Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 42: ** Đấu giá phòng VIP đêm giao thừa
**CHƯƠNG 42: ĐẤU GIÁ PHÒNG VIP ĐÊM GIAO THỪA – VỊ CHI MỖI PHÚT MỘT TÒA LINH THẠCH SƠN**
Tại Phù Thế Linh Giới, khái niệm "thời gian" vốn dĩ vô cùng xa xỉ nhưng cũng lại rất rẻ rúng. Đối với một vị Tu giả mà nói, một lần bế quan có thể kéo dài trăm năm, một giấc ngủ say có thể trôi qua vài thập kỷ. Thế nhưng, kể từ khi Khách sạn Trường Sinh xuất hiện, khái niệm "Giao thừa" – thời khắc chuyển giao giữa năm cũ và năm mới – bỗng chốc trở thành một ngày hội điên cuồng nhất, tốn kém nhất và cũng… gây ức chế nhất đối với túi tiền của các đại năng.
Bên ngoài cửa sổ, tuyết rơi trắng xóa cả Vực Không Gian Số 0. Đây không phải tuyết thông thường, mà là "Hàn Băng Chân Khí" ngưng tụ do trận pháp điều hòa nhiệt độ của khách sạn tạo ra, nhằm mang lại "không khí Tết nguyên đán đúng chuẩn" theo yêu cầu của Thẩm Trường An.
"Lão Tà! Con lợn lòi ngũ sắc đó phải nướng bằng Thái Dương Chân Hỏa, da mới giòn được! Đừng có dùng độc hỏa của ông, khách ăn xong thăng thiên luôn thì ai trả tiền hóa đơn?"
Thẩm Trường An tay cầm cuốn sổ da, miệng ngậm một chiếc bút lông, đi tới đi lui trong bếp như một vị tướng quân đang tổng duyệt quân đội.
Lão Tà – cựu Ma Quân từng một thời hô phong hoán vũ – lúc này đang mồ hôi nhễ nhại, hai tay cầm hai con dao phay nặng ngàn cân, chặt xương như bổ củi. Trên ngực lão vẫn là chiếc tạp dề màu hồng phấn thêu đôi chim uyên ương trông cực kỳ nhức mắt. Lão hừ một tiếng: "Chủ quán, ta là Ma đạo tổ sư, không phải đầu bếp quán cơm ven đường! Ngài bảo ta dùng Thái Dương Chân Hỏa chỉ để nướng một con heo?"
Thẩm Trường An dừng bước, đẩy nhẹ gọng kính (vật phẩm trang trí không có độ nhưng tăng 10% điểm uy nghiêm), nụ cười tươi rói: "Đây không phải heo, đây là 'Ngũ Vị Cát Tường Trư', mỗi miếng thịt chứa đựng tâm huyết của một vị Ma Quân. Ông có biết giá niêm yết tối nay là bao nhiêu không? Mười vạn linh thạch một đĩa! Ông nướng hỏng, ta trừ vào lương mười ngàn năm của ông."
Lão Tà rùng mình, lập tức đổi sắc mặt, tay trái bấm quyết, một luồng hỏa diễm hoàng kim rực rỡ bùng lên. Lão cười nịnh nọt: "Cấp dưới lỡ lời, ngài cứ yên tâm, bảo đảm thịt mềm tan trong miệng, linh khí nổ tung trong dạ dày!"
Ở sảnh chính, Vân Cơ đang diện một bộ sườn xám đỏ rực, xẻ tà cao đến tận hông, phô diễn đôi chân dài miên man khiến mấy vị tiểu đạo sĩ trẻ tuổi vừa bước vào cửa đã suýt chút nữa đứt mạch máu mũi. Cô nàng đang dùng đuôi cáo – chín cái đuôi bồng bềnh như mây – để cùng lúc cầm chín cái chổi lông gà, phủi sạch từng hạt bụi li ti trên quầy lễ tân.
"Tiểu Hắc! Ngươi còn dám liếm cái bình hoa ngọc đế đó, ta sẽ biến ngươi thành chó thui!" Vân Cơ gắt gỏng nhìn con chó đen nhỏ đang vẫy đuôi rối rít ở góc phòng.
