Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 85: ** Trà đạo giải nghiệp

Cập nhật lúc: 2026-05-16 17:07:05 | Lượt xem: 2

Phòng VIP mang tên "Thiên Đạo Luân Hồi" thực chất là một tiểu thế giới thu nhỏ, nơi linh khí nồng đậm đến mức hóa thành sương mù bảng lảng dưới chân. Trên vách tường, những bức tranh sơn thủy không phải được vẽ bằng mực, mà là dùng tàn tích của các vị diện đã sụp đổ để thêu dệt nên, mỗi hơi thở đều mang theo khí tức của thời gian và không gian.

Mặc Vô Đạo, kẻ vừa mới đây thôi còn hô mưa gọi gió, định san phẳng khách sạn, lúc này lại ngồi thu lu trên một tấm đệm bồ đoàn làm từ cỏ Trường Sinh. Lão nhìn đôi dép lê màu hồng phấn có tai thỏ trên chân mình — thứ mà Vân Cơ khẳng định là "vật phẩm phong thủy giúp cân bằng âm dương" — rồi lại nhìn Thẩm Trường An đang bận rộn bày biện bộ ấm trà trước mặt.

Lòng lão đau như cắt. Mười vạn năm tu hành, bao nhiêu bảo khố tông môn, giờ đây đều đã nằm gọn trong chiếc túi càn khôn của cái tên tiểu tử mặt trắng trước mắt này.

"Tiền bối, đừng có mặt nặng mày nhẹ như thế." Thẩm Trường An vừa gạt màng trà, vừa cười tủm tỉm, bàn tính ngọc đế quang vắt bên hông thỉnh thoảng lại phát ra tiếng "lách cách" khiến tim Mặc Vô Đạo giật thót. "Ở giới tu tiên, sát khí quá nặng sẽ dẫn đến tâm ma. Mà tâm ma chính là rào cản lớn nhất của trường sinh. Hôm nay, Thẩm mỗ sẽ giúp ngài 'tẩy rửa' một chút. Gói dịch vụ 'Trà đạo giải nghiệp' này có giá gốc là năm trăm vạn linh thạch cấp cực phẩm, nhưng vì ngài là khách VIP Kim Cương, tôi chỉ tính ngài bốn trăm chín mươi chín vạn thôi. Ưu đãi chưa?"

Mặc Vô Đạo nghiến răng, râu tóc dựng ngược: "Thẩm Trường An! Ngươi bớt một vạn linh thạch mà gọi là ưu đãi sao? Ngươi có biết một vạn linh thạch đó đủ để một tiểu môn phái tu luyện trong mười năm không?"

Thẩm Trường An không hề biến sắc, ngón tay thanh mảnh nhẹ nhàng nhấc chiếc ấm làm từ đất Tử Sa vạn năm, dòng nước suối Linh Tuyền từ trên cao đổ xuống, kéo theo một làn hương thanh khiết lạ kỳ.

"Tiền bối lại chấp nhất rồi. Một vạn linh thạch đối với ngài chỉ là hạt cát trong sa mạc, nhưng tấm lòng của tôi dành cho ngài thì nặng tựa thái sơn." Thẩm Trường An đưa tay ra hiệu. "Nào, mời nhìn kỹ. Đây là lá trà 'Tỉnh Mộng'. Nó không sinh trưởng trên núi cao, mà mọc ở rìa khe nứt thời không. Mỗi năm chỉ hái được ba lá, lại phải do những tiên nữ có tâm hồn trong trắng, vừa hái vừa hát bài 'Hạnh phúc quanh ta' thì trà mới không bị đắng."

Mặc Vô Đạo nhìn những lá trà đang cuộn xoáy trong chén, chúng không hề chìm xuống mà lại lơ lửng, biến ảo thành hình dáng những con rồng con phượng tí hon đang vờn nhau trong nước trà màu xanh lục nhạt.

