Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 14: ** Chú chó đen lạc lối
**CHƯƠNG 14: CHÚ CHÓ ĐEN LẠC LỐI**
Vực Không Gian Số 0 hôm nay đón một trận mưa lạ.
Nói là mưa, nhưng những hạt nước từ trên tầng mây vảy cá xám xịt trút xuống lại mang theo một màu tím nhạt u uẩn, rơi chạm đất liền hóa thành từng cụm linh khí nồng nặc nhưng hỗn loạn. Loại "Linh Vũ" này đối với tu sĩ bình thường là đại bổ, nhưng với những kẻ tu vi thấp, nó chẳng khác nào thuốc độc vì tạp chất quá nhiều, dễ dẫn đến bạo thể.
Bên trong Trường Sinh khách sạn, không khí vẫn ấm áp và sực nức mùi thơm của món "Canh Cá Voi Hỗn Độn" do Lão Tà đang hầm trong bếp.
Thẩm Trường An ngồi sau quầy thu ngân bằng ngọc thạch, đôi tay thon dài gõ nhịp trên bàn tính, âm thanh "lạch cạch" giòn tan vang vọng trong đại sảnh vắng lặng. Anh nhíu mày nhìn qua cửa sổ lớn, nơi những màn mưa linh khí đang không ngừng gột rửa dãy hành lang bằng gỗ đỏ của khách sạn.
"Vân Cơ, cô ra phía Tây đại sảnh quét dọn chút đi. Nước mưa bắn vào kìa, làm hỏng lớp sơn bảo vệ của ta là ta trừ lương đấy." Thẩm Trường An không ngẩng đầu lên, nhàn nhạt ra lệnh.
Một bóng dáng yêu kiều, thướt tha hiện ra từ sau bình phong. Vân Cơ hôm nay mặc một bộ sườn xám màu lam thẫm, mái tóc dài được búi cao bởi một cây trâm khảm ngọc hồ ly. Nàng vừa nghe đến hai chữ "trừ lương", đôi lông mày lá liễu lập tức dựng đứng lên.
"Chủ nhân, ngài nhìn xem đôi bàn tay này của ta!" Vân Cơ giơ bàn tay trắng nõn nà, nuột nà như măng non ra trước mặt anh, thanh âm chứa đầy sự ấm ức: "Ta vốn là Công chúa Cửu Vĩ Thiên Hồ, đôi tay này chỉ nên dùng để điều khiển yêu hỏa, hái thiên sơn tuyết liên, chứ không phải để cầm giẻ lau nhà mỗi ngày! Hơn nữa, ngoài kia toàn là linh vũ ô nhiễm, móng tay ta vừa mới làm xong bằng bột trân châu…"
"Trừ ba tháng tiền hoa hồng bán vé số linh thạch." Thẩm Trường An bình thản chốt một câu.
"Ta đi ngay!"
Vân Cơ biến sắc nhanh hơn lật sách, lập tức thu hồi mị thái, từ hư không lấy ra một bộ đồ bảo hộ chống nước và một cây chổi bằng lông vũ phượng hoàng (mượn từ kho đồ của Lão Tà), hùng hổ bước về phía Tây. Đối với nàng, bị sỉ nhục cũng được, bị mắng mỏ cũng không sao, nhưng đụng đến "túi tiền" để nàng mua mỹ phẩm Tiên giới thì đó là kẻ thù không đội trời chung.
Tuy nhiên, vừa mới bước đến ngưỡng cửa, bước chân của Vân Cơ đột nhiên khựng lại. Nàng nhíu cái mũi nhỏ xinh đẹp, vẻ mặt từ khó chịu chuyển sang ghê tởm, rồi lại kinh ngạc.
"Chủ nhân! Ngài ra xem này, thứ bẩn thỉu gì đang nằm ở trước cửa nhà chúng ta thế này?"
Thẩm Trường An lười biếng rời mắt khỏi cuốn sổ đỏ, xỏ đôi dép lê làm từ da rồng nước, chậm rãi đi ra phía cửa.
Trên bậc thềm bằng đá cẩm thạch trắng muốt vốn luôn được Vân Cơ lau chùi bóng loáng đến mức có thể soi gương, lúc này lại xuất hiện một "cục than đen".
