Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 74: ** Quà tặng kèm: Bàn chải đánh răng tự động

Cập nhật lúc: 2026-05-16 17:00:52 | Lượt xem: 2

Nồi lẩu “Trầm Luân Thống Khổ” của Lão Tà vẫn còn nghi ngút khói, làn hơi cay nồng quấn quýt lấy chóp mũi, nhưng không gian trong sảnh chính của Trường Sinh khách sạn bỗng chốc lặng ngắt như tờ.

Yêu hoàng Đông Phương Nguyệt — vị bá chủ vừa mới hô phong hoán vũ, chỉ một cái liếc mắt cũng đủ khiến vạn dặm yêu cương run rẩy — lúc này đang cúi đầu, nhìn trân trân vào chén nước dùng đỏ quạch. Giọt lệ của bậc chí tôn rơi vào nồi nước lôi động, tan biến không dấu vết, nhưng dư chấn cảm xúc mà nó để lại thì vẫn còn cuộn trào trong lồng ngực hắn.

Thẩm Trường An khẽ gẩy một hạt bàn tính, tiếng *tạch* khô khốc vang lên, đánh tan bầu không khí u uất. Anh nhếch môi, nụ cười vẫn chuẩn mực như một người quản lý khách sạn năm sao, không chút mảy may rung động trước cảnh tượng “hoàng đế rơi lệ”.

“Khách nhân, vị của món ‘Hoài Niệm Cố Nhân’ thế nào? Lão Tà nhà tôi tuy tay chân hơi thô lỗ, nhưng gia vị thì tuyệt đối không lừa người. Ăn một miếng, thấu tận tâm can; húp một ngụm, thấy lại luân hồi.”

Đông Phương Nguyệt hít một hơi thật sâu, dùng tay áo thêu chỉ vàng lau đi vệt nước nơi khóe mắt. Hắn lấy lại vẻ uy nghiêm thường nhật, nhưng ánh mắt nhìn Thẩm Trường An đã thay đổi hoàn toàn. Từ sự đề phòng, chuyển sang kinh ngạc, và cuối cùng là một sự kính nể sâu sắc trộn lẫn với… sợ hãi.

“Trường Sinh khách sạn… quả nhiên là danh bất hư truyền.” Đông Phương Nguyệt khàn giọng nói, “Bản tọa tu luyện vạn năm, sớm đã trảm đứt tình trần, hóa thân vào thái hư. Vậy mà chỉ bằng một lát thịt, một ngụm canh, ngươi lại có thể khiến tâm cảnh của bản tọa rung động đến mức này. Thẩm chưởng quỹ, ngươi rốt cuộc là thần thánh phương nào?”

Thẩm Trường An không trả lời ngay. Anh chậm rãi rót một tách trà linh quế, đẩy về phía Yêu hoàng, động tác thong dong như nước chảy mây trôi: “Tôi chỉ là một người làm dịch vụ. Thần thánh hay ma quỷ, đối với tôi cũng chỉ là con số trên sổ thu chi mà thôi. Ngài hài lòng, ấy là phước đức của khách sạn; ngài không hài lòng, ấy là… lỗi tại ngài chưa nạp đủ tiền.”

Câu nói nửa đùa nửa thật khiến Đông Phương Nguyệt khựng lại, rồi bật cười ha hả. Tiếng cười chấn động cả xà nhà, khiến những dải lụa đỏ treo trên trần khẽ lay động.

“Được! Được lắm! Thú vị nhất chính là thái độ ‘nhận tiền không nhận người’ này của ngươi.” Yêu hoàng đặt đôi đũa xuống, đôi mắt lấp lánh tinh quang, “Hôm nay bản tọa thực sự đã được mở mang tầm mắt. Chỉ là, vị cay này thực sự quá nồng, dư vị của độc dược phối hợp với linh khí khiến răng lợi bản tọa có chút… tê rần. Ngươi nói món ăn này thanh lọc tâm ma, nhưng sau khi ăn xong, bản tọa cảm thấy hơi thở của mình dường như mang theo cả hỏa khí vạn năm, rất không thoải mái.”

