Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 68: ** Đồng phục mới của khách sạn

Cập nhật lúc: 2026-05-16 16:57:02 | Lượt xem: 2

Sáng sớm tại Khách sạn Trường Sinh, không khí vốn dĩ nên thanh tịnh của vùng biên giới Tiên – Ma lại bị phá vỡ bởi tiếng gảy bàn tính “lạch cạch” đều đặn từ phía quầy lễ tân.

Thẩm Trường An ngồi tựa lưng vào chiếc ghế bành lót da hổ cực phẩm, tay trái cầm một ly cà phê linh chi bốc khói nghi ngút, tay phải lướt nhanh trên những hạt bàn tính bằng ngọc đế quang. Ánh nắng vàng óng chiếu qua khe cửa, hắt lên khuôn mặt thư sinh nhưng đầy vẻ tính toán của anh một tầng sáng nhạt.

“Lỗ… vẫn là lỗ!” Thẩm Trường An thở dài một tiếng, đặt mạnh ly cà phê xuống bàn.

Hệ thống trong đầu anh ngay lập tức hiện lên một dòng thông báo đỏ lòm: [Cảnh báo: Chỉ số chuyên nghiệp của nhân viên đang ở mức 30/100. Hình ảnh thương hiệu của Khách sạn Trường Sinh bị tổn hại nghiêm trọng. Đề nghị chủ sở hữu nhanh chóng chấn chỉnh diện mạo đội ngũ.]

Thẩm Trường An liếc nhìn ra phía sảnh.

Ở đằng kia, Lão Tà – kẻ từng là Ma Quân khiến vạn người kinh sợ – đang ngồi chồm hổm trên một chiếc ghế đẩu, tay cầm dao phay cạo gân thịt rồng, trên người vẫn là cái tạp dề thêu hoa hồng phấn đã sờn cũ, để lộ ra những hình xăm bùa chú đầy sát khí trên cánh tay cuồn cuộn.

Cạnh đó, Vân Cơ đang lười biếng nằm dài trên quầy lễ tân, chín cái đuôi hồ ly trắng muốt tung tẩy loạn xạ, vài sợi lông rụng bay tứ tung vào không khí khiến một vị khách tu sĩ đang đứng chờ check-in cứ hắt hơi liên tục.

Trong góc phòng, Tuyết Nhi – vị Thánh nữ của Băng Tuyết Tông – vẫn giữ nguyên bộ trường bào trắng toát lạnh lẽo như đưa tang, đứng cứng đờ như một cây cột băng để tỏa nhiệt làm mát, khuôn mặt xinh đẹp không chút biểu cảm, nhưng đôi mắt lại đang đờ đẫn nhìn chằm chằm vào một cái bánh bao trên bàn khách.

Riêng Tiểu Hắc thì đang nằm sấp dưới chân bàn, đuôi vẫy đành đạch, thi thoảng lại dùng răng nanh nhai nát một mảnh linh thạch vụn như nhai xương.

“Không được, thế này thì còn ra thể thống gì nữa?” Thẩm Trường An đập bàn đứng dậy. “Một khách sạn đẳng cấp quốc tế… à không, đẳng cấp đa vũ trụ, mà nhân viên ăn mặc như một đám thổ phỉ kết hợp với gánh xiếc thế này à?”

Anh đi vào không gian hệ thống, nghiến răng chi ra 50.000 điểm Công Đức – số tiền mà anh đã vất vả “vặt lông” đám tu sĩ suốt cả tháng qua – để đổi lấy “Gói Giải pháp Nhận diện Thương hiệu Toàn cầu”.

[Ting! Đã khấu trừ điểm Công Đức. Đang tạo lập trang bị đồng phục đặc chủng: Bộ sưu tập ‘Trường Sinh Vĩnh Cửu’.]

Một luồng ánh sáng lộng lẫy hiện ra giữa sảnh khách sạn. Ba cái hộp gỗ bằng trầm hương đen từ từ hạ xuống trước mặt dàn nhân viên.

“Họp khẩn cấp!” Thẩm Trường An quát lớn.

Lão Tà giật mình, con dao phay suýt chút nữa chặt trúng ngón tay. Vân Cơ vội vàng thu lại chín cái đuôi, đứng thẳng dậy với vẻ mặt vô tội. Tuyết Nhi thì hơi nghiêng đầu, làn hơi lạnh xung quanh nàng ngưng trệ lại trong giây lát.

