nghiệp: "Chào mừng quý khách đến với Khách sạn Trường Sinh. Chúng tôi cung cấp dịch vụ nghỉ dưỡng cao cấp nhất tam giới. Xin hỏi ngài muốn đặt phòng hay dùng bữa?"
Ánh mắt Kim Bất Hoán chạm vào Vân Cơ, đôi mắt ti hí của hắn lập tức sáng rực lên như đèn pha. Hắn nuốt nước miếng cái ực, vẻ mặt hống hách biến mất, thay vào đó là sự thèm thuồng trắng trợn: "Ôi mẹ ơi! Tuyệt thế giai nhân! Ở cái nơi khỉ ho cò gáy này lại có một con hồ ly xinh đẹp thế này sao? Này mỹ nhân, đi theo bản thiếu gia về làm thê thiếp thứ một trăm linh tám, ta đảm bảo nàng mỗi ngày đều ăn linh thạch, tắm nước cam lộ!"
Vân Cơ tươi cười, nhưng trong lòng đã sớm băm vằn con lợn vàng này ra nghìn mảnh. Nàng chưa kịp ra tay thì một giọng nói lười biếng từ bên trong vọng ra:
"Khách hàng số 001, hành vi quấy rối nhân viên sẽ bị tính thêm phí 'tổn thất tinh thần' là 1.000 linh thạch cực phẩm mỗi phút. Ngài đã nói chuyện được 10 giây, tính tròn 1 phút. Mời thanh toán trước khi vào cửa."
Kim Bất Hoán sững sờ, cười lạnh một tiếng: "Tiền? Ngươi dám đòi tiền ta? Ngươi có biết ta là ai không? Bản thiếu gia chưa bao giờ vào quán mà phải trả tiền trước, toàn bộ con phố ở Linh Châu đều là của nhà ta!"
Hắn phẩy tay, mười hai hộ vệ Nguyên Anh lập tức tiến tới, ý định phá tan cái cổng khách sạn để thị uy. Nhưng ngay khi bước chân đầu tiên của hộ vệ chạm vào bậc thềm bằng gỗ mục, một sự biến hóa kinh dị xảy ra.
*Uỳnh!*
Toàn bộ uy áp Nguyên Anh biến mất sạch sành sanh như đá chìm đáy bể. Mười hai hộ vệ vốn đang khí thế hừng hực, đột nhiên cảm thấy tu vi trong người bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt, trở thành phàm nhân không chút sức lực. Họ ngã sấp mặt xuống đất, tư thế vô cùng khó coi.
Kim Bất Hoán trố mắt: "Hả? Các ngươi diễn trò gì đấy?"
Thẩm Trường An thong thả bước ra từ sau quầy thu ngân. Anh mặc một bộ đồ thư sinh giản dị, nụ cười hiền lành như ánh nắng ban mai: "Ở đây, quy tắc của tôi là Thiên đạo. Ai dùng bạo lực, sẽ bị tước đoạt sức mạnh. Quý khách, ngài có muốn trở thành phàm nhân để lau dọn chuồng chó cho Tiểu Hắc không?"
Tiểu Hắc – con chó đen nhỏ nằm bên góc cửa – như phối hợp, ngẩng đầu lên sủa một tiếng "Gâu!", để lộ hàm răng trắng nhởn sắc lẹm khiến Kim Bất Hoán lạnh sống lưng. Hắn tuy hống hách nhưng không ngu, thấy đám hộ vệ tinh anh của mình quỳ rạp như chó chết, hắn lập tức nhận ra mình đã đụng phải "tảng đá cứng".
"Ấy ấy! Đạo hữu bớt giận! Đùa chút thôi!" Kim Bất Hoán thay đổi sắc mặt nhanh hơn lật bánh tráng, hắn vội vàng lấy ra một túi trữ vật chứa đầy linh thạch ném lên quầy, "Chút tiền lẻ này coi như phí gặp mặt. Ta muốn phòng tốt nhất! Đồ ăn ngon nhất! Phải thể hiện được đẳng cấp của nhị thiếu gia Kim Tiền Thương Hội!"
Thẩm Trường An liếc mắt qua túi tiền, hài lòng thu vào tay áo: "Quý khách đúng là người có hiểu biết. Vân Cơ, dẫn khách vào phòng VIP 'Thanh Vân Chi Thượng'. Giá phòng mỗi đêm là 5.000 linh thạch cực phẩm."
