Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 73: ** Yêu hoàng cũng phải xếp hàng

Cập nhật lúc: 2026-05-16 17:00:10 | Lượt xem: 2

CHƯƠNG 73: YÊU HOÀNG CŨNG PHẢI XẾP HÀNG

Không khí trong đại sảnh Khách sạn Trường Sinh lúc này tựa như một khối thiếc lỏng ngưng trệ, đặc quánh và nóng bỏng đến mức chỉ cần một tia lửa nhỏ cũng đủ để thổi bùng lên một trận diệt thế bộc phá.

Đông Phương Nguyệt, vị vương chủ tối cao của Yêu tộc, người chỉ cần một cái nhíu mày cũng đủ khiến vạn dặm núi sông của Yêu giới run rẩy, lúc này đang đứng chính giữa sảnh. Y phục hoàng kim của hắn rực rỡ đến mức khiến mắt người ta nhức nhối, yêu khí xung quanh hắn ngưng tụ thành những vệt sương mù mờ ảo, phác họa lên hình ảnh những đầu lôi long đang nhe nanh múa vuốt.

Đối diện với hắn là Vân Cơ. Nàng đứng sau quầy lễ tân bằng gỗ đàn hương bóng lộn, gương mặt xinh đẹp tuyệt trần vẫn giữ một nụ cười chuyên nghiệp đến mức… vô hồn. Bàn tay nàng cầm một chiếc khăn tay trắng muốt, không ngừng lau đi lau lại một hạt bụi tưởng tượng trên mặt quầy.

"Đông Phương tiên sinh, đây là chìa khóa phòng hạng Thương gia của ngài. Phòng số 905, hướng nhìn ra Vực Thẳm Hư Không. Xin vui lòng không hút thuốc, không thả thú cưng tùy tiện và đặc biệt là không được dùng yêu thuật để sửa lại thiết kế phòng. Nếu không, tiền cọc 100 vạn linh thạch sẽ không được hoàn trả."

Giọng Vân Cơ trong trẻo nhưng đều đều như đang đọc kinh.

Đông Phương Nguyệt nheo mắt, áp lực từ cấp độ Yêu hoàng tỏa ra khiến sàn nhà lát gạch ngọc thạch bắt đầu râm ran tiếng nứt vỡ. Hắn nhìn chằm chằm vào nàng, trầm giọng:
"Vân Cơ, con có biết mình đang nói chuyện với ai không?"

*Cộp!*

Một tiếng động khô khốc vang lên từ phía góc phòng, cắt ngang luồng uy áp kinh hồn bạt vía kia.

Thẩm Trường An, trong bộ đồ thư sinh trắng sạch sẽ không tì vết, chậm rãi đóng cuốn sổ thu chi lại. Anh thong dong tiến về phía quầy lễ tân, tay cầm một chiếc bàn tính bằng ngọc đế quang đang kêu *lạch cạch* theo từng nhịp bước chân. Trên môi anh là nụ cười mà tất cả những kẻ từng bước chân vào nơi này đều biết — nụ cười của một kẻ sắp vặt lông một con cừu béo.

"Ấy chết, Đông Phương tiên sinh, ngài làm nứt mất ba viên gạch loại A của tôi rồi." Thẩm Trường An dùng ngón trỏ đẩy nhẹ gọng kính (vốn là một pháp bảo nhìn thấu túi tiền khách hàng), giọng nói tràn đầy vẻ đau xót: "Gạch này là 'Lôi Thạch Vạn Năm' lấy từ đỉnh Thiên Sơn, mỗi viên trị giá 5 vạn linh thạch cấp cao. Cộng thêm phí nhân công lắp đặt khẩn cấp ban đêm… Vân Cơ, ghi vào hóa đơn của ngài ấy thêm 20 vạn."

Cả đại sảnh rơi vào tĩnh lặng đến rợn người.