Đứng ở một góc sảnh, Vân Cơ — nàng cáo chín đuôi đang cầm chiếc khăn tay trắng muốt để lau đi lau lại một cái bình hoa vốn đã sạch bóng — bỗng dưng hừ lạnh một tiếng. Nàng không nhịn được mà liếc xéo Đông Phương Nguyệt. Với chứng OCD (ám ảnh cưỡng chế) nặng nề, Vân Cơ ghét nhất là nhìn thấy khách hàng sau khi ăn xong mà không chú ý đến vệ sinh cá nhân. Nhìn thấy vết dầu mỡ dính trên râu của vị Yêu hoàng oai phong, nàng cảm thấy như có hàng ngàn con kiến đang bò trên sống lưng mình.

“Chưởng quỹ, nhìn kìa.” Vân Cơ nghiến răng, nhỏ giọng nói với Thẩm Trường An, “Khách quý của ngài đang làm ô nhiễm bầu không khí trong lành của chúng ta đấy. Hơi thở kia… nếu để hắn cứ thế đi ngủ trong phòng VIP hạng kim cương, tôi e là sáng mai tấm thảm lông phượng hoàng sẽ ám mùi tỏi và độc sâm mất!”

Thẩm Trường An nhướng mày. Anh chờ mãi mới đến lúc này. Đây chính là lúc để tung ra “chiêu cuối”.

“Khách nhân nói đúng lắm.” Thẩm Trường An gập cuốn sổ lại, đứng dậy bước đến gần bàn của Đông Phương Nguyệt. “Đồ ăn của Lão Tà có ưu điểm là bổ dưỡng cực hạn, nhưng nhược điểm chính là ám mùi rất lâu. Người tu tiên chúng ta thường dùng thuật ‘Tẩy Trần’ để thanh tẩy cơ thể, nhưng ngài phải biết rằng, phép thuật chỉ làm sạch bề mặt, chứ không thể làm sạch được những kẽ răng sâu thẳm nơi linh khí lắng đọng. Để lâu ngày, nó sẽ tạo thành ‘Linh Cặn’, ảnh hưởng đến việc truyền tải linh ngôn khi niệm chú.”

Đông Phương Nguyệt sửng sốt: “Linh Cặn? Bản tọa sống vạn năm, chưa từng nghe đến khái niệm này.”

“Ấy là do ngài chưa gặp tôi sớm hơn.” Thẩm Trường An vỗ tay một cái.

Ngay lập tức, Tiểu Hắc — con chó đen nhỏ đeo chuông vàng — từ dưới gầm quầy lạch bạch chạy ra. Trên lưng nó cõng một chiếc hộp bằng gỗ đàn hương được chạm khắc cực kỳ tinh xảo, bên trên phủ một lớp vải lụa xanh.

Thẩm Trường An trịnh trọng mở chiếc hộp ra. Bên trong không phải là một viên linh đan rực rỡ hào quang, cũng chẳng phải là một miếng tiên ngọc tỏa ra đạo韵 (đạo vận). Đó là một món đồ có hình dáng kỳ quái: Một cái cán cầm bằng bạch ngọc dài khoảng nửa gang tay, phía đầu trên có những sợi lông trắng muốt, mịn màng như lông vũ của thiên nga thần, lại có phần cứng cáp như râu của rồng đất.

“Đây là cái gì? Pháp bảo?” Đông Phương Nguyệt nhíu mày nhìn món đồ lạ mắt.

“Không, đây là món quà đặc biệt mà Trường Sinh khách sạn dành tặng cho những khách hàng VIP có hóa đơn trên 100 vạn linh thạch.” Thẩm Trường An cầm vật đó lên, giới thiệu bằng giọng điệu của một nhân viên bán hàng đa cấp chuyên nghiệp: “Nó được gọi là: **Cửu Thiên Huyền Chấn – Bàn chải đánh răng tự động phiên bản giới hạn**.”

Đông Phương Nguyệt: “???”

Vân Cơ cũng tò mò dừng việc lau bình hoa lại, ghé mắt nhìn. Nàng cũng là lần đầu thấy chủ nhân mang món này ra.