Tiểu Hắc kêu "ẳng" một tiếng tội nghiệp, oan ức nhìn miếng xương (thực chất là một khúc xương rồng vạn năm) mà Thẩm Trường An vừa quăng cho. Nó là Hắc Kỳ Lân, là thần thú thượng cổ nha! Tại sao lại bị đối xử như chó giữ nhà thế này? Nhưng nhìn thấy nụ cười "kinh doanh" của Thẩm Trường An phía sau, Tiểu Hắc lập tức ngoan ngoãn ngồi bệt xuống, đầu cúi thấp, bộ dạng vô cùng thuần phục.
—
Giờ Thân.
Dòng người bắt đầu đổ về khách sạn. Phi hành pháp bảo, phi kiếm, lân thú từ khắp các phương hướng xé rách không gian mà đến.
Hôm nay là đêm Giao thừa, Khách sạn Trường Sinh tổ chức chương trình "Tiệc Đêm Trường Sinh & Đấu Giá Phòng VIP Ngắm Tuyết". Đây là lần đầu tiên giới tu chân được nghe đến khái niệm "đón Tết". Ban đầu, đám lão quái vật đều khinh thường: "Ba cái trò mèo của phàm nhân, có gì hay?". Nhưng sau khi nhìn thấy tờ rơi quảng cáo được gửi bằng linh điệp tới tận cửa tông môn, ai nấy đều không ngồi yên được.
*“Đêm Giao thừa tại Trường Sinh Khách Sạn: Thưởng thức mỹ vị vượt qua luân hồi, nghe nhạc tiên giải nghiệp lực, và đặc biệt nhất – Đấu giá quyền sử dụng 'Phòng VIP Thiên Đạo Cực Lạc' trong một đêm. Tăng 50% tỉ lệ đột phá đại cảnh giới, loại bỏ hoàn toàn Tâm ma chỉ trong một giấc ngủ!”*
Linh khí có thể tích lũy, bảo pháp có thể đoạt lấy, nhưng "loại bỏ Tâm ma" và "tăng tỉ lệ đột phá"? Đây chẳng phải là gãi đúng chỗ ngứa của các lão quái vật đang kẹt ở đỉnh phong ngàn năm sao?
"Nhị thiếu gia Kim Bất Hoán tới!" Tiếng của một tiểu nhị (do Thẩm Trường An mới thuê từ một tiểu môn phái phá sản) vang lên dõng dạc.
Kim Bất Hoán bước xuống từ một chiếc long xa bọc vàng ròng, lấp lánh đến mức chói mắt. Hắn vẫn cái bộ dạng vênh váo đó, sau lưng là hai tên hộ vệ cường tráng đang khệ nệ bê theo mấy cái rương chứa đầy linh thạch thượng phẩm.
"Thẩm huynh! Thẩm đại gia của ta!" Kim Bất Hoán vừa vào cửa đã gào lên, "Ta nghe nói hôm nay huynh đấu giá phòng VIP? Ta mang theo cả gia sản đây, cái phòng đó phải thuộc về ta!"
Thẩm Trường An bước ra, tay cầm bàn tính ngọc, lách cách gõ vài cái: "Kim huynh, quý khách thì phải tiếp đón, nhưng hôm nay quy tắc khác ngày thường. Muốn tham gia đấu giá, phí vào cửa là một vạn linh thạch. Còn tiền gửi xe… à nhầm, phí bến bãi cho chiếc long xa kia là năm ngàn một giờ."
Kim Bất Hoán mặt không đổi sắc, phẩy tay: "Cứ trừ vào tài khoản! Cho ta một chỗ ngồi gần sân khấu nhất!"
Thẩm Trường An cười híp mắt: "Dãy đầu, bàn số 1, vị trí 'Đại Phú Đại Quý'. Phí phụ thu phục vụ là mười phần trăm nhé."
—
Khi đêm dần buông, sảnh khách sạn đã chật kín người. Không khí vô cùng náo nhiệt nhưng cũng đầy mùi thuốc súng.
