Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 21: ** Thẻ thành viên đầu tiên
Ánh nắng ban mai tại Vực Không Gian Số 0 luôn mang một vẻ bảng lảng, không thực. Nó không chói chang như mặt trời ở Nhân giới, cũng không mang theo tử khí của Ma giới, mà lại có chút màu hổ phách dịu nhẹ, xuyên qua lớp sương mù vĩnh cửu bao quanh Khách sạn Trường Sinh.
Thẩm Trường An ngồi sau quầy lễ tân bằng gỗ Tử Đàn ngàn năm, tay cầm một chiếc bút lông làm từ đuôi Thần Điêu, chăm chú vẽ vời lên những tấm thẻ bằng đồng thau. Ánh mắt anh tràn đầy sự nghiêm túc, loại nghiêm túc mà người ta chỉ thấy khi một nhà bác học đang nghiên cứu phương thuốc cứu nhân độ thế, hoặc khi một gã gian thương đang tính kế "vặt lông" khách hàng.
Vân Cơ đứng bên cạnh, bộ váy lụa đỏ ôm sát thân hình chữ S rực lửa của nàng khẽ lay động. Nàng đang dùng một chiếc khăn lụa trắng muốt, tỉ mỉ lau đi một vết ố nhỏ đến mức mắt thường chẳng thể thấy trên mặt quầy.
"Chủ quán, ngài đã ngồi đó hai canh giờ rồi. Những miếng đồng nát này… thật sự có thể bán được tiền sao?" Vân Cơ nheo đôi mắt hồ ly xinh đẹp, giọng nói ngọt như mật rót vào tai, nhưng trong lòng lại không khỏi hoài nghi.
Thẩm Trường An không ngẩng đầu lên, cây bút trong tay anh vừa hoàn thành một đường vân phức tạp, tỏa ra một tia sáng vàng nhạt rồi tắt lịm. Anh đặt bút xuống, thổi nhẹ vào mặt thẻ, khóe môi nhếch lên một nụ cười "vô sỉ" thương hiệu.
"Vân Cơ à, cô tu luyện mấy ngàn năm, rốt cuộc vẫn không hiểu đạo lý lớn nhất của thế gian này. Thứ quý giá nhất không phải là tiên đan, không phải là thần khí, mà là… Thân Phận."
Anh giơ miếng đồng thau lên. Mặt trên khắc ba chữ "Trường Sinh Bài", góc dưới là một dãy số "001".
"Đây không phải là đồng nát. Đây là tấm vé vào cửa của sự đẳng cấp. Đây là bằng chứng cho thấy người sở hữu nó không phải là hạng tôm cá ngoài đường. Từ hôm nay, hệ thống thành viên của Khách sạn Trường Sinh chính thức ra mắt."
Ngay lúc đó, tiếng bước chân huỳnh huỳnh từ phía cầu thang vang lên. Kim Bất Hoán – Nhị thiếu gia của Vạn Kim Thương Hội – đang nghênh ngang bước xuống. Dù mấy hôm trước vừa mới chịu nhục rửa bát trừ nợ, nhưng bản tính "đốt tiền" của vị thiếu gia này dường như đã ăn vào máu. Hắn mặc một bộ y phục thêu đầy chỉ vàng, trên mỗi ngón tay đeo một chiếc nhẫn không gian, vừa đi vừa rung rinh như một kho báu di động.
"Thẩm quán chủ! Hôm nay có món gì mới không? Lão Tà đâu? Bảo lão làm cho bản thiếu gia một bát mì bò Giao Long, nhiều hành, ít cay, đặc biệt là phải đắt! Không đắt bản thiếu gia không ăn!"
Kim Bất Hoán vừa đập tay lên quầy lễ tân vừa dõng dạc tuyên bố. Nhưng ngay giây sau, hắn sững sờ khi thấy thái độ khác lạ của Thẩm Trường An.
