Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 24: ** Dịch vụ gội đầu dưỡng sinh

Cập nhật lúc: 2026-05-16 16:31:06 | Lượt xem: 3

CHƯƠNG 24: DỊCH VỤ GỘI ĐẦU DƯỠNG SINH

Sảnh chính của Khách sạn Trường Sinh lúc này yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng một hạt bụi rơi xuống nền đá cẩm thạch trắng muốt.

Thanh Tùng Đạo Nhân, trưởng lão chấp pháp của Thanh Vân Môn, người từng một thời hét ra lửa, lúc này đang lom khom đứng giữa sảnh. Gương mặt đạo mạo của lão bị bụi đất bám đầy, bộ đạo bào tiên phong đạo cốt rách mướp ở phần đầu gối do màn "diễu hành" bò bằng bốn chi đầy nhục nhã lúc nãy. Đứng sau lão là ba mươi đệ tử, nam thì mặt như tro tàn, nữ thì nước mắt ngắn dài, tất cả đều đang run lẩy bẩy dưới ánh nhìn lạnh lẽo của Vân Cơ.

"Linh… linh thạch đây." Thanh Tùng Đạo Nhân run rẩy rút từ trong túi trữ vật ra một vạn linh thạch cấp cao, đặt lên bàn lễ tân. "Chủ quán, chúng ta đã vào cửa, cũng đã nộp phí… Liệu có thể cho chúng ta một chỗ nghỉ ngơi?"

Thẩm Trường An cầm cuốn sổ thu chi, tay gẩy bàn tính bằng ngọc đế quang vang lên những tiếng *lạch cạch* vui tai. Anh liếc nhìn túi linh thạch, khóe môi hơi nhếch lên, nụ cười trông cực kỳ ấm áp nhưng lại khiến đám người Thanh Vân Môn cảm thấy lạnh thấu xương tủy.

"Trưởng lão Thanh Tùng nói gì thế?" Thẩm Trường An ôn tồn nói. "Ở đây là khách sạn, không phải lò mổ. Các vị đã trả phí vào cửa, đương nhiên là thượng đế của chúng tôi rồi. Có điều…"

Anh dừng lại, ánh mắt quét qua dàn nữ đệ tử đứng phía sau. Đám nữ tu này tuy là thiên tài của Thanh Vân Môn, khí chất bình thường vốn lạnh lùng như băng thanh ngọc khiết, nhưng sau trận phong ba lúc nãy, người nào người nấy đầu tóc rối bời, da mặt khô khốc vì bị áp chế bởi "Lĩnh vực tuyệt đối", lại thêm lo âu mà khí sắc trông vô cùng thảm hại.

Thẩm Trường An tặc lưỡi một cái, vẻ mặt lộ rõ sự thương xót:

"Nhìn các vị tiên tử này xem, tóc tai như cỏ khô, thần thái suy sụp. Cứ thế này mà ra ngoài, người ta lại tưởng Khách sạn Trường Sinh của tôi bạc đãi khách hàng. Vân Cơ, cô thấy sao?"

Vân Cơ đứng bên cạnh, lúc này đang cầm một chiếc khăn lụa trắng, tỉ mỉ lau sạch từng tẹo bụi bẩn dính trên quầy lễ tân. Nghe Thẩm Trường An gọi, nàng khẽ ngẩng đầu lên. Đôi mắt phượng của Cửu Vĩ Thiên Hồ lấp lánh ánh sáng ma mị, nàng nhìn lướt qua đám nữ tu với một vẻ chê bai không giấu diếm.

"Chủ nhân, tóc của các nàng ta đã bị linh khí bạo loạn làm cho khô héo, chân tóc thì yếu, da đầu thì chứa đầy tạp niệm tích tụ lâu ngày. Đây chính là dấu hiệu của việc tu luyện quá độ mà không biết yêu thương bản thân." Nàng nhẹ nhàng đưa tay lên vuốt ve lọn tóc mượt mà như suối của mình, giọng nói đầy sự mỉa mai nhưng cũng vô cùng lôi cuốn. "Để khách như thế này lảng vảng trong sảnh, quả thực là sỉ nhục cái đẹp."

