Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 72: ** Yêu hoàng ghé thăm
Ánh ráng chiều đỏ rực như máu dệt nên một dải lụa dài trên nền trời Vực Không Gian Số 0, nhưng hôm nay, sự tĩnh lặng vốn có của vùng biên giới này bị phá vỡ bởi một thứ áp lực trầm trọng đến mức không khí cũng như đặc quánh lại.
Phía chân trời xa tít tắp, một đám mây màu tím sậm kéo đến với tốc độ kinh hồn. Không phải là mây, đó là vạn dặm yêu khí tụ lại thành một đạo cuồng long cuồn cuộn. Tiếng gầm rú của gió không còn là tiếng thiên nhiên, mà là tiếng gào thét của hàng vạn yêu thú đang phục tùng dưới chân một vị chúa tể.
Khách sạn Trường Sinh vẫn đứng sừng sững giữa hư không, lung linh và có phần lạc lõng với kiến trúc vừa cổ kính vừa mang những đường nét hiện đại khó hiểu. Trước hiên, tấm biển gỗ "Tiên Nhân Dừng Bước" khẽ đung đưa trong gió, phát ra những tiếng *cạch cạch* đều đặn, như thể đang đếm ngược thời gian trước cơn bão lớn.
Trong đại sảnh, Vân Cơ đang lau chùi một chiếc bình gốm sứ đời Thanh – món đồ mà Thẩm Trường An gọi là "hàng giới hạn, vỡ là đền cả mạng". Đột ngột, bàn tay trắng nõn nà của nàng run lên. Một chiếc đuôi hồ ly vô thức bung ra sau lưng, rồi hai cái, ba cái… cho đến chín cái đuôi bồng bềnh như tuyết hiện rõ dưới lớp y phục mỏng manh. Đôi mắt phượng của nàng co rút lại, sắc mặt tái nhợt nhìn về phía cánh cửa lớn đang khép chặt.
"Hắn đến rồi…" Giọng Vân Cơ lạc đi, mang theo một nỗi sợ hãi hằn sâu từ trong huyết quản.
Lão Tà đang ngồi ở góc quầy lột vỏ tỏi, bàn tay vốn ổn định khi điều khiển ma độc nghìn năm nay lại khựng lại. Lão cau mày, đôi mắt sẹo nheo nheo nhìn luồng yêu khí đang áp sát, trầm giọng nói: "Khí tức này… là Đông Phương Nguyệt. Lão yêu quái đó từ bao giờ lại có hứng thú rời khỏi Vạn Yêu Quốc mà tới cái nơi khỉ ho cò gáy này?"
Tiểu Hắc, con chó đen nhỏ vẫn thường xuyên nằm ngủ dưới chân cầu thang, bỗng nhiên đứng dậy. Nó không sủa, chỉ gầm gừ thấp trong cổ họng, đôi mắt đen láy bỗng lóe lên tia sáng vàng kim lạnh lẽo. Những chiếc chuông vàng trên cổ nó rung lên *keng keng*, phát ra những bước sóng âm vô hình trung hòa đi áp lực đang muốn đè bụp khách sạn.
Duy nhất chỉ có Thẩm Trường An là vẫn giữ thái độ thong dong đến lạ lùng. Anh ngồi sau quầy thu ngân, chiếc bàn tính bằng ngọc đế quang lách cách kêu giòn giã dưới những ngón tay thon dài.
"Vân Cơ, thu đuôi lại. Bụi trên sàn còn chưa quét sạch, đứng đó mà lên cơn tiền đình cái gì?" Thẩm Trường An không ngẩng đầu, tay vẫn ghi ghi chép chép vào cuốn sổ thu chi: "Hôm nay dự kiến có khách VIP, lợi nhuận có thể tăng trưởng 200%, thái độ của cô mà lồi lõm là tôi trừ lương chuyên cần đấy."
"Nhưng thưa chủ nhân, đó là Yêu hoàng! Hắn là kẻ đã…" Vân Cơ chưa nói hết câu, áp lực bên ngoài đã lên đến đỉnh điểm.
