Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 70: ** Sự cố \”vỡ ống dẫn linh khí\”

Cập nhật lúc: 2026-05-16 16:58:15 | Lượt xem: 2

Sương sớm tại biên giới ba giới Tiên – Ma – Yêu thường mang theo vị hanh khô của sát khí và sự lạnh lẽo của hư không, nhưng riêng tại mảnh đất bao quanh Khách sạn Trường Sinh, không khí lúc nào cũng mang một mùi hương dễ chịu của gỗ đàn hương quyện với mùi mì tôm bò hầm nồng nàn.

Thẩm Trường An ngồi sau quầy lễ tân bằng ngọc thạch, tay trái chống cằm, tay phải khảy bàn tính gõ lạch cạch. Tiếng gõ này đối với các tu sĩ chính là âm thanh của "máy chém", mỗi tiếng "tách" vang lên là thêm một lượng linh thạch bay khỏi túi họ.

"Vân Cơ, bảo vị khách ở phòng số 302 ngừng ngay việc dùng lôi điện để sấy tóc lại. Hệ thống mạng linh khí khu vực phía Đông đang bị nhiễu sóng, mấy vị Kiếm tiên ở phòng VIP bên cạnh đang phàn nàn vì xem livestream đấu pháp bị 'lag' kìa."

Vân Cơ hôm nay diện một bộ sườn xám màu đỏ thắm, chín cái đuôi hồ ly mềm mại sau lưng đung đưa như những đóa hoa tuyết, nhưng khuôn mặt tuyệt mỹ của nàng lại đang vặn vẹo vì tức giận. Nàng cầm cái chổi lông gà làm từ lông của Phượng Hoàng điên cuồng lau chùi cái bình cổ trên kệ.

"Chủ quán, đừng nhắc tới bọn họ nữa! Sáng nay có tên hâm nào đó mang một con yêu sủng loại nhím vào, lông của nó rụng đầy hành lang! Ngài có biết để dọn sạch số lông mang theo uế khí đó, ta đã phải tiêu tốn bao nhiêu mị lực không? Nếu ngài không tăng tiền độc hại cho ta, ta sẽ biến hắn thành món nhím hầm thuốc bắc cho Lão Tà đấy!"

Thẩm Trường An còn chưa kịp trấn an nàng tiếp tân mắc chứng OCD nặng này, thì đột nhiên, mặt đất rung chuyển dữ dội.

*Ầm!*

Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ sâu dưới lòng đất, giống như một con cự thú vừa bị nghẹn họng. Ngay sau đó, toàn bộ ánh sáng từ các viên minh châu trang trí trên trần nhà bắt đầu chớp nháy liên hồi rồi vụt tắt ngấm.

Bầu không khí đang mát mẻ do hệ thống "Điều hòa Cửu Thiên" mang lại bỗng chốc trở nên ngột ngạt. Quan trọng hơn hết, một âm thanh thê lương nhất lịch sử khách sạn vang lên từ phía sảnh chung, nơi các tu sĩ đang tụ tập lướt web:

"Mất mạng rồi! Linh Thông Mạng bị mất kết nối rồi! Ta đang đặt cược vào trận đấu của Thiên Cơ Tử, tiền của ta!!!"

"Trời ơi, bồn tắm Massage Cực Lạc của ta tại sao lại phun ra toàn bùn đen thế này? Ai cứu ta với!"

Thẩm Trường An giật nảy mình, cuốn sổ thu chi trên tay rơi đánh bộp xuống sàn. Anh không quan tâm đến mấy vị khách đang gào thét, điều anh quan tâm duy nhất là: Hệ thống đang báo đỏ.

**[Cảnh báo: Ống dẫn linh khí chủ lực bị vỡ. Nguồn cung linh khí sụt giảm 95%. Hệ thống phòng ngự khách sạn chuyển sang chế độ tiết kiệm năng lượng. Vui lòng sửa chữa trong vòng 30 phút nếu không muốn khách sạn nổ tung vì áp suất linh khí dư thừa tại điểm vỡ!]**

"Chết tiệt!" Thẩm Trường An bật dậy, nụ cười thư sinh biến mất, thay vào đó là vẻ mặt hốt hoảng như vừa bị mất một ức linh thạch. "Lão Tà! Tiểu Hắc! Tập hợp ngay lập tức!"

