Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 33: ** Ứng dụng \”Tiên Thư\”

Cập nhật lúc: 2026-05-16 16:36:29 | Lượt xem: 2

Sảnh chính của Khách sạn Trường Sinh sáng nay mang một bầu không khí kỳ lạ đến cực điểm.

Bình thường, giờ này các tu sĩ sẽ tọa thiền thu thập tử khí đông lai, hoặc chí ít cũng cầm chén trà linh dược mà đàm đạo về thiên cơ, nhân quả. Nhưng hôm nay, không gian tĩnh lặng lạ thường, chỉ có tiếng những ngón tay gõ nhịp nhẹ nhàng trên mặt những tấm phiến bằng ngọc thạch hoặc pha lê. Mỗi tấm phiến tỏa ra ánh sáng huyền ảo, phản chiếu lên những gương mặt khi thì nhăn nhó, khi thì mỉm cười đắc ý, có kẻ lại nghiến răng kèn kẹt.

Đứng sau quầy lễ tân bằng gỗ đàn hương ngàn năm, Thẩm Trường An tay cầm chiếc bàn tính bằng ngọc đế quang, thanh âm "lạch cạch" giòn giã của nó như nhịp tim của cả khách sạn. Anh liếc nhìn bảng điều khiển ảo chỉ mình mình thấy được.

Chỉ số "Lưu lượng người dùng đồng thời" đang nhảy vọt như cắn thuốc tăng trưởng.

"Chủ thượng, cái 'Tiên Thư' này thực sự có ma lực đến thế sao?" Vân Cơ tựa cằm lên lòng bàn tay, chín cái đuôi hồ ly phía sau hơi đung đưa, quấn quýt lấy nhau. Cô vừa mới đăng một tấm ảnh "tự sướng" bằng thần thức – một góc nghiêng thần thánh bên bình hoa linh thảo vừa chớm nở – và chỉ trong vòng ba mươi nhịp thở, con số 'Linh Tâm' (lượt thích) đã nhảy lên hàng ngàn.

Thẩm Trường An nhếch môi, nụ cười đúng chuẩn một thương nhân gian trá nhưng đầy phong độ: "Vân Cơ à, tu tiên thực chất là một quá trình cô độc. Càng tu cao, càng ít người hiểu mình. 'Tiên Thư' không chỉ là một ứng dụng, nó là nơi thỏa mãn cái tôi. Tiên nhân cũng là người, mà đã là người thì ai chẳng muốn được khen, được chú ý, hoặc đơn giản là được… khẩu chiến mà không sợ bị chém đầu?"

Anh gõ nhẹ vào tấm bảng hiệu vừa treo lên trước quầy: **[Ứng dụng Tiên Thư – Nơi lưu giữ dư vị của vĩnh hằng. Đăng ký tài khoản: 10 linh thạch thượng phẩm/vĩnh viễn. Chức năng VIP: Liên hệ lễ tân.]**

Cách đó không xa, tại một chiếc bàn tròn được đúc từ băng linh thạch, Kim Bất Hoán – nhị thiếu gia của thương hội giàu có nhất đại lục – đang thở hồng hộc, khuôn mặt vốn dĩ trắng trẻo giờ đỏ gay như gấc chín.

"Không thể nào! Tại sao tên thiếu chủ phái Thanh Vân kia lại có nhiều người theo dõi hơn ta?" Kim Bất Hoán đập mạnh tay xuống bàn. "Ta có tiền! Ta có pháp bảo! Ta có cả một con phi thuyền khảm kim cương! Tại sao hắn chỉ cần đăng một tấm ảnh đứng dưới gốc thông già với thanh kiếm nát mà lượt 'Linh Tâm' lại cao thế này?"

Hắn vẫy tay gọi rối rít: "Thẩm quản lý! Thẩm ca! Mau lại đây giúp đệ!"

Thẩm Trường An thong thả đi tới, mỗi bước chân đều mang theo sự thong dong của kẻ nắm giữ quy tắc thế giới. "Nhị thiếu gia, có chuyện gì khiến ngài không hài lòng với dịch vụ của chúng tôi sao?"

"Ca, huynh nhìn xem!" Kim Bất Hoán chìa tấm phiến ngọc ra. "Tại sao trạng thái của đệ đăng: 'Hôm nay lại tốn thêm một vạn linh thạch mua trà, chán quá' chỉ có hai mươi lượt thích, mà lại có tận năm trăm lượt bình luận toàn là mắng đệ 'giàu mà ngốc'?"

