Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 22: ** Sóng gió từ Thanh Vân Môn

Cập nhật lúc: 2026-05-16 16:29:57 | Lượt xem: 3

**Chương 22: Sóng gió từ Thanh Vân Môn**

Vực Không Gian Số 0 hôm nay đón nhận một luồng không khí khác lạ.

Ánh nắng ban mai xuyên qua lớp sương mù vĩnh hằng của hư không, chiếu lên tấm bảng hiệu của Khách sạn Trường Sinh, khiến dòng chữ "Tiên Nhân Dừng Bước" tỏa ra một thứ ánh sáng vừa vàng vọt lại vừa mang đậm mùi tiền.

Thẩm Trường An ngồi ở quầy lễ tân, tay trái cầm một ly "Trà sữa Linh hoàn đặc biệt" vừa được Lão Tà nghiên cứu ra (thực chất là chè trôi nước nghiền nhỏ trộn với sữa trâu chín sừng), tay phải lạch cạch gõ trên bàn tính ngọc đế quang. Tiếng ngọc va chạm nghe giòn giã như nhạc khúc thiên giới đối với anh, nhưng đối với kẻ khác, đó là tiếng linh thạch đang không ngừng mọc cánh bay đi.

"Tiểu Hắc, đừng có gặm cái chân bàn đó nữa. Đó là gỗ Đàn Hương Vạn Năm, một vết răng của ngươi thôi là đi tong một tháng doanh thu phòng trọ hạng sang đấy!"

Thẩm Trường An không ngẩng đầu lên, lên tiếng nhắc nhở. Con chó đen nhỏ đang nằm phủ phục dưới chân anh nghe thấy thế liền uể oải ngáp một cái, đôi mắt xanh thẳm của Hắc Kỳ Lân ẩn hiện sự khinh bỉ. Nó thầm nghĩ, cái thứ gỗ nát này chẳng qua chỉ vì Thẩm Trường An từng lừa được một vị Tiên tôn say rượu đổi lấy một vò rượu nếp, thế mà gã chủ nhân này coi như báu vật. Tuy nhiên, nó vẫn ngoan ngoãn thu răng lại, bắt đầu liếm miếng linh thạch cốt có hình dạng như một cái đùi gà.

Bỗng nhiên, từ xa có tiếng sấm nổ vang trời. Ba dải hào quang màu xanh nhạt xé toạc màn sương, bay thẳng về phía khách sạn.

Vân Cơ, lúc này đang dùng mị thuật điều khiển một dàn chổi lông gà để phủi bụi trên các bình gốm cổ, khẽ nheo đôi mắt phượng. Sắc mặt nàng thoáng chốc trở nên lạnh lùng, chín cái đuôi hồ ly ảo ảnh sau lưng khẽ đung đưa, tỏa ra một tầng yêu lực mỏng manh nhưng đủ sức khiến không khí xung quanh trở nên lạnh lẽo.

"Chủ nhân, có rác rưởi tìm tới." Giọng nói của Vân Cơ du dương như tiếng chuông gió, nhưng hàm chứa một sự sát khí không hề che giấu.

Thẩm Trường An vẫn bình thản nhấp một ngụm trà sữa, khóe môi khẽ nhếch: "Đừng nói vậy. Trong mắt ta, đó không phải rác rưởi. Đó là… những chiếc ví di động mang theo thiện chí hòa bình."

Chỉ trong chớp mắt, ba vị tu sĩ mặc trường bào màu xanh lơ, thêu họa tiết mây trắng trên cổ tay đã đáp xuống ngay trước sảnh chính. Dẫn đầu là một thanh niên gương mặt chính trực, lưng đeo trường kiếm, ánh mắt sắc như dao cau – đó là Lâm Phong, đại đệ tử của Thanh Vân Môn. Theo sau là Tiêu Chiến, một kẻ có tướng tá cao lớn, bặm trợn và Diệp Linh, một nữ tu trông có vẻ nhu mì nhưng đôi tay luôn lăm lăm một khối la bàn bằng đồng.

