Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 69: ** Dịch vụ \”Bảo hiểm tu luyện\”

Cập nhật lúc: 2026-05-16 16:57:35 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 69: DỊCH VỤ "BẢO HIỂM TU LUYỆN"**

Sương mù buổi sớm ở Phù Thế Linh Giới vốn mang theo cái lạnh thấu xương của linh khí hỗn tạp, nhưng khi tràn đến trước cổng Khách sạn Trường Sinh, chúng tự động tản ra như gặp phải một bức tường vô hình. Ánh đèn neon từ tấm biển hiệu "Tiên Nhân Dừng Bước" nhấp nháy một cách nhịp điệu, hắt lên mặt đất những vệt sáng xanh đỏ lạ mắt, trông vừa có vẻ thần bí lại vừa có chút… lạc tông với không gian tu tiên xung quanh.

Thẩm Trường An ngồi sau quầy lễ tân, lười biếng ngáp một cái dài. Anh nâng tay, gõ lạch cạch trên chiếc bàn tính bằng ngọc đế quang. Tiếng ngọc va chạm nghe giòn tan, nhưng vẻ mặt anh thì lại héo úa như đám cỏ sương rồng thiếu nắng.

"Vân Cơ, hôm qua tiền bồi thường bộ chén đĩa từ lão hói của phái Thiên Đao đã vào sổ chưa?"

Vân Cơ lúc này đang cầm một chiếc khăn tay thêu bằng tơ tằm băng lãnh, cẩn thận lau đi lau sạch một vết ố li ti trên bề mặt gỗ quýt của quầy lễ tân. Ngón tay thon dài của nàng chuyển động đều đặn, ánh mắt tràn đầy vẻ "ám ảnh cưỡng chế" đến cực đoan. Nghe Thẩm Trường An hỏi, nàng không ngẩng đầu lên, giọng nói trong trẻo như chuông bạc nhưng mang theo chút ghét bỏ:

"Thưa chủ quán, đã thu đủ năm ngàn linh thạch. Nhưng lão ta lúc đi còn cố tình làm rơi một sợi tóc xuống sàn nhà. Tôi đã phải dùng hóa thân của Cửu Vĩ để khử trùng toàn bộ đại sảnh ba lần. Phí vệ sinh phát sinh, ngài nên tính thêm vào hóa đơn lần sau của lão."

Thẩm Trường An cười hì hì, gật đầu: "Ghi lại, ghi lại hết. Khách sạn chúng ta phục vụ tiêu chuẩn năm sao, sạch sẽ là hàng đầu."

Ở góc sân, Tiểu Hắc – con chó đen nhỏ nhắn trông như chó cỏ nhưng lại là Hắc Kỳ Lân thượng cổ – đang hăng hái gặm một khúc xương được rèn từ linh thạch cốt ngàn năm. Nó thi thoảng lại vẫy đuôi, tiếng chuông vàng trên cổ phát ra âm thanh lanh lảnh. Đừng nhìn vẻ ngoài đáng yêu này mà lầm, sáng sớm nay, một con Kim Sí Điêu vô tình bay ngang qua nóc khách sạn làm rơi một chiếc lông chim, đã bị Tiểu Hắc nhảy dựng lên táp một miếng, hiện giờ lông lá chắc cũng đang tan biến trong dạ dày không đáy của nó rồi.

Đúng lúc đó, từ tầng hai của khách sạn, một tiếng "Bành!" thật lớn vang lên. Tiếp sau đó là những đợt linh khí bùng phát hỗn loạn, làm rúng động cả không gian.

Vân Cơ nhíu mày, tay cầm khăn siết chặt: "Lại là kẻ nào đột phá thất bại rồi? Đây là lần thứ ba trong tuần này có người làm bẩn phòng hạng sang."

Thẩm Trường An thở dài, đặt bàn tính xuống. "Đi xem chút nào."

Phòng tu luyện 302.