Kiếm Tiên Say Khướt – Lý Bạch (phiên bản tu tiên) cũng có mặt, ông ta ngồi ở góc phòng, ôm vò rượu mới nhất mang tên "Túy Mộng Phù Sinh", ánh mắt lờ đờ nhưng kiếm ý trên người thì sắc lạnh như sương. Phía bên kia, Thánh Nữ Băng Giá – Tuyết Nhi vẫn giữ bộ mặt lạnh lùng, nhưng thực chất ánh mắt nàng đang dán chặt vào đĩa bánh ngọt "Trăng Khuyết Băng Linh" mà Vân Cơ vừa bưng ra.
"Thưa các vị đạo hữu, quý khách, và cả những vị đang lén lút ẩn thân trong không gian để trốn phí vào cửa!" Thẩm Trường An đứng trên bục cao, giọng nói được khuếch đại bởi hệ thống âm thanh "Linh Khí Surround 7.1".
Phía trên đầu anh, một thông báo hệ thống hiện ra (chỉ mình anh thấy):
*[Nhiệm vụ đặc biệt: Đêm Giao Thừa Huyết Kiếm. Mục tiêu: Thu hoạch 100 triệu linh thạch trong 1 đêm. Tiến độ: 12/100]*
Thẩm Trường An nuốt nước miếng. 100 triệu? Hệ thống này quả thực là muốn anh trở thành kẻ thù của cả tu chân giới đây mà. Nhưng anh thích!
"Hôm nay, chúng ta không bàn về ân oán tông môn, không bàn về chém giết. Hôm nay là Tết! Mà đã là Tết thì phải tiêu tiền!" Thẩm Trường An vung tay, ánh đèn trong sảnh vụt tắt, chỉ còn lại một luồng sáng chói lọi chiếu thẳng vào một bức tranh treo lơ lửng phía trên quầy lễ tân.
Đó là sơ đồ của "Phòng VIP Thiên Đạo Cực Lạc".
"Căn phòng này được xây dựng trên một mảnh vỡ của Thái Cổ Thần Thạch, không gian bên trong chảy chậm hơn bên ngoài mười lần. Một đêm ở đây tương đương với mười đêm khổ tu. Hơn nữa, mùi hương trong phòng là 'An Thần Thiên Hương' độc nhất vô nhị, giúp tu giả đi vào trạng thái Thiên Nhân Hợp Nhất trong tích tắc."
Đám đông bắt đầu xôn xao. Mười lần thời gian? Thiên Nhân Hợp Nhất?
"Giá khởi điểm cho một đêm ở phòng VIP này…" Thẩm Trường An dừng lại một nhịp, mỉm cười đầy gian tà, "Một triệu linh thạch thượng phẩm! Mỗi lần trả giá không thấp hơn mười vạn!"
"Oành!"
Toàn trường bùng nổ. Một triệu linh thạch thượng phẩm có thể mua được một tòa thành nhỏ ở nhân gian, hoặc trang bị vũ khí cho cả một đạo quân Trúc Cơ.
"Điên rồi! Thẩm Trường An, ngươi bị quỷ ám à?" Một lão già mặc áo xám đứng bật dậy, đây là trưởng lão của Linh Kiếm Tông.
Thẩm Trường An thong thả gẩy bàn tính: "Trần trưởng lão, ngài kẹt ở Nguyên Anh hậu kỳ bao nhiêu năm rồi? Hai trăm năm? Nếu đêm nay ngài đột phá, cái danh xưng 'Hóa Thần đại năng' đáng giá bao nhiêu triệu linh thạch? Nghĩ cho kỹ nhé."
Lão già sững sờ, mồ hôi trên trán rịn ra. Lời này đâm trúng tử huyệt của lão.
"Ta trả một triệu hai mươi vạn!" Một giọng nói trầm thấp vang lên từ phía bàn VIP tầng hai. Một vị tu sĩ che mặt, tỏa ra khí tức âm lãnh.
"Mười lăm vạn!" Kim Bất Hoán không thèm nhìn túi tiền, hét lớn, "Gia không có gì ngoài tiền! Thẩm huynh, đưa phòng đây!"