*Ầm!*
Một tiếng nổ chấn động thiên địa vang lên ngay phía trước cổng lớn. Vùng đất trống bên ngoài khách sạn bỗng chốc mọc lên những tán hoa bỉ ngạn tím ngắt, trải dài thành một con đường thảm hoa rực rỡ nhưng đầy sát khí. Hai hàng yêu vệ mặc giáp trụ ánh bạc, tay cầm trường thương bằng cốt rồng, từ trên trời hạ xuống, đứng trang nghiêm thành hai dãy.
Một chiếc kiệu rồng lộng lẫy được kéo bởi tám con Giao Long cấp chín từ từ đáp xuống. Màn rèm che bằng tơ tằm thượng cổ khẽ bay, để lộ một bóng hình nam tử ngồi tựa lưng đầy ngạo nghễ.
Yêu hoàng Đông Phương Nguyệt – người nắm giữ vận mệnh của nghìn vạn yêu tộc, vị bá chủ của Vạn Yêu Quốc, hôm nay thế mà lại thân chinh giá lâm. Hắn khoác trên mình bộ hoàng bào thêu hoa văn hồ ly tám mắt, gương mặt đẹp đến mức phi giới tính nhưng lại mang theo một loại uy nghiêm lạnh lẽo khiến kẻ nhìn vào cảm thấy nghẹt thở.
Hắn khẽ bước xuống kiệu, chân không chạm đất, mỗi bước đi đều khiến không gian xung quanh vặn vẹo. Ánh mắt hắn sắc lẹm lướt qua bảng hiệu khách sạn, khóe môi khẽ nhếch lên một độ cong đầy ý vị thâm trường.
"Trường Sinh Khách Sạn… Hóa ra là chỗ này." Giọng nói của hắn như tiếng ngọc chạm nhau, thanh tao nhưng lại vang vọng tận linh hồn người nghe.
Khi Đông Phương Nguyệt tiến sát cửa, hai yêu tướng dẫn đầu hét lớn: "Yêu hoàng giá lâm! Kẻ bên trong mau ra quỳ đón!"
Tiếng hét mang theo yêu lực cường hãn, xông thẳng vào đại sảnh khách sạn. Nhưng lạ thay, ngay khi luồng âm ba đó chạm vào ngưỡng cửa gỗ, nó giống như một hạt cát ném xuống đại dương, hoàn toàn bị nhấn chìm và biến mất không chút sủi tăm.
Bên trong khách sạn, Thẩm Trường An cuối cùng cũng đặt cây bút xuống, thổi nhẹ cho mực khô, rồi thản nhiên liếc nhìn ra cửa: "Vân Cơ, khách đến rồi, ra mở cửa. Đừng quên câu chào tiêu chuẩn, thiếu một chữ phạt mười linh thạch."
Vân Cơ run rẩy tiến về phía cửa lớn. Nàng hít một hơi thật sâu, cố nén lại nỗi hận thù và sự sợ hãi đang trào dâng, đôi tay hơi run chạm vào tay nắm cửa bằng đồng.
*Két…*
Cánh cửa mở ra, đón lấy luồng gió yêu khí lạnh lẽo thổi vào. Đông Phương Nguyệt đứng đó, mắt đối mắt với Vân Cơ. Trong khoảnh khắc, bầu không khí như đông đặc lại. Những yêu vệ bên ngoài đều nín thở, bọn họ biết vị tiếp tân này là ai – vị công chúa tội đồ bị chính Yêu hoàng trục xuất năm xưa.
"Chào… chào mừng quý khách đến với Khách sạn Trường Sinh." Vân Cơ cắn môi, cúi người thật thấp, giọng nói vẫn mang theo chút nghẹn ngào khó giấu: "Quý khách có đặt phòng trước không ạ?"
Đông Phương Nguyệt nhìn nàng, ánh mắt có một chút ngạc nhiên lướt qua, nhưng nhanh chóng bị thay thế bằng vẻ lãnh đạm vốn có: "Lễ tiết của Yêu tộc ta, ngươi vẫn chưa quên sạch. Nhưng đứng trước trẫm mà hỏi câu này, xem ra ở đây ngươi đã học được không ít sự xấc xược."