Kim Bất Hoán, vị Nhị thiếu gia thương hội giàu nứt đố đổ vách đang ngồi ở bàn trà gần đó, bỗng nhiên sặc một ngụm trà linh cam, ho lấy ho để. Hắn trố mắt nhìn Thẩm Trường An như nhìn một kẻ điên.

*Tổ sư gia nhà anh, Thẩm Trường An! Đó là Yêu hoàng đấy! Là kẻ có thể thổi bay nửa cái đại lục này chỉ bằng một hơi thở đấy! Anh lại dám đòi tiền đền gạch sao?*

Đông Phương Nguyệt quay ngoắt lại, ánh mắt sắc lẹm như kiếm khí nhắm thẳng vào Thẩm Trường An: "Ngươi chính là chủ nhân của cái khách sạn này? Ngươi có biết cái giá của việc khiêu khích trẫm là gì không?"

Thẩm Trường An vẫn giữ vẻ thản nhiên, anh tiến đến sát bên Yêu hoàng, không hề bị áp lực kinh người kia làm lay chuyển. Anh khẽ giơ bàn tính lên, xoạch xoạch mấy cái.

"Cái giá của việc khiêu khích ngài thì tôi không rõ, nhưng cái giá của việc vi phạm nội quy Khách sạn Trường Sinh thì tôi nắm rất chắc." Thẩm Trường An đưa một ngón tay lên, chỉ vào tấm bảng đồng treo ngay sau quầy lễ tân: "Điều 1: Trong phạm vi khách sạn, chủ khách sạn là cha, là mẹ, là Thiên đạo. Điều 2: Khách hàng luôn đúng, trừ khi họ không có tiền hoặc có ý định phá hoại tài sản công cộng. Điều 3: Yêu hoàng, Ma tôn hay Thiên tiên, muốn ăn cơm thì phải xếp hàng."

Đông Phương Nguyệt cười lạnh, bàn tay hắn vung lên, một luồng yêu lực đen kịch hóa thành một bàn tay khổng lồ định chộp lấy cổ Thẩm Trường An: "Để xem cái nội quy của ngươi có cứu được mạng ngươi không!"

Nhưng, điều kinh dị đã xảy ra.

Luồng yêu lực vốn có thể nghiền nát núi sông kia, khi vừa chạm đến cách người Thẩm Trường An ba tấc, bỗng dưng biến mất không một dấu vết, giống như một giọt nước rơi vào đại dương mênh mông.

Ngay sau đó, một áp lực vô hình nhưng nặng nề gấp vạn lần ập xuống vai Đông Phương Nguyệt. Vị Yêu hoàng danh chấn thiên hạ cảm thấy toàn bộ tu vi nghìn năm của mình bị một tầng gông xiềng vô hình khóa chặt. Hắn không thể động đậy, ngay cả hơi thở cũng trở nên khó khăn.

"Gừ…"

Từ dưới chân Thẩm Trường An, một con chó đen nhỏ nhắn, đeo chiếc chuông vàng lạch cạch, lững thững bước ra. Nó ngước đôi mắt mắt tròn xoe nhìn Đông Phương Nguyệt, nhe răng ra gầm gừ một tiếng.

Chỉ một tiếng gầm nhỏ ấy thôi, nhưng trong mắt Đông Phương Nguyệt, con chó đen kia bỗng chốc hóa thành một con Hắc Kỳ Lân cao vạn trượng, chân đạp cửu u, đầu đội thương thiên, hơi thở của nó mang theo sự diệt vong của các thời đại cổ xưa.

Đông Phương Nguyệt đổ mồ hôi hột. Hắn nhìn Thẩm Trường An, lần này trong mắt không còn là sự khinh miệt, mà là sự kinh hoàng tột độ.

"Lĩnh vực tuyệt đối…" Hắn nghiến răng thốt lên từng chữ.

Thẩm Trường An phẩy phẩy tay, làm ra vẻ thân thiện: "Ấy, Tiểu Hắc, không được vô lễ với 'thượng đế'. Người ta chưa có quỵt tiền mà, đừng dọa khách hàng chạy mất."