Từ trong nhà bếp, một bóng người to lớn lao ra, tay cầm chiếc muôi múc canh làm từ xương cốt Ma vương, trên tạp dề thêu hoa hồng hồng vẫn còn dính vài giọt nước sốt. Lão Tà (Tà Độc Ma Quân) gầm lên:

"Chủ quán, hỏa lực của ta bị tắt ngóm rồi! Ta đang ninh nồi canh rùa vạn năm cho khách VIP, hỏa diệm biến mất làm nước canh bị tanh rồi! Đứa nào dám cắt linh khí của lão phu? Lão phu sẽ bắt hắn uống nước rửa bát cho đến chết!"

Từ gầm bàn, một con chó đen nhỏ nhắn, mập mạp chui ra, ngáp một cái thật dài, miệng nó vẫn còn ngậm một cục xương phát ra linh quang lấp lánh. Đó chính là Tiểu Hắc, hay còn gọi là Hắc Kỳ Lân – bảo an tối cao của khách sạn.

"Tiểu Hắc, ngưng ăn lại! Đi xuống tầng hầm với ta!" Thẩm Trường An túm cổ áo Tiểu Hắc lôi đi.

Vân Cơ cũng biến ra một chiếc khăn che mặt, tay cầm một bình xịt khử khuẩn lớn: "Ta cũng đi! Nếu cái đống bùn linh khí đó tràn lên sảnh, ta thề sẽ tự sát cho ngài xem!"

Tầng hầm của Khách sạn Trường Sinh là nơi chứa "Lõi năng lượng", một hệ thống chằng chịt các ống dẫn được làm bằng Thái Dương Thần Kim, dẫn linh khí từ long mạch sâu trong lòng đất lên để vận hành toàn bộ các dịch vụ kỳ quái của Thẩm Trường An.

Vừa bước xuống cầu thang, một làn sương mù màu tím đặc quánh đã tràn tới. Đó là linh khí bị nén ở áp suất cực cao thoát ra ngoài, kết tinh lại thành dạng sương, có khả năng khiến tu sĩ bình thường bị nổ tung cơ thể nếu hít phải quá nhiều.

"Khụ khụ! Áp suất lớn quá!" Thẩm Trường An vung tay một cái. Trong phạm vi khách sạn, anh là thần. Một vòng tròn ánh sáng vàng kim hiện ra bao bọc lấy cả nhóm, đẩy lùi làn sương linh khí.

Tại trung tâm căn hầm, một đoạn ống dẫn lớn bằng vòng tay người ôm đang phun ra những luồng tia chớp màu trắng tím. Chỗ nứt toác dài chừng hai gang tay, và kinh khủng hơn, có một thứ gì đó đang… kẹt ở đó.

"Đó là cái gì?" Vân Cơ nheo mắt nhìn qua làn sương.

"Gừ… gừ…" Tiểu Hắc đột nhiên dựng đứng lông tơ, gầm gừ đe dọa.

Khi sương mù tản bớt, cả nhóm chết lặng. Kẹt ngay tại vết nứt của ống dẫn linh khí thần thánh chính là một đôi mông to tướng, mập mạp, khoác trên mình bộ y phục bằng lụa quý tộc màu vàng chói mắt. Cái đôi mông kia đang rung lên bần bật theo nhịp nấc cụt.

"Nhị thiếu gia Kim Bất Hoán?" Thẩm Trường An thốt lên đầy kinh ngạc. "Tại sao tên mập này lại chui đầu vào ống dẫn linh khí?"

Lão Tà tiến lên phía trước, nắm lấy cái thắt lưng bằng ngọc bích của kẻ đang mắc kẹt, dùng sức kéo mạnh một cái.

*Pực!*

Tiếng động giống như tiếng bật nút chai vang lên. Kim Bất Hoán bị lôi ra ngoài, cả người vàng oạch, mồm miệng sùi bọt mép, mắt trợn ngược, trên tay vẫn còn cầm một cái… mỏ lức làm bằng tiên kim cấp bậc linh bảo.

"Linh khí… nồng… nồng quá… ta… khấc…" Kim Bất Hoán phun ra một ngụm linh khí cô đặc, sau đó xỉu nhân sự.

Thẩm Trường An nhìn hiện trường, rồi nhìn cái mỏ lức trên tay tên "cây ATM di động", sắc mặt dần chuyển từ xanh sang tím: "Tên ngu ngốc này… hắn định làm cái gì?"

Hệ thống kịp thời gửi thông báo: **[Phát hiện hành vi can thiệp trái phép. Khách hàng Kim Bất Hoán có ý định 'hack' đường ống để dẫn linh khí trực tiếp vào phòng VIP nhằm đột phá tu vi, nhưng do kiến thức cơ khí bằng không nên đã vặn gãy van điều áp.]**

"Ta muốn giết hắn!" Thẩm Trường An nghiến răng ken két. "Ta cho hắn thuê phòng với giá ưu đãi, hắn lại muốn phá nát cả cơ nghiệp của ta để tiết kiệm mấy viên linh thạch sao?"

