Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 71: ** Thẩm Trường An trổ tài sửa máy

Cập nhật lúc: 2026-05-16 16:58:58 | Lượt xem: 2

Sáng sớm tại Trường Sinh khách sạn, ánh nắng vàng nhạt xuyên qua lớp sương mù linh khí dày đặc của Vực Không Gian Số 0, tạo nên những dải sáng lung linh như dệt gấm. Thẩm Trường An, vị chủ quán "lười biếng nhất vạn giới", đang ngáp ngắn ngáp dài nằm trên chiếc ghế tựa bằng gỗ trắc linh năm xưa tước đoạt được từ một vị Ma Tôn dùng để gán nợ.

Trên tay anh là một cốc trà sữa "Trường Sinh Đặc Chế" – thứ hỗn hợp được pha trộn từ linh trà ngàn năm và sữa của Thiên Tiên Tuyết Ngưu, thêm vào đó là những viên "trân châu" thực chất là những hạt linh quả được cô đặc tinh túy.

"Lão Tà! Bữa sáng xong chưa? Hôm nay ta muốn ăn bánh bao nhân thịt thú vương, nhớ băm nhỏ thịt một chút, răng ta gần đây không tốt." Thẩm Trường An lười biếng gọi với vào trong bếp.

Từ phía sau bếp, một gã đàn ông to xác, mặt sẹo vằn vện, tay cầm một con dao phay tỏa ra sát khí kinh người, mặc một chiếc tạp dề màu hồng phấn thêu hoa hồng rực rỡ, hớt hải chạy ra. Đó chính là Tà Độc Ma Quân, kẻ từng một thời khiến vạn giới rung chuyển, giờ đây chỉ là một gã đầu bếp "sợ chủ như sợ cọp".

"Có ngay, có ngay chủ thượng! Nhân bánh hôm nay là thịt Xích Diễm Hổ vừa được Tiểu Hắc tha về, ta đã dùng độc dược hóa giải gân cốt, đảm bảo mềm tan trong miệng, trẻ em và người già đều ăn được!" Lão Tà khúm núm báo cáo, trên mặt nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả quỷ đói.

Vân Cơ, nàng hồ ly chín đuôi quyến rũ đang cầm một chiếc chổi làm từ lông Phượng Hoàng, không ngừng quét dọn từng hạt bụi li ti trên quầy lễ tân, đột nhiên nhăn mũi: "Chủ quán, ngài lại lười rồi. Hôm qua ngài hứa sẽ xem lại hệ thống điều hòa nhiệt độ cho khu vực phòng tắm VIP Thẻ Vàng mà. Vị Thánh Nữ Băng Giá của Tuyết Tộc sáng nay đã khiếu nại rằng nước tắm của nàng… quá nóng, suýt chút nữa làm nàng tan chảy thành nước rồi."

Thẩm Trường An vỗ trán một cái "bộp": "À, quên mất. Cái hệ thống 'Linh Khí Chuyển Đổi Nhiệt Năng' đó là hàng của hệ thống đời cũ, hình như lâu ngày phù văn bị rỉ sét."

Đúng lúc này, một tiếng nổ "Oành" vang trời dậy đất phát ra từ phía sau hậu viện – nơi đặt trung tâm vận hành của toàn bộ khách sạn. Tiếp sau đó là một làn khói đen sì cuồn cuộn bốc lên, kèm theo những tiếng la hét thất thanh.

"Cứu mạng! Cháy rồi! Ta bị luộc chín rồi!"

Giọng nói này quá đỗi quen thuộc, chính là "Cây ATM di động" của khách sạn – Kim Bất Hoán.

Thẩm Trường An biến sắc, không phải vì lo cho tính mạng của khách hàng, mà là: "Chết tiệt! Cái máy đó đáng giá mười vạn điểm công đức! Kim Bất Hoán, nếu ngươi làm hỏng nó, ta sẽ bắt ngươi bán thân trừ nợ vĩnh viễn!"

Vừa dứt lời, bóng dáng Thẩm Trường An đã biến mất tại chỗ, thực chất anh không dùng tu vi (vì vốn chẳng có bao nhiêu), mà là kích hoạt quyền năng "Dịch chuyển tức thời" trong phạm vi khách sạn.