Bỗng nhiên, một luồng sát khí đen kịt từ đỉnh đầu Mặc Vô Đạo bốc lên. Đó là oán niệm tích tụ từ hàng nghìn cuộc chiến, là sự uất ức khi bị Thẩm Trường An "móc túi" công khai. Sát khí vừa mới lộ ra, không gian phòng VIP bỗng "beep" lên một tiếng khô khốc.

Một tia sét nhỏ như sợi chỉ đỏ từ trên trần nhà đánh thẳng xuống, khiến chùm tóc vừa mới dựng lên của Mặc Vô Đạo cháy khét lẹt, khói trắng bốc lên nghi ngút.

"Cảnh cáo lần một: Trong khách sạn không được phép xả rác tâm linh." Giọng nói hệ thống vô cảm vang lên.

Thẩm Trường An chậc chậc lưỡi, vẻ mặt đầy tiếc nuối: "Ấy chết, tôi quên nhắc tiền bối. Khách sạn của tôi có tiêu chuẩn vệ sinh rất cao. Sát khí của ngài bẩn quá, hệ thống phòng dịch nó tự động kích hoạt đấy. Lần sau nếu ngài còn muốn tỏa uy phong, làm ơn báo trước để tôi thu thêm 'phí xử lý chất thải nguy hại'."

Mặc Vô Đạo cứng đờ người, nắm đấm siết chặt đến mức kêu răng rắc nhưng không dám bộc phát thêm chút sức mạnh nào nữa. Lão chưa bao giờ cảm thấy nhục nhã như vậy. Đệ nhất cao thủ nhân giới, giờ đây đến cả quyền "tức giận" cũng phải mua bằng tiền.

"Uống đi, nguội là mất linh đấy." Thẩm Trường An đẩy chén trà về phía lão.

Mặc Vô Đạo hừ lạnh một tiếng, nhấc chén trà lên uống một hơi cạn sạch. Lão định bụng sau khi uống xong sẽ mắng cái thứ nước lá này là đồ rác rưởi, sau đó lấy cớ đòi lại tiền. Thế nhưng, khi ngụm trà vừa trôi qua cổ họng, đồng tử của lão đột nhiên co rụt lại.

Một cảm giác mát lạnh như suối chảy qua tim gan, bao nhiêu hỏa khí, bao nhiêu mưu tính, bao nhiêu lo âu về cái chết và sự trường sinh trong phút chốc dường như tan biến sạch sành sanh. Lão nhìn thấy quá khứ của mình, thuở còn là một thiếu niên cầm kiếm tầm đạo, thấy những người bạn đã mất, thấy cả những lỗi lầm mà lão đã dùng quyền lực để che đậy.

Những hình ảnh ấy không khiến lão đau đớn, mà như được gột rửa qua một lớp màng lọc kỳ diệu.

"Đây là…" Mặc Vô Đạo bàng hoàng, chén trà trong tay run rẩy.

"Là trà, nhưng cũng là sự bình yên mà ngài đã đánh mất từ vài vạn năm trước." Thẩm Trường An lúc này trông không còn giống một tên gian thương, mà giống như một vị tiên tri nắm giữ mọi chân lý. Anh nhẹ giọng nói: "Người ta tu tiên để trường sinh, nhưng khi sống quá lâu, người ta lại quên mất lý do mình muốn sống. Tiền bối, ngài muốn chiếm đoạt khách sạn này để tìm bí mật trường sinh, nhưng ngài nhìn xem, ngay lúc này đây, ngài không còn lo lắng về tu vi, không còn lo lắng về kẻ thù, đó chẳng phải là cảnh giới cao nhất của trường sinh sao?"

Mặc Vô Đạo lặng người. Khí tức cuồng bạo xung quanh lão dần dịu lại, trở nên ôn hòa đến lạ lùng. Sát khí đen kịt lúc trước nay chuyển hóa thành một luồng thanh khí tinh thuần, hòa vào linh khí của căn phòng.

Ở phía bên kia bức tường, tại quầy lễ tân, Vân Cơ đang bận rộn tiếp đãi mười vị trưởng lão đi theo Mặc Vô Đạo.