Đúng vậy, đó là một con vật nhỏ cỡ quả dưa hấu, toàn thân đen nhẻm, lông lá bết bát vì nước mưa và bùn đất. Nó nằm bẹp dí một đống, hơi thở thoi thóp, thỉnh thoảng lại rùng mình một cái. Nhìn sơ qua, nó chẳng khác nào một con chó đen nhỏ bị lạc đường trong cơn bão, vừa bẩn thỉu lại vừa gầy trơ xương.
"Ồ, một con chó đen?" Thẩm Trường An chống cằm, ánh mắt hứng thú nhìn sinh vật nhỏ bé đang run rẩy dưới chân mình.
"Đừng có mang nó vào!" Vân Cơ hét lên, thanh âm chói tai khiến chim chóc trên mái nhà khách sạn cũng phải giật mình bay tán loạn. Nàng lấy một chiếc quạt lụa che mũi, lùi xa mười bước: "Nhìn kìa! Nó đang rỉ máu đen, lại còn bốc mùi hôi thối của tử khí nữa! Đây là điềm gở! Đuổi nó đi, hoặc là ném nó vào rừng cho thú dữ ăn đi chủ nhân!"
Ngay lúc đó, cửa bếp "ầm" một tiếng mở ra. Lão Tà, một gã đàn ông to lớn với khuôn mặt sẹo đáng sợ, trên người vẫn đang đeo cái tạp dề thêu hoa hồng rực rỡ, tay cầm một con dao phay khổng lồ bốc lên làn khói đen sì.
"Thứ gì ồn ào thế?" Lão Tà gầm gừ, đôi mắt ma quái quét qua đại sảnh, cuối cùng dừng lại ở con vật dưới đất.
Lão Tà liếm môi, đôi mắt sáng lên một tia tàn nhẫn thường thấy của một vị Ma tôn: "Chủ tử, tối nay ngài muốn đổi món không? Chó đen hầm dược liệu Ma giới là cực phẩm đại bổ, đặc biệt là loại bị thương nặng thế này, oán khí trong thịt sẽ khiến món ăn có thêm vị cay nồng đặc trưng. Để lão già này đem nó vào bếp làm sạch rồi tẩm ướp một chút…"
Nói đoạn, lão vung dao phay định tiến tới.
"Oẳng!"
Dường như cảm nhận được sát khí nồng nặc từ gã đồ tể trước mặt, sinh vật đen nhỏ kia khó khăn mở mắt. Một đôi mắt tròn xoe, đen láy như hai hạt nhãn nhìn trân trân vào Thẩm Trường An. Trong đôi mắt đó không chỉ có sự sợ hãi, mà còn có một chút… kiêu ngạo lạ lùng, và một chút tuyệt vọng của kẻ không còn gì để mất.
Thẩm Trường An mỉm cười. Nụ cười của anh vẫn như mọi khi, không chạm đến đáy mắt, nhưng lại mang theo một loại uy áp vô hình khiến cả Lão Tà và Vân Cơ đều phải im bặt.
"Này, Lão Tà, khách sạn chúng ta đã có đầu bếp, có tiếp tân, có cả quản lý là ta. Nhưng có vẻ như chúng ta đang thiếu một cái gì đó để làm sinh động thêm không khí đúng không?"
Vân Cơ tái mặt: "Chủ nhân, ngài đừng nói là muốn giữ cái thứ đầy vi trùng này lại nhé?"
Thẩm Trường An không trả lời, anh bước xuống bậc thềm, mặc cho mưa linh khí đang cố gắng len lỏi vào cơ thể nhưng bị "Lĩnh vực tuyệt đối" của anh chặn lại hoàn toàn. Anh cúi xuống, dùng bàn tay trắng sạch của mình chạm vào mớ lông bết bát bùn đất của sinh vật kia.
"Hệ thống, quét thử xem đây là giống loài gì? Có thể làm món ăn hay làm việc được?" Anh thầm hỏi trong lòng.