Tại khu vực bể tắm linh tuyền cao cấp.

Khói bốc mù mịt. Một vị thiếu gia mặt mũi nám đen, trên người chỉ quấn một chiếc khăn tắm mỏng manh, đang nhảy dựng lên giữa một đống bùn khoáng nóng bỏng. Hệ thống ống dẫn bằng linh kim đang rung lắc dữ dội, phát ra những tiếng kêu "kèn kẹt" ghê tai như tiếng nghiến răng của ác quỷ. Những luồng linh khí hỗn loạn bắn ra tứ tung, khiến không gian xung quanh vặn vẹo.

"Chủ quán! Cứu mạng! Ta chỉ muốn chỉnh nhiệt độ lên một chút để ngâm mình, ai ngờ cái nút vặn này bỗng nhiên… xoay tròn vĩnh viễn!" Kim Bất Hoán mếu máo, gương mặt béo tròn dính đầy bùn khoáng đen ngòm.

Lão Tà và Vân Cơ cũng đã chạy đến. Lão Tà nhìn đống hỗn độn, run rẩy nói: "Chủ thượng, nguy rồi! Đây là 'Linh Áp Bạo Tạc'. Phù văn điều hành bị loạn mạch, nếu không ngăn lại, toàn bộ khu hậu viện này sẽ biến thành tro bụi trong vòng ba hơi thở nữa!"

Vân Cơ hoảng sợ lùi lại: "Ngay cả linh khí cũng biến chất rồi, chúng đang chuyển sang trạng thái phân rã! Phép thuật của chúng ta vào đây chỉ làm nó nổ nhanh hơn thôi!"

Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, khi các vị đại năng tu tiên đều bó tay chịu chết trước sự cố "kỹ thuật" này, Thẩm Trường An lại vô cùng bình tĩnh. Anh bước tới gần cái máy nén linh khí đang chuẩn bị nổ tung, tay không lấy ra từ trong hư không một vật kỳ quái: Một chiếc mỏ lết mạ vàng và một chiếc tuốc nơ vít bằng hợp kim cực kỳ tinh xảo.

"Lão Tà, giữ chặt cái van số 3 cho ta! Đừng dùng linh lực, dùng sức mạnh cơ bắp!" Thẩm Trường An ra lệnh.

Lão Tà ngẩn người: "Dùng sức mạnh cơ bắp? Nhưng tôi là Ma tu…"

"Làm ngay!" Thẩm Trường An gầm lên một tiếng đầy uy nghiêm của kẻ làm chủ.

Lão Tà run rẩy lao vào, hai tay ôm chặt lấy cái van bằng đồng đỏ đang nóng hừng hực. Thẩm Trường An không hề hoảng loạn, mắt anh nheo lại, trong đầu lập tức hiện ra sơ đồ cấu tạo của hệ thống.

"Vật lý hiện đại dạy rằng: Áp suất tỉ lệ thuận với nhiệt độ trong một thể tích không đổi. Các ngươi chỉ biết truyền linh lực vào phù văn mà không biết rằng, linh khí thực chất cũng là một loại lưu chất (fluid). Khi lưu chất bị nén quá mức trong một ống dẫn có khẩu độ hẹp, ma sát giữa các hạt linh tử sẽ tạo ra nhiệt năng thặng dư…" Thẩm Trường An lầm bầm, giọng nói mang theo một phong thái của một kỹ sư cơ khí đại tài.

Anh luồn tay vào khe hở của chiếc máy, mặc kệ những tia linh điện đang nổ lách tách trên da (nhờ có kỹ năng Vô Địch trong phạm vi khách sạn bảo hộ). "Cái này không phải là tà thuật, đây là hiện tượng 'Ngắn mạch phù văn' do tích tụ tĩnh điện linh khí. Vân Cơ, ném cho ta một xô nước lạnh, loại nước suối thường thôi, không cần linh khí!"

Vân Cơ ngơ ngác: "Nước thường? Nước đó chẳng phải sẽ làm nguội phù văn, dẫn đến nứt vỡ sao?"

"Ta nói là nước thường! Các quy luật nhiệt động lực học không đùa được đâu!"