Một nữ đệ tử trẻ tuổi nhất của Thanh Vân Môn tên là Lâm Tuyết Vy, vốn được xưng tụng là "Thanh Vân đệ nhất mỹ nhân", nghe thấy vậy thì vừa xấu hổ vừa tức giận. Nàng nắm chặt cán kiếm, nhưng ngay khi liếc thấy Tiểu Hắc — con chó đen đang gặm thanh phất trần của sư phụ mình ở góc tường — nàng lại run bắn người mà cúi đầu xuống.

Thẩm Trường An vỗ tay một cái:

"Đúng ý ta! Nhân dịp kỷ niệm khách sạn khai trương lại khu vực nghỉ dưỡng, hôm nay chúng ta chính thức ra mắt dịch vụ mới: **'Cửu Vĩ Dưỡng Sinh – Tẩy Tâm Định Thần'.** Đây không phải gội đầu bình thường, mà là dùng bí pháp hồ tộc để thanh lọc tạp niệm, mát-xa huyệt vị để đốn ngộ thiên đạo."

Thanh Tùng Đạo Nhân ngẩn ngơ: "Gội… gội đầu?"

Lão tưởng mình nghe lầm. Giới tu chân chỉ nghe thấy dùng đan dược tẩy tủy, dùng sấm sét rèn thân, chưa bao giờ nghe thấy chuyện gội đầu mà cũng giúp tu hành.

"Đúng vậy." Thẩm Trường An cười híp mắt. "Giá trải nghiệm lần đầu cực kỳ ưu đãi, chỉ 2.000 linh thạch một lần. Cam đoan gội xong, các tiên tử sẽ thấy cảnh giới vững vàng, da dẻ hồng hào, nếu không hiệu quả, Thẩm mỗ sẽ… tặng kèm một đĩa lạc rang của Lão Tà."

Nhắc đến Lão Tà, đám người Thanh Vân Môn lập tức lạnh sống lưng. Đĩa lạc rang của vị Ma Quân đó, chắc chắn không phải thứ người thường có thể nuốt nổi.

Lâm Tuyết Vy nhìn sang sư phụ mình, rồi nhìn sang Vân Cơ — người phụ nữ đẹp đến mức khiến nàng cảm thấy tự ti. Nữ nhân dù có tu tiên đến cấp bậc nào, đối với sắc đẹp vẫn luôn có một sự ám ảnh bẩm sinh. Nàng lí nhí nói: "Đệ tử… đệ tử muốn thử."

"Tuyết Vy! Đừng mắc lừa!" Một nam đệ tử bên cạnh lên tiếng ngăn cản.

Thẩm Trường An không nói gì, chỉ búng tay một cái. Bức tường phía sau sảnh từ từ dịch chuyển, lộ ra một căn phòng rực rỡ ánh sáng hồng ngọc, mùi thơm dịu nhẹ của trầm hương và thảo mộc tỏa ra khiến tinh thần ai nấy đều run lên vì sảng khoái. Trong phòng đặt những chiếc ghế nằm được lót bằng da thú mềm mại, phía sau mỗi ghế là một bồn rửa bằng ngọc bích tỏa ra hơi nước mờ ảo.

Dưới sự sắp xếp "nhiệt tình" của Vân Cơ, Lâm Tuyết Vy và hai nữ đệ tử khác bị đẩy vào trong. Thanh Tùng Đạo Nhân và các nam đệ tử bị chặn lại bên ngoài, chỉ có thể đứng nhìn qua bức rèm lụa mỏng.

Vân Cơ tháo chiếc băng đô lễ tân, xắn tay áo để lộ cánh tay trắng như ngọc. Nàng nở nụ cười quyến rũ, đi đến bên cạnh Lâm Tuyết Vy.

"Tiên tử, mời nhắm mắt lại. Đừng nghĩ về phiền não, đừng nghĩ về việc sư phụ nàng vừa mới bò trên mặt đất, hãy nghĩ về mây xanh, về đại đạo."

Vân Cơ nhẹ nhàng ấn Lâm Tuyết Vy nằm xuống. Ngay khi đầu chạm vào chiếc gối bằng đá hàn băng được bọc lụa, Lâm Tuyết Vy khẽ thốt lên một tiếng sung sướng. Cái nóng nực, bực bội và sợ hãi trong lòng dường như vơi đi một nửa.

