Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 23: ** Quỳ xuống mà đi vào

Cập nhật lúc: 2026-05-16 16:30:30 | Lượt xem: 3

**CHƯƠNG 23: QUỲ XUỐNG MÀ ĐI VÀO**

Bầu trời phía trên vùng biên giới ba cõi Tiên – Ma – Yêu vốn luôn mang một màu xám xịt của hỗn độn linh khí, nhưng hôm nay, nó bị xé toạc bởi hàng trăm đạo kiếm quang rực rỡ.

"Trường Sinh Khách Sạn! Ma chướng ẩn hiện, tàng trữ yêu nghiệt, bao che Ma đầu! Chúng đệ tử Thanh Vân Môn nghe lệnh, hạ xuống cho ta!"

Một giọng nói sang sảng, tràn đầy linh lực vang lên, chấn động cả một vùng rừng núi quanh khách sạn. Dẫn đầu đoàn người là một lão già mặc đạo bào màu xanh nhạt, râu dài trắng muốt, tay cầm một thanh phất trần làm từ đuôi của Tuyết Long, đôi mắt quắc thước đầy vẻ chính nghĩa lẫm liệt. Đây là Thanh Tùng Đạo Nhân, trưởng lão chấp pháp của Thanh Vân Môn, tu vi đã chạm đến ngưỡng Hóa Thần sơ kỳ.

Phía sau lão là hơn ba mươi đệ tử tinh anh, kẻ nào kẻ nấy đều hiên ngang lẫm liệt, ngự kiếm lơ lửng, tạo thành một vòng vây thiên la địa võng bao quanh ngôi lầu ba tầng trông có vẻ bình thường nhưng lại vô cùng cổ quái kia.

Dưới cổng khách sạn, Tiểu Hắc – con chó đen nhỏ đeo vòng cổ chuông vàng – đang nằm sấp trên bậc tam cấp, lười biếng ngáp một cái dài đến mức thấy cả hàm răng sắc lẻm. Nó ngước mắt nhìn lên đám người "chim chóc" đang bay lượn trên đầu, trong lòng chỉ thầm nghĩ: *Bọn này có biết bay cao như vậy rất tốn linh khí không? Nếu rơi xuống làm hỏng thảm cỏ của ông chủ, chắc chắn lại bị bắt đi kéo cày cho Vườn Rau Vạn Cổ.*

Tiểu Hắc gừ nhẹ một tiếng, lười chẳng buồn sủa báo động. Bởi vì nó biết, "họa" sắp đến với cái lũ đang bay trên kia rồi.

Bên trong sảnh khách sạn, không khí vẫn… thanh bình một cách kỳ lạ.

"Một hạt bụi. Hai hạt bụi. Ba hạt bụi…"

Vân Cơ, nàng tiếp tân mang dòng máu Cửu Vĩ Thiên Hồ nghiêng nước nghiêng thành, lúc này đang cầm một chiếc khăn lụa trắng muốt, tỉ mỉ lau chùi chiếc bình cổ bên cạnh quầy lễ tân. Khuôn mặt nàng sa sầm, đôi lông mày liễu dựng ngược lên. Cơn ám ảnh sạch sẽ của nàng đang bộc phát vì tiếng la hét bên ngoài làm bụi từ trên trần nhà rớt xuống.

"Ông chủ, em có thể ra ngoài bóp chết mấy con ruồi đang vo ve kia không?" Vân Cơ lạnh lùng lên tiếng, sát khí nồng nặc khiến không gian xung quanh như đóng băng.

Thẩm Trường An đang ngồi sau quầy, tay gẩy bàn tính ngọc bằng những đầu ngón tay thon dài, nhịp điệu cực kỳ đều đặn: *Cạch, cạch, cạch…*

Nghe Vân Cơ nói, anh cũng không ngẩng đầu lên, môi nở một nụ cười chuyên nghiệp của ngành dịch vụ: "Vân Cơ, bình tĩnh. Chúng ta làm ngành dịch vụ, khách đến là khách, cho dù họ đến bằng kiếm hay bằng chân. Tuy nhiên…"

Thẩm Trường An dừng tay gẩy, nhìn ra ngoài cửa bằng ánh mắt thâm thúy: "…Nếu họ vào mà không lau chân, hoặc làm ồn quá mức quy định, chúng ta sẽ áp dụng phụ phí 'ô nhiễm tiếng ồn' và 'phí hao mòn tâm linh'. Em hiểu chứ?"