"Nào các vị đại nhân, tiền bối Mặc đang ở bên trong ngộ đạo, dự kiến là sẽ tốn khá nhiều thời gian." Vân Cơ vừa vuốt ve chiếc đuôi cáo mềm mại của mình, vừa nở nụ cười mê hồn, nhưng đôi mắt lại sắc lẹm như dao. "Để không lãng phí thời gian, mời các vị dùng thử 'Combo chờ đợi kiên nhẫn' của chúng tôi. Bao gồm một ghế sofa massage linh thạch và một đĩa hạt dưa 'Thấu hiểu nhân tâm'. Chỉ có tám vạn linh thạch một người thôi ạ."

"Tám vạn?!" Một trưởng lão râu dài đứng bật dậy, mặt đỏ tía tai. "Các người bán hạt dưa bằng vàng à?"

Tiểu Hắc, con chó đen nhỏ nhắn lúc này đang nằm cuộn tròn dưới chân Vân Cơ, khẽ mở một con mắt. Một luồng uy áp Thần Thú thượng cổ vô hình lan tỏa, khiến vị trưởng lão nọ ngay lập tức cảm thấy như có một ngọn núi lớn đè nặng lên vai, đôi chân run rẩy rồi ngồi phịch xuống ghế.

"Vàng làm sao quý bằng hạt dưa của chúng tôi?" Vân Cơ che miệng cười khẽ. "Ăn một hạt, thông suốt một đạo lý. Ăn cả đĩa, đảm bảo các vị sẽ thấy vị trưởng lão Mặc kia bị chúng tôi 'vặt lông' là chuyện… hết sức hợp tình hợp lý."

Đám trưởng lão nhìn nhau, rồi nhìn con chó đen đang nhe răng cười với mình, lặng lẽ móc túi tiền ra. Bọn họ nhận ra một chân lý phũ phàng: Ở cái Khách sạn Trường Sinh này, thà bỏ tiền ra mua sự bình yên còn hơn là bỏ mạng để giữ tiền.

Quay lại phòng VIP, Mặc Vô Đạo lúc này đã uống đến chén trà thứ ba. Vẻ mặt đạo mạo giả tạo thường ngày của lão hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một sự thong dong hiếm thấy. Lão nhìn Thẩm Trường An, thở dài một tiếng:

"Trà tốt. Đạo của ngươi… cũng rất lạ."

Thẩm Trường An cười híp mắt, tay lại nhanh thoăn thoắt bấm bàn tính: "Trà ngon tất nhiên là trà tốt. Nhưng thưa tiền bối, nãy giờ ngài đã uống ba chén 'Tỉnh Mộng'. Theo quy định của khách sạn, chén thứ nhất là nằm trong gói dịch vụ, chén thứ hai tính thêm năm mươi phần trăm phí, và chén thứ ba tính theo giá thị trường tự do cộng thêm thuế tiêu thụ đặc biệt. Tổng cộng, ngài cần thanh toán thêm hai trăm vạn linh thạch nữa."

Mặc Vô Đạo khựng lại. Cái cảm giác "ngộ đạo" thoát tục vừa rồi bị tiếng bàn tính của Thẩm Trường An đánh vỡ nát tan tành. Lão nhìn Thẩm Trường An, nửa muốn cười, nửa muốn khóc.

"Ngươi… ngươi thật sự là một tên ác quỷ đội lốt thư sinh!"

"Quá khen, quá khen." Thẩm Trường An thản nhiên nhận lời "khen ngợi". "Tôi chỉ là một người làm kinh doanh lương thiện thôi. Tiền bối thấy đấy, sau khi uống trà xong, sát khí của ngài giảm đi tám mươi phần trăm, tuổi thọ tinh thần tăng thêm ít nhất mấy ngàn năm. So với số linh thạch đó, chẳng phải ngài đã lãi to rồi sao?"

Mặc Vô Đạo im lặng hồi lâu, rồi đột nhiên cười lớn. Tiếng cười không còn mang theo áp lực của một đại năng, mà tràn đầy sự tự giễu. Lão tháo một viên ngọc bội quý giá đeo ở thắt lưng, ném lên bàn.

