Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 76: ** Con nghiện cờ bạc đầu tiên
**CHƯƠNG 76: CON NGHIỆN CỜ BẠC ĐẦU TIÊN**
Ánh đèn huyền ảo từ những viên Minh Châu khảm trên trần sảnh chính Khách sạn Trường Sinh tỏa xuống, tạo nên một bầu không khí vừa xa hoa vừa quái dị. Khác hẳn với vẻ thanh tịnh thường thấy của các tiên môn đạo phái, sảnh lớn lúc này tràn ngập những tiếng "tạch tạch tạch" đều đặn và tiếng chuông reo vui tai mỗi khi có người chạm vào cần gạt của những cỗ máy bằng sắt sáng loáng.
Dãy "Máy Xèng Linh Thác" – sản phẩm mới nhất mà Thẩm Trường An vừa "đốt" sạch số điểm công đức tích lũy cả tháng để nâng cấp – đang trở thành tâm điểm của sự chú ý.
Tại máy số 3, một lão già râu tóc bạc phơ, mặc đạo bào thêu vân mây xanh biếc – vốn là trang phục đặc trưng của Thanh Phong Tông – đang trợn tròn mắt, tay run run đặt vào cần gạt. Đây là Thanh Phong Trưởng lão, một vị đại năng Nguyên Anh kỳ nổi tiếng là người điềm tĩnh, lấy "vô vi" làm gốc rễ tu hành.
Nhưng lúc này, trên trán lão lấm tấm mồ hôi, đôi mắt vằn vện tia máu đang nhìn chằm chằm vào ba ô vuông đang xoay tít trên màn hình.
"Kiếm… Kiếm… phải là Kiếm!" – Lão lẩm bẩm, hơi thở dồn dập.
*Cạch. Cạch. Tùng!*
Màn hình hiện ra: Một quả chuối, một thanh kiếm gãy, và một cái đầu heo mỉm cười.
"Lại trượt rồi!" – Thanh Phong Trưởng lão đập bàn một cái rầm, khiến sàn gỗ (vốn được làm từ gỗ linh đàn nghìn năm) rung rinh.
Tiểu Hắc, con chó đen nhỏ đeo chuông vàng đang nằm sưởi nắng gần đó, khẽ hé một con mắt, gầm gừ một tiếng cảnh cáo trong cổ họng. Áp lực của Thần thú Thượng cổ dù chỉ rò rỉ ra một chút cũng đủ khiến vị Nguyên Anh Trưởng lão kia rùng mình, thu hồi lại lực đạo, nhưng ham muốn chiến thắng vẫn át đi nỗi sợ hãi.
Thẩm Trường An ngồi sau quầy lễ tân, tay gẩy bàn tính bằng ngọc đế quang nghe "lạch cạch", mắt không rời cuốn sổ thu chi. Anh khẽ nhấp một ngụm trà linh bích, cười nhạt nói:
"Thanh Phong trưởng lão, ta đã bảo rồi, tu hành là việc cả đời, nhưng vận khí là việc của một khoảnh khắc. Ngài đã thua liên tiếp năm mươi lượt rồi, hay là hôm nay nghỉ sớm đi? Kẻo lại bảo Khách sạn Trường Sinh chúng ta bạc đãi tiền bối."
Thanh Phong Trưởng lão quay ngoắt lại, bộ râu bạc run lên bần bật: "Nghỉ? Ngươi bảo ta nghỉ lúc này sao? Thẩm chưởng quỹ, ngươi không thấy sao? Vừa rồi chỉ thiếu một chút nữa, chỉ một chút xíu nữa thôi là ta đã quay ra thanh ‘Thái A Thần Kiếm’ cấp Thiên rồi! Đây là vận khí đang tới, đang tới rất gần!"
Thẩm Trường An thở dài, gương mặt lộ ra vẻ "đau lòng" nhưng trong lòng lại đang nở hoa. "Thanh Thái A đó có tỉ lệ xuất hiện là 0,001%. Ngài đã đổ vào đó ba vạn linh thạch cấp cao rồi đấy."
