Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 15: ** Thần thú hay là \”máy nghiền rác\”?

Cập nhật lúc: 2026-05-16 16:25:04 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 15: THẦN THÚ HAY LÀ “MÁY NGHIÊN RÁC”?**

Trời về đêm, vạn vật trong Phù Thế Linh Giới chìm vào một màn sương mờ ảo. Chỉ duy có Trường Sinh Khách Sạn là vẫn rực rỡ ánh đèn lồng lụa đỏ, tỏa ra thứ hào quang ấm áp nhưng cũng đầy vẻ thần bí giữa vùng biên ải hỗn loạn.

Bên trong đại sảnh, Thẩm Trường An đang ngồi sau quầy thu ngân bằng gỗ tử đàn, tay trái cầm cuốn sổ cái, tay phải gõ lạch cạch trên bàn tính ngọc đế quang. Tiếng ngọc va vào nhau giòn giã như nhạc điệu, mỗi nhịp gõ đều đại diện cho một con số linh thạch khổng lồ đang chảy vào túi.

“Vân Cơ, ta đã nói bao nhiêu lần rồi, hạt bụi ở góc bình gốm bên trái kia vẫn chưa được lau kỹ. Nó đang sỉ nhục mỹ học của khách sạn chúng ta đấy.” Thẩm Trường An không ngẩng đầu lên, nhưng giọng nói đầy vẻ nhắc nhở.

Vân Cơ – nàng Cửu Vĩ Thiên Hồ vạn người mê, lúc này đang vận một bộ sườn xám bó sát bằng lụa tiên, gương mặt xinh đẹp tuyệt trần lại hiện lên vẻ cáu kỉnh cực độ. Nàng cầm chiếc khăn lụa trắng muốt, vừa lau vừa nghiến răng: “Chủ nhân, hạt bụi đó còn nhỏ hơn cả một phân tử linh khí! Ngài rốt cuộc là muốn khách sạn sạch sẽ hay muốn hành hạ nô gia?”

“Cả hai.” Thẩm Trường An nở một nụ cười chuyên nghiệp đến mức hoàn hảo, đôi mắt hơi híp lại chỉ để lộ một tia sáng thực dụng. “Khách hàng là thượng đế, mà thượng đế thì không bao giờ muốn nhìn thấy bụi, dù là bụi nguyên tử.”

Lão Tà từ phía sau bếp lù lù bước ra, tạp dề thêu hoa hồng của lão lấm lem chút nước sốt màu tím đen – thứ gia vị mà lão gọi là “Cửu U Độc Nước Cốt”. Lão cầm con dao phay nặng trịch, giọng ồm ồm: “Chủ tử, có đám người đang tới. Sát khí nặng mùi như cá thối ấy, hỏng cả vị nồi canh rồng hầm của lão phu rồi.”

Đúng như lời Lão Tà nói, một chấn động mạnh truyền tới từ phía cổng chính.

*Rầm!*

Cánh cửa gỗ vốn được gia trì bởi vô số trận pháp của hệ thống bị ai đó thô bạo đá văng ra. Một nhóm tu sĩ vận hắc y, ngực thêu hình một con quỷ mặt đỏ dữ tợn hiên ngang bước vào. Kẻ dẫn đầu là một lão già mặt mày hốc hác, tu vi đã đạt tới Nguyên Anh hậu kỳ, khí thế tỏa ra xung quanh khiến những món đồ nội thất bằng gỗ bình thường bắt đầu phát ra tiếng kêu răng rắc.

“Chủ khách sạn đâu? Mau giao ra tên phản đồ của Huyết Sát Giáo đang trốn ở đây, bằng không lão phu sẽ san bằng cái am nát này!” Lão già quát lên, tiếng vang rúng động cả đại sảnh.

Thẩm Trường An chậm rãi đặt bàn tính xuống, nhẹ nhàng vuốt lại nếp nhăn trên áo thư sinh, vẻ mặt vẫn bình thản đến lạ lùng. Anh nhìn lên tấm bảng treo quy định của khách sạn, sau đó nhìn lão già, thản nhiên nói: “Thứ nhất, đây là khách sạn, không phải am nát. Thứ hai, quy tắc số một: Không được làm ồn sau giờ giới nghiêm. Thứ ba, các ngươi vừa làm trầy sơn cánh cửa trị giá tám vạn linh thạch cực phẩm của ta. Ai trả tiền?”