Vân Cơ không dám cãi, vẩy tay một cái, một màn nước lạnh đổ ập xuống phần tản nhiệt của máy nén. "Xèo xèo xèo!" – Một đám hơi nước khổng lồ bốc lên, nhiệt độ bên ngoài máy giảm xuống tức thì.

Thẩm Trường An nhân cơ hội đó, dùng chiếc mỏ lết vặn ngược một cái vòng cung kỳ lạ trên thân máy. "Các vị đại năng à, các ngươi cứ nghĩ phù văn là tối cao, nhưng lại quên mất quy luật đòn bẩy. Chỗ này bị nghẽn do cặn linh thạch lâu ngày đóng lại, gọi nôm na là 'vôi hóa đường ống'. Thay vì dùng hỏa công để phá, ta chỉ cần thay đổi hướng dòng chảy là xong."

"Cạch!" Một tiếng động thanh thúy vang lên.

Ngay lập tức, cái ống dẫn vốn đang rung lắc dữ dội bỗng nhiên im bặt. Luồng linh khí hỗn loạn bên trong bắt đầu chuyển động chậm lại, theo một quỹ đạo tuần hoàn mới mà Thẩm Trường An vừa "thiết kế" lại bằng tay.

"Tiểu Hắc! Lại đây hút bớt phần khí thải ô nhiễm đi!"

Con chó đen nhỏ nhắn nãy giờ vẫn đứng hóng hớt, nghe gọi liền tung tăng chạy tới. Nó há miệng ra, một lực hút kinh người phát ra từ cái mõm nhỏ, toàn bộ khói đen và linh khí phân rã lúc nãy bị nó nuốt gọn vào bụng như ăn một miếng thạch. Sau đó, Tiểu Hắc còn "ợ" một cái rõ to, tỏ vẻ rất thỏa mãn.

Hiện trường yên tĩnh trở lại. Ánh nắng lại chiếu xuống, chỉ còn lại một chiếc máy nén đang chạy "rè rè" êm ái và một đám người đang hóa đá tại chỗ.

Kim Bất Hoán lắp bắp: "Hết… hết rồi sao? Không nổ nữa ư? Chủ quán… ngài vừa làm gì thế? Không có một chút linh lực nào, ngài chỉ… vặn vặn mấy cái?"

Thẩm Trường An thong dong lau sạch dầu mỡ linh khí trên tay vào tà áo của Kim Bất Hoán (khiến hắn khóc không ra nước mắt), rồi nhàn nhạt nói: "Đó gọi là kiến thức, là Vật lý học đại cương. Các ngươi tu tiên lâu quá, đầu óc toàn chứa công pháp với bí tịch, đến cái nguyên lý giãn nở vì nhiệt cũng không biết. Cái máy này nó bị 'sốc nhiệt' do linh khí nạp vào quá nhanh, lại bị tắc bộ lọc phù văn. Ta chỉ là thực hiện quá trình 'thông ống dẫn' và 'giảm áp chủ động' mà thôi."

Lão Tà quỳ thụp xuống đất, mắt nhìn Thẩm Trường An với sự sùng bái chưa từng có: "Chủ thượng! Ngài thật sự là đại tài! Ta sống mười vạn năm, đi qua vạn giới, thấy qua vô số thợ rèn thần binh, thợ đúc pháp bảo, nhưng chưa thấy ai có thể sửa chữa một trận pháp phù văn phức tạp mà không dùng đến linh thức như ngài! Kiến thức 'Vật lý' mà ngài nói… phải chăng là một loại Thiên Đạo tối cao hơn cả Tiên đạo?"

Thẩm Trường An nhếch môi cười, nụ cười đúng chất một gian thương: "Muốn học không? Một tiết học giá mười vạn linh thạch. Nhưng trước hết…"

Anh quay sang nhìn Kim Bất Hoán đang run rẩy vì lạnh: "Kim thiếu gia, ngài làm hỏng hệ thống vận hành linh khí trung tâm của khách sạn, gây ô nhiễm môi trường nghiêm trọng, suýt chút nữa làm nổ tung khu vực VIP. Theo quy định của khách sạn…"

Kim Bất Hoán run cầm cập: "Ta biết, ta biết… ta đền! Để ta ghi phiếu nợ của Kim thị thương hội!"