"Ba vạn thì thấm thía gì!" – Thanh Phong Trưởng lão nghiến răng, lục lọi trong túi trữ vật. Lão lấy ra một chiếc chuông nhỏ tỏa ánh tím rạng ngời, đặt mạnh lên bàn tính của Thẩm Trường An. "Đây là Tử Kim Linh, pháp bảo hộ thân cấp Địa trung phẩm của ta, dùng nó để đổi lấy mười lượt quay nữa!"
Vân Cơ đang cầm chổi lông gà quét bụi ở bức bình phong gần đó, nghe vậy thì đôi mắt hồ ly khẽ nheo lại. Nàng thướt tha tiến tới, mang theo hương thơm mê hồn, khẽ vẩy nhẹ chiếc khăn lụa:
"Ô kìa, Thanh Phong trưởng lão, ngài thật là hào phóng. Nhưng quy định của khách sạn chúng ta là… vật phẩm phải qua định giá của Chưởng quỹ. Tử Kim Linh này tuy tốt, nhưng chỉ đổi được tám lượt thôi nha~. Có muốn thiếp thân đi lấy cho ngài một chén trà hạ hỏa không?"
Thanh Phong Trưởng lão lúc này làm gì còn tâm trí nhìn mỹ nhân, lão xua tay loạn xạ: "Tám lượt thì tám lượt! Mau nạp điểm cho ta!"
Thẩm Trường An dùng đầu ngón tay chạm vào chiếc chuông. Hệ thống trong đầu anh lập tức vang lên tiếng tinh tong: *[Pháp bảo cấp Địa trung phẩm: Tử Kim Linh. Giá trị quy đổi: 8000 điểm cống hiến. Chủ khách sạn nhận hoa hồng 20%.]*
Anh mỉm cười, một nụ cười cực kỳ chuyên nghiệp và chuẩn mực của ngành dịch vụ: "Xong. Mời trưởng lão tiếp tục ‘đại hiển thần thông’."
Trong góc tối của sảnh, Tuyết Nhi – Thánh nữ Băng Giá – đang cầm chiếc thìa nhỏ múc từng miếng pudding sữa. Nàng nhìn cảnh tượng kia với vẻ khinh bỉ: "Thật là mất mặt tiền bối tu chân giới. Chỉ vì một trò chơi hư ảo mà ngay cả pháp bảo bản mệnh cũng đem ra gán nợ."
Lão Tà từ trong bếp đi ra, tay vẫn cầm con dao phay lớn dính đầy nước cốt linh quả, tạp dề thêu hoa hồng hồng bay phấp phới. Lão khịt mũi một cái, lạnh lùng nói: "Thánh nữ, bát pudding trong tay cô là quà tặng từ mười lượt quay hũ trượt đấy. Cô cũng không thanh cao hơn lão già đó bao nhiêu đâu."
Tuyết Nhi cứng người, khuôn mặt xinh đẹp hơi ửng hồng vì ngượng, nàng cúi đầu ăn thật nhanh miếng pudding cuối cùng: "Ta… ta là vì muốn nếm thử tay nghề của Ma Quân, hoàn toàn không phải vì ham hố mấy cái trò đỏ đen đó."
Lại nói về Thanh Phong Trưởng lão, tám lượt quay trôi qua nhanh như một cái chớp mắt. Mỗi lần cần gạt được kéo xuống, tim lão lại nảy lên một cái.
Lượt một: Một bao phân bón thần thú (Hàng phế phẩm của Tiểu Hắc).
Lượt hai: Một chiếc vé giảm giá 5% tiền phòng (Không áp dụng cho ngày lễ).
Lượt ba: Một chiếc kẹo mút vị sầu riêng (Sản phẩm độc quyền của Lão Tà).
…
Lượt tám.
Thanh Phong Trưởng lão nhắm nghiền mắt, hai tay chắp lại cầu nguyện toàn bộ thần linh trong trời đất, từ tổ sư khai sơn đến Thiên Đạo vô hình. Lão dùng toàn bộ sức lực bình sinh kéo cần gạt.