Thẩm Trường An nheo mắt nhìn. Quả nhiên, phong cách của Kim Bất Hoán là kiểu "khoe của thô thiển", vốn dĩ rất dễ bị cộng đồng mạng tiên giới tẩy chay.

"Nhị thiếu gia, đó là vì ngài chưa biết cách 'vận hành thương hiệu cá nhân'." Thẩm Trường An hạ thấp giọng, ra vẻ bí mật. "Ở Tiên Thư, khoe giàu là hạ sách. Khoe một cách thanh cao, u mặc, ẩn ý mới là thượng sách. Ngài muốn nổi tiếng hơn tên Thanh Vân thiếu chủ kia không?"

"Muốn! Đệ muốn nổ tung cả cái Tiên Thư này luôn!" mắt Kim Bất Hoán sáng rực lên như đèn pha.

"Được thôi. Khách sạn Trường Sinh vừa ra mắt gói dịch vụ 'Xây dựng hình tượng Đại năng'. Giá hữu nghị: 50.000 linh thạch thượng phẩm. Chúng tôi sẽ có đội ngũ tư vấn viết nội dung, góc chụp ảnh thần thức chuẩn chuyên gia, và đặc biệt là gói 'Buff tương tác' giai đoạn đầu."

Kim Bất Hoán không hề do dự, quăng ra một túi trữ vật chứa đầy linh thạch: "Lấy đi! Bao nhiêu cũng được! Đệ muốn sáng nhất trong cái danh sách theo dõi của Vân Cơ tiên tử!"

Thẩm Trường An nhận tiền, hài lòng gật đầu. Anh liếc sang phía góc tối nhất của đại sảnh. Lão Tà – Ma Quân lừng lẫy một thời, lúc này đang đeo một chiếc kính gọng vàng (cũng là sản phẩm do Thẩm Trường An cung cấp để tăng vẻ "trí thức") và đang tập trung cao độ vào một tấm phiến ngọc đặc chế chịu nhiệt.

Lão Tà đang làm gì? Lão đang viết blog "Mỗi ngày một món độc… gia".

Trạng thái mới nhất của lão: *"Hôm nay dùng lưỡi của U Minh Băng Xà xào với ớt Thiên Hỏa. Món này đòi hỏi khống chế hỏa hầu cực đoan, nếu không cả cái nồi sẽ nổ. Ai muốn công thức thì nhấn 'Theo dõi'."*

Phía dưới bình luận, một hàng dài các luyện dược sư và các bà nội trợ tu tiên đang tranh cãi kịch liệt. Có người khen món ăn sáng tạo, có kẻ lại bảo lão là tà đạo. Lão Tà mặt sẹo hung tợn, lúc này lại vừa cười tủm tỉm vừa gõ câu trả lời: *"Cái vị đạo hữu mang tên 'Đan Thần Chỉ Là Cái Tên' kia, ngươi bảo ta cho quá nhiều ớt? Có giỏi thì đến Khách sạn Trường Sinh thử một miếng, không ngon ta lấy đầu ngươi làm bát đựng canh!"*

Thẩm Trường An thầm cười. Ngay cả một Ma Quân sát thủ cũng bị cuốn vào vòng xoáy của "thông báo bình luận mới", đây quả thực là thành công lớn lao của công cuộc hiện đại hóa tu chân.

Tuy nhiên, đỉnh cao của "Tiên Thư" chính là phần "Livestream" (Cảnh tượng trực tiếp qua Kính Hoa Thủy Nguyệt).

Lúc này, giữa sảnh bỗng vang lên một giai điệu âm nhạc cổ điển pha trộn với nhịp trống sôi động. Tất cả các tu sĩ đồng loạt ngẩng đầu. Trên không trung, một màn hình ánh sáng khổng lồ hiện ra.

Đó là kênh của Tuyết Nhi – Băng Giá Thánh Nữ của Tuyết Sơn Tông, người vốn dĩ nổi danh là "ngàn năm không cười". Nhưng lúc này, cô đang ngồi trong một gian phòng VIP của khách sạn, trước mặt là một bàn đầy rẫy những món tráng miệng kiểu Pháp mà Thẩm Trường An mới hướng dẫn Lão Tà làm.

Tuyết Nhi vẫn giữ gương mặt lạnh lùng, nhưng ánh mắt lại lấp lánh khi nhìn miếng bánh mousse socola. Cô khẽ múc một thìa nhỏ, đưa vào miệng, rồi nhắm mắt lại hưởng thụ.