“Chủ quán, lại có chuyện gì? Lão phu còn đang bận hầm canh Hỗn Độn cho bàn số 4.” Lão Tà làu bàu, lau tay vào cái tạp dề hoa hồng.

Thẩm Trường An chỉ tay vào mấy cái hộp: “Từ hôm nay, Khách sạn Trường Sinh chính thức bước vào kỷ nguyên mới. Các ngươi không còn là những kẻ làm thuê tạm bợ nữa, mà là bộ mặt của Trường Sinh. Toàn bộ phải thay đồng phục cho ta!”

Vân Cơ mắt sáng rực lên, nàng thích nhất là quần áo mới: “Đồng phục sao? Có đẹp như bộ lụa Vân Tiên của ta không?”

“Mặc thử rồi biết.” Thẩm Trường An nhếch môi cười bí hiểm.

Anh mở cái hộp đầu tiên dành cho Vân Cơ. Bên trong là một bộ sườn xám (Qipao) cách tân theo phong cách hiện đại nhưng mang đậm hơi thở tiên hiệp. Màu chủ đạo là tím sẫm thêu hoa bỉ ngạn bằng chỉ bạc, xẻ đùi cao đến tận hông, phần cổ đứng tinh xảo ôm sát lấy chiếc cổ thiên nga của nàng. Đặc biệt, vải này là loại “Thiên Tàm Linh Ty”, không chỉ tự động co dãn theo kích cỡ cơ thể mà còn có khả năng kháng mọi loại pháp thuật mị hoặc từ bên ngoài.

Vân Cơ cầm lấy bộ váy, đôi mắt hồ ly tràn đầy kinh ngạc. Nàng xoay người biến mất sau tấm rèm. Chỉ vài nhịp thở sau, nàng bước ra.

“Ôi trời…” Thẩm Trường An dù đã chuẩn bị tinh thần nhưng vẫn hít vào một hơi lạnh.

Vân Cơ vốn đã quyến rũ, giờ đây trong bộ sườn xám bó sát, từng đường cong chết người trên cơ thể nàng được tôn lên một cách triệt để. Đôi chân dài trắng muốt thoắt ẩn thoắt hiện qua đường xẻ cao, chín cái đuôi giờ đây được thu gọn lại thành một phụ kiện lông vũ trang nhã choàng qua vai. Sự kết hợp giữa vẻ sang trọng hiện đại và nét yêu mị cổ điển khiến nàng trông giống như một nữ hoàng bóng đêm hơn là một cô gái tiếp tân.

“Chủ quản… bộ này… có hơi ngắn quá không?” Tuyết Nhi đứng bên cạnh, mặt đỏ lên khi nhìn thấy đường xẻ đùi của Vân Cơ.

“Ngắn là xu hướng! Ngắn là chuyên nghiệp!” Thẩm Trường An mặt không đỏ, tim không loạn giải thích, rồi quay sang Tuyết Nhi. “Của nàng đây.”

Cái hộp của Tuyết Nhi chứa một bộ váy liền thân (Dress) màu xanh nhạt phối trắng. Kiểu dáng rất giống đồng phục của các nữ quản gia cao cấp tại châu Âu, nhưng các chi tiết được cách điệu theo lối tối giản. Phần váy dài qua đầu gối, áo có cổ sơ mi bẻ nhọn, kèm theo một chiếc tạp dề nhỏ thêu những tinh thể băng li ti bằng đá tinh linh.

Tuyết Nhi mặc vào, cảm giác như mình không còn là một Thánh nữ cao đạo, mà là một thiếu nữ tràn đầy sức sống và sự ngăn nắp. Bộ đồ này khiến khí chất lạnh lùng của nàng dịu đi, thay vào đó là vẻ sạch sẽ, thanh khiết đến nao lòng.

“Vải này… rất mát.” Tuyết Nhi khẽ vuốt ve chất liệu, cảm nhận được hơi lạnh trong cơ thể mình đang được bộ đồ điều hòa, không còn bị rò rỉ ra ngoài một cách lãng phí nữa.

Cuối cùng, Thẩm Trường An ném cái hộp nặng nhất cho Lão Tà.

Lão Tà mở ra, mặt lập tức đen thui: “Cái gì đây? Tại sao lão phu phải mặc cái thứ trông cứng ngắc như bộ giáp cụt tay này?”

Đó là một bộ đồ đầu bếp Pháp (Chef Jacket) màu đen tuyền, nút cài được làm từ răng của quái thú cổ đại, đi kèm là một chiếc quần tây thẳng thớm và đôi giày da rồng đen bóng lộn. Chiếc mũ đầu bếp cao ngất ngưỡng được thêu biểu trưng khách sạn bằng kim văn nổi bật.