Tiếp đó, Vân Cơ mở một chiếc bình sứ nhỏ. Bên trong không phải dầu gội bình thường, mà là dịch chiết từ "Linh Lung Thảo" ngàn năm kết hợp với mật của "Cửu Sắc Điệp". Một mùi hương thanh khiết, ngọt ngào lập tức bao trùm căn phòng.

"Nước tới đây."

Dòng nước được đổ ra từ một chiếc bình ngọc. Đó không phải nước thường, mà là Linh Tuyền từ sâu trong lòng núi, được hâm nóng bằng nội lực nhẹ nhàng của Vân Cơ để giữ ở nhiệt độ hoàn hảo. Khi dòng nước ấm áp luồn qua từng sợi tóc, Lâm Tuyết Vy cảm thấy như có hàng ngàn sợi dây thần kinh được đánh thức.

Mười ngón tay thon dài của Vân Cơ bắt đầu chuyển động. Nàng không gãi mạnh, mà dùng kỹ thuật "Hồ Ảnh Thủ" bắt đầu xoa bóp vùng đỉnh đầu. Mỗi lần ấn xuống đều nhắm thẳng vào các huyệt vị linh mạch then chốt.

"Ưm…"

Lâm Tuyết Vy không nhịn được mà phát ra một tiếng rên rỉ nhẹ nhàng. Nàng cảm thấy một luồng luân chuyển của linh khí cực kỳ thuần khiết đang chảy ngược từ da đầu vào thức hải của mình. Những nút thắt trong công pháp mà nàng bấy lâu nay chưa hiểu rõ, bỗng chốc trở nên sáng tỏ. Những vết thương ngầm do tranh đấu trong tu luyện dường như đang được một đôi bàn tay vô hình dịu dàng xoa dịu.

Bên ngoài rèm, đám nam đệ tử Thanh Vân Môn ngẩn ngơ nhìn. Bọn họ chỉ thấy các sư muội vốn lạnh lùng của mình lúc này gương mặt đỏ hồng, đôi mắt nhắm nghiền, biểu cảm vừa hưởng thụ vừa sảng khoái đến mức không thể diễn tả bằng lời.

Thanh Tùng Đạo Nhân nuốt nước miếng ực một cái, nhìn Thẩm Trường An hỏi: "Thật… thật sự thần kỳ như vậy sao?"

Thẩm Trường An cầm tách trà linh diệp nhấp một ngụm, thản nhiên đáp: "Trưởng lão, đó là dịch vụ 'Dưỡng Sinh Khai Tuệ'. Vân Cơ nhà chúng tôi dùng mị thuật ở cấp độ cao nhất không phải để quyến rũ đàn ông, mà là để quyến rũ… tâm ma của khách hàng, bắt chúng biến đi. Người xem, đó chính là đẳng cấp dịch vụ của Trường Sinh Khách Sạn."

Trong phòng gội đầu, Vân Cơ lúc này đã chuyển sang động tác xoa bóp cổ vai gáy. Đôi tay nàng mềm như không xương, nhẹ nhàng nhưng tràn đầy lực đạo luồn lách qua những khối cơ đang căng cứng của Lâm Tuyết Vy.

"Đau ở đây sao?" Vân Cơ thì thầm bên tai Lâm Tuyết Vy, giọng nói đầy sự cảm thông. "Áp lực làm đại đệ tử lớn lắm đúng không? Phải làm gương cho các sư muội, phải đối mặt với lão già sư phụ lẩm cẩm, lại còn phải giữ hình tượng… Thả lỏng đi, ở đây, nàng chỉ là một khách hàng đã trả tiền."

Nước mắt Lâm Tuyết Vy không tự chủ được mà trào ra từ khóe mắt. Không chỉ là sự sảng khoái về thể xác, mà là một sự giải thoát về tinh thần. Trong cái thế giới tu chân đầy giết chóc và toan tính này, lần đầu tiên nàng cảm thấy có người thực sự chăm sóc mình, dù đó là một con yêu hồ và nàng phải trả 2.000 linh thạch.

Dịch vụ kéo dài khoảng một canh giờ. Khi Vân Cơ dùng tiên thuật làm khô tóc cho ba vị nữ tu, căn phòng dường như bừng sáng.