Dưới thanh trạng thái trực tiếp, những dòng tin nhắn nhảy lên liên tục với tốc độ chóng mặt:
*"Trời ơi! Thánh nữ ăn đồ ngọt! Ta chết mất!"*
*"Thánh nữ, xin hãy nhìn vào ống kính một lần thôi! Ta nguyện dâng hiến vạn năm tu vi!"*
*"Hâm mộ Khách sạn Trường Sinh quá, làm sao để mua được miếng bánh đó?"*

Bỗng nhiên, một hiệu ứng ánh sáng rực rỡ bùng nổ trên màn hình: Một con rồng vàng khổng lồ bay lượn kèm theo dòng chữ: **[Thiên Tôn Mặc Vô Đạo tặng Thánh nữ 99 con Thái Cổ Thần Long!]** (Mỗi con tương đương một vạn linh thạch thượng phẩm).

Cả sảnh khách sạn ồ lên. Thẩm Trường An suýt chút nữa đánh rơi chiếc bàn tính.

"Mặc Vô Đạo?" Thẩm Trường An lẩm bẩm. "Lão già mũi trâu này miệng thì hô hào tẩy chay khách sạn, tay thì lại lén lút nạp tiền tặng quà cho Idol sao? Thật là miệng nói không nhưng thân thể rất trung thực."

Anh lập tức vào hệ thống, kiểm tra nhật ký nạp tiền. Quả nhiên, một tài khoản mang tên "Vô Đạo Chân Nhân" vừa mới nạp liên tục 10 lần mức tối đa trong một nốt nhạc.

Lợi dụng sức nóng này, Thẩm Trường An ra hiệu cho Tiểu Hắc – lúc này đang đeo một cái nơ nhỏ ở cổ và ngậm một tấm bảng quảng cáo chạy qua chạy lại giữa sảnh.

"Gâu! Gâu!" (Dịch: Ai muốn ăn bánh giống Thánh nữ thì nhanh chân đặt hàng, số lượng có hạn!).

Tiểu Hắc hiện tại đã là linh vật (mascot) của khách sạn. Chỉ cần nó vẫy đuôi một cái trên video ngắn của Tiên Thư, ngay lập tức sẽ có hàng chục tiểu tiên nữ đổ xô tới đòi "nựng" và tiện thể bỏ tiền mua đồ ăn vặt cho nó. Một món linh thạch cốt (xương làm từ linh thạch) bình thường có giá 10 đồng, qua tay Tiểu Hắc quảng cáo, giá lên tới 200 đồng mà vẫn không đủ hàng để bán.

Buổi trưa hôm đó, doanh thu từ việc "quảng cáo và nạp tiền ảo" đã vượt qua doanh thu từ tiền phòng và tiền rượu của cả tháng cộng lại. Thẩm Trường An ngồi trong phòng làm việc riêng, nhìn đống sổ sách mà cười không khép được miệng.

Hệ thống bỗng lên tiếng trong đầu anh:
*[Thông báo: Ứng dụng Tiên Thư đã đạt mức 100.000 người dùng tích cực. Điểm Công Đức tăng thêm 5.000 điểm. Mở khóa chức năng: 'Sàn thương mại điện tử Tu Chân – Trường Sinh Express'.]*

"Chưa được, phải từ từ." Thẩm Trường An lẩm bẩm, mắt rạng ngời tia sáng đầy tính toán. "Nếu cho họ mua sắm trực tuyến quá sớm, họ sẽ không chịu đến khách sạn để chi tiêu các dịch vụ phụ trợ nữa. Phải biến Tiên Thư thành một cộng đồng trước đã."

Anh quyết định tung ra một chiêu bài cuối cùng cho ngày hôm nay. Anh tạo một tài khoản chính thức: **[Manager – Trường Sinh Khách Sạn]**.

Trạng thái đầu tiên của anh chỉ ngắn gọn một dòng:
*"Hôm nay tâm trạng tốt, sẽ chọn ngẫu nhiên một người bình luận dưới bài viết này để tặng một vé 'Trải nghiệm phòng xông hơi rèn luyện tâm ma' miễn phí trị giá một vạn linh thạch. Chú ý: Chỉ dành cho những người đã có thẻ VIP."*

Chỉ trong vòng một giây, chiếc phiến ngọc trong tay anh rung lên liên hồi đến mức nóng cả tay. Các đại năng, tán tu, thậm chí cả những lão quái vật đang bế quan trong hang sâu vạn trượng cũng bị đệ tử đánh thức chỉ để báo tin: "Sư phụ, Manager đăng bài kìa!"

Tại tông môn phái Thiên Đạo, Mặc Vô Đạo đang ngồi trên bệ đá cao vút, mặt đầy sát khí nhìn các trưởng lão đang quỳ phía dưới. Nhưng nếu nhìn kỹ, sau tay áo rộng thùng thình của lão là một phiến ngọc đang tỏa ánh sáng xanh lè.