Thẩm Trường An nhấn nhẹ vào một cái nút khảm đá hồng ngọc trên cán bạch ngọc.

*Bzzz… Bzzz… Bzzz…*

Vật thể kia bỗng nhiên rung động với một tần số cực cao, phát ra âm thanh vo ve nhỏ nhẹ nhưng chứa đựng một loại quy luật vô hình. Đông Phương Nguyệt giật mình, theo bản năng muốn lùi lại, nhưng khi cảm nhận kỹ hơn, hắn phát hiện tần số rung kia lại trùng khớp hoàn toàn với nhịp đập của linh mạch trong cơ thể mình.

“Bàn chải… đánh răng?” Yêu hoàng lắp bắp, “Ngươi bảo bản tọa dùng cái vật nhỏ xíu này để mài răng sao?”

“Đừng gọi là mài, hãy gọi là ‘Massage Tâm Linh’.” Thẩm Trường An giải thích đầy mê hoặc. “Lông bàn chải được làm từ tơ hồng của Nguyệt Lão trộn với lông đuôi của Cửu Vĩ Thiên Hồ cấp tổ tông (Vân Cơ đứng bên cạnh rùng mình một cái, thầm nghĩ chủ nhân lừa đảo thật kinh khủng, lông đó là lông thỏ tuyết thì có). Cán bàn chải tích hợp trận pháp ‘Vạn Tần Chấn Động’, có thể đi sâu vào từng kẽ chân răng, đánh bật mọi mảng bám linh khí cứng đầu nhất, trả lại cho ngài hơi thở thanh khiết của ban mai, nụ cười rạng rỡ của chính nhân quân tử.”

Nói xong, Thẩm Trường An đưa món đồ cho Vân Cơ: “Vân Cơ, hướng dẫn khách quý sử dụng.”

Vân Cơ dù trong lòng đầy hoài nghi, nhưng với bản tính sạch sẽ và chuyên nghiệp, nàng nhanh chóng nhận lấy “pháp bảo”. Nàng lấy thêm một lọ sứ nhỏ, nặn ra một chút chất nhầy màu xanh lục, có mùi bạc hà thanh mát lạnh lẽo.

“Đây là ‘Kem đánh răng Thiên Hà Tiên Lộ’, cũng là quà tặng kèm.” Thẩm Trường An bồi thêm một nhát dao vào ví tiền của Yêu hoàng.

Dưới sự hướng dẫn “tận tình” (thực chất là bị cưỡng ép vì sợ bẩn) của Vân Cơ, Đông Phương Nguyệt — vị Yêu hoàng lừng lẫy thiên hạ — vụng về cầm cái bàn chải, đưa vào trong miệng.

*Bzzz… bzzz…*

Lần đầu tiên trong đời, Đông Phương Nguyệt cảm nhận được một luồng sức mạnh lạ lùng không phải để phá hủy, mà để… chà xát. Sự rung động từ chiếc bàn chải truyền thẳng lên xương hàm, qua các dây thần kinh, rồi dội lên đại não. Một cảm giác tê tái trộn lẫn với sự sảng khoái chưa từng có tràn ngập khoang miệng. Chất kem bạc hà chạm vào lưỡi, khiến toàn bộ hỏa khí từ món lẩu của Lão Tà bị dập tắt ngay lập tức, thay vào đó là một luồng không khí lạnh buốt như vừa nuốt cả một tảng băng từ Bắc Cực của Tiên giới.

Hắn nhắm nghiền mắt, hai vai run rẩy.

Trong tâm thức của hắn, tần số rung động 30.000 lần mỗi giây của chiếc bàn chải bỗng nhiên hóa thành những luồng kiếm khí li ti, quét sạch những “tạp chất” đang bám víu lấy đạo cơ. Hắn thấy những mảng bám sẫm màu (thực chất là vụn thức ăn và linh khí tích tụ lâu năm) bị cuốn trôi theo dòng nước trắng xóa.

Năm phút sau.

Đông Phương Nguyệt nhổ ra một ngụm bọt trắng lấp lánh linh quang. Hắn dùng nước suối linh tuyền súc miệng sạch sẽ, rồi há miệng thở ra một hơi dài.

