Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 75: ** Mở rộng thêm khu vui chơi giải trí

Cập nhật lúc: 2026-05-16 17:01:28 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 75: THÁNH ĐỊA CỦA NHỮNG KẺ ĐỎ ĐEN – MÁY XÈNG LINH THẠCH**

Không khí bên ngoài Trường Sinh khách sạn lúc này tựa như bị đóng băng, không phải vì thời tiết, mà vì áp lực phát ra từ vị khách thần bí đang đứng trước thềm cửa. Hắc khí bao quanh hắn nồng nặc đến mức khiến những tu sĩ yếu ớt như Đông Phương Nguyệt cảm thấy phổi mình như bị lấp đầy bởi những mảnh vụn băng sắc lẹm.

“Cửu U… U Minh Lão Tổ?” – Đông Phương Nguyệt lắp bắp, thanh kiếm trong tay nàng không tự chủ được mà run lên cầm cập.

U Minh Lão Tổ, một trong những đại ma đầu ẩn thế từ ngàn năm trước, tương truyền tu luyện “Đại Băng Phách Công”, mỗi bước đi đều biến vạn vật thành tro lạnh. Thế nhưng, kẻ đáng lẽ ra phải khiến cả thế giới run rẩy này, lúc này lại đang nhìn chăm chằm vào bảng hiệu khách sạn với vẻ mặt vô cùng phức tạp.

Hắn hít một hơi, định dùng ma âm nhiễu loạn tâm trí kẻ bên trong, nhưng lời chưa kịp thốt ra thì cánh cửa gỗ lim chạm khắc tinh xảo đã “két” một tiếng mở rộng.

Thẩm Trường An thong thả bước ra, trên vai khoác một chiếc khăn trắng tinh, tay vẫn cầm chiếc bàn tính bằng ngọc đế quang gõ lạch cạch. Anh liếc nhìn vị khách từ đầu đến chân, nụ cười trên môi chuẩn xác đến từng milimet như đã qua đào tạo chuyên nghiệp.

“Chào mừng quý khách đến với Trường Sinh. Nhìn sắc diện này, hẳn là tiền bối đang bị ‘tắc nghẽn kinh mạch tâm hồn’ do ngồi thiền quá lâu trong hang lạnh đúng không? Chà, vị này, nhìn ngài rất có phong thái của một khách hàng VIP, nhưng tiếc là hơi thở có mùi… hàn khí quá nặng. Vân Cơ!”

Vân Cơ từ sau quầy lễ tân đi ra, tà váy cửu vĩ lay động, đôi mắt hồ ly nháy nhẹ một cái khiến không gian bớt đi vài phần u ám. Cô cầm một lọ nước xịt khoáng – thực chất là Linh Tuyền trộn tinh chất hoa hồng vạn năm – xịt một vòng quanh U Minh Lão Tổ.

“Quý khách xin lỗi, khách sạn chúng tôi quy định không được mang theo sát khí nồng độ vượt quá 0.05% vào sảnh. Mời ngài rửa sạch bụi trần.”

U Minh Lão Tổ đờ người. Hắn là ai? Hắn là kẻ chỉ cần một ánh mắt có thể đồ sát cả một thành trì. Vậy mà lúc này, hắn lại bị một con hồ ly nhỏ bé xịt nước thơm lên người như xịt nước hoa cho súc vật? Hắn định phát tác ma uy, nhưng ngay khi ý định đó vừa nảy ra, một tiếng gầm gừ trầm thấp vang lên từ dưới chân Thẩm Trường An.

Tiểu Hắc – con chó đen nhỏ đeo chuông vàng – đang ngước nhìn hắn. Đôi mắt đen láy của nó bỗng chốc rực lên hai đốm lửa tím, không gian xung quanh U Minh Lão Tổ lập tức co rút lại, khiến tu vi thông thiên của hắn như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt.

U Minh Lão Tổ đổ mồ hôi lạnh. Hắn cảm nhận được, nếu mình nhúc nhích một ngón tay, con chó này sẽ nuốt chửng linh hồn hắn ngay lập tức.