“Mặc vào! Đây là bộ đồ được chế tác từ da Hắc Long kết hợp với Hỏa Tinh từ địa ngục. Nó chống cháy, chống bẩn và đặc biệt là tăng 20% lực tay khi dùng dao. Lão không muốn mình chuyên nghiệp hơn đám đầu bếp rong ở ngoài kia sao?” Thẩm Trường An dùng chiêu khích tướng.

Lão Tà hừ lạnh một tiếng, lầm bầm bước vào trong bếp. Mười phút sau, gã bước ra.

Nếu trước đó Lão Tà giống một tên đồ tể dơ bẩn, thì bây giờ, gã trông giống như một “God of Kitchen” thực thụ. Thân hình cao lớn, vạm vỡ được bộ đồ đen ôm lấy tạo ra một vẻ uy nghiêm áp bách vô hình. Đôi giày da nện xuống sàn đá kêu lên những tiếng “cộp cộp” đầy quyền lực.

“Trông cũng… không tệ lắm.” Lão Tà ngắm mình trong gương, lần đầu tiên thấy mình trông giống một nghệ sĩ ẩm thực hơn là một tên giết người cướp của.

Riêng Tiểu Hắc cũng được tặng một chiếc vòng cổ bằng da mềm gắn một chiếc nơ đỏ có loa phát thanh thu nhỏ. Chỉ cần có khách lạ tiến vào, nó sẽ tự động phát ra giọng nói chào mừng bằng năm thứ tiếng: Tiên, Ma, Nhân, Yêu và Long ngữ.

Thẩm Trường An nhìn dàn nhân sự trước mặt, gật đầu mãn nguyện: “Tốt! Hình tượng đã có. Bây giờ là lúc kiếm tiền!”

Vừa lúc đó, chuông cửa khách sạn rung lên “Leng keng”.

Một nhóm tu sĩ khí thế bất phàm bước vào. Người dẫn đầu là một nam tử trẻ tuổi, khoác áo bào rồng thêu bằng chỉ vàng, đôi mắt lá liễu tràn đầy vẻ kiêu ngạo. Hắn là Thánh tử của Vạn Kiếm Tông – Kiếm Vô Cực, đi theo sau là sáu tên hộ vệ có tu vi ít nhất là Kim Đan kỳ trở lên.

Vừa bước vào, Kiếm Vô Cực định mở miệng trách mắng cái quán trọ hoang vu này, nhưng lời nói vừa đến cổ họng liền bị nuốt ngược trở lại.

Hắn nhìn thấy gì đây?

Phía sau quầy lễ tân sang trọng, một mỹ nhân có nhan sắc còn vượt xa cả Thánh nữ tông môn hắn đang đứng mỉm cười. Bộ sườn xám xẻ cao khoe trọn đôi chân trắng nõn nà làm hắn thoáng chốc hoa cả mắt.

Vân Cơ khẽ cúi người, nụ cười đúng chuẩn mười phần chuyên nghiệp: “Kính chào quý khách đến với Khách sạn Trường Sinh. Ngài muốn thuê phòng hay dùng bữa ạ?”

Kiếm Vô Cực lắp bắp: “Ta… ta muốn… phòng tốt nhất.”

Hắn nhìn sang góc bên kia, thấy một cô gái mặc váy xanh trắng thanh khiết đang lặng lẽ lau một cái lọ hoa bằng ngọc. Mỗi cử động của nàng đều thoát tục như tiên tử hạ phàm, nhưng lại mang theo chút vẻ tần tảo, đảm đang khiến lòng người ta nhũn ra.

“Vị tiên tử này là…” Kiếm Vô Cực vô thức bước tới định bắt chuyện.

Tuyết Nhi ngẩng đầu lên, khuôn mặt xinh đẹp vẫn giữ vẻ lạnh lùng nhưng thanh âm lại cực kỳ lễ độ: “Tiểu nữ là phục vụ phòng số 1. Quý khách vui lòng không làm phiền khi nhân viên đang thực thi nhiệm vụ.”