Ba nàng bước ra khỏi rèm lụa với một diện mạo hoàn toàn khác. Tóc đen lánh, mềm mại như lụa thượng hạng, da mặt trắng hồng hào quang ẩn hiện, đôi mắt trong veo không chút tạp niệm. Đặc biệt là Lâm Tuyết Vy, tu vi của nàng vốn đang kẹt ở Trúc Cơ viên mãn, bỗng chốc linh lực toàn thân dao động mạnh mẽ, "ầm" một tiếng, nàng thế mà đột phá lên Kim Đan kỳ ngay tại sảnh khách sạn!

"Đột… đột phá rồi?" Thanh Tùng Đạo Nhân rụng cả hàm, nhìn đệ tử của mình. "Chỉ… chỉ gội đầu thôi mà đột phá?"

Lâm Tuyết Vy mở mắt ra, nhìn đôi bàn tay mình đầy vẻ kinh ngạc. Nàng vội vàng cúi chào Thẩm Trường An, rồi nhìn sang Vân Cơ với ánh mắt đầy sùng bái: "Đa tạ tỷ tỷ! Đây là… đây là trải nghiệm tuyệt vời nhất cuộc đời ta."

Những nữ đệ tử còn lại thấy vậy thì không thể kiềm chế được nữa. Bọn họ đồng loạt xông tới, vây quanh Thẩm Trường An:

"Chủ quán! Ta cũng muốn gội! 2.000 linh thạch đúng không? Ta có! Ta có đây!"
"Ta trả 3.000! Cho ta gội trước đi!"
"Cút ra, ta đến trước mà!"

Sảnh khách sạn đang uy nghiêm bỗng chốc trở thành một cái chợ phiên vỡ trận. Những vị tiên nữ lạnh lùng của Thanh Vân Môn lúc này chẳng khác gì những cô gái hiện đại tranh nhau săn hàng giảm giá ở trung tâm thương mại.

Thẩm Trường An bình thản giơ tay lên: "Trật tự! Trật tự! Khách sạn Trường Sinh làm việc có quy tắc. Xếp hàng theo thứ tự, không chen lấn. Nam giới muốn sử dụng dịch vụ thì sang khu bên cạnh, Tiểu Hắc sẽ lo việc… liếm đầu… à không, tư vấn bằng móng vuốt cho các vị."

Nhìn đám đệ tử Thanh Vân Môn điên cuồng rút linh thạch ra, Thanh Tùng Đạo Nhân đứng ngơ ngác giữa sảnh, lòng vừa mừng vừa xót. Mừng vì đệ tử đột phá, xót vì số linh thạch tích cóp bấy lâu nay đang chảy ròng ròng vào túi của Thẩm Trường An.

"Chủ… Chủ quán." Thanh Tùng Đạo Nhân tiến lại gần, vẻ mặt bớt đi phần cứng nhắc, thay vào đó là sự nịnh nọt thấy rõ. "Lão phu… lão phu dạo này cũng cảm thấy đầu óc hơi nặng nề, hình như có tâm ma sắp phát tác. Không biết cái ghế gội đầu đó có thể…"

Thẩm Trường An liếc lão một cái, cười nửa miệng:

"Trưởng lão, dịch vụ gội đầu dành cho nam nhân hiện đang quá tải. Nhưng chúng tôi có một dịch vụ đặc biệt cao cấp hơn dành cho giới lãnh đạo, gọi là **'Huyết Tẩy Luân Hồi – Mat-xa Độc Châm'**. Đầu bếp Lão Tà sẽ đích thân sử dụng dao phay và độc châm để khai thông các huyệt đạo bế tắc cho người. Giá cũng rất 'phải chăng', 5 vạn linh thạch. Trưởng lão có muốn thử không?"

Thanh Tùng Đạo Nhân nhìn về phía nhà bếp, nơi Lão Tà đang cầm một con dao to bản mài rẹt rẹt vào hòn đá, trên mặt nở một nụ cười sẹo rướm máu. Lão rùng mình một cái, vội vàng xua tay:

"À… thôi… Lão phu thấy tâm ma cũng tự nhiên biến mất rồi. Ta chỉ cần một phòng nghỉ bình thường… loại rẻ nhất cũng được."