"Viên Thiên Tinh Ngọc này có thể đổi lấy thêm một tuần ở lại đây không?"

Thẩm Trường An cầm viên ngọc lên, mắt sáng rực, cắn thử một cái rồi gật đầu lia lịa: "Nếu là viên này thì… được! Không những được ở lại một tuần, tôi còn tặng kèm ngài một bộ drap trải giường thêu hoa mẫu đơn giúp an thần nữa."

"Thôi, đừng hoa mẫu đơn nữa, ta sợ cái thẩm mỹ của ngươi rồi." Mặc Vô Đạo lắc đầu, dựa lưng vào ghế, lần đầu tiên sau mười vạn năm lão cảm thấy ngủ một giấc thật sự có thể là điều tốt đẹp nhất thế gian.

Thẩm Trường An thu gọn bộ ấm trà, lùi dần ra phía cửa. Trước khi đóng cửa lại, anh ngoái đầu nhìn vị khách "VIP" vừa bị mình lột sạch gia sản:

"Tiền bối, ngủ ngon nhé. Nhớ là phòng này có phí báo thức bằng chuông vàng, nếu ngài không cần thì cứ treo biển 'Xin đừng làm phiền' ở cửa, nếu không mai Lão Tà sang gõ cửa đòi tiền đồ ăn sáng đấy."

Cánh cửa gỗ nặng nề khép lại, che đi khuôn mặt vừa mếu vừa cười của Mặc Vô Đạo.

Bước ra sảnh lớn, Thẩm Trường An hít một hơi thật sâu mùi linh khí xen lẫn mùi dầu mỡ từ nhà bếp vọng lên. Anh lật sổ thu chi, mỉm cười hài lòng.

"Chủ nhân, anh lại vắt kiệt một vị khách quý nữa rồi." Vân Cơ đi tới, cầm một khay linh thạch vừa thu được từ đám trưởng lão, mặt rạng rỡ hẳn lên.

"Vắt kiệt cái gì? Đó gọi là giúp khách hàng tìm lại bản ngã thông qua việc giải phóng gánh nặng tài chính." Thẩm Trường An xua xua tay, rồi nhìn về phía nhà bếp gọi lớn: "Lão Tà! Tối nay làm lẩu mừng doanh thu! Cho thêm nhiều thịt rồng vào, tiền bối Mặc vừa mới 'quyên góp' cho chúng ta một kho lương thực lớn đấy!"

Lão Tà từ trong bếp nói vọng ra, giọng ồm ồm nhưng không giấu được sự phấn khích: "Được thôi! Nhưng nói trước, nước lẩu lần này tôi có cho thêm một ít 'Đại Bổ Đan' hỏng, ăn vào mà có thăng cấp đột ngột thì đừng có trách tôi không báo trước!"

Thẩm Trường An cười ha hả, bế Tiểu Hắc lên, vuốt ve bộ lông đen mượt của nó: "Tiểu Hắc, mày thấy chưa? Tu tiên làm cái gì cho mệt, cứ mở khách sạn, vừa có tiền, vừa có đồ ăn ngon, lại còn được ngắm các vị Tiên nhân Ma tôn thi nhau làm trò hề. Đó mới là chân lý trường sinh thực sự."

Tiểu Hắc kêu "Gâu" một tiếng tán đồng, cái đuôi vẫy tít mù.

Ánh trăng phía bên ngoài khách sạn lồng lộng, chiếu xuống biển mây mênh mông. Khách sạn Trường Sinh vẫn đứng đó, lấp lánh như một hòn ngọc giữa hư không, chào đón những vị khách tiếp theo đến để được… "giải nghiệp".

Dưới chân quầy lễ tân, một tấm bảng nhỏ vừa được Thẩm Trường An đặt ra, trên đó ghi hàng chữ vàng rực rỡ:

*“Tiên nhân dừng bước, vì bước nữa là mất thêm tiền.”*

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8