Con chó đen ngoan ngoãn thu hồi khí thế, chạy lại dụi đầu vào ống quần Thẩm Trường An, đuôi vẫy rối rít như thể nó thực sự chỉ là một con chó nhà bình thường.

Thẩm Trường An quay sang nhìn Đông Phương Nguyệt, nụ cười vẫn không đổi: "Ngài Đông Phương, quy tắc của tôi rất đơn giản. Ở ngoài kia ngài là bá chủ, nhưng bước qua bậc cửa này, ngài chỉ là khách hàng mã số 808. Bây giờ, mời ngài ra phía sau xếp hàng. Sắp đến giờ phục vụ bữa tối buffet đặc biệt rồi."

"Ngươi… ngươi bảo trẫm phải xếp hàng?" Đông Phương Nguyệt run lên vì giận dữ.

"Nhìn kìa." Thẩm Trường An chỉ tay về phía lối vào nhà ăn.

Ở đó, một hàng dài đã thành hình. Đi đầu hàng là một lão già rách rưới, ôm một thanh kiếm gỗ sứt mẻ, miệng không ngừng lẩm bẩm: "Nhanh lên, nhanh lên, món đậu hũ thối của Lão Tà nếu chậm chân là hết." (Đó là Lý Bạch Kiếm Tiên danh chấn đại lục).

Phía sau lão là Thánh nữ Tuyết Nhi của Băng Tuyết Tông, người vốn nổi tiếng thanh cao lạnh lùng như băng sơn vạn năm, giờ đang cầm một con số bằng gỗ, thi thoảng lại kiễng chân ngó nghiêng vào trong bếp với ánh mắt đầy thèm muồng.

Thậm chí, ngay cả thuộc hạ đi theo Đông Phương Nguyệt — vốn là những yêu tướng hung hãn — cũng đang rón rén đứng cuối hàng, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, không dám thở mạnh.

Thẩm Trường An vỗ vai Yêu hoàng: "Ngài thấy đấy, Kiếm Tiên cũng phải xếp hàng, Thánh nữ cũng phải đợi số. Ngài chẳng lẽ lại muốn làm kẻ thiếu văn minh?"

Đông Phương Nguyệt nhìn con chó đen đang nhe răng dưới chân, lại nhìn sang Vân Cơ đang chăm chú lau chùi quầy lễ tân như thể hắn là một đám mây đen ám quẻ làm bẩn chỗ của nàng, rồi lại nhìn vào nhà bếp đang tỏa mùi hương thơm nức lòng người.

Mùi hương đó…

Hắn bỗng khựng lại. Đó là mùi của Tuyết Liên Yêu Quả trộn lẫn với gia vị gì đó cực kỳ nồng đậm, kích thích mọi tế bào vị giác của hắn. Đây chính là thứ mùi vị mà hắn đã tìm kiếm hàng nghìn năm để chữa trị tâm ma sau khi mất đi ái thê.

Nghiến răng một cái, vị Yêu hoàng oai phong lẫm liệt lặng lẽ đi về phía cuối hàng, đứng sau một tên tán tu cấp Trúc Cơ đang run lẩy bẩy.

"Tốt, tinh thần hợp tác của ngài rất tuyệt vời." Thẩm Trường An cười híp mắt, sau đó hét lớn vào trong bếp: "Lão Tà! Khách hàng đặc biệt đã vào vị trí. Cho món lẩu 'Nước mắt Hồ Ly' lên đi!"

Trong bếp, tiếng mài dao *soàn soạt* vang lên đầy hưng phấn. Lão Tà, đầu đội mũ đầu bếp trắng cao ngất, tạp dề hồng thêu hoa hồng tung bay, vung dao phay chặt đôi một con yêu ngư nghìn năm chỉ trong một nhịp.