Một bảng thông báo ảo hiện ra chỉ mình anh thấy:
【 Tên: ??? (Chưa đặt tên) 】
【 Giống loài: Hắc Kỳ Lân (Huyết mạch Thượng Cổ đã bị phong ấn 99,9%) 】
【 Trạng thái: Sắp chết, cạn kiệt linh lực, linh căn bị tàn phá nặng nề do trận chiến luân hồi. 】
【 Đặc điểm: Tham ăn, lười biếng, thù dai, nhưng có thể nuốt chửng vạn vật kể cả sát khí. 】
【 Đề nghị: Có thể nuôi làm bảo an. Phí duy trì: 100 viên linh thạch thượng phẩm mỗi tháng. 】
Thẩm Trường An nheo mắt lại. Hắc Kỳ Lân? Thần thú thượng cổ trong truyền thuyết, nghe nói một khi thành trưởng có thể san bằng núi sông, gầm một tiếng là thiên địa biến sắc. Vậy mà giờ đây lại biến thành một con "chó mực" thảm thương bị người ta đòi đem làm món lẩu.
Và quan trọng nhất, "Hắc Kỳ Lân" nghe có vẻ… oai hơn là "Chó mực". Sau này nếu có khách hàng nào cứng đầu, chỉ cần thả chó, à không, thả Kỳ Lân ra là xong. Tiết kiệm biết bao nhiêu sức lực.
"Lão Tà, cất dao đi. Con vật này từ nay là nhân viên của chúng ta." Thẩm Trường An bế xách con vật nhỏ lên bằng một tay, mặc cho chất lỏng bẩn thỉu thấm vào ống tay áo của mình.
"Nhưng… chủ nhân! Nó bẩn lắm!" Vân Cơ hét lên đầy tuyệt vọng.
"Vậy thì việc tắm cho nó giao cho cô. Dùng nước linh tuyền loại đắt nhất, cộng thêm tinh dầu hoa quỳnh. Nếu sau một canh giờ nữa trên người nó còn một hạt bụi hay một con chấy nào, ta sẽ trừ lương của cô đến năm sau."
Vân Cơ đứng ngây người như bị sét đánh, khuôn mặt xinh đẹp vặn vẹo giữa việc tuân lệnh và việc lao vào nhà tắm tự sát cho sạch sẽ.
—
Một canh giờ sau.
Bên cạnh lò sưởi ở sảnh chính, trên một chiếc thảm nhung đỏ cực kỳ sang trọng, một chú chó đen nhỏ đang cuộn tròn nằm đó.
Sau khi được Vân Cơ "tẩy rửa" một cách hung bạo (thực tế là nàng đã dùng đến mười loại trận pháp làm sạch và đổ cả nửa chai tinh dầu vào bồn tắm), bộ lông của nó đã lấy lại được vẻ đen láy bóng mượt như lụa. Trên cổ nó bây giờ còn đeo thêm một cái vòng bằng vàng thật có đính một chiếc chuông nhỏ, món quà "cưỡng ép" từ Thẩm Trường An để dễ dàng kiểm soát hành tung của nó.
Chú chó đen – bây giờ được gọi là Tiểu Hắc – đang lim dim ngủ, hơi thở đã ổn định hơn nhờ một viên "Tục Mệnh Đan" mà Thẩm Trường An tùy tiện lấy ra từ đống hàng tồn kho.
Đúng lúc này, ngoài cửa khách sạn vang lên tiếng bước chân dồn dập và tiếng la hét xôn xao.
"Nó ở đâu? Ta rõ ràng thấy khí tức của Thần thú rơi xuống khu vực này!"
"Nhanh lên! Trước khi các tông môn khác kéo đến, chúng ta phải tìm thấy vật kia. Đó là chìa khóa để chưởng môn đột phá Hóa Thần!"
Một nhóm tu sĩ khoảng mười người, mặc võ phục thêu hình sư tử của "Vạn Thú Môn", hùng hổ đạp lên màn mưa xông vào hiên khách sạn. Kẻ đi đầu là một trung niên cao lớn, tu vi đã đạt đến Nguyên Anh kỳ trung kỳ, trên mặt tràn đầy vẻ tham lam và nóng nảy.
Hắn nhìn thấy bảng hiệu "Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước" treo lủng lẳng trước cửa, khinh bỉnh hừ một tiếng: "Cái gì mà khách sạn? Chốn hoang vu này lại có kẻ bày trò huyền ảo. Người đâu, xông vào khám xét cho ta!"
"Rầm!"