Bình thường, Thẩm Trường An sẽ nhìn hắn như nhìn một con cừu béo cần được xẻ thịt, nhưng hôm nay, Thẩm Trường An lại thở dài một tiếng, cất tấm thẻ đồng vào ngăn kéo với vẻ mặt đầy nuối tiếc.
"Thôi, Kim thiếu gia muốn ăn mì thì cứ gọi Tiểu Hắc dẫn vào trong. Nhưng mà hôm nay chắc tôi không có thời gian tiếp chuyện ngài rồi." Thẩm Trường An uể oải nói, vẻ mặt "tôi đang có chuyện đại sự, đừng làm phiền".
Cái tính hiếu thắng của Kim Bất Hoán ngay lập tức bốc hỏa. Hắn ghét nhất là bị phớt lờ, nhất là khi hắn đang mang theo một túi linh thạch căng phồng.
"Này! Thẩm quán chủ, ý anh là sao? Bản thiếu gia là khách VIP… à không, bản thiếu gia là khách quen nhất của anh. Có chuyện gì mà anh lại giấu giếm?"
Thẩm Trường An vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên, tay gẩy gẩy bàn tính: "Thì cũng không có gì to tát. Chỉ là hôm nay khách sạn chúng tôi bắt đầu triển khai quy hoạch chiến lược mới, phân cấp khách hàng. Từ nay về sau, những dịch vụ cao cấp nhất như 'Phòng massage tâm hồn bằng nhạc thiền Cổ Đại' hay 'Buffet linh quả chín tầng mây' chỉ dành cho thành viên chính thức."
Kim Bất Hoán ngớ người: "Thành viên chính thức? Là cái quái gì?"
Thẩm Trường An lúc này mới chậm rãi lôi miếng thẻ đồng lúc nãy ra, đặt lên bàn. Ánh sáng vàng nhạt từ trận pháp ẩn giấu bên trong thẻ lướt qua mắt Kim Bất Hoán.
"Đây là 'Trường Sinh Thẻ – Cấp Đồng'. Sở hữu nó, ngài sẽ được giảm giá 5% tất cả các dịch vụ, được quyền đặt bàn trước vào giờ cao điểm, và quan trọng nhất…" Thẩm Trường An hạ thấp giọng, vẻ huyền bí: "… được khắc tên lên 'Bảng Vàng Danh Dự' đặt ngay cửa chính khách sạn. Bất cứ vị Tiên nhân hay Ma tôn nào bước vào, người đầu tiên họ nhìn thấy sẽ là tên của ngài."
Mắt Kim Bất Hoán sáng lên như hai bóng đèn pha.
Khắc tên? Bảng vàng? Được các Tiên nhân, Ma tôn nhìn thấy?
Đối với một kẻ giàu nhưng thiếu danh tiếng, suốt ngày bị cha mắng là phá gia chi tử như hắn, đây chẳng khác nào một liều thuốc kích thích cực mạnh. Hắn hình dung cảnh tượng phụ thân hắn bước vào khách sạn, nhìn thấy tên con trai mình chễm chệ trên bảng vàng, lúc đó chắc chắn lão già sẽ trợn mắt lên vì kinh ngạc.
"Bao nhiêu?" Kim Bất Hoán nghiến răng, tay đã chạm vào túi trữ vật.
Thẩm Trường An khẽ mỉm cười, một nụ cười nhìn qua thì thân thiện nhưng trong mắt Vân Cơ thì chẳng khác gì lưỡi dao đồ tể.