"Em hiểu." Vân Cơ nở một nụ cười mê hoặc, nhưng ánh mắt lại sắc như dao cạo.

Lúc này, Thanh Tùng Đạo Nhân từ trên không trung đã mất kiên nhẫn. Thấy khách sạn im lìm không hồi đáp, lão cho rằng đây là sự khinh thường cực độ.

"To gan! Một lũ sâu bọ mà dám ngó lơ Thanh Vân Môn!"

Lão phất mạnh phất trần. Một luồng kiếm khí khổng lồ mang theo uy áp Hóa Thần như một cơn sóng thần lao thẳng xuống, định phá nát cánh cửa chính của khách sạn. Các đệ tử phía sau đều reo hò, họ chờ đợi một cảnh tượng tan hoang, chờ đợi lũ ma đầu bên trong phải quỳ lạy van xin.

Thế nhưng, một cảnh tượng quỷ dị đã xảy ra.

Khi luồng kiếm khí vừa chạm đến phạm vi hàng rào gỗ thấp lè tè của khách sạn, nó đột ngột tiêu tan. Không có tiếng nổ, không có khói bụi, cứ như thể một cơn gió mạnh vừa thổi vào một cái hố không đáy, biến mất không sủi tăm.

Thanh Tùng Đạo Nhân sững người.

"Hả? Trận pháp hộ môn? Không thể nào, ta không hề cảm nhận được dao động linh lực!"

Chưa kịp để lão kịp định thần, cánh cửa gỗ của khách sạn chậm rãi mở ra. Thẩm Trường An bước ra, vẫn là bộ đồ thư sinh giản dị, nụ cười trên môi nhẹ nhàng như gió xuân, trên tay vẫn cầm cuốn sổ thu chi màu đen.

"Vị khách nhân râu trắng này, ngài vừa mới định… gõ cửa theo phong cách hơi quá khích đấy à?" Thẩm Trường An nheo mắt nhìn lên bầu trời. "Khách sạn Trường Sinh có quy định: Khách đến từ trên cao phải hạ cánh tại bãi đỗ cách cổng mười mét. Các vị cư xử như vậy, rất ảnh hưởng đến giấc ngủ trưa của nhân viên chúng tôi."

"Thằng nhãi ranh!" Một tên đệ tử Thanh Vân Môn thét lớn. "Ngươi là ai mà dám nói chuyện với Trưởng lão của chúng ta như thế? Giao nộp lão ma đầu Tà Độc và tên phản đồ Kim Bất Hoán ra đây, nếu không ta sẽ san phẳng nơi này!"

Thẩm Trường An khẽ thở dài, lật mở cuốn sổ, cầm bút lông viết nguệch ngoạc: "Thêm một tội danh: Xúc phạm chủ doanh nghiệp. Phí bồi thường danh dự: 5000 linh thạch thượng phẩm."

"Chết đi!"

Tên đệ tử kia nóng nảy, phóng ra một thanh phi kiếm màu xanh biếc, lao nhanh như chớp giật về phía tim của Thẩm Trường An.

Thẩm Trường An đứng yên, không tránh không né. Anh chỉ khẽ lẩm bẩm trong miệng hai chữ:

"Tước quyền."

Một âm thanh cực nhỏ, tựa như tiếng bong bóng xà phòng vỡ tan vang lên trong không gian.

Đột nhiên, thanh phi kiếm đang lao đi với tốc độ xé gió bỗng nhiên… rớt bịch xuống đất. Nó không còn chút linh quang nào, trông không khác gì một mảnh sắt vụn rỉ sét.

Cùng lúc đó, toàn bộ đám đệ tử Thanh Vân Môn trên bầu trời đều đồng loạt trợn tròn mắt. Họ cảm thấy toàn thân mềm nhũn, linh khí trong đan điền vốn dĩ đang cuồn cuộn như sông dài bỗng nhiên bị đông cứng, rồi biến mất hoàn toàn.

"Linh khí của ta! Tu vi của ta biến mất rồi!"
"Không thể nào! Ta không cảm nhận được kiếm ý nữa!"

*Ầm! Ầm! Ầm!*

Tiếng rơi rụng vang lên liên tiếp. Từng vị "tiên nhân" đạo mạo ban nãy còn bay lượn lộng lẫy, nay rơi tự do từ độ cao hàng chục mét xuống đất như những bao tải gạo. Rất may (hoặc không may), bên dưới là thảm cỏ được chăm sóc kỹ lưỡng của khách sạn, nên họ chỉ bị gãy vài cái xương chứ không mất mạng.