Tiếng nói vang lên, kèm theo một luồng hàn khí nhàn nhạt khiến Kiếm Vô Cực rùng mình một cái, tỉnh táo lại. Hắn thầm kinh hãi: *Phục vụ phòng thôi mà đã có tu vi Băng thuộc tính thâm hậu đến mức này? Nàng ta ít nhất cũng phải là Nguyên Anh đại kỳ!*

Chưa dừng lại ở đó, từ trong bếp bỗng tỏa ra một mùi hương nồng đậm khiến linh khí trong cơ thể các tu sĩ này tự động vận chuyển nhanh gấp đôi. Một bóng người cao lớn bước ra, bộ đồ đen sừng sững như một tòa đại sơn.

Lão Tà liếc mắt nhìn đám khách, tay khẽ vuốt ve chuôi dao phay gắn bên hông: “Hôm nay có món Vây Cá Kình Hầm Ngũ Sắc, 500 linh thạch cực phẩm một bát. Có ăn không hay để ta còn vào ngủ?”

Kiếm Vô Cực lại một lần nữa chấn động. Áp lực tỏa ra từ gã đầu bếp này khiến thanh tiên kiếm sau lưng hắn run rẩy không thôi. *Ma… Ma khí ẩn giấu thâm thúy như vậy, kẻ này tuyệt đối không đơn giản!*

Thẩm Trường An lúc này mới chậm rãi từ phía sau đi ra, tay cầm bàn tính ngọc gõ vào lòng bàn tay: “Chào mừng Thánh tử Vạn Kiếm Tông. Đồng phục mới của nhân viên chúng tôi có làm ngài hài lòng không?”

Kiếm Vô Cực nhìn Thẩm Trường An – một kẻ không có chút tu vi nào nhưng lại điều khiển được dàn nhân thủ kinh khủng này, cộng thêm cách ăn mặc quái dị nhưng đầy đẳng cấp của đám nhân viên, trong lòng bỗng nảy sinh một nỗi kính sợ sâu sắc.

Hắn lập tức thu hồi vẻ kiêu ngạo, cúi đầu chào: “Tại hạ lỡ lời. Xin được một phòng hạng VIP và đặt trước một bàn tiệc tối nay.”

“Vân Cơ, check-in.” Thẩm Trường An ra lệnh.

Vân Cơ lướt ngón tay thon dài trên một khối ngọc giản hiện đại (đã được Thẩm Trường An cải tạo giống như máy tính bảng), môi mọng khẽ mở: “Phòng VIP thượng hạng, giá một đêm là 2.000 linh thạch cực phẩm. Vì ngài là Thánh tử, chúng tôi ưu đãi tặng thêm một lượt dùng phòng xông hơi linh khí tốc độ cao. Tổng cộng thanh toán trước một nửa, cảm ơn quý khách.”

Kiếm Vô Cực dù xót tiền nhưng dưới cái nhìn chằm chằm của Lão Tà và nụ cười “giết người” của Vân Cơ, hắn không dám trả giá một đồng, ngoan ngoãn móc túi ra một xấp chi phiếu linh thạch của thương hội lớn nhất giới tu chân.

Nhìn đoàn khách đi lên lầu với vẻ cung kính lạ thường, Thẩm Trường An khẽ mỉm cười.

“Hệ thống, tổng kết thu nhập đi.”

[Ting! Điểm hài lòng của khách hàng: 95/100. Doanh thu tiền mặt: 5.000 linh thạch cực phẩm. Điểm Công Đức nhận được: 800.]

[Đánh giá: Chiến dịch thay đổi diện mạo vô cùng thành công. Hình ảnh chuyên nghiệp đã lấp đầy sự trống trải trong tâm hồn (và túi tiền) của khách hàng.]

Đến buổi chiều, khách sạn Trường Sinh dường như bùng nổ.

Tin tức về việc “Khách sạn có dàn nhân viên cực phẩm, ăn mặc kiểu mới, phục vụ chuyên nghiệp chưa từng thấy” lan đi nhanh hơn cả ngọc giản truyền tin.

Những lão quái vật từ các tông môn ẩn thế cũng mò tới. Họ không phải đến để tìm cơ duyên, mà là để xem thử cái gọi là “Đồng phục hiện đại” là cái gì mà khiến đám đồ tử đồ tôn phát điên lên như thế.

Cảnh tượng trong khách sạn lúc này cực kỳ kỳ lạ.

Một đám tu sĩ cấp cao, vai u thịt bắp hoặc râu tóc bạc phơ, đang ngồi ngay ngắn trên ghế gỗ, mắt không chớp nhìn theo từng chuyển động của Vân Cơ. Nàng đang cầm một cái bình pha chế bằng bạc, tung hứng nhịp nhàng để làm món “Cocktail Linh Vũ”. Mỗi lần nàng xoay người, tà váy xẻ cao lại lướt qua, khiến đám lão quái này tim đập thình thịch, quên luôn cả việc mình đã sống mấy nghìn năm không gần nữ sắc.