"Hai triệu!" Một giọng nói nữ nhân trong trẻo nhưng đầy uy lực vang lên. Tuyết Nhi – Băng Giá Thánh Nữ – lần đầu tiên mở miệng. Cả sảnh đường lặng ngắt. Tuyết giới cũng cần đột phá sao?
Thẩm Trường An đứng trên bục, tim đập nhanh nhưng mặt vẫn tỉnh bơ như không có chuyện gì. Anh biết, đây mới chỉ là khởi đầu.
"Hai triệu một lần! Hai triệu hai lần!"
"Năm triệu!"
Một âm thanh như sấm sét nổ vang, đánh nát không gian sảnh khách sạn. Từ cửa chính, một người trung niên vận trường bào thêu hình nhật nguyệt, chân dẫm lên những đóa hoa sen bằng hắc khí, chầm chậm bước vào.
Toàn bộ tu sĩ trong sảnh đều đồng loạt đứng dậy, sắc mặt đại biến.
"Mặc Vô Đạo!"
Hắc kỳ lân Tiểu Hắc lập tức nhe răng, dựng đứng lông cổ. Vân Cơ cũng thu lại vẻ lẳng lơ, chín cái đuôi bành trướng, khí tức Yêu hoàng thoáng hiện. Lão Tà từ trong bếp vác dao phay chạy ra, mặt đầy sẹo rung rinh vì hưng phấn xen lẫn thù hận.
Thế nhưng, Thẩm Trường An vẫn chỉ đứng đó. Anh đưa tay sửa lại cổ áo thư sinh, cười nói: "Mặc tông chủ, quý khách đại giá quang lâm. Nhưng theo quy tắc, ngài chưa đóng một vạn phí vào cửa, lại vừa làm vỡ ba viên gạch lót sàn bằng áp lực linh khí. Tổng cộng mười hai vạn linh thạch, mời thanh toán trước khi đấu giá."
Cả sảnh đường rơi vào sự im lặng chết chóc. Mặc Vô Đạo – đệ nhất cao thủ nhân giới, người khiến các đại tông môn phải quỳ gối – vừa bị một thằng nhóc không có tu vi đòi tiền phạt?
Mặc Vô Đạo nhìn chằm chằm Thẩm Trường An. Áp lực từ cấp độ Thiên Tiên sơ bộ đè ép xuống, khiến mặt đất xung quanh chân Thẩm Trường An nứt toác. Thế nhưng, trong phạm vi ba mét quanh Thẩm Trường An, không gian vẫn bình lặng như mặt hồ không gió.
Lĩnh vực tuyệt đối! Trong khách sạn này, Thiên Tiên cũng chỉ là khách hàng.
Mặc Vô Đạo thu lại uy áp, đôi mắt sâu hoắm hiện lên một tia kinh ngạc, rồi lão phẩy tay quẳng ra một túi trữ vật. "Mười hai vạn. Bây giờ, ta trả năm triệu cho cái phòng đó. Có ai phản đối không?"
Lão liếc mắt nhìn quanh một vòng. Tuyết Nhi cúi đầu, Kim Bất Hoán đổ mồ hôi hột không dám ho một tiếng. Lý Bạch nhấp một ngụm rượu, kiếm ý có chút rung động nhưng rốt cuộc cũng ngồi yên. Đối đầu với Mặc Vô Đạo không phải là chuyện đùa.
"Năm triệu một lần! Năm triệu hai lần!" Thẩm Trường An vẫn giữ giọng điệu chuyên nghiệp, "Còn ai cao hơn không?"
"Mười triệu."
Lại một giọng nói nữa vang lên. Lần này không phải từ một người, mà là từ một bóng ma mờ ảo ngồi ngay bên cạnh bàn của Kim Bất Hoán. Đó là một tàn hồn của một vị đại năng nào đó đã lánh đời lâu năm.
Mặc Vô Đạo nheo mắt: "Khô mộc thiền sư? Ngài chưa chết sao?"