Lão già tên Quỷ Lệ nheo mắt đầy sát khí: “Linh thạch? Mạng của ngươi còn không giữ nổi, lại dám đòi tiền? Đi chết đi!”

Lão phất tay một cái, một luồng Huyết Sát khí đậm đặc hóa thành hình một con mãng xà đỏ rực, lao vút về phía quầy thu ngân. Sức mạnh của một kích này đủ để nghiền nát một đỉnh núi nhỏ.

Vân Cơ đứng bên cạnh chỉ kịp thở dài, không phải vì lo cho Thẩm Trường An, mà là lo cho cái sàn nhà nàng vừa mới lau xong.

“Tiểu Hắc, dậy làm việc đi. Có rác đến kìa.” Thẩm Trường An lười biếng gọi.

Dưới chân quầy thu ngân, một cái bóng đen nhỏ bé đang cuộn tròn bỗng nhiên cựa quậy. Một con chó đen nhỏ, lông xù xì, đeo cái chuông vàng cổ, uể oải ngáp một cái dài, lộ ra hàm răng trắng hếu. Nó nhìn con mãng xà huyết sắc đang lao tới bằng ánh mắt vô cùng khinh bỉ, như thể nhìn thấy một miếng xúc xích hết hạn sử dụng.

Khi con mãng xà chỉ còn cách Thẩm Trường An nửa thước, Tiểu Hắc ngồi bệt xuống đất, há miệng thật to.

*Chomp!*

Một tiếng động khô khốc vang lên. Toàn bộ luồng sát khí cuồn cuộn, toàn bộ năng lượng Nguyên Anh mạnh mẽ bị Tiểu Hắc nuốt chửng vào trong miệng chỉ trong một nốt nhạc. Nó thậm chí còn chép miệng một cái, vẻ mặt như muốn nói: “Hơi nhạt, thiếu muối.”

Đám người Huyết Sát Giáo chết lặng tại chỗ. Quỷ Lệ trố mắt nhìn, hàm râu run rẩy: “Cái… cái gì? Đòn tấn công của ta… nó ăn mất rồi?”

“Nhìn cái gì? Chưa thấy chó ăn bao giờ à?” Thẩm Trường An gõ bàn tính. “Phí tiêu hủy chất thải nguy hại: Năm vạn linh thạch. Công làm việc của bảo vệ: Mười vạn linh thạch. Cộng thêm phí sửa cửa lúc nãy… Tổng cộng là hai mươi ba vạn linh thạch cực phẩm. Thanh toán bằng tiền mặt hay trừ bằng tu vi đây?”

Quỷ Lệ giận quá hóa cười, lão gầm lên: “Yêu súc! Các ngươi đừng có đắc ý! Tả hữu đâu, kết trận Huyết Ma Sát! Ta không tin một con chó ghẻ có thể nuốt hết cả một trận pháp!”

Mười tên đệ tử đi cùng lập tức vào vị trí, máu từ đầu ngón tay họ chảy ra, kết nối thành một trận đồ quỷ dị trên sàn nhà. Một luồng uy áp đáng sợ giáng xuống, vô số thanh huyết kiếm đỏ rực ngưng tụ trong không trung, dày đặc như mưa, hướng thẳng về phía Thẩm Trường An và Tiểu Hắc mà bắn xuống.

“Xong rồi, lần này là rác thải xây dựng.” Thẩm Trường An lắc đầu, che miệng ngáp.

Tiểu Hắc nhìn mưa kiếm đầy trời, bỗng nhiên rùng mình một cái. Thân hình nó nhỏ bé là thế, nhưng cái bóng in trên tường dưới ánh đèn lồng bỗng chốc phình to ra, hiện lên hình ảnh một đầu Thần thú thượng cổ uy nghiêm với sừng dài và vảy đen lánh.

Tiểu Hắc không còn ngồi nữa, nó đứng dậy, lấy đà rồi… nhảy lên không trung.