Kể cả Thanh Tùng Đạo Nhân, cao thủ Hóa Thần kỳ, lúc này cũng không ngoại lệ. Lão rơi xuống trong tư thế cực kỳ thê thảm, mặt úp xuống ngay trước chân của Tiểu Hắc.

Tiểu Hắc liếc nhìn cái đầu bạc trắng của lão già, khinh bỉ hắt xì một cái trúng ngay đỉnh đầu lão, rồi lững thững đứng dậy, tiến đến liếm nhẹ vào… chiếc phất trần làm từ đuôi Tuyết Long, dường như cảm thấy vị của nó hơi giống đuôi thỏ.

Thanh Tùng Đạo Nhân run rẩy bò dậy, gương mặt già nua tràn đầy vẻ kinh hoàng tột độ. Lão muốn vận dụng thần thức, muốn thi triển bí pháp thoát thân, nhưng cơ thể lão giờ đây không khác gì một lão già phàm trần ốm yếu.

"Lĩnh vực… Lĩnh vực tuyệt đối? Ngươi… ngươi là Chân Tiên hạ giới?" Giọng lão run lên bần bật.

Thẩm Trường An không trả lời. Anh bước xuống bậc tam cấp, chậm rãi đi giữa đám đệ tử Chính đạo đang rên rỉ bò lổm ngổm trên mặt đất.

"Chân Tiên? Không, tôi chỉ là một quản lý khách sạn đang cố gắng sống sót qua ngày thôi." Anh dừng lại trước mặt Thanh Tùng, dùng mũi giày gõ gõ vào thanh phất trần đang bị Tiểu Hắc gặm dở. "Cái phất trần này làm từ nguyên liệu cấm, săn bắt linh thú thuộc danh mục bảo tồn của vùng này. Phạt thêm 2000 linh thạch."

"Ngươi… ngươi dám…" Một tên đệ tử trẻ tuổi cố gắng chống tay đứng lên, ánh mắt đầy phẫn uất. "Thanh Vân Môn là đệ nhất tông môn…"

*Bốp!*

Vân Cơ không biết từ lúc nào đã xuất hiện, đôi chân dài miên man trong bộ sườn xám đỏ xẻ cao vừa hạ xuống từ một cú đá sấm sét trúng ngay cằm tên đệ tử.

"Chủ nhân đang nói chuyện, ai cho phép rác rưởi như ngươi xen vào?" Vân Cơ cầm một chiếc bình xịt khử trùng, xịt liên tục vào không trung nơi tên đệ tử vừa đứng. "Hôi hám! Quá hôi hám! Sát khí của các người làm hỏng cả bầu không khí sạch sẽ mà tôi vừa mới quét dọn!"

Thẩm Trường An giơ tay ngăn Vân Cơ lại, rồi nhìn về phía đám người đang phủ phục.

"Nghe này các vị 'thượng đế' bất đắc dĩ. Khách sạn Trường Sinh có luật lệ của nó. Kể từ giây phút các vị vượt qua hàng rào mà không mua vé tham quan, các vị đã bị liệt vào danh sách 'Xâm nhập trái phép'."

Thẩm Trường An cúi xuống, đối diện với đôi mắt đang run rẩy của Thanh Tùng Đạo Nhân, nụ cười của anh đột ngột thu lại, thay vào đó là một sự lạnh lẽo thấu xương.

"Muốn giữ lại tu vi? Được. Muốn rời khỏi đây? Cũng được. Nhưng quy tắc là quy tắc."

Anh đứng thẳng dậy, vung tay một cái. Toàn bộ hơn ba mươi đệ tử Thanh Vân Môn cảm thấy một áp lực nặng nề nghìn cân đè xuống vai. Họ không thể đứng, không thể ngồi, mà chỉ có thể duy trì duy nhất một tư thế: Quỳ.

"Các vị vào đây bằng cách bay lên đầu khách sạn tôi, đó là sự vô lễ." Thẩm Trường An lãnh đạm nói. "Bây giờ, muốn vào trong để 'đàm phán' cứu người, thì phải quỳ mà đi vào."

"Không thể nào! Ta thà chết chứ không chịu nhục!" Thanh Tùng Đạo Nhân gầm lên, uất hận đến mức muốn cắn lưỡi tự tận.