Ở một phía khác, Tuyết Nhi đang mang một khay trà thảo mộc đi vòng quanh. Nàng thực hiện động tác rót trà cực kỳ chuẩn xác, tư thế lưng thẳng tắp, tà váy phẳng phiu. Đám nữ tu sĩ đi theo gia quyến nhìn thấy bộ váy của Tuyết Nhi thì mắt sáng như sao, liên tục hỏi thăm xem “Tông môn” nào thiết kế loại trang phục thanh nhã mà lại năng động đến vậy.

Thậm chí, có một vị Thái Thượng Trưởng Lão vì quá phấn khích khi nhìn thấy phong cách phục vụ “Thượng đế” của Lão Tà (dù gã vừa đặt đĩa thức ăn xuống bàn vừa quát: “Ăn nhanh đi, rách việc!”) đã ném ra hẳn một cái túi trữ vật đầy linh thạch làm tiền boa (tip).

Thẩm Trường An ngồi ở quầy, thầm tính toán. Số tiền bán rượu, trà và đồ ăn trong một buổi chiều nay đã vượt qua doanh thu của cả tuần trước.

Nhưng đúng lúc này, một luồng áp lực nặng nề bỗng bao trùm lấy khách sạn.

Cánh cửa gỗ dày nặng bị đẩy mạnh ra, không phải bởi người, mà bởi một luồng kình khí sắc lẹm.

“Ai là chủ cái tiệm hắc điếm này?”

Một lão giả mặc đạo bào xám xịt bước vào. Lão có khuôn mặt nhăn nheo như vỏ cây già, đôi mắt đục ngầu nhưng lóe lên tia lạnh. Phía sau lão, Kim Bất Hoán – kẻ từng bị bắt rửa bát trừ nợ – đang khúm núm chỉ trỏ: “Sư thúc tổ, chính là nơi này! Bọn chúng dùng mị thuật và quần áo quái đản để lừa tiền người đời, còn bắt tôn nhi phải làm việc nặng nhọc!”

Kẻ đến chính là một trong những trưởng lão của Mặc Vô Đạo – đại diện cho Chính đạo truyền thống vốn cực kỳ khắt khe với những thứ mới lạ.

Lão giả nhìn Vân Cơ với vẻ khinh bỉ: “Quần áo lộ liễu, bại hoại môn phong! Khách sạn này thực chất là một nơi chứa chấp yêu tà. Hôm nay ta sẽ san bằng nơi này!”

Sảnh khách sạn đang ồn ào bỗng lặng ngắt như tờ. Đám khách hàng tu sĩ vội vàng tránh xa, sợ bị vạ lây.

Lão Tà từ trong bếp bước ra, tay cầm dao phay, ánh mắt lộ vẻ hung quang. Gã đang định tháo bỏ bộ đồ đầu bếp để lao vào “khai sát giới” thì bị một bàn tay đặt lên vai.

Thẩm Trường An bước ra, trên người vẫn là bộ đồ thư sinh cũ, nhưng biểu cảm trên mặt thì lạnh lẽo đến cực điểm.

“Lão Tà, quy tắc số 1 của nhân viên khách sạn là gì?” Thẩm Trường An hỏi.

Lão Tà sững lại, đáp giọng khàn khàn: “Dù khách có hãm tài đến đâu, đồng phục không được bẩn.”

Thẩm Trường An gật đầu, rồi nhìn về phía lão giả mặc áo xám: “Ông nói chúng tôi bại hoại môn phong? Ông nói quần áo của chúng tôi quái đản?”

Anh bước tới một bước, “Lĩnh vực tuyệt đối” âm thầm kích hoạt. Áp lực của lão giả lập tức bị tiêu tán như khói mây khi bước vào phạm vi một mét quanh Thẩm Trường An.

“Ở đây, quần áo của chúng tôi không chỉ để mặc, mà là để định nghĩa lại đẳng cấp.” Thẩm Trường An vỗ tay một cái.

Ngay lập tức, đồng phục trên người Vân Cơ phát ra ánh sáng tím rực rỡ, hoa bỉ ngạn như sống lại, tỏa ra hương thơm nồng nàn trấn áp mọi tâm ma. Bộ váy của Tuyết Nhi thì đóng băng mặt đất xung quanh, tạo thành một kết giới tuyệt đối. Còn bộ đồ đen của Lão Tà thì tỏa ra hỏa diễm màu đen của Hắc Long, hung hãn đến mức khiến thanh tiên kiếm của lão giả áo xám tự động phát ra tiếng kêu nứt vỡ.