Hắn không đợi Vân Cơ trả lời, bước qua nàng, trực tiếp tiến vào đại sảnh. Ngay khi bàn chân của Đông Phương Nguyệt chạm lên tấm thảm nhung trong phòng, sắc mặt của vị Yêu hoàng này đột ngột thay đổi.
Linh khí trong người hắn vốn cuồn cuộn như biển cả, thế mà trong nháy mắt bỗng dưng trở nên tĩnh lặng như một hồ nước chết. Toàn bộ yêu lực bị đóng băng hoàn toàn, thậm chí cả cảm ứng với thiên địa cũng bị chặt đứt. Hắn giờ đây, ngoại trừ một cơ thể cường hãn, thì chẳng khác gì một phàm nhân không chút tu vi.
Đông Phương Nguyệt khựng lại, đôi đồng tử co rút. Hắn quay đầu nhìn lại ngưỡng cửa – nơi ranh giới mỏng manh chia cắt thế giới bên ngoài đầy uy quyền và không gian kỳ quái này.
"Thú vị…" Hắn trầm giọng, lấy lại bình tĩnh cực nhanh, ánh mắt chuyển hướng sang người nam tử đang ngồi sau quầy.
Thẩm Trường An không đứng dậy, cũng chẳng cúi chào. Anh cầm chiếc quạt giấy lạch cạch gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ tử đàn, mỉm cười chuyên nghiệp: "Yêu hoàng giá lâm, thật là khiến tệ xá nở mày nở mặt. Nhưng quý khách lưu ý cho, ở đây chúng tôi kinh doanh công bằng, bất kể là tiên hay yêu, hễ bước qua cánh cửa này đều là Thượng đế. Mà Thượng đế thì phải tuân thủ quy tắc của khách sạn."
Mấy vị yêu tướng phía sau định xông vào rút kiếm, nhưng Đông Phương Nguyệt đưa tay ngăn lại. Hắn cảm nhận được sự nguy hiểm vô hình đang bao trùm lấy thuộc hạ của mình. Nếu bọn họ ra tay, có lẽ thứ chào đón không phải là một chiến thắng, mà là sự biến mất vĩnh viễn.
Hắn tiến đến quầy thu ngân, đôi tay thon dài gõ lên mặt bàn, ánh mắt quan sát Thẩm Trường An như muốn nhìn thấu tâm can của thanh niên này: "Quy tắc? Trẫm là quy tắc của Vạn Yêu Quốc. Ở đây, ngươi muốn đặt ra quy tắc cho trẫm?"
"Vạn Yêu Quốc xa quá, tay tôi với không tới." Thẩm Trường An bình thản đẩy một cuốn thực đơn được bọc bằng da rồng (thực chất là Lão Tà nhặt từ phế tích nào đó về làm bìa) ra trước mặt Đông Phương Nguyệt: "Trong khách sạn này, quy tắc lớn nhất là: Tiền trao cháo múc. Thêm nữa, yêu thú tùy tùng không được phép vào sảnh nếu không thuê phòng tập thể. Nếu quý khách muốn bọn họ đứng bảo vệ ở cửa, chúng tôi sẽ thu phí chiếm dụng diện tích mặt tiền là 500 linh thạch thượng phẩm mỗi giờ cho mỗi người."
"Láo xược!" Một yêu tướng mặt đỏ gay hét lên: "Ngươi biết mình đang nói chuyện với ai không?"
Thẩm Trường An ngoáy tai, ra hiệu cho Tiểu Hắc. Con chó đen nhỏ ngay lập tức xuất hiện cạnh chân vị yêu tướng đó, há mồm ngáp một cái, để lộ hàm răng trắng ởn nhưng tỏa ra sát khí của Thái Cổ Thần Thú. Vị yêu tướng kia đột ngột cảm thấy lạnh sống lưng, như thể chỉ cần hắn nói thêm một từ, cái đầu của hắn sẽ biến mất trong bụng con "vật nuôi" này.