"Chủ quán, đừng nóng giận, nhìn chỗ kia kìa!" Lão Tà chỉ tay vào vết nứt.

Linh khí thoát ra không dừng lại mà bắt đầu biến đổi hình dạng. Do thoát ra quá nhanh, linh khí bắt đầu tự sinh ra linh trí sơ khai, tạo thành một con "Linh Quỷ" khổng lồ có hình dáng giống như một con bạch tuộc đầy vòi rồng. Mỗi cái vòi của nó đều là linh lực nguyên chất, quất tới đâu là không gian rạn nứt tới đó.

"Nó đang hút ngược năng lượng của khách sạn để lớn lên!" Vân Cơ hốt hoảng. "Nếu không chặn lại, nó sẽ làm sập toàn bộ kết cấu móng!"

Thẩm Trường An lấy lại vẻ bình tĩnh, ánh mắt lóe lên sự sắc lạnh. Anh rút cuốn sổ thu chi ra, lật đến một trang trống.

"Phạm quy định khách sạn điều thứ 104: Tự ý phá hoại cơ sở vật chất. Hình phạt: Tước đoạt tự do, lao động cải tạo. Tiểu Hắc, xông lên cho nó một bài học! Lão Tà, chuẩn bị gia vị, ta muốn biến con linh quái này thành tinh hoa để bù lại chỗ thất thoát!"

Tiểu Hắc rú lên một tiếng vang động cả tòa tháp. Hình dáng con chó đen bé nhỏ trong nháy mắt phình to, đôi sừng đỏ rực mọc ra trên đầu, bốn chân đạp lên ngọn lửa đen vĩnh cửu. Nó há miệng, một hắc động xuất hiện, trực tiếp đối đầu với đống vòi rồng của Linh Quỷ.

*Oàng! Oàng! Oàng!*

Trận chiến trong tầng hầm diễn ra ác liệt. Mỗi khi con Linh Quỷ định quật vào tường, Thẩm Trường An lại phất tay một cái, khiến bức tường hiện lên phù văn bảo vệ, đẩy lùi đòn tấn công. Anh giống như một kiến trúc sư đang bảo trì một công trình bị bao vây bởi bão tố, động tác nhịp nhàng nhưng chứa đựng uy nghiêm bất khả xâm phạm.

Lão Tà không chịu kém cạnh, lão vung muôi múc canh tạo ra một vòng xoáy Ma hỏa, khóa chặt hướng rút lui của con quái vật. "Dám làm tanh nồi canh của lão phu, đi chết đi!"

Vân Cơ đứng từ xa, ném ra vô số những sợi tơ mỏng từ móng tay. Tuy nhiên, thay vì tấn công, nàng lại đang… bao bọc các kệ chứa đồ sạch sẽ xung quanh. "Cấm làm bẩn chỗ này! Cấm làm bẩn chỗ này!"

Dưới sự phối hợp của ba "đại ác nhân" và một ông chủ thực dụng, con Linh Quỷ dù mạnh đến đâu cũng không chịu nổi nhiệt. Nó rú lên một tiếng cuối cùng rồi bị Tiểu Hắc ngoạm một phát trúng cổ, hút sạch linh lực trở lại thành dạng nguyên thể.

Thẩm Trường An nhanh tay đưa bàn tính ra, lăng không gảy một cái: "Thu phí phục hồi!"

Luồng linh khí tán loạn kia bị một lực lượng vô hình thu gom lại, nén thành một khối cầu lấp lánh rồi ép ngược trở lại vào đường ống. Thẩm Trường An rút từ túi áo ra một miếng "Băng dính Vạn Năng của Hệ Thống" (giá 10.000 điểm công đức), dán một cái chát lên vết nứt.

Ống dẫn linh khí rùng mình một cái, ánh sáng dần ổn định lại. Toàn bộ khách sạn rung nhẹ, hệ thống đèn minh châu sáng trở lại.

Tiếng reo hò từ trên sảnh truyền xuống: "Có mạng rồi! Có mạng rồi! Kịp lúc đặt cược rồi!"

Thẩm Trường An thở phào một hơi, rồi nhìn sang Kim Bất Hoán đang nằm thẳng cẳng dưới sàn. Anh đi tới, mỉm cười một cách "nhẹ nhàng", nhưng khiến cả Lão Tà cũng phải rùng mình.