“Vào đi, tiền bối. Ở đây chúng tôi không thu phí tính mạng, chúng tôi chỉ thu linh thạch.” – Thẩm Trường An nghiêng người làm tư thế mời.

U Minh Lão Tổ nuốt nước bọt, thu liễm toàn bộ hàn băng, lủi thủi bước vào. Hình ảnh một đại ma đầu hùng hổ đứng trước cửa và một lão già khúm núm đi sau Thẩm Trường An tạo thành một sự tương phản nực cười khiến Lý Thanh Vân đứng bên cạnh phải dụi mắt ba lần.

Vừa bước qua ngưỡng cửa, Thẩm Trường An không đưa hắn lên phòng ngay mà dẫn hắn rẽ vào một hành lang vừa được mở rộng, lấp lánh ánh đèn huyền ảo không thuộc về thời đại này.

“Hôm nay là ngày trọng đại, khu giải trí của chúng tôi vừa chính thức khai trương. Tiền bối là khách hàng đầu tiên, tôi sẽ tặng ngài một lượt thử nghiệm ‘Cơ duyên may rủi’.”

U Minh Lão Tổ ngơ ngác: “Cơ duyên… may rủi? Chẳng lẽ là Thiên Cơ Các bí truyền trong truyền thuyết?”

“Không, cấp cao hơn nhiều.” – Thẩm Trường An dừng lại trước một căn phòng rộng lớn.

Trên cửa treo một tấm biển đèn led rực rỡ chạy chữ: **“CASINO TRƯỜNG SINH – NƠI TIÊN NHÂN HÓA PHÀM, NƠI KẺ NGHÈO ĐỔI VẬN”**.

Bên trong phòng, không phải là những sạp bán bảo vật hay nơi ngồi thiền. Hàng chục chiếc máy khổng lồ, hình dáng vuông vức, vỏ làm từ kim loại đen sáng bóng khảm nạm linh thạch ngũ sắc, đang tỏa ra những luồng ánh sáng xanh đỏ tím vàng nhấp nháy. Mỗi chiếc máy đều có một cần gạt lớn bên hông và một màn hình tinh thể hiện ra ba ô vuông đang quay tròn.

“Đây là cái gì?” – U Minh Lão Tổ lắp bắp.

“Đây gọi là Máy Xèng Linh Thạch.” – Thẩm Trường An giới thiệu với giọng điệu của một tay đa cấp hạng nhất. – “Tiền bối nghĩ xem, tu tiên là vì cái gì? Chẳng phải là vì tranh đoạt một chút cơ duyên, một chút vận khí giữa trời đất sao? Thay vì lao vào rừng sâu núi thẳm bị yêu thú cắn chết, tại đây, chỉ cần một trăm linh thạch thượng phẩm, ngài có cơ hội quay ra… Đại Công Pháp cấp Thánh, Linh Dược vạn năm, hoặc đơn giản nhất là một chai Coca-Cola Linh Khí bọt sủi.”

Đông Phương Nguyệt và Lý Thanh Vân cũng tò mò đi theo vào. Nhìn thấy những chiếc máy lạ lẫm, ai nấy đều lộ vẻ nghi hoặc.

Thẩm Trường An ra hiệu cho Tiểu Hắc mang tới một túi nhỏ linh thạch. Anh thong thả bỏ một viên vào khe nạp tiền.

“Nhìn kỹ này.”

Anh gạt cần một cái mạnh mẽ. “Cạch! Cạch! Cạch!”

Ba ô trên màn hình bắt đầu quay tít thò lò. Âm nhạc sôi động từ hệ thống âm thanh vòm nổi lên, tiếng chuông vang leng keng. U Minh Lão Tổ dán mắt vào màn hình, trái tim vốn đã nguội lạnh từ ngàn năm nay bỗng dưng đập thình thịch.