Mặc Vô Đạo đang lén lút gõ phím với tốc độ ánh sáng: *"Vị trí này phải là của lão phu! Ai dám tranh, lão phu diệt cả tông môn hắn… À không, phải viết là: 'Kính mong đạo hữu chiếu cố, lão phu ngưỡng mộ phong thái quản lý đã lâu'."*

Lão nén giận, xóa dòng chữ cũ đi, thay bằng những lời hoa mỹ nhất đời mình. Sự kiêu ngạo của đệ nhất cao thủ nhân giới lúc này hoàn toàn thất bại trước sức hút của một suất "xông hơi miễn phí".

Quay lại khách sạn, Thẩm Trường An tắt màn hình, ngả người ra ghế tựa, thưởng thức chén trà linh thảo do chính tay Vân Cơ pha.

"Chủ thượng, tại sao người lại tạo ra cái thứ gọi là 'bình luận ẩn danh' vậy? Đám tu sĩ kia mắng nhau dưới đó thảm hại lắm." Vân Cơ vừa dọn dẹp quầy vừa thắc mắc.

Thẩm Trường An cười nhạt: "Vân Cơ, đó chính là tinh túy của Tiên Thư. Thế giới tu tiên này quá khép kín và phân chia đẳng cấp quá nghiêm ngặt. Một đồ đệ Trúc Cơ vĩnh viễn không bao giờ dám mắng một vị Hóa Thần đại năng ngoài đời thực. Nhưng ở trên Tiên Thư, dưới lốt ẩn danh, họ có thể xả hết những bức xúc. Đó là một cách để 'lọc sạch tâm ma'. Hơn nữa…"

Anh dừng lại, mắt hiện lên một chút sắc sảo: "… Khi họ tranh cãi, họ ở lại trên Tiên Thư lâu hơn. Họ ở lại lâu hơn, họ dùng nhiều linh khí để duy trì kết nối Wifi hơn. Và quan trọng nhất, tôi thu thập được 'thông tin'. Ai đang ghét ai, tông môn nào đang thiếu tài nguyên, ai vừa mới nhặt được bảo vật mà không dám khoe… Tất cả đều nằm trong cơ sở dữ liệu của chúng ta."

Vân Cơ rùng mình một cái. Cô phát hiện ra chủ thượng của mình không chỉ là một kẻ yêu tiền, mà thực sự là một kiến trúc sư đáng sợ của cái xã hội tu tiên mới này. Anh không dùng kiếm, nhưng anh điều khiển tâm trí của cả thế giới thông qua một mớ những quy tắc và biểu tượng.

Cùng lúc đó, ở bên ngoài, tiếng Tiểu Hắc gâu gâu vang dội. Nó vừa chặn đứng một tu sĩ định "vượt rào" Wifi để dùng chùa.

"Đã vào đây thì phải trả phí, đó là thiên lý." Thẩm Trường An đứng dậy, vuốt lại bộ đồ thư sinh sạch sẽ. "Vân Cơ, chuẩn bị đi. Tối nay chúng ta sẽ tổ chức 'Đêm hội đấu giá trực tuyến' lần thứ nhất. Bảo Lão Tà chuẩn bị thực đơn đêm khuya đi, tối nay các đại năng sẽ còn thức trắng để canh giá cho mà xem."

Đêm đó, bầu trời xung quanh Khách sạn Trường Sinh không có mây, nhưng rực sáng bởi ánh quang mang phát ra từ hàng vạn tấm phiến ngọc. Giới tu tiên ngàn năm qua chưa bao giờ ồn ào đến thế. Những mưu toan ám sát, những tranh giành bí kíp tạm thời bị gác lại. Mọi sự chú ý đều đổ dồn vào màn hình ảo, nơi Thẩm Trường An đang mỉm cười và chuẩn bị tung ra món hàng đầu tiên.

Trường Sinh Khách Sạn: Tiên nhân dừng bước – không phải vì họ sợ hãi, mà vì họ còn bận… kiểm tra thông báo mới trên Tiên Thư.

Thẩm Trường An nhẹ nhàng gõ bàn tính, thầm nghĩ: *"Chẳng bao lâu nữa, mình sẽ phải thuê thêm nhân viên để vận hành cái bộ phận 'Chăm sóc khách hàng' này thôi. Có lẽ vị Kiếm Tiên hay say khướt Lý Bạch kia phù hợp để làm Content Creator đấy."*

Anh ngẩng đầu nhìn vầng trăng khuyết, cảm giác như mình không phải đang điều hành một khách sạn, mà đang điều hành cả một văn minh. Một văn minh nơi mà "Tiên khí" bắt đầu bị thay thế dần bởi "Tiêu thụ khí". Và điều đó, khiến anh cảm thấy vô cùng kích thích.