*Grum… Ựp!*

Nó há miệng ra như một cái lỗ đen vô tận. Những thanh huyết kiếm tinh thuần từ năng lượng tà ác bị hút vào cái miệng đó như cơm nguội. Tiểu Hắc lơ lửng giữa không trung, cái đầu nhỏ quay qua quay lại như một chiếc máy hút bụi công nghiệp đời mới nhất. Chỗ nào có huyết kiếm, chỗ đó có miệng nó.

Chỉ trong vài giây, trận pháp Huyết Ma Sát mà Huyết Sát Giáo tự hào nhất đã hoàn toàn biến mất. Không sót lại dù chỉ một tia linh khí thừa.

*Burp~*

Tiểu Hắc đáp xuống đất, phát ra một tiếng ợ hơi vang dội, sau đó một luồng trọc khí màu đen từ mũi nó xì ra, làm héo úa cả bình hoa đặt gần đó.

“Tiểu Hắc! Hoa của ta!” Vân Cơ thét lên đầy đau đớn, nàng hận không thể biến thân chín đuôi để băm con chó đen này ra.

Quỷ Lệ lúc này chân tay rụng rời, lão quỵ xuống sàn, đôi mắt đầy vẻ kinh hoàng nhìn con chó đen đang vẫy đuôi chờ đợi phần thưởng dưới chân Thẩm Trường An. “Thần thú… Đây không phải là chó… Đây là Thôn Phệ Thần Thú trong truyền thuyết? Sao lại… sao lại đi làm tạp vụ ở cái nơi này?”

Thẩm Trường An không quan tâm đến sự sụp đổ hình tượng của đối phương. Anh lật qua một trang sổ mới, bút lông viết soèn soẹt: “Thêm một mục phí tổn: Ô nhiễm tiếng ồn và gây chấn động tâm lý nhân viên (Vân Cơ đang rất giận dữ). Tổng hóa đơn hiện tại: Năm mươi vạn linh thạch cực phẩm.”

Thẩm Trường An mỉm cười nhìn Quỷ Lệ, nhưng nụ cười ấy khiến lão già Nguyên Anh cảm thấy lạnh lẽo hơn cả hầm băng vạn năm.

“Thưa khách hàng quý mến, chúng tôi có chính sách trả góp. Nếu các ngươi không có tiền, chúng tôi cũng chấp nhận gán nợ bằng linh khí, nội đan, hoặc là… làm lao công thực tập tại vườn rau phía sau.”

“Ngươi… ngươi đừng có quá đáng! Huyết Sát Giáo chúng ta có liên minh với…”

*Chát!*

Vân Cơ biến mất tại chỗ, hiện ra ngay trước mặt Quỷ Lệ và tặng lão một bạt tai trời giáng. Nàng lạnh lùng lau ngón tay mình bằng khăn lụa: “Chủ nhân đang nói chuyện, khách hàng không được chen ngang. Đó là phép lịch sự cơ bản nhất.”

Lão Tà tựa vai vào cửa bếp, khẩy con dao phay: “Chủ tử, hay là đưa chúng nó vào bếp cho lão phu? Lão phu đang thiếu nguyên liệu để làm món \'Gan người xào tỏi quỷ\'. Bảo đảm không lãng phí.”

Nhóm người Huyết Sát Giáo run rẩy như cầy sấy. Kẻ được cho là đệ nhất ma đầu vùng biên ải giờ đây lại trông giống như một đám trẻ con bị bắt quả tang ăn trộm vặt.

Thẩm Trường An gõ gõ cái bàn tính: “Lão Tà, ta đã bảo rồi, khách sạn chúng ta kinh doanh chính ngạch, không được ăn thịt khách hàng, điều đó sẽ ảnh hưởng đến uy tín trên trang đánh giá. Tiểu Hắc, đem bọn chúng ra sau nhà, nhốt vào chuồng cũ. Khi nào tông môn của tụi nó mang tiền tới chuộc thì mới được thả ra. À, đừng quên tước đoạt toàn bộ túi trữ vật của tụi nó trước nhé.”

Tiểu Hắc gầm gừ một tiếng ra vẻ uy nghiêm, rồi bỗng nhiên ngoạm lấy cổ áo của Quỷ Lệ, lôi xềnh xệch ra phía sau khách sạn như lôi một đống rác thải. Các đệ tử khác thấy thế cũng chỉ biết ngoan ngoãn bò theo, không ai dám phản kháng, vì mỗi khi họ định vận công, cái nhìn của Tiểu Hắc lại khiến linh lực trong người họ như bị đông cứng.