Bên trong, một lão giả mặc trường bào xanh xám đang ngồi bệt dưới sàn, râu tóc rối bù, khóe miệng rỉ máu. Linh áp trên người lão trồi sụt bất thường, dấu hiệu điển hình của việc xung kích bình cảnh Nguyên Anh thất bại. Lão giả này tên là Thanh Phong đạo nhân, một vị tán tu đã tích cóp cả đời chỉ để thuê phòng tu luyện linh khí nồng đậm nhất ở Trường Sinh khách sạn, hy vọng đổi đời. Nhưng tiếc thay, trời không chiều lòng người.

Lão nhìn đống đổ nát quanh mình – bình ngọc bị vỡ, thảm thêu rách nát bởi kình khí – rồi bật khóc rấm rứt:

"Trời diệt ta rồi! Linh thạch hết sạch, thọ nguyên sắp tận, giờ lại còn phải đền tiền phòng cho Thẩm chủ quán… Ta thà đâm đầu vào vách đá chết đi cho xong!"

Thẩm Trường An bước vào, theo sau là Vân Cơ với bộ mặt chuẩn bị "hành hung" người làm bẩn sàn. Nghe lão giả than vãn, ánh mắt Thẩm Trường An đột nhiên sáng lên. Một tia sáng tinh quái hiện qua trong đáy mắt, cái nụ cười công nghiệp thương hiệu hiện lên rõ rệt.

"Thanh Phong đạo hữu, hà tất phải đau khổ như vậy?" Thẩm Trường An dịu dàng bước tới, tay cầm lấy cuốn sổ thu chi.

Lão giả run rẩy: "Thẩm chủ quán… ta biết, ta sẽ đền. Nhưng cho ta khất nợ có được không? Ta thực sự… không còn một viên linh thạch hạ phẩm nào cả."

Thẩm Trường An xua tay, ra vẻ rộng lượng: "Đền bù là đương nhiên. Nhưng nhìn lão thất bại thảm hại thế này, tôi cũng đau lòng thay cho túi tiền của lão. Này, lão có bao giờ nghĩ, tại sao tu tiên lại là một ngành nghề đầy rủi ro mà không có bất kỳ một cơ chế bảo đảm nào không?"

Lão Thanh Phong ngẩn ra: "Cơ chế bảo đảm? Đột phá là chuyện nghịch thiên, sống chết có số, sao có thể bảo đảm?"

Thẩm Trường An búng tay một cái. Ngay lập tức, một tấm bảng thông báo bằng ánh sáng ma pháp hiện ra trước mặt lão giả, trên đó viết dòng chữ to đùng bằng kim quang:

**"BẢO HIỂM TU LUYỆN TRƯỜNG SINH – ĐỘT PHÁ THẤT BẠI, KHÔNG LO MẤT TRẮNG!"**

"Gì đây?" Lão Thanh Phong dụi mắt.

Thẩm Trường An bắt đầu bài diễn văn thôi miên: "Đây là dịch vụ mới nhất của khách sạn chúng tôi. Lão nghĩ xem, lão bỏ ra một vạn linh thạch để thuê phòng, thêm hai vạn mua linh dược, nếu thành công thì không nói, nhưng nếu thất bại thì sao? Trắng tay! Phá sản! Tẩu hỏa nhập ma! Nhưng nếu lão mua 'Bảo hiểm tu luyện' của Trường Sinh khách sạn…"

Thẩm Trường An lật sang trang điều khoản nhỏ xíu: "Chỉ cần đóng thêm 10% phí thuê phòng. Nếu trong quá trình ở đây, lão đột phá không thành công, chúng tôi sẽ hoàn trả 50% tiền phòng. Nếu bị thương tổn kinh mạch, đầu bếp Lão Tà của chúng tôi sẽ đích thân xuống bếp nấu cho lão một bát 'Cháo Phục Nguyên Thần Tủy', giá trị tương đương một viên lục phẩm đan dược, miễn phí hoàn toàn!"

Vân Cơ đứng bên cạnh giật giật khóe mắt. Nàng biết Thẩm Trường An lại bắt đầu "vặt lông" khách hàng. Bát cháo của Lão Tà? Lão Tà nấu đồ ăn ngon thật, nhưng bát cháo đó thường làm từ những nguyên liệu thừa khi nấu cỗ cho Tiên Đế, vốn dĩ chẳng tốn đồng nào của khách sạn.