"Thẻ Đồng thường thì tôi bán 50.000 linh thạch thượng phẩm. Nhưng đây là chiếc thẻ số hiệu '001', chiếc thẻ đầu tiên trong lịch sử khai thiên lập địa của Khách sạn Trường Sinh. Nó mang ý nghĩa phong thủy cực lớn, tượng trưng cho ngôi vị độc tôn, khởi đầu của sự vĩnh hằng…"
Thẩm Trường An nói hăng say đến mức Lão Tà từ trong bếp đi ra, tay cầm chiếc môi dính mỡ rồng cũng phải đứng hình vì sự "chém gió" xuyên lục địa của chủ quán nhà mình. Tiểu Hắc đang nằm dưới gầm quầy gặm khúc xương linh thạch cũng ngước mắt nhìn lên, thầm nghĩ: *Ông chủ lại bắt đầu lừa trẻ em rồi.*
"Chốt giá đi! Đừng dài dòng!" Kim Bất Hoán sốt ruột.
"100.000 linh thạch thượng phẩm. Không mặc cả. Và ngài chỉ có 10 hơi thở để quyết định. Nếu không, lát nữa Kiếm Tiên Say Khướt tới, ông ấy chắc chắn sẽ dùng kiếm ý của mình để đổi lấy nó."
"Ta lấy!" Kim Bất Hoán gào lên, như thể sợ ai đó cướp mất miếng mồi ngon.
Hắn đập mạnh mười túi trữ vật nặng trịch lên bàn. Vân Cơ rất nhanh nhẹn, dùng linh lực quét qua một vòng để đếm tiền, sau đó gật đầu với Thẩm Trường An, ánh mắt lộ rõ vẻ sùng bái. Đúng là chủ nhân, một miếng đồng nát mà bán được giá bằng cả một kiện linh bảo cấp trung!
Thẩm Trường An trịnh trọng cầm lấy chiếc thẻ, dùng một luồng khí lạnh tước đi lớp bụi mờ, sau đó đưa cho Kim Bất Hoán.
"Chúc mừng Kim thiếu gia đã trở thành thành viên Đồng đầu tiên của Trường Sinh Khách Sạn. Mời ngài nhỏ một giọt máu vào thẻ để nhận chủ."
Kim Bất Hoán không ngần ngại, bấm đầu ngón tay nhỏ một giọt tinh huyết lên mặt thẻ. Ngay lập tức, miếng thẻ đồng rung lên bần bật, một luồng ánh sáng chói mắt phát ra, từ trên trời cao (vốn là trần nhà được phù phép của khách sạn) một tia sáng vàng rơi xuống, bao phủ lấy cơ thể Kim Bất Hoán.
Hệ thống thông báo trong đầu Thẩm Trường An: *[Chúc mừng Ký chủ bán thành công thẻ thành viên đầu tiên. Phần thưởng: Nâng cấp nội thất sảnh chính – Hiệu ứng Ánh sáng VIP.]*
Vào lúc đó, tất cả những vị khách đang ngồi ăn sáng trong sảnh đều phải ngoảnh lại nhìn. Họ thấy Kim Bất Hoán đứng giữa một luồng ánh sáng màu đồng nhạt, phía trên đầu hắn hiện ra những chữ kim văn lấp lánh: "Bronze Member – Kim Bất Hoán".
Kim Bất Hoán sững sờ, rồi hắn cảm thấy một sự sung sướng chưa từng có chạy dọc sống lưng. Sự chú ý của đám đông! Sự ngưỡng mộ của những tu sĩ xung quanh! Đây chính là thứ mà linh thạch không mua được… à không, là thứ mà chỉ có nhiều linh thạch mới mua được!
"Nhìn xem! Đó là Kim thiếu gia của Vạn Kim Thương Hội!"
"Thành viên Đồng? Cái gì vậy? Ngầu quá đi mất!"
"Các vị nhìn xem, ánh sáng đó… chắc chắn là một loại bí thuật phòng ngự cực cao do Thẩm quán chủ đích thân ban tặng!"
Những tiếng bàn tán xôn xao như mật ngọt thấm vào lòng Kim Bất Hoán. Hắn ưỡn ngực, cầm chiếc thẻ đồng kẹp giữa hai ngón tay, khẽ lắc nhẹ khiến nó phát ra những tiếng kêu *keng keng* vui tai.