Đông Phương Nguyệt nhìn Tiểu Hắc, trong lòng chấn động nhẹ. *Hắc Kỳ Lân? Thần thú trong truyền thuyết lại đi làm bảo an cho một khách sạn?*
Hắn bắt đầu nhìn nhận lại vị "chủ quản" này. Thẩm Trường An không có nửa phần linh khí, hoàn toàn là một người phàm, nhưng phong thái này, sự bình tĩnh này, chỉ có hai khả năng: một là cực ngu, hai là thực lực đã vượt xa hiểu biết của hắn.
"Ta nghe nói ở đây có thứ gọi là \'Trường Sinh Dịch Vụ\'." Đông Phương Nguyệt lạnh nhạt nói, kéo một chiếc ghế cao gót làm bằng gỗ hương quý hiếm rồi ngồi xuống một cách tự nhiên: "Trẫm đến đây không phải để đánh nhau, cũng không phải để khoe khoang quyền lực. Trẫm muốn một thứ mà kẻ sắp bước vào giai đoạn \'Hóa Đạo\' nào cũng thèm khát."
Thẩm Trường An híp mắt lại, cười như một con cáo già: "Ồ, ý ngài là dịch vụ tư vấn tâm lý và điều trị chứng chai sạn cảm xúc? Hay là muốn thuê \'Phòng Massage Luân Hồi\' để trải nghiệm lại cảm giác của kẻ yếu?"
Đông Phương Nguyệt nhướng mày: "Ta muốn biết cách để trái tim của mình đập lại một lần nữa. Tu hành năm vạn năm, ta đã quên mất cảm giác tức giận, vui sướng, thậm chí là đau khổ. Nếu cứ thế này, ta sẽ tan vào hư vô theo Thiên Đạo."
Thẩm Trường An gật đầu, hiểu ra vấn đề. Đây là "bệnh nhà giàu" điển hình của mấy lão quái vật sống quá lâu. Anh gõ bàn tính *cạch cạch*, rồi đẩy ra một tờ hóa đơn trắng.
"Muốn tìm lại cảm xúc? Được thôi. Nhưng liệu pháp của chúng tôi rất tốn kém. Trước tiên, mời quý khách thuê căn phòng đắt nhất của chúng tôi: Phòng Chí Tôn nằm ở tầng cao nhất, nơi ngắm nhìn được toàn bộ sự vận động của các dòng chảy không gian. Giá mỗi đêm là 10 vạn linh thạch thượng phẩm."
"Quá rẻ." Đông Phương Nguyệt không thèm chớp mắt.
"Đấy là giá phòng." Thẩm Trường An cười càng tươi: "Dịch vụ đi kèm bao gồm: Một bữa sáng đặc biệt do Lão Tà – Tà Độc Ma Quân tự tay nấu, đảm bảo vị giác của ngài sẽ được kích thích mạnh mẽ đến mức muốn… chửi thề. Một suất làm đẹp da và chải chuốt lông hồ ly do Vân Cơ phục vụ. Và quan trọng nhất là liệu trình \'Vạn Khổ Hồng Trần\' do chính tay tôi tư vấn. Tổng cộng combo khởi đầu là 500 vạn linh thạch thượng phẩm, thanh toán trước 50%."
Vân Cơ đứng bên cạnh nghe đến đây thì mặt mày xanh mét. Bắt nàng đi hầu hạ kẻ đã trục xuất mình? Chải lông cho kẻ đã giết cha mình?
Đông Phương Nguyệt liếc nhìn Vân Cơ, giọng điệu có chút trêu chọc: "Để một kẻ phản đồ chải lông cho ta? Thẩm quản gia, ngươi thật biết cách khiến khách hàng cảm thấy \'thú vị\'."
"Trong khách sạn này không có phản đồ, chỉ có nhân viên chuyên nghiệp." Thẩm Trường An nhìn thẳng vào mắt Yêu hoàng, không một chút né tránh: "Nếu quý khách không đồng ý với nhân sự của chúng tôi, có thể đóng phí phụ thu để thuê nhân viên robot tự động, nhưng tôi cảnh báo trước là máy móc thì không có tâm hồn, sẽ không giúp ngài tìm lại cảm xúc được đâu."