"Chết?" Thẩm Trường An cười khẩy. "Trong khách sạn này, không có sự cho phép của tôi, đến cái chết cũng phải xếp hàng mua vé. Lão Tà, ông ra tiếp khách đi!"

Từ trong bếp, một bóng đen cao lớn vác theo một cây dao phay khổng lồ còn dính những vệt màu đỏ tím (thực chất là nước ép quả linh anh đào) bước ra. Lão Tà mặc một cái tạp dề thêu hình một con gà con màu vàng, mặt sẹo vặn vẹo trông đáng sợ vô cùng.

"Hừ, ông chủ, lũ này trông gầy gò quá, làm phân bón chắc cũng chẳng tốt cho rau." Lão Tà liếm môi, ánh mắt ma quái nhìn chằm chằm vào bắp đùi của Thanh Tùng Đạo Nhân. "Hay là để lão phu đem bọn chúng đi thử nghiệm món mới: 'Lòng người xào cay mười vạn năm'?"

Đám đệ tử Thanh Vân Môn nhìn thấy Lão Tà, đồng loạt rợn tóc gáy.

"Tà… Tà Độc Ma Quân! Lão ta thực sự ở đây!"
"Ma đầu! Ma đầu phương nào lại mặc tạp dề gà con…"

Dù lòng đầy sợ hãi nhưng chứng kiến diện mạo kỳ quặc của Lão Tà, một vài tên đệ tử không nhịn được mà mặt mày méo mó.

Thẩm Trường An thản nhiên bồi thêm một câu: "Đừng lo, Lão Tà chỉ là đầu bếp thôi. Nhưng nếu các người không hợp tác, lão ấy sẽ mời các người ăn 'Buffet Độc Dược' cả đời. Miễn phí."

Thanh Tùng Đạo Nhân nhìn thấy cái bóng khổng lồ của Lão Tà phủ lên mình, lại nhìn thấy nụ cười của Thẩm Trường An, mọi niềm tự tôn của một bậc cao nhân Hóa Thần hoàn toàn sụp đổ. Ở đây, lão không cảm nhận được một chút thiên đạo nào, cứ như thể nơi này là một vũ trụ khác, nơi mà cái tên thư sinh trước mặt chính là ông Trời.

Lão run rẩy, đôi đầu gối già nua chạm xuống đất, tiếng xương khớp kêu răng rắc.

"Ta… ta quỳ…"

Dưới cái nhìn sắc lạnh của Vân Cơ và cái nhìn đói khát của Lão Tà, trưởng lão chấp pháp danh tiếng lẫy lừng của Thanh Vân Môn cùng ba mươi đệ tử bắt đầu một cuộc hành trình nhục nhã nhất trong lịch sử tu chân giới: Quỳ xuống và bò bằng đầu gối từ cổng vào đến sảnh chính.

Tiểu Hắc nhìn theo đoàn người, lắc đầu ngao ngán, sau đó ngậm thanh phất trần mang vào chuồng của mình, thầm nghĩ: *Lại thêm một lũ nghèo khổ đến nạp tiền rồi.*

Khi người cuối cùng bò vào trong sảnh, Thẩm Trường An đứng ở cửa, lật sang một trang mới trong sổ thu chi, khóe môi nhếch lên:

"Vân Cơ, mang cho mỗi vị một ly nước lọc linh tuyền. Tính giá 500 linh thạch một ly. Đây là phí dịch vụ 'Tẩy rửa linh hồn bụi bặm' cho những kẻ mới bò từ đất lên."

Anh nhìn vào cuốn sổ, thầm tính toán: *Cộng thêm phí tổn hại tinh thần, phí làm mòn thảm cỏ, phí lao động của Lão Tà… Ồ, Thanh Vân Môn lần này chắc chắn phải mang cả tòa tông môn đi thế chấp rồi.*

Giới tu chân thường nói: "Tiên nhân chỉ lộ" (Tiên nhân chỉ đường).
Nhưng tại Khách sạn Trường Sinh, quy tắc chỉ có một: "Tiên nhân dừng bước, quỳ xuống mà vào".

Bên ngoài, gió vẫn thổi, nhưng tiếng kiếm reo của Chính đạo đã hoàn toàn tắt lịm, thay vào đó là tiếng gẩy bàn tính đều đặn: *Cạch, cạch, cạch…* vang vọng trong bóng chiều tà.

Câu chuyện về khách sạn bí ẩn này, hôm nay chắc chắn sẽ có thêm một chương kinh thiên động địa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8