"Hừ, chỉ là 100.000 linh thạch thôi mà. Đối với bản thiếu gia, đó chỉ là tiền trà nước." Hắn nói giọng khinh khỉnh, nhưng tay thì giữ chặt chiếc thẻ như sợ nó biến mất.
Lão Tà đứng tựa cửa bếp, lẩm bẩm: "Tên nhóc này đúng là bị lừa mà vẫn thấy sướng. Cái hiệu ứng ánh sáng đó… chủ quán vừa mới dùng 1 linh thạch để mua dịch vụ 'đèn sân khấu' từ hệ thống chứ có cái quái gì đâu."
Vân Cơ cười duyên dáng: "Lão Tà, lão thì biết gì. Đây gọi là giá trị tinh thần. Chủ quán thường bảo, bán hàng không phải bán sản phẩm, mà là bán 'cảm giác'."
Lúc này, một vị đạo sĩ gầy gò, trông có vẻ là một tán tu, rón rén bước tới quầy lễ tân: "Thẩm quán chủ… cho hỏi, tôi có thể mua thẻ này không? Tôi không có nhiều tiền, nhưng tôi có một vài gốc linh dược trăm năm…"
Thẩm Trường An khôi phục lại vẻ mặt điềm đạm, nụ cười đúng chuẩn ngành dịch vụ: "Rất tiếc, đạo hữu. Thẻ thành viên của chúng tôi mỗi tháng chỉ phát hành số lượng có hạn. Thẻ Đồng hôm nay đã hết suất. Mời đạo hữu quay lại vào tháng sau, hoặc… đạo hữu có thể cân nhắc tham gia chương trình 'Tích điểm đổi quà' bằng cách gọi thêm món tráng miệng sau mỗi bữa ăn."
Vị đạo sĩ nọ tiếc nuối thở dài, đi về chỗ cũ với gương mặt thất thiểu. Điều này càng làm Kim Bất Hoán cảm thấy mình là người may mắn và đẳng cấp đến nhường nào.
Hắn lập tức tiến tới chiếc bàn vip nhất giữa sảnh, nơi bình thường hắn hay ngồi nhưng chưa bao giờ thấy tự hào như lúc này. Hắn đặt chiếc thẻ Đồng ngay ngắn lên mặt bàn, ánh sáng "Bronze Member" vẫn lấp lánh trên đầu.
"Tiểu Hắc! Lại đây!" Kim Bất Hoán gọi lớn.
Tiểu Hắc – con hắc kỳ lân đang ẩn thân trong hình dạng một con chó đen nhỏ – chậm rãi bước tới, đuôi vẫy nhẹ, nhưng trong mắt hiện lên vẻ khinh thường rõ rệt.
"Đây! Cho ngươi một miếng 'Thú cốt linh thạch'. Nhớ kỹ mặt bản thiếu gia, sau này thấy ta vào là phải vẫy đuôi ba vòng, nghe chưa?" Kim Bất Hoán ném ra một miếng linh thạch quý hiếm.
Tiểu Hắc ngoạm lấy miếng thạch, thản nhiên quay mông lại, đi về phía Thẩm Trường An, không hề có ý định vẫy đuôi.
"Này! Con chó này! Ngươi…"
"Kim thiếu gia, bình tĩnh." Thẩm Trường An nói vọng ra từ quầy. "Tiểu Hắc là bảo an cấp cao, thẻ Đồng của ngài chỉ đủ để nó không… cắn ngài thôi. Nếu muốn nó vẫy đuôi, ngài cần nâng cấp lên thẻ Vàng. Thẻ Vàng sẽ có quyền lợi 'Thân thiện với nhân viên'."
Kim Bất Hoán nuốt nước bọt: "Thẻ Vàng bao nhiêu tiền?"