Dừng lại!
Ô thứ nhất: Hình một chiếc đùi gà của Lão Tà.
Ô thứ hai: Hình một chiếc đùi gà.
Ô thứ ba: Hình một… miếng xương của Tiểu Hắc.

“Tiếc quá, trượt rồi!” – Thẩm Trường An tặc lưỡi – “Nếu là ba cái đùi gà, tiền bối sẽ được nhận một bữa buffet miễn phí trị giá mười vạn linh thạch. Nhưng đây chính là cái hay, chỉ chút xíu nữa thôi là trúng lớn. Tiền bối, muốn thử không?”

U Minh Lão Tổ vốn dĩ đang bị kẹt ở đỉnh phong của tu vi, tâm cảnh cứng nhắc. Lúc này thấy trò chơi vừa đơn giản vừa kích thích này, một niềm khao khát nguyên thủy nhất của sinh vật – tính ham mê đỏ đen – bắt đầu bùng cháy.

Hắn run run tay lấy ra một túi linh thạch thượng phẩm, bỏ vào máy.

“Cạch!” – Quay.
Trượt.
“Cạch!” – Quay lại.
Trượt.

“Mẹ kiếp, lão phu không tin!” – U Minh Lão Tổ gầm lên, sát khí vốn định dùng để giết người giờ đây chỉ để… gạt cần cho mạnh.

Đông Phương Nguyệt thấy vậy cũng ngứa tay: “Chủ quán, cho ta thử với!”

Cứ thế, căn phòng giải trí mới mở của khách sạn Trường Sinh bắt đầu trở nên náo nhiệt. Tin tức nhanh chóng lan ra ngoài.

Kim Bất Hoán – thiếu gia thương hội, vị khách hàng “ATM” trung thành nhất của Thẩm Trường An – vừa bước vào cửa, nghe thấy tiếng nhạc sôi động đã vội vàng lao tới.

“Tránh ra! Tránh ra hết cho bổn thiếu gia! Chút linh thạch lẻ của các ngươi bõ bèn gì? Chủ quán, nạp cho ta mười vạn linh thạch vào máy số 8 này! Ta không quay ra được cái ‘Cửu Chuyển Kim Đan’ kia thì không về nhà!”

Thẩm Trường An dựa lưng vào quầy bar bên cạnh, tay cầm ly rượu trái cây nhấp một ngụm, ánh mắt nhìn những vị đại năng đang điên cuồng gạt cần gạt mà không khỏi thầm cảm thán trong lòng: *Quả nhiên, dù là thần tiên hay ma quỷ, bản chất con người là không thay đổi. Thế giới tu tiên này quá thiếu hình thức giải trí rồi.*

Ở góc bếp, Lão Tà cầm con dao phay ngó đầu ra, nhìn cảnh tượng hỗn loạn ngoài kia mà rùng mình: “Chủ quán đúng là ác ma hơn cả ma đầu. Lão phu chỉ giết người lấy xác, anh ta là giết người không cần dao, còn bắt người ta mỉm cười dâng tiền nữa.”

Vân Cơ đứng bên cạnh dũa móng tay, điệu đà nói: “Ông thì biết cái gì? Đây gọi là kích cầu tiêu dùng. Nhìn xem, U Minh Lão Tổ kia sắp quay ra được ‘Gói gội đầu dưỡng sinh’ rồi kìa, nhìn lão ấy hồi hộp đến mức sắp tẩu hỏa nhập ma rồi.”

Bỗng nhiên, từ chiếc máy của U Minh Lão Tổ vang lên một tiếng còi hú inh ỏi. Ánh sáng vàng rực bốc lên ngùn ngụt, bao trùm lấy cả căn phòng.

“JACKPOT! TRÚNG THƯỞNG LỚN!” – Tiếng thông báo của hệ thống vang lên rộn rã.

U Minh Lão Tổ đứng ngây người. Trên màn hình là ba hình ảnh “Cửu Vĩ Hồ Ly” giống hệt nhau. Chiếc máy rung lên bần bật, rồi từ khe nhận thưởng, một cuộn giấy vàng óng ánh từ từ nhô ra.