Kim Bất Hoán hít một hơi khí lạnh: "5.000 cực phẩm? Ở Tiên Đô khách sạn hạng nhất cũng chỉ 500! Ngươi đây là chặt chém à?"
Thẩm Trường An gõ bàn tính: "Phòng VIP của chúng tôi có dịch vụ 'Wifi linh khí tốc độ cao', cho phép ngài thần giao cách cảm với bất kỳ ai trong phạm vi vạn dặm không độ trễ. Ngoài ra, giường được làm từ lõi cây Ngô Đồng vạn năm, ngủ một đêm tăng mười năm tu vi. Ngài thấy đắt sao? Hay là ngài… không đủ tiền?"
Chạm đến lòng tự ái của đại gia, Kim Bất Hoán đập bàn (rất nhẹ vì sợ bị tước tu vi): "Ai bảo ta không đủ tiền? Lấy cho ta phòng đó! Ở một tháng cho ta!"
"Rất tốt." Thẩm Trường An cười tươi rói, "Nhân tiện, bây giờ là giờ ăn tối. Ngài có muốn thưởng thức món đặc sản của đầu bếp chúng tôi không? Hôm nay có món 'Lẩu Hỗn Độn' giải trừ tâm ma, giá chỉ… 10.000 linh thạch cực phẩm một nồi."
Kim Bất Hoán nghiến răng, móc thêm tiền: "Được! Lấy hết ra đây!"
Vài phút sau, Kim Bất Hoán ngồi bệt dưới sảnh chính, trước mặt là một cái nồi đen thui tỏa ra làn khói màu tím lịm rợn người.
Một gã khổng lồ mặc tạp dề hoa hồng, mặt sẹo vắt ngang mũi bước ra từ nhà bếp. Lão Tà cầm một chiếc muôi lớn, đổ một gáo nước màu xanh lè vào nồi, mùi hương cay nồng nặc sộc vào mũi khiến Kim Bất Hoán hắt hơi liên tục.
"Ăn đi nhóc con." Lão Tà gầm gừ, đôi mắt đỏ ngầu lướt qua cổ Kim Bất Hoán như đang chọn chỗ để xuống dao, "Đây là súp ta nấu từ ba trăm loại độc thảo và nội đan yêu quái nghìn năm. Nếu ngươi bỏ dở một miếng, lão phu sẽ dùng ngươi làm gia vị cho món xào ngày mai."
Kim Bất Hoán nhìn cái nồi, rồi nhìn Lão Tà, mồ hôi hột chảy ròng ròng: "Đây… đây là đồ ăn cho người à? Sao ta thấy giống thuốc độc quá vậy?"
"Ngài không biết rồi." Thẩm Trường An đứng bên cạnh bổ sung, giọng điệu như rót mật vào tai, "Lão Tà trước đây là Ma Quân, ông ấy quan niệm 'lấy độc trị độc'. Ngài ăn xong món này, kinh mạch sẽ được thanh lọc, cảm giác như được tái sinh. Đây là dịch vụ đẳng cấp thế giới, người bình thường có tiền cũng không mua được đâu."
Kim Bất Hoán run rẩy múc một thìa đưa vào miệng. Ngay lập tức, mặt hắn biến thành màu tím, rồi chuyển sang xanh, cuối cùng là đỏ bừng như gà chọi. Một luồng nhiệt lượng kinh khủng bùng nổ trong bụng, lan tỏa khắp tứ chi bách hài. Những tạp chất tích tụ trong kinh mạch bấy lâu do cắn thuốc thăng cấp quá nhiều bắt đầu bị thiêu cháy.
"Ồ…" Kim Bất Hoán trợn mắt, đột nhiên thét lên một tiếng sảng khoái: "Sướng! Quá sướng! Ta cảm thấy ta sắp đột phá Nguyên Anh trung kỳ rồi!"
Hắn bắt đầu ăn như hổ đói, mặc kệ cái nồi lẩu trông như thứ nước thải từ luyện ngục. Lão Tà nhìn thấy vậy, hừ lạnh một tiếng: "Đúng là con lợn vàng, ăn cũng thô thiển." Nhưng trong thâm tâm, vị Ma Quân này lại cảm thấy có chút thỏa mãn khi có người chịu ăn đồ mình nấu.