Thẩm Trường An gật đầu, bút lông trên tay chuyển động nhanh như múa:

"Được thôi. Vân Cơ, sau khi gội xong cho các tiên tử, nhớ nhắc họ đăng ký thẻ thành viên VIP. Với mỗi thẻ VIP, họ sẽ được tặng một voucher giảm giá 5% cho món 'Mì tôm thượng hạng vị rồng' của Lão Tà."

Lâm Tuyết Vy lúc này vừa soi gương nhìn mái tóc mình, vừa ríu rít nói: "Vân Cơ tỷ tỷ, cái lọ dầu gội lúc nãy tỷ dùng là thương hiệu gì vậy? Khách sạn có bán lẻ không?"

Vân Cơ nhếch môi, mỉm cười đầy thâm thúy: "Đó là bản giới hạn, độc quyền của Trường Sinh Khách Sạn. Nếu muội muốn dùng hằng ngày, hãy làm nhân viên phục vụ bán thời gian ở đây đi, chúng ta sẽ có ưu đãi nội bộ."

Thẩm Trường An nhìn thấy màn chèo kéo nhân sự trắng trợn của Vân Cơ thì trong lòng thầm tán thưởng: *Đúng là nhân viên xuất sắc, vừa biết kiếm tiền cho chủ, vừa biết lừa người làm thêm về rửa bát.*

Đến chiều tối, toàn bộ số linh thạch mà Thanh Vân Môn mang theo đã "vơi" đi phân nửa. Ba mươi đệ tử Thanh Vân Môn, ai nấy gương mặt rạng rỡ, thần sắc tươi tỉnh, hoàn toàn quên mất lý do tại sao họ lại kéo đến đây "diễu võ dương oai" ngay từ đầu.

Thẩm Trường An ngồi ở quầy, đếm đi đếm lại số linh thạch mới thu được, cảm thấy đời sống tu chân này thật là tươi đẹp. Anh gõ gõ bàn tính, thầm nghĩ: *Chiêu gội đầu dưỡng sinh này quả thật lợi hại. Sắp tới có lẽ nên mở thêm dịch vụ 'Làm móng kiểu Pháp cho yêu thú' và 'Spa bùn khoáng Hỏa Diệm Sơn' nữa nhỉ?*

Bỗng nhiên, hệ thống vang lên một âm thanh lạnh lùng trong đầu Thẩm Trường An:

[Chúc mừng túc chủ hoàn thành nhiệm vụ ẩn: "Khai sáng tâm hồn mỹ nữ". Nhận được 1.000 điểm công đức. Khách sạn Trường Sinh thăng lên cấp 3. Mở khóa khu vực: Rạp chiếu phim Ký ức.]

Đôi mắt Thẩm Trường An sáng lên như hai cái đèn pha linh khí.

"Điểm công đức lại về! Rạp chiếu phim?" Anh xoa xoa cằm, một ý tưởng vặt lông mới lại bắt đầu hình thành.

Trong lúc đó, ở bên ngoài khách sạn, một bóng người mặc đạo bào thêu hình quạ đen đang lặng lẽ quan sát qua những bụi cỏ. Kẻ này nhìn thấy đám đệ tử Thanh Vân Môn vui vẻ gội đầu, đột phá, thì gương mặt trở nên vặn vẹo vì kinh hãi xen lẫn thèm muốn. Hắn nhanh chóng bóp nát một miếng ngọc truyền tin:

"Báo cáo Mặc trưởng lão, kế hoạch của Thanh Vân Môn thất bại rồi. Họ không phải bị giết, mà là… họ đang bị tẩy não bằng dịch vụ gội đầu! Xin ý kiến chỉ đạo!"

Ở một nơi xa xôi nào đó, Mặc Vô Đạo nhận được tin báo thì sặc ngụm trà linh chi vừa mới uống, ho lấy ho để:

"Gội đầu? Các người điên cả rồi sao? Đó là khách sạn hay là tiệm cắt tóc?!"

Gió đêm thổi qua, Khách sạn Trường Sinh vẫn lung linh huyền ảo giữa đại ngàn hoang vu. Tiếng bàn tính của Thẩm Trường An vẫn đều đặn vang lên, hứa hẹn sẽ "vắt kiệt" túi tiền của bất kỳ ai dám đặt chân vào "thiên đường" này.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8