Cảnh tượng vô cùng kỳ quái: Một đám cao thủ ma đạo vốn hô phong hoán vũ, giờ lại bị một con chó đen nhỏ nhắn dắt đi như dắt dê ra đồng.

Sau khi đám rác thải đã được dọn sạch, đại sảnh khách sạn lại trở về vẻ yên tĩnh vốn có.

“Vân Cơ, lau lại cái sàn nhà chỗ tụi nó vừa ngồi đi, có mùi hôi của tà đạo quá.” Thẩm Trường An căn dặn.

Vân Cơ dậm chân: “Lau, lau, lúc nào cũng bắt tôi lau! Sao ngài không bắt con chó kia lau? Nó vừa ăn no xong cơ mà!”

“Nó là bảo an, chuyên về tiêu hóa. Cô là tiếp tân, chuyên về diện mạo. Chuyên môn hóa là chìa khóa của sự thành công.” Thẩm Trường An thản nhiên đáp, mắt lại quay về với những con số trong sổ cái.

Tiểu Hắc sau khi làm xong việc, quay lại sảnh chính với vẻ mặt hớn hở. Nó nhảy phắt lên cái ghế đệm bọc da linh hổ, mắt nhìn Thẩm Trường An mong đợi. Thẩm Trường An thở dài, từ trong túi rút ra một khối Linh thạch cốt – một loại quặng chứa linh khí nồng đậm mà tu sĩ bình thường chỉ dám mài ra uống dần, nhưng anh lại ném cho nó như ném một khúc xương.

Tiểu Hắc ngoạm lấy, nhai rắc rắc một cách thỏa mãn.

“Máy nghiền rác này cũng đắt đỏ lắm chứ đùa.” Thẩm Trường An lẩm bẩm. “Một trận đánh nhau chả kiếm được bao nhiêu, tiền nuôi chó cũng hết phân nửa rồi.”

Lão Tà cười hì hì: “Chủ tử tính toán kiểu gì vậy? Đám người Huyết Sát kia chẳng phải giàu lắm sao? Năm mươi vạn linh thạch đủ để chúng ta mua được một gốc Tiên dược nghìn năm đấy.”

Thẩm Trường An nhếch môi: “Lão Tà, ông nhìn nông quá. Năm mươi vạn linh thạch là cái gì? Cái quan trọng là danh tiếng của chúng ta sẽ lan rộng ra. Ngày mai, người ta sẽ đồn rằng Trường Sinh Khách Sạn có một con ‘Hung thú diệt thế’ giữ cửa. Những kẻ thực sự giàu có và mạnh mẽ sẽ bắt đầu tò mò. Mà những kẻ càng mạnh thì… túi tiền càng dày.”

Nói rồi, anh đứng dậy, nhìn ra ngoài cửa sổ vào bóng đêm sâu thẳm.

“Vị khách tiếp theo, hy vọng sẽ là một ‘con cừu béo’ thực thụ.”

Vân Cơ vừa lau sàn vừa lầm bầm: “Con cừu béo nào cũng được, miễn là đừng có đạp chân bẩn vào đây. Nếu không, tôi sẽ biến nó thành cừu nướng ngay tại chỗ!”

Trường Sinh Khách Sạn lại tiếp tục im lìm, chỉ có ánh đèn lồng lụa đỏ vẫn đung đưa trong gió, như thể một con mắt rực rỡ đang canh giữ giữa vùng hỗn mang. Mọi bí ẩn về sự trường sinh, mọi quyền năng vô hạn, tất cả dường như đều thu nhỏ lại bên trong không gian nhỏ bé nhưng đầy sự “vô sỉ” của gã quản lý họ Thẩm này.

Và dưới ánh trăng mờ nhạt, chú chó đen nhỏ mang danh thần thú lại cuộn tròn nằm ngủ, phát ra tiếng ngáy nhẹ tênh, như thể cả vũ trụ này có bị nuốt vào bụng nó cũng chẳng phải chuyện gì to tát.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8