Thẩm Trường An khẽ mỉm cười: "Hôm nay chúng ta chỉ bàn về thẻ Đồng thôi. Tham thì thâm, đạo lý tu hành chính là phải vững chắc từng bước. Ngài cứ tận hưởng đặc quyền của thẻ Đồng đi đã."
Thật ra, Thẩm Trường An chưa vẽ xong mẫu thẻ Vàng, nhưng anh sẽ không bao giờ thừa nhận điều đó. Anh đang áp dụng chiến thuật "nhử mồi", để Kim Bất Hoán thấy cái sướng của thẻ Đồng trước, sau đó mới đẩy hắn vào hố sâu của thẻ Bạc và thẻ Vàng.
Cả ngày hôm đó, Khách sạn Trường Sinh xôn xao vì tấm thẻ của Kim Bất Hoán. Những vị khách ra vào đều không quên liếc nhìn vị thiếu gia đang ngồi bất động như một pho tượng giữa sảnh, chỉ để duy trì hiệu ứng ánh sáng trên đầu. Thậm chí có mấy nữ tu từ Băng Tuyết Tông tới cũng tò mò đứng lại hỏi thăm vài câu, khiến Kim Bất Hoán sướng phát điên, mồm mép tía lia kể về "mối quan hệ thâm giao" giữa mình và Thẩm quán chủ.
Đến tối mịt, khi khách đã vãn, Kim Bất Hoán mới lưu luyến đứng dậy. Trước khi đi, hắn còn không quên ghé quầy lễ tân.
"Thẩm quán chủ, ngày mai nhớ giữ chỗ cho tôi đấy nhé. À, cái bảng vàng danh dự… bao giờ thì khắc tên tôi lên?"
"Ngay tối nay." Thẩm Trường An khẳng định. "Ngày mai khi ngài tới, tên của ngài sẽ tỏa sáng rực rỡ nhất."
Sau khi Kim Bất Hoán khuất bóng sau màn sương mù, Thẩm Trường An thở phào một cái, tựa lưng vào ghế. Anh lấy từ ngăn kéo ra một tấm bảng bằng gỗ mục, phủ lên một lớp sơn mài bóng bẩy, rồi dùng bút pháp điêu luyện khắc lên dòng chữ lớn:
*"DANH SÁCH KHÁCH HÀNG THÂN THIẾT – SỐ 1: KIM BẤT HOÁN (Đại gia hào phóng nhất vùng)*
"Vân Cơ, treo cái này lên ngay cổng chính. Nhớ dùng loại trận pháp thu hút ánh sáng mạnh nhất ấy."
Vân Cơ vừa treo bảng vừa không nhịn được cười: "Chủ quán, ngài thật sự quá ác. Sau chuyện này, chắc chắn tất cả những công tử thế gia khác ở tu chân giới khi tới đây sẽ tranh nhau đưa tiền cho ngài chỉ để được lên cái bảng này."
Thẩm Trường An nhắm mắt lại, tận hưởng âm thanh lạch cạch của linh thạch đang được hệ thống thu nạp.
"Vân Cơ à, tu tiên là để cầu trường sinh. Mà muốn trường sinh thì tâm phải tĩnh. Tôi chỉ đang giúp bọn họ tiêu bớt những thứ 'vật ngoài thân' rườm rà này để họ dễ dàng đạt đạo hơn thôi. Tôi là đang làm việc thiện đấy."
Lúc này, một bóng người từ lầu hai bước xuống. Đó là Tuyết Nhi – Thánh nữ của Băng Tuyết Tông. Nàng vẫn mang vẻ lạnh lùng như tuyết đầu mùa, thanh kiếm đeo bên hông tỏa ra hàn khí nhè nhẹ. Nàng bước tới quầy, nhìn tấm bảng vàng ngoài cửa, rồi nhìn Thẩm Trường An.
"Hành động này của anh… thật sự rất dung tục." Tuyết Nhi lạnh giọng nói.