Họ vừa chạm đất, Diệp Linh đã lập tức hét lên: "Yêu khí! Yêu khí cực nồng phát ra từ bên trong!"

La bàn đồng trên tay nàng xoay tít thò lò, kim chỉ hướng rung bần bật, sau đó "phịch" một tiếng, khói trắng bốc lên. Khối pháp bảo dò tìm yêu quái của Thanh Vân Môn thế mà lại bị… chập mạch.

Tiêu Chiến bước tới một bước, thanh âm như sấm rền: "Quản gia nơi này đâu? Tại sao trong một trạm dừng chân giữa ba giới lại dung túng cho yêu nghiệt ẩn mình? Chẳng lẽ đây là sào huyệt của đám Ma tôn tàn dư?"

Thẩm Trường An lúc này mới chậm rãi đứng dậy. Anh chỉnh lại nếp áo thư sinh sạch sẽ không một hạt bụi, nở một nụ cười chuyên nghiệp chuẩn năm sao: "Chào mừng quý khách đến với Khách sạn Trường Sinh. Nơi đây chúng tôi không có yêu nghiệt, cũng chẳng có Ma tôn. Chỉ có dịch vụ tận tâm và những hóa đơn công bằng. Ba vị muốn đặt phòng lẻ hay đi theo combo du lịch tâm linh?"

Lâm Phong nhíu mày, tay cầm cán kiếm khẽ siết chặt. Hắn không nhìn thấu được tu vi của thanh niên trước mặt. Ở Phù Thế Linh Giới này, kẻ không có tu vi hoặc là phàm nhân xui xẻo, hoặc là đại năng đã phản phác quy chân. Nhìn vào khí chất "không biết sợ chết là gì" của Thẩm Trường An, hắn nghiêng về vế thứ hai.

"Vị đạo hữu này, chúng ta là đệ tử chính tông của Thanh Vân Môn, nhận lệnh trưởng môn đi tuần tra Vực Số 0 để truy tìm một yêu hồ chín đuôi vừa trốn thoát. Pháp bảo của sư muội ta đã chỉ thẳng vào đây. Mong đạo hữu tránh đường để chúng ta soát phòng!"

Vân Cơ từ trong bóng tối bước ra, tay cầm một chiếc khăn lau bằng lụa tinh xảo. Nàng liếc nhìn vệt bùn dưới chân Lâm Phong vừa để lại trên sàn đá cẩm thạch trắng, đôi mắt đẹp bỗng lóe lên tia sáng đỏ rực.

"Soát phòng?" Vân Cơ cười lạnh, âm thanh mang theo mị lực khiến Tiêu Chiến và Diệp Linh ngẩn ngơ trong chốc lát. "Ngươi có biết cái sàn này ta vừa dùng nước linh tuyền tẩy rửa ba ngày ba đêm không? Các ngươi mang theo cái thứ chân bẩn thỉu đó dẫm lên, giờ còn muốn soát phòng?"

"Lỗ mãng! Yêu hồ! Chính là ả!" Tiêu Chiến gầm lên, rút ra một tấm phù chú, định lao tới.

"Dừng tay." Thẩm Trường An nhẹ nhàng gõ ngón tay xuống mặt quầy lễ tân.

Một áp lực vô hình, nặng nề như núi Thái Sơn đột ngột giáng xuống toàn bộ sảnh khách sạn. Tiêu Chiến cảm thấy hai đầu gối mình mềm nhũn, "rầm" một tiếng quỳ sụp xuống sàn, tấm phù chú trên tay lập tức bốc cháy rồi tan biến thành tro bụi. Lâm Phong và Diệp Linh cũng không khá hơn, cả cơ thể họ cứng đờ, ngay cả chân khí trong đan điền cũng bị một lực lượng huyền bí khóa chặt.