“Cái… cái gì? Toàn bộ là tiên khí cấp bậc thiên giai? Ngay cả một bộ đồng phục của nhân viên chạy vặt cũng là Thiên Giai Tiên Bảo?” Lão giả kinh hoàng lùi lại.

Tu chân giới có câu: “Đồ đẹp không chỉ để ngắm, đồ đẹp là để giữ mạng”. Khi đám người thấy nhân viên khách sạn này mặc toàn hàng quốc bảo đi quét rác và rót trà, niềm tin của họ về cái gọi là “đẳng cấp tông môn” hoàn toàn sụp đổ.

Thẩm Trường An nhếch môi: “Lão muốn san bằng nơi này sao? Vậy xin hỏi, lão có đủ linh thạch để đền bộ đồng phục bị dính bụi này của nhân viên tôi không? Mỗi sợi chỉ trên đó trị giá một tòa mỏ linh thạch. Kim Bất Hoán, ngươi chưa kể cho sư thúc tổ ngươi là ngươi nợ ta bao nhiêu tiền sao?”

Kim Bất Hoán mặt cắt không còn một giọt máu, run rẩy nói: “Sư… Sư thúc tổ, chúng ta đi thôi. Bộ đồ của gã đầu bếp kia… có thể chém đứt linh hồn của người đấy!”

Lão giả áo xám dù căm giận nhưng nhìn dàn nhân viên đang đồng loạt bước tới với trang bị rạng ngời, cảm giác như mình đang đối diện với một đội quân Tiên Đế cách tân, cuối cùng chỉ biết hừ một tiếng, ôm lấy Kim Bất Hoán mà bay đi mất.

Đám đông khách hàng lúc này mới ồ lên một tiếng. Sự kính nể dành cho Khách sạn Trường Sinh lên đến đỉnh điểm. Không chỉ vì thức ăn ngon, phòng đẹp, phục vụ tận tình, mà còn vì sự giàu có đến mức “vô nhân tính” của chủ nhân nơi này.

Tối hôm đó, khi khách đã vãn, Thẩm Trường An ngồi đếm tiền trong sảnh.

Vân Cơ mệt mỏi tháo chiếc choàng cổ lông vũ ra, dựa vào quầy: “Chủ quán, mặc bộ này mệt hơn bộ cũ, cứ phải chú ý đứng thẳng lưng để giữ nếp váy.”

Tuyết Nhi thì lặng lẽ cầm một ly kem, gương mặt lạnh lùng bỗng hiện lên một nét cười nhẹ: “Nhưng nó đẹp. Chưa bao giờ tôi cảm thấy mình giống một con người hơn là một vị Thánh nữ như lúc này.”

Lão Tà tháo chiếc mũ cao xuống, ném cái dao phay lên bàn: “Lão phu muốn thêm một bộ nữa màu đỏ. Mặc màu đen này lâu quá, nhìn vào thức ăn cứ tưởng bị cháy.”

Thẩm Trường An phì cười: “Được, chỉ cần các người làm việc tốt, năm sau tôi sẽ ra bộ sưu tập Mùa Xuân.”

Tiểu Hắc sủa lên một tiếng “Gâu!”, ý là nó cũng muốn có thêm một cái nơ mới màu vàng kim cho hợp với địa vị thần thú.

Thẩm Trường An nhìn ra ngoài cửa sổ, dưới bóng đêm, tấm biển “Khách Sạn Trường Sinh” tỏa ra ánh sáng neon hiện đại giữa núi rừng tu tiên cổ kính.

Anh thầm nghĩ: *Thay đồng phục chỉ là bước đầu. Sắp tới, mình nên mở thêm dịch vụ Massage bằng Kiếm Ý và Phòng Karaoke giải tỏa tâm ma… Thế giới này, linh thạch của các vị, tôi nhất định sẽ lấy sạch.*

Chương 68 khép lại bằng hình ảnh Thẩm Trường An ngủ gật trên đống chi phiếu, miệng vẫn còn lẩm bẩm về bảng giá của “Bộ sưu tập đồng phục mùa hè” có lẽ sẽ là áo tắm… nhằm tăng cường doanh thu vào mùa nắng nóng sắp tới.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8