Cánh cửa gỗ nặng nề chưa kịp bị chạm vào đã tự động mở toang. Thẩm Trường An tay cầm cuốn sổ, bình thản đứng tựa vào quầy lễ tân, khóe miệng khẽ nhếch: "Nơi kinh doanh trang nghiêm, ai cho phép các ngươi gào thét như đám lính đánh thuê đầu đường xó chợ vậy?"
Vị tu sĩ đi đầu sững lại một chút, hắn không cảm nhận được chút linh lực nào trên người Thẩm Trường An, liền cười lạnh: "Tên tiểu tử kia, bớt nói nhảm đi. Có thấy một luồng hắc quang rơi xuống đây không? Nói ra, ta sẽ ban cho ngươi vài viên linh thạch làm tiền thưởng. Nếu không, ta sẽ san bằng cái khách sạn nát này của ngươi đấy!"
Thẩm Trường An thong dong lật trang sổ: "Vào cửa mà không chào hỏi: Phí thất lễ 500 linh thạch. Đe dọa phá hoại tài sản: Phí bồi thường tinh thần 2000 linh thạch. Làm ồn trong giờ ngủ của nhân viên: Phí dịch vụ phụ thêm 1000 linh thạch. Tổng cộng là 3500 linh thạch thượng phẩm. Trả tiền, rồi chúng ta nói chuyện tiếp."
Cả đám tu sĩ ngẩn ra, rồi đồng loạt phá cười lên sằng sặc.
"Thằng này điên rồi à? Nó đòi tiền chúng ta?"
"Chưởng môn, để con bóp chết nó cho gọn!" Một tên đệ tử trẻ tuổi nóng tính bước ra, tay vung ra một sợi dây thừng bằng linh khí, ý định bắt sống Thẩm Trường An.
Thẩm Trường An thở dài: "Vân Cơ, khách không chịu trả tiền lại còn muốn quỵt nợ. Cô biết phải làm gì rồi chứ?"
Từ phía sau quầy lễ tân, Vân Cơ bước ra, đôi mắt nàng bỗng chốc rực lên ánh sáng hồng nhạt của yêu tộc. Nàng đang cực kỳ tức giận. Tại sao ư? Vì bọn người này mang theo ủng bẩn đầy bùn đất bước vào cái sàn nhà nàng vừa mới hì hục lau sạch bằng tinh dầu!
"Các ngươi… có biết cái sàn nhà này ta phải lau mất bao lâu không hả lũ lợn kia?"
Vân Cơ rít qua kẽ răng, vạt áo sau lưng nàng đột nhiên bùng nổ, năm cái đuôi cáo khổng lồ, trắng muốt nhưng đầy sát khí hiện ra, quét mạnh một cái.
"Ầm!"
Tên đệ tử trẻ tuổi thậm chí chưa kịp hét lên một tiếng đã bị hất bay ra ngoài màn mưa, rơi tõm xuống một vũng nước bùn cách đó cả dặm.
Vị trung niên dẫn đầu biến sắc: "Yêu tộc? Cửu Vĩ Thiên Hồ? Ngươi là ai?"
"Hỏi tên của người khác trước hết phải rửa sạch mồm." Lão Tà cũng từ trong bếp lù lù bước ra, con dao phay đen kịt đặt lên vai, sát khí nồng nặc khiến cả sảnh chính dường như bị đóng băng: "Hôm nay chủ tử nhà ta nhặt được một con thú cưng, tâm tình tốt nên không muốn giết người. Để lại tiền nợ rồi cút, không thì tối nay lẩu chó sẽ đổi thành lẩu người đấy."
Cảm nhận được áp lực kinh khủng từ Lão Tà – kẻ mà bọn họ hoàn toàn không thể nhìn thấu tu vi – đám tu sĩ Vạn Thú Môn bắt đầu run rẩy. Tuy nhiên, lòng tham vẫn lớn hơn nỗi sợ. Ánh mắt vị trưởng lão trung niên đột ngột dừng lại ở chú chó đen nhỏ đang ngáp dài bên lò sưởi.
Hắn nhìn thấy chiếc vòng cổ bằng vàng, nhìn thấy linh lực đang mờ nhạt ẩn hiện dưới bộ lông đen láy kia.