Bỗng nhiên, hệ thống lại vang lên:
*[Cảnh báo: Phát hiện người dùng 'Vô Đạo Chân Nhân' đang cố gắng hack tài khoản của 'Thánh Nữ Băng Giá' để lấy thông tin địa chỉ cư trú. Có cần can thiệp không?]*

Thẩm Trường An thở dài: "Mặc Vô Đạo, lão già này… Đã bảo là phải làm người hâm mộ văn minh mà. Hệ thống, trừ của lão 100.000 điểm tín dụng trên Tiên Thư, khóa mõm lão 24 giờ cho ta!"

Một giây sau, ở một nơi xa xôi, một vị Thái thượng trưởng lão đập nát cái bàn đá khi thấy dòng chữ hiện lên màn hình: **[Bạn đã bị cấm ngôn vì vi phạm quy tắc cộng đồng. Hãy làm một tiên nhân lịch sự!]**

"Thẩm Trường An! Lão phu và ngươi không đội trời chung!" Mặc Vô Đạo gào lên, nhưng tay vẫn run rẩy tìm cách nạp tiền để mua dịch vụ "Gỡ lệnh cấm nhanh".

Khách sạn Trường Sinh, vẫn cứ bình thản giữa phong ba bão táp của giới tu hành như thế đó. Bởi vì kẻ nắm giữ thông tin và túi tiền, luôn là kẻ thắng cuộc cuối cùng.

Đến tận khuya, đại sảnh vẫn rộn ràng tiếng bàn tán về những vụ nổ tin tức (Breaking News) vừa xảy ra trên ứng dụng. Nào là "Tông chủ phái Ma Linh bị bắt gặp đi mua sắm cùng vợ lẻ của trưởng lão đối địch", hay "Hé lộ hình ảnh bí mật về bồn tắm dát vàng của Kim Bất Hoán". Những thứ này trước đây chỉ là những lời đồn thổi qua tai, nay có hình ảnh, có bằng chứng thần thức xác thực, khiến mức độ chấn động nhân lên gấp bội.

Thẩm Trường An nhâm nhi hớp trà cuối cùng, hài lòng nhìn kết quả của một ngày lao động trí óc cực độ. Anh biết rằng, kể từ hôm nay, Phù Thế Linh Giới sẽ không bao giờ quay lại được như cũ nữa. Anh đã gieo một hạt giống của sự kết nối, nhưng cũng đồng thời gieo một con quái vật của sự tham vọng hào nhoáng vào tim mỗi người tu tiên.

"Chủ thượng, người thực sự không định tu tiên sao?" Vân Cơ bất chợt hỏi, ánh mắt đầy tò mò nhìn về phía bóng lưng thanh mảnh của Thẩm Trường An. "Với điểm công đức này, người có thể trở thành Tiên Đế trong nháy mắt."

Thẩm Trường An quay lại, nụ cười vẫn nhạt nhòa nhưng ẩn chứa sự uy nghiêm không thể xâm phạm: "Làm Tiên Đế thì phải quản lý cả một thiên hạ đầy những kẻ muốn lật đổ mình. Làm chủ khách sạn, ta chỉ cần quản lý cái thẻ của họ. Ngươi bảo cái nào sướng hơn?"

Vân Cơ ngẩn ra, rồi khẽ cúi đầu: "Chủ thượng anh minh."

"Được rồi, đóng cửa nghỉ ngơi thôi. À không, mở cửa cho các vị khách muốn thuê phòng để lướt web đêm nhé. Nhớ thu thêm phí 'Sử dụng ánh sáng' nữa."

Anh bước lên lầu, để lại phía sau một đại sảnh vẫn còn lung linh ánh sáng của những tâm hồn đã bắt đầu bị nghiện… cái thế giới ảo mang tên Tiên Thư.

Dưới chân cầu thang, Tiểu Hắc đã ngủ say từ bao giờ, thỉnh thoảng cái đuôi vẫn vẫy vẫy, chắc là đang mơ thấy mình nhận được triệu lượt thích trên đoạn video "Hắc Kỳ Lân nuốt kiếm" chiều nay.

Tiên nhân có thể dừng bước, nhưng cuộc chơi của Thẩm Trường An thì chỉ mới vừa bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8