Thẩm Trường An đứng quan sát, bàn tay vẫn không ngừng gõ bàn tính.
*[Ting! Chào mừng quý khách đầu tiên tiêu xài vượt mức 50.000 linh thạch. Thưởng cho ký chủ: 500 điểm Công Đức.]*
*[Nhiệm vụ mới: Khiến Kim Bất Hoán tự nguyện ở lại làm 'Đại sứ thương hiệu' và chi trả thêm 100.000 linh thạch.]*
Ánh mắt Thẩm Trường An nhìn Kim Bất Hoán bỗng trở nên nồng ấm lạ thường, giống như người thợ săn nhìn thấy con mồi béo bở nhất mùa đông. Anh tiến lại gần, vỗ vai Kim Bất Hoán đang vừa ăn vừa khóc (vì quá cay và quá sướng):
"Nhị thiếu gia, ngài thấy dịch vụ gội đầu dưỡng sinh của chúng tôi thế nào? Chỉ cần 20.000 linh thạch, ngài sẽ được Vân Cơ tiên tử đích thân mát-xa da đầu bằng tinh dầu vạn năm, giúp khai thông tuệ căn, từ nay về sau nhìn bí kíp võ công nào cũng hiểu trong một nốt nhạc."
Kim Bất Hoán ngước nhìn Vân Cơ đang đứng dựa cột, vẻ đẹp quyến rũ dưới ánh đèn lồng làm hắn mê muội. Hắn vỗ ngực cái rầm: "Làm! Làm luôn cho ta! Tiền bạc chỉ là phù du, đẳng cấp của nhị thiếu gia ta mới là vĩnh cửu!"
Vân Cơ đứng đằng xa, khóe miệng giật giật. Nàng truyền âm cho Thẩm Trường An: "Chủ quán, ta là hồ ly cấp cao, không phải thợ mát-xa! Ngươi muốn ta chạm tay vào cái đầu đầy mỡ của hắn sao?"
Thẩm Trường An bình thản trả lời: "Năm vạn linh thạch tiền hoa hồng cho cô. Làm không?"
Vân Cơ im lặng ba giây, sau đó nàng bước tới, nụ cười trở nên dịu dàng gấp mười lần: "Kim thiếu gia, mời ngài đi hướng này, tiểu nữ sẽ phục vụ ngài thật chu đáo."
Kim Bất Hoán cười hơ hớ, đi theo Vân Cơ mà hồn siêu phách lạc. Hắn không hề biết rằng, đằng sau sự phục vụ tận tình đó là một "chiếc máy nghiền linh thạch" mang tên Thẩm Trường An đang vận hành hết công suất.
Tiểu Hắc nhìn bóng lưng của Kim Bất Hoán, lắc đầu thở dài bằng giọng con người: "Lại thêm một đứa trẻ bị tha hóa bởi đồng tiền. Thật đáng thương, thật đáng thương…"
Thẩm Trường An cúi xuống, ném một viên Linh thạch cốt (loại xương làm từ linh khí cô đặc) vào bát của Tiểu Hắc: "Ăn đi, đừng có nói nhảm. Ngày mai chuẩn bị đón thêm khách. Danh tiếng của chúng ta sắp bay xa rồi."
Anh nhìn ra ngoài trời đêm, nơi những đạo hào quang từ các phương khác bắt đầu chuyển hướng về phía Vực Không Gian Số 0. Khách sạn Trường Sinh, cái tên này chẳng mấy chốc sẽ trở thành nỗi ám ảnh cho túi tiền của mọi tiên nhân trong giới tu chân.
Trong bóng tối, Thẩm Trường An mỉm cười, nụ cười vẫn nhẹ nhàng, thực dụng và… vô cùng thiếu đòn.
"Tiên nhân hay Ma tôn, vào đây đều là khách. Mà khách hàng, chính là nguồn thu nhập quý báu nhất của chúng sinh."
Ánh đèn của Khách sạn Trường Sinh vẫn lung linh giữa màn đêm, chờ đợi "vật tế thần" tiếp theo bước vào vòng xoáy của sự trường sinh đắt đỏ nhất lịch sử.