"Không, lần này nghiêm trọng hơn." Thẩm Trường An lật mở cuốn sổ thu chi thường trực trên hông, cây bút lông trong tay múa may như rồng bay phượng múa: "Phí sửa chữa khẩn cấp: 200 vạn. Phí nguy hiểm cho nhân viên kỹ thuật (là ta): 300 vạn. Phí tẩy rửa môi trường của Tiểu Hắc: 100 vạn. Và quan trọng nhất là…"

Anh liếc nhìn Vân Cơ: "Vân Cơ, hôm nay nàng phải dọn dẹp lại bãi chiến trường này mất bao lâu?"

Vân Cơ che miệng cười: "Ít nhất là ba ngày ạ, và cần dùng đến hương liệu quý giá để khử mùi khói."

"Nghe thấy chưa? Phí tổn hại tinh thần của mỹ nhân: 500 vạn linh thạch." Thẩm Trường An kết luận một con số khiến Kim Bất Hoán muốn ngất xỉu tại chỗ. "Tổng cộng 1100 vạn linh thạch. Trả tiền mặt hay dùng linh căn để gán nợ?"

Kim Bất Hoán khóc ròng ròng: "Ta trả! Ta trả bằng thẻ vàng vạn bảo của gia tộc! Đừng lấy linh căn của ta!"

Sau khi tiễn "ATM di động" đi trong sự đau đớn cùng cực (của cái túi tiền), Thẩm Trường An quay lại nhìn cái máy nén. Anh khẽ thở phào. Thực chất, nếu lúc nãy không có hệ thống "Lĩnh vực tuyệt đối" hỗ trợ cố định các mảnh vỡ phù văn bằng ý nghĩ, thì mấy kiến thức vật lý kia cũng chỉ để làm màu.

Nhưng cái hay của anh chính là biết dùng "khoa học" để lòe mấy tên "tu tiên". Khi bạn giải thích một hiện tượng huyền bí bằng những thuật ngữ chuyên môn nghe có vẻ logic, đối phương sẽ cảm thấy bạn vô cùng thâm sâu.

"Chủ quán, kiến thức vật lý đó… thật sự có thể dùng để giết người không?" Lão Tà tò mò hỏi, đôi mắt ma đạo ánh lên tia sáng kỳ dị.

Thẩm Trường An vỗ vai Lão Tà, thản nhiên nói: "Sát chiêu lớn nhất của vật lý chính là $E=mc^2$. Nhưng ta khuyên ngươi đừng có thử tìm hiểu. Nếu ngươi lỡ tay chia tách một hạt nguyên tử linh khí ở đây, thì không chỉ khách sạn này đâu, mà cả Phù Thế Linh Giới sẽ biến thành một cái hố đen vĩnh viễn đấy."

Lão Tà rùng mình, vội vàng rụt cổ lại. Mặc dù lão không biết "nguyên tử" hay "hố đen" là gì, nhưng nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Thẩm Trường An, lão biết chắc chắn đó là thứ còn kinh khủng hơn cả "Thiên Kiếp diệt thế".

Buổi chiều hôm đó, khách sạn Trường Sinh trở lại với vẻ thanh bình vốn có.

Tuy nhiên, một tin đồn mới bắt đầu lan rộng khắp giới tu chân: "Chủ quán khách sạn Trường Sinh không cần dùng tu vi, chỉ cần dùng một chiếc 'thần khí mỏ lết' là có thể chấn hưng trận pháp, sửa chữa thiên đạo, nghịch chuyển âm dương bằng một môn tà thuật gọi là 'Vật Lý'."

Thẩm Trường An lúc này đang ngồi hưởng thụ dịch vụ massage chân của một chiếc máy tự động vừa được mở khóa từ hệ thống.

[Thông báo: Nhiệm vụ 'Sửa chữa bảo trì định kỳ' hoàn thành. Phần thưởng: 50 vạn điểm công đức. Mở khóa dịch vụ mới: Phòng Gym Rèn Luyện Nhục Thân – Phiên bản 'Máy Nghiền Trọng Lực'.]

Ánh mắt Thẩm Trường An sáng lên: "Máy nghiền trọng lực sao? Để xem đứa nào dám khoe mình có nhục thân cường đại, ta sẽ cho chúng nếm thử cảm giác trọng lực tăng gấp 1000 lần là như thế nào. Phí tập một giờ cứ tính tạm 50 vạn linh thạch đi."