"Chủ quán yên tâm! Lão tử hôm nay nhất định phải cho vị Yêu hoàng này nếm thử cái gì gọi là 'hối hận đến xanh ruột'!"

Bữa tối tại Khách sạn Trường Sinh bắt đầu.

Một cảnh tượng kỳ quái diễn ra: Các đại năng tu tiên giới, những kẻ bình thường nếu gặp nhau sẽ đánh tới trời đất mù mịt, thì giờ đây lại ngồi ngay ngắn quanh những chiếc bàn tròn, tay cầm đũa, miệng không ngừng khen lấy khen để.

Đông Phương Nguyệt ngồi ở một góc riêng, trước mặt hắn là một nồi lẩu đang sôi sùng sục, hơi cay bốc lên nghi ngút khiến hắn hắt hơi liên tục.

"Món này là gì?" Hắn thận trọng hỏi.

Vân Cơ, bây giờ trong vai trò nhân viên phục vụ, đặt xuống bàn một đĩa thịt mỏng dính, thái đều tăm tắp. Nàng không nhìn vào mắt hắn, chỉ lạnh lùng nói: "Thịt bắp đùi của Long Trư vạn năm, nhúng trong nước dùng nấu từ 99 loại độc dược đã qua tinh chế của Lão Tà đại sư. Nó giúp lọc bỏ tạp chất trong huyết mạch, nhưng tác dụng phụ là khiến người ăn nhớ lại những chuyện đau lòng nhất để thanh lọc tâm ma."

Đông Phương Nguyệt cầm đũa, gắp một miếng thịt đưa vào miệng.

*Bùm!*

Vị cay xè xộc thẳng lên não, rồi một vị ngọt thanh khiết lan tỏa, ngay sau đó là cảm giác nghẹn ngào khó tả dâng lên trong lòng ngực.

Trong làn sương khói của nồi lẩu, hắn bỗng thấy lại bóng hình vị hoàng hậu quá cố đang mỉm cười với mình. Hắn thấy lại ngày mình nhẫn tâm tước đi vương vị của Vân Cơ rồi đuổi nàng ra khỏi Yêu giới để bảo vệ nàng khỏi âm mưu của các đại trưởng lão.

Một giọt lệ, thực sự là một giọt lệ của Yêu hoàng, rơi xuống nồi lẩu.

"Ngon… ngon lắm." Hắn lẩm bẩm, tay lại gắp thêm một miếng nữa.

Ở quầy thu ngân, Thẩm Trường An gõ bàn tính: "Nào, tính thêm phí 'Trải nghiệm xúc cảm đỉnh cao' là 50 vạn linh thạch. Chậc chậc, đúng là cừu béo, ăn một bữa cơm cũng đóng góp bao nhiêu công đức cho hệ thống của mình."

Tiểu Hắc ngồi bên cạnh, gặm một khúc xương lấp lánh linh khí, khẽ sủa một tiếng đồng tình.

Bên ngoài khách sạn, sấm chớp của đại kiếp nạn vẫn đang lảng vảng, nhưng bên trong, dưới ánh đèn vàng ấm áp và mùi khói lẩu nồng nàn, vị bá chủ Yêu tộc rốt cuộc cũng hiểu ra một đạo lý:

Trong cái khách sạn quái quỷ này, tiền của bạn có thể không mua được sự tôn trọng, nhưng chắc chắn sẽ mua được một chỗ để… khóc mà không ai cười vào mặt.

Còn Thẩm Trường An? Anh đang bận tính xem ngày mai nên mở thêm dịch vụ "Gội đầu dưỡng sinh" để vắt kiệt nốt số linh thạch còn lại trong túi của Đông Phương Nguyệt hay không.

"Kinh doanh ấy mà, cái tâm phải đặt lên hàng đầu." Thẩm Trường An vuốt ve những viên ngọc trên bàn tính, nụ cười càng thêm rạng rỡ: "Mà tâm của khách hàng nằm ở đâu? Nằm ở cái ví tiền của họ chứ đâu!"

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8