Nửa giờ sau, tại sảnh chính khách sạn.

Toàn bộ khách hàng đang tò mò đứng vây quanh một tấm bảng thông báo mới tinh, viết bằng mực vàng lấp lánh:

**"THÔNG BÁO VỀ DỊCH VỤ MỚI: TẮM BÙN KHOÁNG ÁP SUẤT CAO"**

*Trân trọng cảm ơn quý khách đã chịu đựng sự cố vừa qua. Thực chất đó không phải sự cố, mà là một đợt 'thử nghiệm dịch vụ' của chúng tôi. Những khách hàng bị dính bùn đen (thực chất là Linh dịch cô đặc vạn năm giúp tẩy tủy kinh mạch) sẽ được tính phí trải nghiệm là 5.000 linh thạch/người.*

*Riêng quý khách Kim Bất Hoán, do là 'người đầu tiên can đảm tham gia thử nghiệm trực tiếp trong ống dẫn', sẽ được chúng tôi trao tặng một phần quà đặc biệt.*

Góc hành lang, Kim Bất Hoán lúc này đã tỉnh, nhưng trông hắn thảm hại hơn cả lúc nãy. Hắn đang mặc một bộ đồ nhân viên tạp vụ màu xám, trên đầu đeo một cái vòng có khắc chữ "Kẻ Gây Nợ".

Bên cạnh hắn là Vân Cơ với chiếc roi bằng ánh sáng đang nhịp nhàng gõ lên lòng bàn tay: "Mau lau cho sạch cái vết chân của khách trên sàn kia đi! Nếu để sót một hạt cát, ngươi sẽ phải nếm thử mị thuật 'Trăm Năm Không Ngủ' của ta!"

"Huhu… Chủ quán… Ta chỉ muốn nhanh lên cấp một chút… Ta biết lỗi rồi…" Kim Bất Hoán vừa lau sàn vừa khóc lóc thảm thiết.

Thẩm Trường An ngồi ở quầy, thưởng thức ly trà sữa linh khí do chính tay mình pha, mắt nhìn vào tờ hóa đơn dài dằng dặc đặt trước mặt:

"Phá hoại công trình: 100 vạn linh thạch.
Làm hỏng nồi canh của Lão Tà: 50 vạn linh thạch.
Làm tổn hại tinh thần của Vân Cơ (vì sàn bị bẩn): 80 vạn linh thạch.
Phí sửa chữa khẩn cấp và phí đóng cửa tạm thời…
Tổng cộng: 500 vạn linh thạch."

Anh gõ bàn tính một cái "cạch", ánh mắt rực rỡ nhìn về phía phương xa – nơi tông môn của Kim Bất Hoán tọa lạc.

"Cái này gọi là biến nguy thành cơ." Thẩm Trường An tự nhủ. "Có cây ATM di động này trả nợ, cuối năm nay mình có thể nâng cấp khu nghỉ dưỡng lên cấp 5 rồi."

Trong lúc đó, tại khách sạn, các vị tiên nhân bắt đầu xì xào: "Này, ngươi có thấy cái 'bùn đen' lúc nãy dính trên người Kim Bất Hoán thực sự làm da hắn mịn hơn không?"

"Đúng đúng, ta cảm thấy tu vi hình như có chút dao động. Chẳng lẽ đúng là dịch vụ mới?"

"Chủ quán! Cho tôi đặt một suất tắm bùn áp suất cao! Tiền không thành vấn đề!"

Thẩm Trường An nín cười đến nội thương, lập tức treo thêm một tấm bảng: *"Số lượng có hạn, tắm bùn chỉ dành cho thành viên Thẻ Vàng trở lên!"*

Cả sảnh khách sạn lại náo loạn vì tranh giành nâng cấp thành viên. Ở một góc bếp, Lão Tà lẩm bẩm: "Tên chủ quán này… thật sự còn ác hơn cả Ma tôn ta năm xưa. Ma tôn giết người chỉ lấy mạng, hắn lại vừa lấy tiền, vừa bắt người ta phải cảm ơn."

Tiểu Hắc gặm xương, vẫy vẫy đuôi, tỏ vẻ đồng ý sâu sắc. Trong thế giới tu tiên này, bạn có thể đắc tội với Tiên đế, có thể khiêu chiến Ma vương, nhưng tuyệt đối không được làm hỏng "wifi" hay "đường ống" của Thẩm Trường An.

Bởi vì cái giá phải trả… đôi khi là cả gia tài và lòng tự trọng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8