U Minh Lão Tổ run rẩy cầm lấy, mở ra xem. Trên đó ghi bốn chữ lớn bằng vàng: **“PHIẾU GIẢM GIÁ 99% CHO DỊCH VỤ XÔNG HƠI TẨY TÂM”**.

“Ha ha ha! Lão phu trúng rồi! Thiên Đạo quả nhiên còn thương ta! Ha ha ha!” – Đại ma đầu lừng lẫy thiên hạ nhảy cẫng lên như một đứa trẻ, giơ cao tờ phiếu giảm giá trước mặt Kim Bất Hoán đang đỏ mắt ghen tị.

Thẩm Trường An mỉm cười gật đầu: “Chúc mừng tiền bối. Đây là vận khí đại cát. Sau khi xông hơi xong, đảm bảo kinh mạch của ngài sẽ thông thoáng như đại lộ, đột phá cổ chai chỉ là chuyện nhỏ.”

Thật ra, Thẩm Trường An không nói dối. Hệ thống của khách sạn vốn dĩ có thể chuyển hóa linh thạch khách hàng nạp vào thành những phần quà mang tính “vật chất hóa” quy luật trời đất. Tuy xác suất để quay trúng những thứ thực sự có giá trị như bí kíp hay đan dược là cực thấp (chỉ khoảng 0.0001%), nhưng một khi trúng, nó thực sự hiệu quả.

Quan trọng nhất là cảm giác “chiến thắng” mà nó mang lại. Trong cái thế giới tu tiên đầy rẫy chém giết này, một chút niềm vui may mắn này đôi khi còn đáng giá hơn cả một đời tu luyện khổ hạnh.

Khi bóng đêm hoàn toàn bao phủ bên ngoài, khách sạn Trường Sinh trở thành một ngọn hải đăng sáng rực giữa hư không. Những tiếng nhạc xập xình, tiếng cười đùa và cả tiếng chửi thề tiếc nuối khi “trượt Jackpot” tạo nên một bầu không khí sống động chưa từng có.

Thẩm Trường An bước lên tầng thượng, nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi mà những luồng ánh sáng thám thính của các tông môn lớn đang không ngừng nhòm ngó.

“Mặc Vô Đạo, chắc ông đang tức đến hộc máu rồi nhỉ? Tiền của môn đồ ông, sức mạnh của đồng minh ông, tất cả đang dần đổ vào cái túi của tôi thôi.”

Anh mở sổ thu chi ra. Con số điểm công đức nhảy vọt liên tục theo từng nhịp gạt cần của đám người phía dưới.

[Thông báo hệ thống: Khu giải trí đạt doanh thu mốc 1 triệu linh thạch. Mở khóa hạng mục tiếp theo: Rạp chiếu phim 4D Ký Ức Tiền Kiếp.]

Thẩm Trường An xoa cằm: “Phim ảnh à? Có vẻ cũng thú vị đấy. Để xem… hôm nào mời vài vị Thánh nữ đến đóng phim thì chắc doanh thu còn nổ hũ hơn nữa.”

Đúng lúc này, Tiểu Hắc bỗng dừng việc gặm xương linh thạch, đôi tai nó dựng đứng lên. Một luồng không gian ba động nhẹ nhàng xuất hiện ngay phía sau Thẩm Trường An.

Một bóng dáng yêu kiều, mặc y phục trắng muốt như tuyết, thanh lạnh như sương, từ trong không gian bước ra. Nàng mang theo một thanh kiếm cổ xưa, đôi mắt không một chút gợn sóng nhìn vào khung cảnh náo nhiệt phía dưới.

“Nơi đây là khách sạn Trường Sinh?” – Giọng nói của nàng thanh tao như tiếng chuông gió, nhưng ẩn chứa một sự sắc lạnh khiến không khí xung quanh lập tức dịu xuống.