Thẩm Trường An không hề đổi sắc mặt: "Thế giới này vốn dĩ đã dung tục rồi, Tuyết Nhi cô nương. Có điều, sự dung tục của tôi mang lại cơm ngon áo đẹp, còn sự thanh cao của người khác có khi lại mang đến đổ máu. À mà nói mới nhớ, cô nương ở đây đã ba ngày, tiền phòng và tiền buffet tối qua… tổng cộng là tám nghìn linh thạch. Thẻ thành viên không phát cho người nợ tiền, mong cô nương lưu ý."
Tuyết Nhi cứng họng, gương mặt thanh tú thoáng hiện một tia bối rối. Nàng lấy từ túi tiền ra một viên linh châu giá trị liên thành, đặt lên bàn: "Trả tiền phòng… và cho tôi một thẻ thành viên. Loại không hiện chữ trên đầu như gã họ Kim kia."
Thẩm Trường An mắt sáng rực như hổ đói thấy mồi. Anh nhanh tay thu lấy linh châu, rồi lại lôi từ ngăn kéo ra một tấm thẻ màu trắng bạc thanh nhã.
"Của cô nương đây. Thẻ dành cho người yêu thích sự yên tĩnh. Không đèn, không bảng vàng, nhưng có đặc quyền… được thêm một đĩa đùi gà trong mỗi bữa sáng do Lão Tà làm riêng."
Tuyết Nhi cầm lấy thẻ, mặt vẫn lạnh lùng nhưng bước chân có vẻ nhẹ nhàng hơn hẳn khi đi về hướng bếp. Nàng quả thực rất thích món đùi gà của Lão Tà, nhưng từ trước đến nay đều phải giữ hình tượng nên không dám gọi thêm.
Trong góc khuất, Tiểu Hắc rên rỉ một tiếng, dụi đầu vào chân Thẩm Trường An.
"Sao thế? Cậu cũng muốn thẻ thành viên à?" Thẩm Trường An xoa đầu nó.
Tiểu Hắc nhìn đống linh thạch trong kho của hệ thống, rồi nhìn ông chủ của mình, thầm nghĩ: *Tốt nhất là mình cứ làm con chó đen nhỏ cho lành. Theo gã quản lý này, đến thần thú chắc cũng bị lột sạch vảy để đem đi bán đấu giá quá.*
Đêm ấy, dưới ánh trăng mờ ảo của Phù Thế Linh Giới, tấm bảng danh dự ở cửa Khách sạn Trường Sinh tỏa sáng lung linh. Kim Bất Hoán chắc hẳn đang mơ một giấc mơ rất đẹp, giấc mơ mà hắn thấy mình cưỡi phượng hoàng, trên đầu lấp lánh vòng hào quang "Vua Thẻ Đồng", khiến vạn dân phải quỳ lạy.
Còn Thẩm Trường An, anh đang bận rộn thiết kế mẫu thẻ "Chí Tôn Của Các Chí Tôn" bằng chất liệu kim cương vĩnh cửu. Bởi anh biết, sự phù phiếm của nhân gian là vô hạn, và ví tiền của các bậc đại năng cũng sâu không thấy đáy.
Tiên nhân có thể thoát khỏi luân hồi, có thể nghịch thiên cải mệnh, nhưng tuyệt đối không thể thoát khỏi cái bẫy "Đẳng cấp" mà một thanh niên hiện đại như Thẩm Trường An đã dày công giăng ra.
"Trường Sinh Khách Sạn: Tiên nhân dừng bước… để đóng tiền hội phí."
Thẩm Trường An lẩm bẩm câu khẩu hiệu mới tự chế, rồi hài lòng chìm vào giấc ngủ, tiếng ngáy nhỏ vang lên hòa cùng tiếng rì rào của gió linh khí bên ngoài cửa sổ. Chương đầu tiên của đế chế kinh doanh đa cấp… à không, đế chế dịch vụ tu tiên, đã chính thức bắt đầu như thế.