*Rầm!*
Chiếc máy phát ra âm nhạc cực kỳ sôi động, ánh sáng vàng kim bùng nổ khắp sảnh. Một hộp quà màu đỏ từ khe thoát hiện ra, rạng rỡ đến mức không thể nhìn thẳng.
"Ra rồi! Ra rồi!" – Thanh Phong Trưởng lão gào lên, văng cả nước miếng. Lão vồ lấy hộp quà, đôi tay run rẩy mở ra.
Bên trong hộp quà không phải là Thái A Thần Kiếm, cũng chẳng phải là bí kíp thăng cấp. Đó là một chiếc quần đùi có in hình đầu lâu màu hồng, bên dưới có dòng chữ nhỏ: *"Độc phẩm từ Ma Giới – Mặc vào sẽ tăng 1% tốc độ chạy trốn"*.
Cả đại sảnh rơi vào sự im lặng chết chóc.
Vân Cơ nheo mắt cố nhịn cười, Lão Tà hừ lạnh một tiếng quay vào bếp, còn Thẩm Trường An thì khẽ ho một tiếng: "Chúc mừng trưởng lão trúng được giải khuyến khích đặc biệt. Đây là thiết kế giới hạn do chính tay Lão Tà cắt may từ lụa Ma tằm đấy."
Thanh Phong Trưởng lão nhìn chiếc quần đùi hồng, rồi nhìn chiếc máy xèng vô tri, rồi lại nhìn vào túi trữ vật trống rỗng của mình. Pháp bảo hộ thân mất rồi, linh thạch tích cóp ba trăm năm cũng bay màu. Thứ lão nhận lại được là… một cái quần đùi chạy trốn?
"Aaaa! Thẩm Trường An! Khách sạn này là cái động hút máu người!" – Thanh Phong Trưởng lão bỗng dưng gào lên, định xông tới quầy lễ tân "đòi lại công lý".
Nhưng lão vừa tiến lên một bước, Thẩm Trường An đã nhẹ nhàng gõ ngón tay lên bàn tính.
"Trưởng lão, hãy nhớ quy tắc."
Vụt một cái. Tu vi Nguyên Anh cực phẩm của Thanh Phong Trưởng lão biến mất tăm mất tích trong nháy mắt. Lão cảm thấy mình yếu ớt như một phàm nhân chín mươi tuổi, đôi chân rệu rã không nhấc lên nổi.
Tiểu Hắc từ dưới đất đứng dậy, lười biếng vươn vai, biến thành một con hắc kỳ lân cao lớn bằng nửa căn nhà, hơi thở rực lửa táp vào mặt lão già tội nghiệp.
"Trong khách sạn của ta, vào cửa là khách, ra cửa là bạn. Nhưng nếu muốn gây rối…" – Ánh mắt Thẩm Trường An vẫn lạnh nhạt, nụ cười vẫn treo trên môi – "… thì phí bồi thường thiệt hại tinh thần cho nhân viên của ta sẽ khiến ngài phải bán cả Tông môn đấy."
Thanh Phong Trưởng lão quỵ xuống sàn, hơi thở đứt quãng. Cái cảm giác bị tước đoạt toàn bộ sức mạnh còn đáng sợ hơn cả cái chết. Lão bàng hoàng nhận ra, ở cái nơi mang tên "Trường Sinh" này, chủ nhân của nó mới thực sự là kẻ nắm giữ vận mệnh của các Tiên nhân.
"Ta… ta sai rồi… Chưởng quỹ tha mạng…" – Lão thều thào.
Thẩm Trường An phẩy tay một cái, tu vi của Thanh Phong Trưởng lão lập tức quay trở lại. Anh đẩy lại cho lão một cái thẻ nhỏ bằng tre: "Đây là thẻ Thành viên hạng Đồng. Vì ngài là khách hàng tiêu biểu đầu tiên 'cháy túi', ta tặng ngài một suất rửa bát trong một tuần tại gian sau của Lão Tà. Bao ăn, bao ở, hết một tuần sẽ hoàn trả ngài Tử Kim Linh."
"Rửa bát?" – Thanh Phong Trưởng lão sững sờ. Lão là đại trưởng lão danh tiếng cơ mà!