"Trong khách sạn của ta, cấm động đao kiếm, cấm sử dụng phù chú, và đặc biệt…" Thẩm Trường An nhìn xuống vệt bùn trên sàn, tiếng bàn tính kêu *tạch* một cái. "Cấm làm bẩn môi trường. Quy tắc số một: Khách hàng là thượng đế, nhưng khách hàng làm hỏng cảnh quan là… ngân hàng di động của khách sạn."

Lâm Phong toát mồ hôi hột. Hắn cảm nhận được sự vô địch của người thanh niên này trong không gian này. Đây là Lĩnh Vực! Một thứ quyền năng mà ngay cả trưởng môn Thanh Vân Môn cũng chưa chắc đạt đến được sự thuần thục như vậy.

"Tiền… tiền bối xin bớt giận! Chúng ta chỉ là chấp hành công vụ!" Lâm Phong khó khăn thốt lên lời.

Thẩm Trường An lập tức thu hồi uy áp, mặt lại tươi cười như gió xuân: "Công vụ à? Ta hiểu, ai cũng phải kiếm cơm cả. Nhưng mà Thanh Vân Môn các ngươi đường đường là danh môn chính phái, hẳn là không muốn nợ tiền bồi thường danh dự của khách sạn chúng ta chứ?"

Lâm Phong cảm thấy có điều gì đó không ổn, nhưng đành phải cứng cổ hỏi: "Tiền… tiền bối muốn bồi thường bao nhiêu?"

Thẩm Trường An lật một trang sổ, ngòi bút viết loáng thoáng: "Phí vệ sinh chuyên sâu do giẫm bùn: 500 linh thạch thượng phẩm. Phí làm hỏng không khí (do sát khí của vị đạo hữu đô con này): 1000 linh thạch. Phí bồi thường tinh thần cho nhân viên tiếp tân của ta (nàng ấy bị các ngươi dọa đến suýt rụng mất một chiếc lông đuôi): 5000 linh thạch. Tổng cộng: 6500 linh thạch thượng phẩm. Có thẻ thành viên Thanh Vân Môn thì được giảm giá 5%, quý khách thanh toán bằng tiền mặt hay linh bảo tương đương?"

Mặt ba vị đệ tử Thanh Vân Môn lúc này trắng bệch rồi chuyển sang xanh mét. 6500 linh thạch thượng phẩm? Con số này đủ để mua một thanh phi kiếm hạng nhất hoặc nuôi sống một gia tộc nhỏ trong mười năm!

"Các ngươi… đây là trấn lột!" Diệp Linh run rẩy hét lên.

"Nói năng cho cẩn thận, đạo hữu." Thẩm Trường An vắt chân chữ ngũ, thong thả rót một chén trà. "Ta có biên lai, có nhân chứng, có camera giám sát bằng linh quang (anh chỉ vào một khối ngọc phù lấp lánh trên trần nhà). Các ngươi tự nguyện xông vào, tự nguyện dẫm bẩn sàn, tự nguyện rút phù. Khách sạn chúng ta kinh doanh uy tín nghìn năm, ai vào đây cũng phải gật đầu khen giá cả phải chăng."

Lúc này, từ phía nhà bếp, một mùi hương kỳ quái bắt đầu lan tỏa. Nó có mùi cay nồng của ớt thiên hỏa, mùi béo ngậy của thịt rồng nướng (theo lời quảng cáo) và một chút mùi ám muội của dược thảo nghìn năm.

Lão Tà mặc chiếc tạp dề màu hồng thêu hình hoa hồng, tay cầm một con dao phay khổng lồ còn dính vài sợi tóc rồng (thực chất là gân bò linh thú), lù lù bước ra. Mặt lão sẹo đầy rẫy, sát khí của một Ma quân dù đã bị kiềm chế vẫn khiến không gian rung động.

"Chủ quán, đùi rồng xào cay hôm nay bị cháy mất một góc, lão phu đem ra cho lũ chim sẻ ngoài kia ăn được không?" Lão Tà nói giọng ồm ồm, ánh mắt hung tợn liếc qua ba người Lâm Phong.