Đúng lúc này, ngoài cửa khách sạn vang lên tiếng chuông "Leng keng".

Một thiếu nữ mặc đồ trắng toát như tuyết, mang theo hơi lạnh thấu xương bước vào. Là Tuyết Nhi – Thánh Nữ Băng Giá. Nàng nhìn quanh một lượt, ánh mắt dừng lại ở Thẩm Trường An, vẻ mặt lạnh lùng không chút cảm xúc nhưng trong lời nói lại có chút gấp gáp:

"Chủ quán… ta nghe nói ngài biết môn 'Vật Lý' có thể thay đổi nhiệt độ?"

Thẩm Trường An nở nụ cười thương mại tiêu chuẩn: "Chào mừng quý khách. Đúng vậy, ở đây chúng tôi nhận tư vấn nhiệt động lực học, cân bằng nhiệt và chuyển pha chất lỏng. Không biết Thánh Nữ muốn… hạ nhiệt hay tăng nhiệt?"

Tuyết Nhi hơi đỏ mặt (một hiện tượng hiếm thấy ở người tu công pháp Vô Tình), nàng lí nhí: "Ta muốn ngâm mình trong linh tuyền, nhưng ta muốn nhiệt độ ở trạng thái 'Điểm ba' (Triple point) mà ngài từng nhắc đến trên tờ quảng cáo… nơi nước vừa là đá, vừa là lỏng, vừa là hơi… nghe nói trạng thái đó giúp cảm ngộ quy luật không gian tốt nhất?"

Thẩm Trường An hơi sững sờ. Chết tiệt, mình chỉ lỡ viết mấy thuật ngữ vật lý lên tờ rơi để làm màu, ai ngờ có người thực sự muốn thử nghiệm "Điểm tam hợp" của nước?

Nhưng vì tiền, à không, vì phục vụ khách hàng, anh lập tức đứng dậy, tay cầm cuốn sổ thu chi: "Dịch vụ 'Điểm Tam Hợp Chi Tuyến' là dịch vụ cao cấp, đòi hỏi ta phải trực tiếp vận hành phù văn tinh vi. Phí trải nghiệm một lần là… 800 vạn linh thạch. Quý khách muốn thanh toán bằng gì?"

Tuyết Nhi không hề do dự, ném ra một túi không gian đầy ắp tinh thạch băng: "Đây là 1000 vạn, phần còn dư coi như tiền thưởng cho người sửa máy lúc sáng."

Thẩm Trường An bắt lấy túi tiền, nụ cười càng thêm rạng rỡ.

"Lão Tà! Chuẩn bị máy làm lạnh khí nén công suất lớn! Vân Cơ, chuẩn bị bộ đồ bảo hộ chuyên dụng cho khách hàng! Chúng ta sắp thực hiện một thí nghiệm vật lý chấn động tiên giới!"

Lão Tà bên trong bếp hét lớn: "Có ngay! Thưa 'Kỹ sư trưởng'!"

Khách sạn Trường Sinh lại bắt đầu một ngày làm việc "bận rộn" (thu tiền) như thế. Thẩm Trường An tựa lưng vào ghế, nhìn dòng tiền linh khí đổ vào túi mình, khẽ cảm thán: "Hóa ra, học tốt ba môn Toán – Lý – Hóa, đi khắp tu tiên giới cũng không sợ chết đói!"

Từ xa xa, Tiểu Hắc đang đuổi theo một con bướm linh khí, vô tình hắt xì một cái, khiến một ngọn núi nhỏ bên ngoài khách sạn… sụp đổ. Nhưng chẳng ai quan tâm, bởi vì trong khách sạn này, kiến thức mới là sức mạnh, và chủ quán chính là "Thánh Nhân" nắm giữ chìa khóa của những con số.

Chương truyện kết thúc với hình ảnh Thẩm Trường An đứng bên cạnh một cái bể kính khổng lồ, tay cầm đồng hồ bấm giờ, chuẩn bị điều chỉnh áp suất để tạo ra "Điểm Tam Hợp" trước con mắt thán phục của nàng Thánh Nữ. Một chương mới về "Khoa học Tu Tiên" chính thức bắt đầu tại Khách sạn Trường Sinh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8