"Hắc Kỳ Lân! Đúng là nó! Thì ra các ngươi che giấu Thần thú!" Hắn gào lên, điên cuồng rút ra một tấm phù chú màu tím: "Cả gan bắt giữ Thần thú của Vạn Thú Môn, các ngươi đang tự tìm đường chết! Khai sơn phá thạch phù, phá cho ta!"
Tấm phù chú bùng cháy, hóa thành một cột ánh sáng mang sức mạnh phá thiên diệt địa lao thẳng về phía quầy lễ tân. Đây là một đòn toàn lực tương đương với đòn đánh của một cao thủ Nguyên Anh kỳ đỉnh phong, đủ sức san phẳng cả một quả núi nhỏ.
Thẩm Trường An thậm chí không thèm chớp mắt. Anh vẫn bình thản gõ gõ chiếc bàn tính ngọc: "Tiểu Hắc, khách đến tặng quà kìa, đừng để phí phạm."
Cục than đen đang nằm lười biếng kia đột nhiên bật dậy. Đôi mắt hạt nhãn của nó chợt hiện lên một tia chế giễu sâu sắc. Nó há cái miệng nhỏ xíu ra.
Một cảnh tượng không tưởng diễn ra.
Cột sáng tím khổng lồ, chứa đựng năng lượng hủy diệt, khi chạm đến khoảng không trước mặt Tiểu Hắc liền bị một lực hút vô hình bẻ cong, sau đó cứ thế chui tọt vào cái miệng bé xíu của chú chó đen.
Tiểu Hắc nuốt chửng toàn bộ luồng linh lực đó, rồi còn vô thức… ợ lên một cái rõ to, bay ra vài tia lửa tím lẻ tẻ. Nó khinh thường nhìn đám tu sĩ một cái, sau đó quay lại thảm nhung, rúc đầu vào chân để ngủ tiếp.
Sảnh chính rơi vào trạng thái tĩnh lặng đến mức nghe rõ cả tiếng tim đập.
Đám người Vạn Thú Môn hóa đá tại chỗ. Đó là Khai sơn phá thạch phù… là bảo vật trấn phái của bọn họ, vậy mà bị một con chó… nuốt chửng như nuốt một miếng bánh quy?
Thẩm Trường An mỉm cười, giọng nói vang lên nhẹ nhàng nhưng đầy lạnh lẽo: "Quà đã nhận, nhưng hóa đơn vẫn phải trả. Vân Cơ, Lão Tà, 'thu phí' đi."
"Tuân lệnh!"
Sau đó là một màn rượt đuổi và tiếng kêu gào thảm thiết vang lên giữa màn mưa linh khí. Khoảng mười phút sau, trước cửa khách sạn không còn một bóng người, chỉ còn lại một đống túi tiền, vũ khí và vài mảnh áo rách nát của các tu sĩ Vạn Thú Môn bị vứt bừa bãi. Toàn bộ tu vi của bọn họ đều đã bị Thẩm Trường An dùng quy tắc khách sạn "tạm giữ" trong vòng một trăm năm để trừ vào tiền phí tổn thất.
Bên trong, Vân Cơ đang vừa lầm bầm vừa lau lại cái dấu chân bẩn mà tên trưởng lão kia để lại trên sàn.
Lão Tà thì đứng nhìn Tiểu Hắc với vẻ mặt trầm tư: "Chủ tử, thứ này… hình như không đơn giản là chó đen đâu. Lúc nãy nó nuốt đòn đánh của Nguyên Anh kỳ mà không hề hấn gì, hơn nữa sát khí của nó… còn cổ xưa hơn cả lão già này."
Thẩm Trường An xách Tiểu Hắc lên, lắc lắc nó như lắc một bao gạo. Tiểu Hắc tức giận kêu "Oẳng" một tiếng, định nhe nanh ra cắn, nhưng khi chạm phải ánh mắt của Thẩm Trường An, nó bỗng cảm thấy một sự đè ép linh hồn kinh khủng từ "Lĩnh vực tuyệt đối" tỏa ra. Nó lập tức thu nanh múa vuốt, cái đuôi cụt ngủn vẫy vẫy điên cuồng, vẻ mặt biến thành bộ dạng nịnh bợ của một chú chó nhỏ.
"Nó là cái gì không quan trọng. Quan trọng là từ nay nó sẽ trông cửa cho chúng ta." Thẩm Trường An lôi từ trong túi áo ra một viên linh thạch thượng phẩm, ném lên không trung.