Lâm Phong nuốt nước bọt ực một cái. Hắn nhận ra người này! Mặc dù chỉ là một cái tạp dề lố lăng, nhưng khí tức này… chẳng lẽ là Tà Độc Ma Quân mất tích từ ngàn năm trước? Kẻ từng một tay độc chết mười vạn tu sĩ trong một đêm?

Lão Tà liếc thấy vệt bùn trên sàn, sắc mặt lập tức trầm xuống, nhìn chằm chằm vào đôi giày của Lâm Phong: "Kẻ nào làm bẩn khách sạn? Có muốn nếm thử gia vị 'Vạn Cổ Tuyệt Mệnh Tán' mới nhất của lão phu không? Đảm bảo chết không thấy xác, nhưng vị rất ngon."

Thẩm Trường An vội can ngăn: "Ấy, Lão Tà, bình tĩnh. Họ là khách hàng tiềm năng. Đang thương lượng thanh toán. Ngươi vào nấu cho họ ba bát mì tôm thượng hạng vị Rồng đi. Ghi nợ vào hóa đơn luôn, mỗi bát 200 linh thạch."

"Ta… chúng ta không ăn!" Tiêu Chiến lắp bắp, sát khí ban nãy bay sạch sẽ, chỉ còn lại sự sợ hãi tột độ.

"Vào khách sạn không ăn thì phải ngủ. Không ngủ thì phải trả phí ngồi chơi. Các ngươi chọn đi?" Thẩm Trường An nheo mắt cười, trông không khác gì một con cáo già đang vây hãm ba chú gà tơ.

Đúng lúc đó, Tiểu Hắc vốn đang nằm ngủ, bỗng nhiên đứng dậy. Nó đi vòng quanh Lâm Phong, mũi ngửi ngửi vài cái, rồi đột ngột sủa một tiếng "Gâu!" ngắn gọn nhưng vang vọng như sấm sét truyền từ thời thái cổ.

Lâm Phong cảm thấy linh hồn mình như vừa bị một vị thần thú khổng lồ dẫm lên. Hắn run rẩy thò tay vào túi trữ vật, lôi ra toàn bộ tài sản tích góp được, run giọng nói: "Chúng ta… chúng ta trả tiền! Đây là 3000 linh thạch, còn lại… còn lại tấm Phục Ma Kính này là bảo vật trấn phái của sư môn, xin tiền bối cầm tạm!"

Thẩm Trường An cầm lấy chiếc gương đồng, săm soi một lúc rồi chẹp miệng: "Đồ cũ, độ nhạy kém, pin… à không, linh khí tiêu hao nhanh quá. Thôi được rồi, nể tình Thanh Vân Môn, ta thu cái gương này giá 3000 linh thạch. Còn thiếu 500 linh thạch, các ngươi ở lại rửa bát hai ngày để trừ nợ."

"Cái gì? Rửa bát?" Diệp Linh không tin vào tai mình. Nàng là thánh nữ tương lai của Thanh Vân Môn!

"Có ý kiến gì sao?" Vân Cơ bỗng nhiên xuất hiện sát bên tai nàng, hơi thở lạnh lẽo mang theo hương hoa hồ điệp. "Nếu không muốn rửa bát, ta có thể dùng đuôi quét các ngươi ra khỏi đây… từng miếng một."

Ba người nhìn nhau, rồi nhìn Lão Tà đang cầm dao, nhìn Tiểu Hắc đang nhe răng, cuối cùng nhìn gương mặt "từ bi hỉ xả" của Thẩm Trường An. Họ đồng loạt thở dài, cúi đầu nhận mệnh.

"Vân Cơ, đưa họ xuống bếp giao cho Lão Tà huấn luyện." Thẩm Trường An phẩy tay.