"Sao? Không muốn? Vậy thì Tử Kim Linh xem như phí hao mòn máy móc." – Thẩm Trường An lơ đãng nói.
"Rửa! Ta rửa!" – Lão vội vàng chụp lấy cái thẻ tre. Dù sao thì giữ được mạng và lấy lại pháp bảo vẫn là ưu tiên hàng đầu. Hơn nữa, lão thầm nghĩ, nghe nói đồ ăn nhân viên ở đây còn ngon hơn cả đan dược cấp cao, coi như… là đi tu luyện thêm tâm tính vậy.
Nhìn dáng lưng còng xuống của vị trưởng lão bước vào phía sau bếp, Thẩm Trường An mỉm cười đắc ý. Anh lật qua trang sổ mới, viết dòng chữ: *"Ngày… tháng… năm… Khách hàng tiềm năng đầu tiên đã gia nhập đội ngũ thực tập sinh miễn phí. Doanh thu từ Gacha vượt kỳ vọng 300%."*
Vân Cơ tiến lại gần, ghé sát vào tai anh, thổi một hơi thơm mát: "Chưởng quỹ, chiêu này của ngài thật là cao tay. Không chỉ thu được pháp bảo, còn thu được nhân lực cao cấp."
"Làm ăn mà, phải có tư duy hệ sinh thái." – Thẩm Trường An điềm nhiên nói. "Cái máy xèng đó thực chất không phải để họ thắng, mà là để họ thấy được sự 'suýt thắng'. Khi một người nghĩ mình chỉ còn cách thành công một bước chân, họ sẽ sẵn sàng ném tất cả những gì đang có vào hư không."
"Vậy cái quần đùi hồng đó thì sao?" – Tuyết Nhi tò mò hỏi từ xa.
Thẩm Trường An nháy mắt: "Cái đó à? Đó là lời cảnh báo. Ai không có bản lĩnh chạy trốn khỏi lòng tham, thì cuối cùng cũng chỉ còn cái quần đùi để che thân thôi."
Tiếng cười nhàn nhạt của Thẩm Trường An vang lên trong sảnh lớn, giữa tiếng "tạch tạch" vẫn không ngừng của những cỗ máy khác. Ở bên ngoài khách sạn, sương mù vĩnh cửu vẫn bao phủ, nhưng tin đồn về một vị "Tiên nhân dừng bước" và những cỗ máy thần kỳ có thể đổi đời (hoặc đổi… nợ) đang bắt đầu lan truyền như cháy rừng khắp Phù Thế Linh Giới.
Và trong bóng tối của Thái Thượng Tông, Mặc Vô Đạo đang nghe báo cáo từ một bóng đen cải trang. Lão đập bàn đứng dậy, ánh mắt nheo lại: "Thanh Phong cũng gục ngã rồi sao? Một cái máy sắt mà lại có uy lực như thế? Nhị thiếu gia, mang thêm mười hòm linh thạch cực phẩm tới đó. Ta muốn xem, cái Khách sạn Trường Sinh đó chứa được bao nhiêu 'lòng tham' của thế gian này!"
Kim Bất Hoán ở bên cạnh hào hứng vỗ ngực: "Cha yên tâm, con sẽ mua đứt cái khách sạn đó bằng tiền! Nếu không được, con sẽ ở lại đó… cho đến khi quay trúng thanh Thái A Thần Kiếm thì thôi!"
Thế giới tu tiên vốn đã loạn, giờ đây lại có thêm một loại "tâm ma" mới mang tên: Gacha. Mà kẻ đứng sau vận hành tâm ma ấy, lại đang ngồi ung dung uống trà, tính toán xem khi nào thì nên mở thêm dịch vụ "Livestream quay hũ" để tận thu linh khí của toàn đại lục.
Đêm ở Khách sạn Trường Sinh hãy còn dài, và những con bạc mới mang lớp vỏ bọc Tiên phong đạo cốt vẫn đang nô nức tìm đường đến "đốt nhà" – theo cả nghĩa đen lẫn nghĩa bóng.