*Phù!*

Một làn sương trắng thanh khiết, thơm mùi bạc hà và cỏ sương mai lan tỏa khắp gian phòng. Hơi thở ấy trong lành đến mức Tiểu Hắc đang ngủ gà ngủ gật cũng phải vểnh tai lên hít lấy hít để.

“Trời đất ơi…” Đông Phương Nguyệt kinh hãi thốt lên. Hắn lấy tay xoa xoa hàm răng của mình, cảm thấy chúng trơn nhẵn như mài bằng bảo ngọc, thậm chí còn tỏa ra một tầng hào quang nhàn nhạt. “Bản tọa cảm thấy… dường như mình vừa trải qua một lần tẩy tủy phạt cốt cho bộ nha cốt vậy! Tại sao mỗi một chiếc răng đều như đang hô hấp cùng thiên địa thế này?”

Thẩm Trường An tủm tỉm cười, gõ bàn tính: “Cảm giác đó người ta gọi là ‘Sạch sẽ’. Chúc mừng ngài, Yêu hoàng đại nhân, ngài vừa thực hiện bước đầu tiên trên con đường trở thành một ‘Vị khách văn minh’ của Trường Sinh khách sạn.”

Đông Phương Nguyệt phấn khích vô cùng, hắn giơ chiếc bàn chải lên như đang cầm một thanh thần kiếm: “Món quà này… thực sự quá giá trị! Thẩm chưởng quỹ, ngươi thật hào phóng. Bản tọa thực sự không biết nói gì hơn.”

“Ồ, khách nhân khách sáo rồi.” Thẩm Trường An híp mắt lại thành một đường chỉ, vẻ mặt chân thành đến mức không thể chân thành hơn. “Quà tặng là miễn phí. Nhưng có một điều nhỏ tôi quên chưa nói.”

“Điều gì?”

“Bàn chải này dùng năng lượng từ ‘Linh thạch tinh khiết cực phẩm’. Mỗi lần sử dụng tốn khoảng… 1 vạn linh thạch tiền sạc pin. Và lọ ‘Tiên Lộ’ kia chỉ đủ dùng trong ba ngày, mỗi lần mua lọ mới thì giá là… 5 vạn linh thạch.”

Đông Phương Nguyệt đang cười tươi bỗng cứng đờ người.

“Và vì đây là quà tặng kèm đi cùng với dịch vụ phòng VIP,” Thẩm Trường An lật trang sổ tiếp theo, “nên nếu ngài mang nó ra khỏi khách sạn, hệ thống sẽ tự động kích hoạt chế độ ‘Cho thuê dài hạn’, phí mỗi ngày là 2 vạn linh thạch tiền bản quyền trí tuệ.”

Vân Cơ đứng bên cạnh nhìn vị Yêu hoàng vừa rồi còn oai phong lẫm liệt, nay mặt mũi méo mó như vừa mới nuốt phải một con ruồi (đã được đánh răng sạch sẽ), nàng thầm thở dài: *Chủ nhân lại bắt đầu rồi. Một cái bàn chải điện nhựa sản xuất hàng loạt giá 10 tệ ở thế giới của anh ta, sang đây qua vài lời bốc phét lại biến thành một cái hố sâu hút tiền của Yêu tộc.*

Đông Phương Nguyệt nhìn chiếc bàn chải cầm tay, lại nhìn hơi thở thơm mát của mình, cuối cùng hắn tặc lưỡi một cái: “Được! Không phải chỉ là linh thạch sao? Bản tọa cái gì cũng thiếu, chỉ có linh thạch là có thể chất thành núi! Gói cho bản tọa thêm mười lọ kem đánh răng kia nữa! Một cái chưa đủ, bản tọa muốn mua cho cả dàn hậu cung của mình mỗi người một cái!”

Mắt Thẩm Trường An sáng rực lên như đèn pha: “Khách nhân quả nhiên là bậc quân vương hào sảng! Vì ngài mua số lượng lớn, tôi quyết định tặng thêm cho ngài một dịch vụ đặc biệt: ‘Chỉ nha khoa làm từ gân rồng đất’. Đảm bảo kẽ răng ngài sẽ không còn một hạt bụi hồng trần!”