Sau khi đám người bị dắt đi, sảnh khách sạn lại trở về vẻ yên tĩnh vốn có. Vân Cơ quay lại, dùng phép thuật biến bùn đất trên sàn biến mất hoàn toàn, rồi mới hỏi: "Chủ nhân, Thanh Vân Môn chắc chắn sẽ không bỏ qua chuyện này. Đệ tử tinh anh của họ đột nhiên mất tích tại đây, Mặc Vô Đạo thế nào cũng lấy cớ để tới gây sự."

Thẩm Trường An lại nằm xuống chiếc ghế bập bềnh, lấy ra chiếc bàn tính gõ nhẹ vài cái: "Hắn tới thì càng tốt. Một vị Thái thượng trưởng lão như hắn chắc chắn mang theo nhiều bảo vật hơn ba đứa nhóc này. Khách sạn chúng ta đang cần nâng cấp lên cấp 4, đang thiếu một cái lõi năng lượng mạnh mẽ. Ta thấy cái 'Hỗn Độn Linh Châu' của hắn rất được đấy."

Vân Cơ che miệng cười khẽ: "Chủ nhân thật là… thực dụng quá mức."

"Không phải thực dụng, mà là quản lý dòng vốn hiệu quả." Thẩm Trường An chỉnh lại kính lão (một đạo cụ trang trí tăng điểm uy nghiêm). "Ở Phù Thế Linh Giới này, sống thọ hay không không quan trọng bằng việc cái ví có dày hay không. Tiểu Hắc, ra cửa trông chừng, thấy lão già nào râu dài, đạo mạo mà đi chân không chạm đất thì vào báo ta. Đó là… khách hàng VIP đang đến đấy."

Tiểu Hắc gừ gừ một tiếng rồi chạy ra cửa, nằm xuống đúng vị trí "chó giữ nhà" vô cùng chuyên nghiệp.

Sóng gió từ Thanh Vân Môn mới chỉ là bắt đầu. Thẩm Trường An biết, Mặc Vô Đạo không đơn giản như Kim Bất Hoán. Lão già đó là một con cáo già đã sống vài nghìn năm, luôn khao khát bí mật trường sinh. Nhưng lão không biết rằng, cái giá để bước chân vào Khách sạn Trường Sinh không phải là tính mạng, mà là… toàn bộ gia sản tích lũy cả đời của lão.

Chiều hôm đó, trong bếp truyền ra tiếng hét của Tiêu Chiến: "Cái này là cái gì? Tại sao nước này lại làm da tay ta bong ra?"

Tiếng của Lão Tà vang lên: "Đó là nước rửa bát chiết xuất từ mồ hôi của Hỏa Kỳ Lân. Rửa sạch một cái bát, công đức của ngươi tăng một điểm. Ráng mà làm đi, không sạch thì tối nay các ngươi làm nguyên liệu cho món lẩu 'Lục Đạo Luân Hồi'!"

Bên ngoài, Thẩm Trường An hài lòng nghe hệ thống thông báo trong đầu:

*【Ting! Hoàn thành nhiệm vụ ẩn: "Khai thác tài lực chính đạo". Nhận được 500 điểm công đức. Mở khóa dịch vụ mới: "Gội đầu dưỡng sinh linh hồn".】*

Anh cười híp mắt, lấy sổ tay ra viết thêm một dòng: "Lưu ý: Tiếp theo khai trương tiệm gội đầu, đối tượng mục tiêu: Các tiên nữ thích làm đẹp nhưng hay bị rụng tóc do tu luyện công pháp hệ Hỏa. Giá khởi điểm: Một bình Tiên Tuyền/phút."

Khách sạn Trường Sinh lại bình yên như chưa từng có cuộc xâm nhập nào. Những tia nắng cuối ngày đổ dài trên bình gốm, nơi Vân Cơ đang tỉ mỉ lau đi một hạt bụi vô hình, trong khi Thẩm Trường An bắt đầu mơ về một tòa lâu đài vàng kim lơ lửng trên chín tầng mây, nơi mọi Tiên nhân đều phải xếp hàng mua vé vào cửa để được… đi vệ sinh cao cấp.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8