Lão Thanh Phong nghe vậy, mắt tròn xoe: "Có chuyện tốt thế này sao? Hoàn… hoàn tiền thật?"

"Trường Sinh khách sạn giữ chữ tín hơn giữ mạng." Thẩm Trường An vỗ ngực, bộ đồ thư sinh sạch sẽ của anh càng khiến lời nói thêm phần đáng tin. "Thậm chí, nếu lão mua gói 'Nghịch Thiên Cải Mệnh – Premium', chỉ cần đóng thêm 20%. Thất bại không chỉ hoàn tiền, mà chúng tôi còn cung cấp dịch vụ dọn dẹp tâm ma, gội đầu dưỡng sinh miễn phí để lão giải tỏa căng thẳng sau thất bại. Lần sau đột phá sẽ dễ dàng hơn."

Thanh Phong đạo nhân nghe mà như lạc vào sương mù huyền học. Lão lẩm bẩm: "Dọn dẹp tâm ma… gội đầu dưỡng sinh… nghe có vẻ… rất có đạo lý."

"Hơn nữa," Thẩm Trường An hạ thấp giọng, đầy thần bí, "Nếu lão mua bảo hiểm, vụ đổ vỡ bình ngọc hôm nay… tôi sẽ miễn phí bồi thường."

Lão Thanh Phong nghe đến đây thì không kìm được nữa, đập tay xuống đất: "Được! Lần sau ta đột phá, ta nhất định mua gói Premium!"

Thẩm Trường An cười nhe răng: "Không cần lần sau. Tôi có chính sách 'Mua bổ sung hồi tố'. Lão chỉ cần ký vào đây, nộp thêm một ít bảo phí, toàn bộ tổn thất hôm nay sẽ được bảo hiểm chi trả. Lão không những không phải đền tiền, mà tôi còn thối lại cho lão ba ngàn linh thạch để về dưỡng sức."

Chưa đầy mười phút sau, Thanh Phong đạo nhân bước ra khỏi khách sạn với vẻ mặt… hân hoan kỳ lạ. Dù lão vừa đột phá thất bại, tu vi tổn hao, nhưng trong tay lão lại có một túi linh thạch hoàn lại và cái bụng no nê vì bát cháo của Lão Tà (dù vị cháo hơi cay quá mức vì Lão Tà lỡ tay bỏ nhầm bột độc biến dị).

"Thật là một người tốt, Thẩm chủ quán đúng là vị cứu tinh của giới tán tu chúng ta!" Lão giả cảm thán, cúi chào tấm biển hiệu khách sạn rồi bước đi với dáng vẻ hiên ngang như vừa đại thắng trở về.

Trong đại sảnh, Vân Cơ cầm sổ sách, dùng bút lông gạch chéo một dòng.

"Chủ quán, chúng ta lỗ rồi sao? Hoàn tiền phòng, còn cho thêm linh thạch?"

Thẩm Trường An đang ngồi trên chiếc ghế tựa bằng gỗ trắc, tay cầm một ly nước cam vắt linh quả, thong thả hút một hơi.

"Lỗ? Vân Cơ à, cô nhìn cho kỹ đi. Bảo phí lão đóng là một ngàn. Tiền phòng thực tế chúng ta thu của lão đã được nâng giá lên 30% từ đầu tuần. Ba ngàn linh thạch trả lại cho lão, thực chất là một phần nhỏ trong khoản lợi nhuận khổng lồ mà khách sạn kiếm được nhờ danh tiếng 'bao lỗ' này. Cô cứ đợi đi, tin tức này truyền ra, đám tu sĩ sợ chết kia sẽ đổ xô tới đây như kiến cỏ."

Vân Cơ ngây người, sau đó thầm ghi vào cuốn sổ tay nhỏ: "Chủ quán vô sỉ độ: Level max. Cách vặt lông: Biến sự thất bại của người khác thành sự hài lòng của mình."

Từ trong bếp, một thân hình to lớn lù lù bước ra. Lão Tà mặc cái tạp dề thêu hoa hồng hồng, tay cầm một con dao phay to bản vẫn còn dính ít khói đen.