Bóng ma run rẩy: "Cũ kỹ sắp tan biến, cần một đêm Thiên Nhân Hợp Nhất để ngưng tụ hồn phách. Mặc đạo hữu, nhường cho lão phu được không?"
"Đấu giá thì dựa vào tài lực, không dựa vào thâm niên." Mặc Vô Đạo lạnh lùng nói, "Hai mươi triệu!"
Tiếng hít khí lạnh vang lên khắp nơi. Hai mươi triệu linh thạch thượng phẩm! Con số này có thể xây dựng cả một tông môn hạng nhất từ con số không.
Thẩm Trường An thấy thời cơ đã chín, anh bắt đầu gõ nhẹ bàn tính, âm thanh kịch kịch như gõ vào tim của những kẻ tham dự. "Mọi người bình tĩnh, thực ra… phòng VIP tối nay không chỉ có một căn."
Mặc Vô Đạo và Khô mộc thiền sư đều nhìn về phía anh.
"Phòng Thiên Đạo Cực Lạc thì chỉ có một, giá hiện tại là hai mươi triệu linh thạch do Mặc tông chủ nắm giữ. Tuy nhiên, tôi vừa quyết định mở thêm dịch vụ 'Phòng Giường Đôi Ngắm Pháo Hoa'. Ở đó không giúp đột phá mạnh mẽ như phòng Thiên Đạo, nhưng lại có 'Dẫn Linh Trận' nối thẳng với long mạch của lục địa này, linh khí đậm đặc như chất lỏng. Giá sàn là năm triệu."
Kim Bất Hoán mắt sáng lên: "Ta! Ta lấy một phòng!"
"Tôi cũng một phòng!" Tuyết Nhi nhanh chóng lên tiếng.
Cuộc đấu giá diễn ra điên cuồng. Các lão quái vật vốn dĩ thanh cao, lúc này chẳng khác gì những bà thím đi chợ, tranh giành từng mét vuông diện tích của khách sạn.
—
Gần mười hai giờ đêm.
Không khí đạt đến đỉnh điểm. Thẩm Trường An nhìn vào bảng điều khiển hệ thống.
*[Tiến độ: 98.000.000/100.000.000. Còn thiếu 2 triệu nữa!]*
Anh hắng giọng, nhìn về phía Mặc Vô Đạo – người lúc này đã giành được quyền sở hữu căn phòng đắt đỏ nhất.
"Mặc tông chủ, vì ngài là khách hàng VIP Kim Cương duy nhất của đêm nay, chúng tôi có một gói dịch vụ bổ sung cực kỳ ưu đãi. Ngài có muốn biết 'Bí mật của Trường Sinh' không? Chỉ cần thêm 5 triệu linh thạch nữa, trong phòng ngài sẽ được trang bị một cuốn 'Nhân Sinh Sổ', ghi lại những lỗi lầm và nút thắt tu luyện trong kiếp này của ngài do chính Hệ thống của chúng tôi phân tích."
Mặc Vô Đạo sững lại. Ghi lại lỗi lầm tu luyện? Đó chẳng phải là chỉ ra cách để đạt tới Trường Sinh thực sự sao? Lão tu luyện cả ngàn năm, cái lão thiếu chính là một "người dẫn đường".
"Ngươi… có thể nhìn thấu đạo của ta?" Mặc Vô Đạo nghi hoặc.
Thẩm Trường An cười bí hiểm, tay chỉ vào tấm biển sau lưng: *Khách hàng là Thượng đế, Thượng đế thì không bao giờ sai, chỉ có tu luyện sai cách mà thôi.*
Mặc Vô Đạo nghiến răng, lại ném ra thêm một túi trữ vật nữa. "Tốt! Hy vọng ngươi không lừa ta!"
*[Ting! Nhiệm vụ hoàn thành!]*
*[Phần thưởng: Mở khóa tính năng 'Siêu Thị Tiện Lợi 24/7' và 'Kỹ năng: Nhìn thấu gót chân Achilles'.]*
Thẩm Trường An cười tươi như hoa nở. "Nào quý vị! Sắp đến giờ rồi! Hãy nhìn ra ngoài cửa sổ!"