Tiểu Hắc mắt sáng rực, tung người lên cao, bắt lấy viên linh thạch rồi nhai "rắc rắc" như nhai kẹo, vẻ mặt vô cùng mãn nguyện.
"Từ nay, ngươi tên là Tiểu Hắc. Công việc hằng ngày: ban đêm tuần tra, ban ngày canh cửa. Nếu có kẻ nào vào mà không trả tiền, cứ việc ăn chúng. Nếu có kẻ nào làm bẩn khách sạn, báo cho Vân Cơ xử lý."
Thẩm Trường An xoa đầu nó, rồi quay sang Vân Cơ và Lão Tà: "Còn hai người các ngươi, đừng có bắt nạt nhân viên mới. Ngày mai chúng ta sẽ mở dịch vụ 'Luyện thú cảnh', chuyên phục vụ những vị khách có sở thích nuôi thần thú nhưng không biết cách huấn luyện. Tiểu Hắc sẽ là… giáo viên hướng dẫn."
Vân Cơ và Lão Tà nhìn nhau, cùng rùng mình. Giáo viên hướng dẫn? Một con Hắc Kỳ Lân giả chó biết ăn cả phù chú cấp Nguyên Anh đi huấn luyện thú cưng của người ta? Đây không phải huấn luyện, đây rõ ràng là đi lừa tiền mà!
Tiểu Hắc dường như hiểu được ý đồ "vắt kiệt sức lao động" của chủ nhân mới, đôi mắt nó xị xuống, cái tai cụp lại, nhìn Thẩm Trường An đầy oán niệm. Nhưng khi thấy Thẩm Trường An lấy ra thêm một vốc linh thạch sáng lấp lánh, nó lập tức đứng thẳng bằng hai chân sau, vẫy đuôi rối rít như thể mình là nô bộc trung thành nhất thế giới.
Trong góc tối của khách sạn, hệ thống vang lên tiếng thông báo âm thầm:
【 Nhiệm vụ ẩn: 'Chiêu mộ Bảo an' đã hoàn thành. 】
【 Phần thưởng: Nâng cấp 'Lĩnh vực tuyệt đối' – Tự động phát hiện kẻ gian trong bán kính 1 dặm. 】
【 Lưu ý: Hắc Kỳ Lân có tính cách kiêu ngạo, đề nghị chủ sở hữu thường xuyên 'vuốt ve' (bằng tiền) để duy trì lòng trung thành. 】
Thẩm Trường An nhìn thông báo, nụ cười càng thêm đậm.
Cơn mưa linh vũ ngoài kia cuối cùng cũng ngớt. Trời đã về khuya, Trường Sinh khách sạn treo lên hai chiếc lồng đèn lụa đỏ ở cổng chính, tỏa ra ánh sáng ấm áp nhu hòa.
Giữa vùng đất ranh giới đầy rẫy nguy hiểm và âm mưu, có một ngôi nhà nhỏ mà bất kỳ tiên nhân hay ma đầu nào đi ngang qua cũng phải chùng bước. Bởi vì ở đó, không chỉ có những món ăn gây nghiện của Ma quân, sắc đẹp nguy hiểm của Thiên Hồ, mà còn có một "chú chó đen" sẵn sàng nuốt chửng cả thế giới nếu bạn không trả tiền phòng đúng hạn.
"Vân Cơ, tắt đèn, đóng cửa."
Thẩm Trường An ngáp một cái, bước lên lầu: "Hôm nay làm ăn khá quá, ngày mai ta định sẽ mở thêm dịch vụ 'Massage chân dùng nội công'. Lão Tà, ông phụ trách cái này đi, đôi tay sẹo của ông chắc chắn sẽ khiến khách hàng cảm thấy… khó quên."
"Chủ tử! Ngài giết lão luôn cho rồi!" Tiếng rống tuyệt vọng của Lão Tà vang lên khắp khách sạn, nhưng đáp lại lão chỉ là tiếng cười khẽ của Thẩm Trường An và tiếng nhai linh thạch rắc rắc đầy thỏa mãn của Tiểu Hắc dưới chân giường.
Một ngày bình thường (và đầy mùi linh thạch) tại Trường Sinh khách sạn lại trôi qua như thế.