"Chủ quán, bát cháo lúc nãy lão phu có thêm vào ba giọt 'Đoạn Tràng Thảo' đã được trung hòa bằng mật ong ngàn năm. Tên kia về nhà chắc chắn sẽ đi ngoài ba ngày, nhưng sau đó kinh mạch sẽ được thanh lọc sạch sẽ sát khí. Hắn chắc chắn sẽ nghĩ là do dịch vụ bảo hiểm của chúng ta thật thần kỳ, rồi sẽ quay lại."

Thẩm Trường An bật ngón tay cái: "Lão Tà, khá lắm! Đây chính là hậu mãi. Chúng ta không chỉ làm bảo hiểm, chúng ta làm cả 'lòng tin'."

Tin tức về dịch vụ "Bảo hiểm tu luyện" của Khách sạn Trường Sinh lan nhanh hơn cả phi kiếm truyền thư. Tại trung tâm thành phố Bất Dạ gần đó, các tu sĩ đang tụ tập xôn xao.

"Ngươi nghe gì chưa? Đến Trường Sinh ở, tu luyện thất bại được trả lại tiền đấy!"

"Thật không? Ta kẹt ở Trúc Cơ đã lâu, vốn sợ nổ lô chết tươi, nếu có bảo hiểm của Thẩm chủ quán, ít ra con cháu ta còn có tiền nhang khói."

"Đi! Mau đi đặt phòng! Nghe nói gói 'Premium' còn có cả dịch vụ gội đầu dưỡng sinh từ Tiên nữ Yêu tộc. Cửu Vĩ Thiên Hồ mà gội đầu cho ta, tẩu hỏa nhập ma cũng đáng!"

Trong khi cả giới tu chân đang phát sốt, tại một mật thất u tối của tông môn Vô Đạo, Thái Thượng Trưởng lão Mặc Vô Đạo nghe báo cáo xong thì đập vỡ nát cái bàn đá ngàn năm tuổi.

"Thẩm Trường An! Cái tên tiểu tử này định làm loạn cái giới tu tiên này sao? Tu tiên là tranh đấu, là một đi không trở lại, hắn lại biến nó thành một cuộc mua bán có bảo hiểm? Sỉ nhục! Thật là sỉ nhục tiền nhân!"

Lão thở hổn hển, gương mặt già nua nhăn nheo vì giận dữ. Nhưng sâu trong đôi mắt đục ngầu kia, lại hiện lên một tia ghen tị không hề nhẹ. Lão vốn đang lo lắng cho việc xung kích Hóa Thần vào năm tới, nếu thất bại…

Lão hắng giọng, ra lệnh cho đệ tử: "Lẻn vào đó, mua cho ta một tấm thẻ VIP. Nhớ kỹ, dùng tên giả! Nếu để ai biết ta mua bảo hiểm tu luyện, ta sẽ giết kẻ đó diệt khẩu!"

Cùng lúc đó, tại khách sạn, Thẩm Trường An nhìn dòng người đang xếp hàng dài dằng dặc trước cửa, nụ cười càng lúc càng giống một con cáo già.

Anh quay sang Tiểu Hắc: "Hắc Tử, hôm nay đừng cắn khách nhé. Đứa nào dám làm ồn thì chỉ cần hiện một cái đuôi ra dọa là được. Chúng ta là những người làm dịch vụ văn minh, hiểu không?"

Tiểu Hắc gừ một tiếng, đuôi ngoáy tít. Nó đang mải nhìn theo một vị Tiên tử xinh đẹp vừa mới check-in. Vị Tiên tử kia đeo một sợi dây chuyền linh thạch tỏa ra mùi hương béo ngậy – đúng vị nó thích nhất.

Một ngày kinh doanh bận rộn lại bắt đầu. Giới tu tiên từ nay không còn chỉ có máu và nước mắt, mà còn có cả tiếng bàn tính gõ lạch cạch của Thẩm Trường An, cùng những điều khoản bảo hiểm kỳ quái nhất lịch sử đa vũ trụ.

Đột phá thành công là chuyện của trời, nhưng tiền có mất trắng hay không… lại là chuyện của Thẩm chủ quán.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8