Căng thẳng bốc lên ngùn ngùn giữa đại sảnh. Lão Tà lúc này đã đi ra từ gian bếp, trên vai vẫn khoác cái tạp dề thêu hoa hồng hồng, tay cầm một con dao thái thịt to bản. Lão nhìn Yêu hoàng, khẽ liếm môi: "Yêu hoàng à? Chưa bao giờ ta được nấu ăn cho một con Hồ ly chín đuôi cấp bậc này. Không biết vị của ngài có ngon bằng đám Tiên tôn ngoài kia không?"
Đông Phương Nguyệt hừ lạnh một tiếng, khí thế mặc dù bị phong tỏa nhưng sự kiêu hãnh của một bậc đế vương không hề giảm bớt: "Được, trẫm nhận thỏa thuận này. Nhưng nếu sau ba ngày, trẫm vẫn không tìm thấy thứ mình muốn… Khách sạn này, dù có kỳ bí đến đâu, trẫm cũng sẽ san bằng nó bằng mọi giá."
Thẩm Trường An không hề nao núng, thậm chí còn hưng phấn vẫy tay: "Thỏa thuận đã thành lập! Vân Cơ, dẫn khách lên phòng 999. Lão Tà, tối nay chuẩn bị món lẩu \'Thập Vị Nhân Sinh\', cho nhiều ớt vào, khách hàng của chúng ta cần được… sốc nhiệt vị giác."
Vân Cơ cắn chặt môi đến mức bật máu, nhưng quy tắc của hệ thống và sự bảo hộ của Thẩm Trường An là thứ nàng không thể cưỡng lại. Nàng bước tới, làm một cử chỉ mời cung kính: "Mời ngài theo tôi."
Đông Phương Nguyệt đứng dậy, tà áo bào lướt trên sàn nhà. Hắn đi lướt qua Thẩm Trường An, khẽ dừng lại một chút: "Ngươi là kẻ gan dạ nhất mà trẫm từng gặp trong suốt năm vạn năm qua."
"Gan không quan trọng, quan trọng là ví tiền của ngài có đủ dày không." Thẩm Trường An cười híp mắt, tay lại cầm bàn tính lên lách cách: "Chúc quý khách có một kỳ nghỉ \'nhớ đời\' tại Trường Sinh."
Khi bóng dáng của Đông Phương Nguyệt khuất sau lối đi dẫn lên cầu thang, bầu không khí nặng nề mới vơi bớt phần nào. Tuy nhiên, mọi người đều biết đây mới chỉ là bắt đầu. Một vị Yêu hoàng mang theo đầy rẫy bí mật và hận thù bước vào, khách sạn này e là không thể yên bình như trước.
Lão Tà tiến lại gần quầy, hạ thấp giọng: "Chủ quán, ngài thực sự muốn giúp lão hồ ly đó? Hắn là kẻ độc đoán nổi danh. Năm đó vì giành ngôi vị mà hắn giết sạch huynh đệ, trục xuất con gái ruột là Vân Cơ. Kẻ như hắn làm gì còn tim mà đòi cứu?"
Thẩm Trường An lười biếng tựa lưng vào ghế gỗ, ánh mắt nhìn ra những đóa bỉ ngạn tím đang dần héo tàn bên ngoài cửa: "Lão Tà à, lão già rồi nên suy nghĩ cực đoan quá. Trên đời này không có kẻ nào là không có tim, chỉ là tim họ bị phủ bởi quá nhiều lớp linh thạch và quyền lực mà thôi. Nhiệm vụ của chúng ta là gì? Là phục vụ! Và tất nhiên, là phải lột hết lớp vỏ bọc quý giá đó ra để đổi lấy linh thạch cho chúng ta."
Tiểu Hắc gầm gừ một tiếng như tán đồng, rồi lại khoanh tròn nằm xuống, híp mắt ngủ tiếp.