Trong khi Thẩm Trường An đang bận rộn “vặt lông” Yêu hoàng bằng những combo chăm sóc răng miệng cao cấp, thì từ phía cầu thang gỗ tối màu của khách sạn, một bóng người chậm rãi đi xuống.

Đó là một nam tử mặc trường bào trắng đơn giản, nhưng mỗi bước đi đều khiến không gian xung quanh khẽ rung động. Hắn đeo một thanh kiếm gỗ trên lưng, khuôn mặt trầm mặc như núi băng vạn năm.

“Kiếm Tiên Say Khướt — Lý Thanh Vân?” Đông Phương Nguyệt nhận ra người vừa đi xuống, lập tức thu hồi vẻ mặt ham hố, trở lại tư thế của một bậc đại năng.

Lý Thanh Vân không nhìn Yêu hoàng, ánh mắt hắn chỉ dừng lại trên tay Thẩm Trường An — nơi anh đang cầm một khay đựng những vật phẩm “vệ sinh” lạ kỳ.

“Thẩm chưởng quỹ.” Lý Thanh Vân giọng lạnh nhạt nhưng không thiếu phần khẩn thiết, “Ta đã dùng xong mười hũ ‘Rượu Giải Sầu’ tối qua. Hiện tại tâm trạng có chút… hỗn loạn. Có dịch vụ nào giúp ta ổn định tâm thần để chuẩn bị đột phá Kiếm Ý tầng thứ chín không?”

Thẩm Trường An nhìn lướt qua “ví tiền” của Lý Thanh Vân — một con người nghèo đến mức thanh kiếm cũng chỉ dám làm bằng gỗ (dù là gỗ Vạn Niên Thần Tâm).

“Lý đại kiếm tiên, dịch vụ thì có, nhưng ngài vẫn còn nợ tôi phí giặt là của tháng trước chưa trả bằng kiếm ý đâu đấy.” Thẩm Trường An xoay bàn tính nhanh thoăn thoắt, “Tuy nhiên, hôm nay tâm trạng tôi tốt vì vừa có đại gia mở hàng. Ngài có muốn thử dịch vụ ‘Xông hơi dưỡng hồn’ bằng sương mù Linh sâm không? Đặc biệt khuyến mãi: tặng thêm một suất… cạo râu bằng ‘Đao khí của Lão Tà’.”

Lý Thanh Vân chạm tay vào bộ râu quai nón lởm chởm của mình, rồi nhìn sang Đông Phương Nguyệt đang say sưa mân mê cái bàn chải đánh răng rung tít mù. Hắn cau mày: “Đông Phương lão yêu, ngươi đang cầm vật gì mà lại có vẻ mặt thỏa mãn một cách… đồi bại như thế?”

Đông Phương Nguyệt cười khẩy, há miệng thở ra một luồng khí bạc hà: “Ngươi thì biết cái gì? Đây là đẳng cấp! Đây là tu hành trên từng hơi thở! Ngươi một tên kiếm khách suốt ngày nặc mùi rượu, sao hiểu được sự tinh túy của ‘Thiên Hà Tiên Lộ’. Thẩm chưởng quỹ, cứ tính cho tên nghèo này một suất xông hơi đi, tiền nợ tháng trước của hắn, bản tọa… bao hết!”

Thẩm Trường An đập mạnh bàn tay lên mặt bàn tính: “Chốt đơn! Ngài Đông Phương quả nhiên là Thượng Đế của các vị Thượng Đế!”

Không khí trong Trường Sinh khách sạn bỗng chốc trở nên náo nhiệt lạ thường. Lão Tà từ trong bếp ló đầu ra, tay cầm chiếc dao phay gỉ sét, nhưng trên đầu lại đội cái mũ đầu bếp trắng muốt (quà từ Thẩm Trường An), lớn tiếng quát: “Bữa sáng buffet linh thú sắp bắt đầu! Ai muốn ăn thì đặt cọc trước, ai chê dai thì tự mình đi mà bắt Phượng Hoàng về đây tôi hầm!”