Thẩm Trường An quay lại, nhìn thấy người mới tới, đôi mắt anh hơi sáng lên. Đây chính là Tuyết Nhi – vị Thánh nữ của Băng Tuyết cung, người nổi tiếng tu luyện “Vô Tình Đạo”.

“Đúng vậy. Tiên tử đến để ở trọ, hay cũng muốn thử vận khí một chút? Chúng tôi vừa có dịch vụ mới, rất phù hợp với những người… thiếu thốn cảm xúc như ngài.”

Tuyết Nhi nhìn chằm chằm vào chiếc Máy Xèng đang phát sáng, lại nhìn U Minh Lão Tổ – kẻ đang cười hớn hở cầm tờ phiếu giảm giá, rồi nhìn Thẩm Trường An.

“Vô vị.” – Nàng buông một câu lạnh nhạt.

Thẩm Trường An không giận, anh chỉ búng tay một cái. Từ dưới khu giải trí, một mùi hương thơm nồng, ngậy mùi sữa và quế, phảng phất bay lên. Đó là món bánh pudding linh tuyền mới nhất của Lão Tà, được dùng làm quà tặng cho những người quay hũ trên 10 lần.

Tuyết Nhi hít nhẹ một hơi, đồng tử hơi co rụt lại. Dù nàng tu Vô Tình Đạo, nhưng dạ dày của nàng hình như không được đồng tình với đạo pháp cho lắm.

“Cái đó… là cái gì?” – Nàng khẽ hỏi, cố gắng giữ vẻ lạnh lùng trên khuôn mặt.

Thẩm Trường An cười tủm tỉm, bước đến gần nàng, hạ thấp giọng như đang kể một bí mật: “Đó là món ‘Kem Băng Tuyết Tình Đầu’. Chỉ những vị khách VIP quay trúng ô đặc biệt mới được thưởng thức. Nghe nói vị của nó có thể khiến người vô tình cũng phải rơi nước mắt vì cảm động.”

Tuyết Nhi im lặng hồi lâu, rồi đột ngột giơ tay ra, trong lòng bàn tay là một viên linh thạch mang hơi thở thái cổ.

“Cho ta một lượt… thử xem sao. Không phải ta muốn ăn cái đó, ta chỉ muốn xem cái máy kia rốt cuộc có ma lực gì thôi.”

Thẩm Trường An gật đầu, mắt long lanh: “Tất nhiên rồi, mời Tiên tử đi lối này. Vân Cơ, dẫn khách vào máy số 1 – chiếc máy có tỉ lệ ra ‘đồ ngọt’ cao nhất!”

Khách sạn Trường Sinh đêm đó, chính thức trở thành “thánh địa” của những kẻ đỏ đen. Và trong số những con bạc mới gia nhập, có một vị Thánh nữ Vô Tình Đạo đang âm thầm cầu nguyện rằng mình sẽ quay trúng cái đĩa bánh Pudding kia.

Ở phía xa, trong mật thất của Thái Thượng Tông, Mặc Vô Đạo đang nhìn qua gương huyền quang, thấy các đệ tử tâm phúc của mình đang xếp hàng chờ quay máy xèng, lão giận đến mức bóp nát chiếc ghế ngọc.

“Thẩm Trường An! Ngươi định dùng cái máy bằng sắt kia để làm mục ruỗng cả giới tu chân này sao? Không thể tha thứ! Nhị thiếu gia, phái người mang thêm linh thạch tới đó, ta không tin cái máy đó không có lỗ hổng! Hãy đem toàn bộ vốn liếng của Kim gia ra, đánh sập cái sòng bạc đó cho ta!”

Thế giới tu tiên, bắt đầu quay cuồng trong những vòng xoay của Máy Xèng Linh Thạch, và Thẩm Trường An, tay quản lý khách sạn “vô sỉ” nhất lịch sử, đang chuẩn bị mở ra những dịch vụ còn “độc hại” hơn gấp bội.

**Kết chương 75.**

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8