Trong lúc đó, trên tầng cao nhất của khách sạn, Đông Phương Nguyệt đứng bên cửa sổ của phòng Chí Tôn. Căn phòng rộng mênh mông, bài trí xa hoa nhưng lại vô cùng tinh tế với những món đồ kỳ lạ: một chiếc giường bằng băng tinh vạn năm có đệm cao su non êm ái, một cái máy phát nhạc tự động đang chơi những bản nhạc thiền thanh thản.
Vân Cơ đứng sau lưng hắn, khoảng cách mười bước chân, đầu cúi thấp, đôi tay siết chặt vạt áo.
"Hóa ra ngươi vẫn sống tốt." Đông Phương Nguyệt không quay đầu lại, nhìn vào hư không vĩnh hằng bên ngoài: "Ngươi đã tìm được một kẻ bảo hộ mạnh mẽ. Tên Thẩm Trường An kia… hắn rốt cuộc là ai?"
Vân Cơ run lên, giọng nói khản đặc: "Ngài không cần biết. Ở đây, ngài chỉ là một khách hàng. Xin đừng hỏi những câu vượt quá phạm vi dịch vụ."
Đông Phương Nguyệt cười nhạt, nụ cười mang theo sự tự giễu: "Dịch vụ? Đúng là một thuật ngữ lạ lùng. Vân Cơ, ngươi hận trẫm lắm phải không?"
"Tôi không dám." Vân Cơ ngẩng đầu, đôi mắt đỏ hoe nhưng kiên định: "Hận một người cũng cần có cảm xúc. Tôi đã được chủ nhân dạy rằng, cảm xúc là thứ rất đắt đỏ, không nên lãng phí cho những kẻ không trả tiền cho nó."
Đông Phương Nguyệt hơi sững người. Câu trả lời này hoàn toàn nằm ngoài dự tính của hắn. Hắn quay người lại, đối diện với nàng công chúa mà hắn từng yêu quý nhất nhưng cũng nhẫn tâm xua đuổi nhất.
"Hóa ra là vậy… Thẩm Trường An quả thực có chút bản lĩnh." Hắn tiến lại gần một bước, hơi thở lạnh lẽo bao trùm: "Vậy thì hãy để trẫm xem, liệu pháp của hắn có thực sự đáng giá 500 vạn linh thạch hay không."
Trong khi đó, ở quầy lễ tân, Thẩm Trường An đang hào hứng lật mở một tính năng mới của hệ thống vừa được kích hoạt khi Yêu hoàng check-in:
*[Thông báo Hệ thống: Mở khóa Nhiệm vụ ẩn – \'Món Quà Của Trái Tim Băng Giá\'. Phần thưởng: Nâng cấp Nhà Bếp Ma Thuật lên Cấp 5 và 1 chiếc Thẻ Ưu Tiên Không Giới Hạn của Thiên Đạo.]*
"Chà chà, Yêu hoàng quả đúng là cừu béo thượng hạng." Thẩm Trường An tặc lưỡi: "Lão Tà! Đổi món lẩu nhé, tối nay chúng ta làm món \'Nước mắt Hồ Ly\' – nhưng là Hồ ly đực!"
"Có ngay chủ quán!" Tiếng của Lão Tà từ trong bếp vang lên đầy phấn khích, đi kèm là tiếng mài dao *soàn soạt* đầy rợn người.
Đêm hôm đó, Khách sạn Trường Sinh rực rỡ ánh đèn giữa màn đêm u tối của vực không gian. Áp lực vẫn còn đó, căng thẳng vẫn còn đó, nhưng lồng lộng giữa gió cát là mùi thơm của gia vị hiện đại trộn lẫn với yêu khí nghìn năm, tạo nên một bản hòa tấu kỳ quặc mà chỉ ở nơi này mới có.
Tiên nhân dừng bước, nhưng yêu hoàng thì đã lạc lối giữa những tính toán đầy mùi tiền bạc của Thẩm Trường An. Chương truyện về sự viếng thăm của vị bá chủ yêu tộc chỉ mới bắt đầu những trang đầu tiên đầy kịch tính.