Tiểu Hắc sủa vang một tiếng, chạy vòng quanh chân khách. Vân Cơ bận rộn dùng mị thuật để thu hút một vài tiểu tiên nhân vừa mới vào cửa, mời chào họ mua những combo bữa sáng rẻ tiền nhưng thực chất là vốn 1 lời 100.

Đông Phương Nguyệt, cầm cái bàn chải bạch ngọc trong tay, bỗng cảm thấy chuyến hành trình đến nơi hẻo lánh này là quyết định đúng đắn nhất trong mười vạn năm qua. Ở nơi này, hắn không còn phải đóng vai một kẻ cô độc trên ngai vàng, hắn chỉ là một vị khách… thơm tho và giàu có.

Còn Thẩm Trường An, anh đứng sau quầy thu ngân, nhìn con số công đức và linh thạch nhảy múa trên màn hình hệ thống mà lòng thầm tính toán:

*Đợi đến khi họ dùng quen bàn chải đánh răng rồi, mình sẽ tung ra máy massage cổ vai gáy sử dụng sấm sét của thiên kiếp. Sau đó là bồn tắm massage thủy lực… thế giới tu tiên này, sớm muộn gì cũng phải nằm dưới chân mình mà tận hưởng cuộc sống thôi!*

Dưới bóng đêm của vực thẳm không gian, ngôi khách sạn nhỏ bé tỏa ra ánh sáng ấm áp, rạng rỡ. Những vị khách vốn là kẻ thù không đội trời chung, lúc này lại cùng ngồi xuống bên bàn trà, so xem hơi thở của ai thanh mát hơn, bàn chải của ai nhiều tính năng hơn.

Đó là một sự hài hòa đến mức nực cười, nhưng lại khiến người ta cảm thấy ấm lòng.

Nhưng, ngay lúc mọi người đang vui vẻ nhất, từ sâu trong bóng tối bên ngoài cửa khách sạn, một luồng hắc khí tử vong bỗng dưng bùng lên. Một bóng người gầy guộc, toàn thân bao phủ bởi những lớp băng đen vĩnh cửu, chậm rãi bước đến gần thềm cửa.

Hơi lạnh từ hắn tỏa ra khiến cỏ cây quanh khách sạn lập tức héo úa, sương muối phủ trắng cả những viên gạch.

Đông Phương Nguyệt và Lý Thanh Vân đồng thời biến sắc, bàn tay đặt lên vũ khí.

“Sát khí thật nặng… Là ai?”

Thẩm Trường An vẫn bình thản, tay phải vẫn gẩy hạt bàn tính, không thèm ngẩng đầu lên: “Lão Tà, Vân Cơ, Tiểu Hắc, chuẩn bị đón khách. Có vẻ là một người… đang bị táo bón linh khí, sắc mặt không tốt chút nào. Loại khách này thường rất giàu, vì họ sẽ trả bất cứ giá nào để thoát khỏi cái lạnh từ trong linh hồn.”

Nụ cười của anh vẫn tươi tắn như cũ, nhưng ánh mắt đã ánh lên vẻ sắc lạnh của một kẻ làm chủ hoàn toàn lĩnh vực này.

“Vào đây, dù là Ma tôn từ chín tầng địa ngục, trước tiên cũng phải… check-in cái đã.”

Bên ngoài, vị khách thần bí dừng lại trước tấm biển hiệu “Trường Sinh khách sạn: Tiên nhân dừng bước”. Hắn nhìn hàng chữ đỏ rực như máu, rồi nhìn luồng khí bạc hà thơm mát từ bên trong phả ra, khuôn mặt vốn không cảm xúc bỗng giật giật.

“Nơi này… tại sao lại có mùi giống như… phòng khám nha khoa của Ma giới vậy?”

Hồi 74 kết thúc trong không khí pha trộn giữa sự hài hước kinh doanh và sự huyền bí kịch tính. Bàn chải đánh răng tự động — một món quà tưởng chừng nhảm nhí, đã chính thức mở ra một trang mới cho kỷ nguyên “Dịch vụ hóa” thế giới tu tiên của Thẩm Trường An.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8