Tất cả tu sĩ đều quay đầu nhìn về phía bầu trời đen kịt của Vực Không Gian Số 0.
"Ba… Hai… Một! Chúc mừng năm mới!"
Thẩm Trường An búng tay.
Hàng vạn đạo kiếm quang do Tiểu Hắc (đang gầm gừ nhả ra linh lực) phối hợp với các trận pháp pháo hoa của khách sạn bùng nổ trên không trung. Những đóa hoa linh khí đủ màu sắc, rực rỡ hơn bất kỳ loại phép thuật nào, nở rộ giữa màn đêm cô tịch. Chúng không chỉ đẹp, mà khi tan ra, còn biến thành một cơn mưa linh khí tinh thuần nhất, rơi xuống mái đầu của những người đang đứng dưới sân.
Dưới ánh sáng pháo hoa, Vân Cơ đang khiêu vũ trên không trung bằng mị thuật, Lão Tà bưng ra một đĩa thịt heo nướng vàng rực tỏa hương thơm thấu trời xanh. Các vị tiên nhân vốn dĩ sát khí đầy mình, lúc này ai nấy đều ngẩn ngơ nhìn lên bầu trời, tay cầm ly trà linh hương, lòng bỗng nhiên cảm thấy một sự bình yên kỳ lạ.
Mặc Vô Đạo đứng bên cửa sổ phòng VIP tầng cao nhất, nhìn pháo hoa tan biến, rồi lại nhìn vào căn phòng lộng lẫy phía sau. Lão lần đầu tiên trong một ngàn năm thấy mình giống một "con người" hơn là một vị thần linh lạnh lẽo.
"Giao thừa sao? Hừ, đúng là tốn kém." Lão lẩm bẩm, nhưng khóe miệng lại hơi cong lên một chút.
Dưới sảnh, Kim Bất Hoán đang ôm một đùi heo nướng, vừa ăn vừa khóc: "Thẩm huynh, huynh là người tốt! Chưa bao giờ ta thấy tiền của mình được tiêu một cách có ý nghĩa như vậy! Cho ta thêm một đĩa nữa, ta vẫn còn linh thạch!"
Thẩm Trường An đứng giữa đám đông náo nhiệt, nhìn bóng mình phản chiếu trên chiếc ly ngọc. Anh nhớ về thế giới hiện đại, nhớ về tiếng pháo tre nghèo nàn nơi quê cũ. Ở đây, anh không có gia đình, nhưng anh có một con cáo điệu đà, một lão Ma đầu nghiện nấu ăn, và một con chó đen (kỳ lân) chuyên ăn quỵt xương.
"Cũng không tệ lắm." Anh thì thầm.
Bất chợt, hệ thống lại vang lên tiếng chuông.
*[Cảnh báo: Phát hiện khách hàng đặc biệt đang tiếp cận khách sạn. Định danh: 'Cục quản lý trật tự Đa Vũ Trụ' – Kiểm tra an toàn phòng cháy chữa cháy và Giấy phép kinh doanh Tết.]*
Thẩm Trường An suýt nữa phun cả ngụm rượu ra ngoài. "Mẹ kiếp, đến cái nơi này rồi mà vẫn còn quản lý đô thị sao?"
Anh lập tức quay sang Vân Cơ: "Vân Cơ! Mau cất hết pháo hoa còn dư vào kho! Tiểu Hắc, ngưng sủa lại, đóng giả làm chó mù cho ta! Lão Tà, cất ngay mấy loại gia vị cấm đi! Thanh tra đến rồi!"
Tiệc đêm Giao thừa của Trường Sinh Khách Sạn đang từ không khí lễ hội chuyển sang trạng thái "ứng phó khẩn cấp". Tiên nhân có thể dừng bước, nhưng Đoàn thanh tra thì không!
Trường Sinh Khách Sạn, một năm mới bắt đầu bằng những hóa đơn mới, những rắc rối mới, và tất nhiên là những màn vặt lông "đỉnh cao" hơn nữa của Thẩm quản lý.
—
**Hết Chương 42.**