Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 100: ** Khách sạn là \”Điểm sao lưu\” của thế giới

Cập nhật lúc: 2026-05-16 17:16:16 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 100: KHÁCH SẠN LÀ “ĐIỂM SAO LƯU” CỦA THẾ GIỚI**

Hư vô.

Đó là thứ duy nhất còn sót lại bên ngoài những tấm kính cường lực dày cộp của Khách sạn Trường Sinh. Không còn bầu trời đầy sao của Phù Thế Linh Giới, không còn những dãy núi linh thạch trập trùng, cũng chẳng còn bóng dáng của tiên môn hay ma vực. Tất cả đã bị quét sạch trong cơn đại hồng thủy của "Thiên Đạo Đào Thải". Thế giới giống như một bức tranh mực tàu bị hắt cả xô nước đen vào, nhòa nhẹt và tan biến hoàn toàn.

Chỉ còn lại Khách sạn Trường Sinh. Nó lơ lửng giữa bóng tối vĩnh hằng như một hòn đảo ánh sáng cô độc, tỏa ra vầng hào quang vàng nhạt ấm áp, thách thức sự băng giá của hư không.

Bên trong đại sảnh, không gian tĩnh lặng đến đáng sợ. Những vị khách may mắn sống sót — từ những vị trưởng lão Đạo môn tôn quý đến các Ma tu khét tiếng — tất cả đều đang ngồi bệt dưới sàn, gương mặt thất thần. Họ nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi thực tại vừa mới bị xóa sổ, và nhận ra rằng tất cả quyền lực, tu vi, thù hận hay tham vọng của họ giờ đây chỉ là một nắm tro tàn trong gió bụi hư vô.

“Cạch. Cạch. Cạch.”

Tiếng bàn tính ngọc bằng thanh thúy vang lên, phá vỡ bầu không khí ngưng trệ. Thẩm Trường An vẫn ngồi sau quầy lễ tân bằng gỗ sưa nghìn năm, ngón tay thon dài lướt trên những hạt bàn tính nhanh như ảo ảnh. Gương mặt anh vẫn bình thản, thậm chí có phần hơi… buồn ngủ, như thể việc thế giới vừa bị diệt vong cũng không quan trọng bằng việc tính toán sổ sách hôm nay.

"Chủ nhân… thế giới thật sự xong rồi sao?"

Vân Cơ đứng bên cạnh, bàn tay siết chặt chiếc khăn lau bụi. Đuôi cáo của cô không còn vẫy chào điệu đà như mọi khi mà rũ xuống, đôi mắt màu hổ phách tràn đầy sự bàng hoàng. Cô nhìn thấy một vết bẩn nhỏ xíu trên sàn nhà do một vị tu sĩ run rẩy làm đổ trà, nhưng lần này, hội chứng OCD của cô không bộc phát. Cô cảm thấy cái chết của thế giới còn đáng sợ hơn cả sự bẩn thỉu.

Thẩm Trường An không ngẩng đầu, miệng lẩm bẩm:
"Xong? Không hẳn. Theo thuật ngữ chuyên môn ở quê hương ta, thế giới vừa bị 'crash' do dính quá nhiều malware mang tên 'Tham vọng' và 'Sát nghiệp'. Hệ điều hành Thiên Đạo không chịu nổi nhiệt nữa nên đã tự động khởi động chế độ Reset toàn cầu."

Anh dừng tay, đẩy nhẹ chiếc bàn tính sang một bên, rồi thở dài nhìn về phía bức tường phía sau quầy lễ tân. Bức tường vốn treo những tấm biển thông báo giá phòng, nay đột nhiên nứt ra, để lộ một màn hình ánh sáng xanh lam huyền ảo.

Đó là bảng điều khiển cốt lõi của Hệ thống Quản lý Khách sạn Trường Sinh.

[Thông báo: Quá trình "Tẩy tủy Đa vũ trụ" đã hoàn tất 100%.]
[Trạng thái thế giới: Trống rỗng (The Void).]
[Dữ liệu còn sót lại: 412 thực thể sinh học (Khách lưu trú).]
[Khách sạn Trường Sinh hiện đang vận hành ở chế độ: "Restore Point" (Điểm sao lưu).]

Thẩm Trường An đứng dậy, chỉnh lại cổ áo thư sinh phẳng phiu, ánh mắt quét qua những người đang ngồi trong sảnh. Anh thấy Kiếm Tiên Say Khướt đang ôm thanh kiếm mẻ, thấy Tuyết Nhi thánh nữ đang run rẩy, và thấy cả Mặc Vô Đạo — lúc này đang lụm cụm cầm chiếc chổi tre trong góc khuất, gương mặt già nua xám xịt như xác chết.

"Các vị," Thẩm Trường An lên tiếng, giọng nói không lớn nhưng mang theo uy nghiêm tuyệt đối của 'Chủ tể lĩnh vực', xuyên thấu vào tâm linh mỗi người. "Chào mừng các vị đã đến với đêm giao thừa dài nhất lịch sử. Đừng nhìn ra ngoài kia với vẻ mặt như chuẩn bị đi đám ma như vậy. Thế giới cũ đã hỏng, nhưng 'bản backup' vẫn còn ở đây."

Kiếm Tiên Say Khướt ngẩng đầu lên, cười khổ một tiếng: "Chủ quán, bản backup cái gì chứ? Thiên địa linh khí mất sạch, đạo tắc tan vỡ. Chúng ta hiện giờ chỉ là những con cá trong chậu nước sắp cạn mà thôi."

"Cạn? Ai bảo là cạn?" Thẩm Trường An nhướng mày, gõ nhẹ lên bàn gỗ.

Ngay lập tức, từ trần nhà cao vút, một luồng ánh sáng thuần khiết đổ xuống như thác nước. Không phải linh khí loãng lách của nhân giới, mà là thứ năng lượng nguyên thủy nhất, tinh túy nhất của vũ trụ — Hỗn Độn Chi Khí. Những ai có mặt trong sảnh cảm thấy lỗ chân lông toàn thân giãn nở, thần hồn vốn đang rạn nứt vì chấn động diệt thế bắt đầu được chữa lành với tốc độ kinh người.

Thẩm Trường An mở rộng hai tay, nụ cười "thương nhân" quen thuộc quay trở lại: "Khách sạn Trường Sinh không phải chỉ để ở. Nó là cái ổ cứng khổng lồ chứa toàn bộ mã nguồn của thế giới cũ. Các vị ngồi đây không phải vì may mắn, mà vì các vị đã trả đủ 'phí lưu trú'. Chính cái giá mà các vị bỏ ra — linh thạch, bí kíp, tâm đắc tu hành — đã tạo thành nguồn năng lượng dự phòng để giữ lại một phần thực tại này."

"Cái gì?" Một vị lão quái vật kinh ngạc thốt lên. "Ý của ngài là… toàn bộ gia sản chúng tôi bị ngài 'vặt lông' bấy lâu nay, chính là để đổi lấy mạng sống lúc này?"

"Chứ sao nữa?" Thẩm Trường An hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt vô sỉ lộ rõ. "Các vị tưởng ta yêu tiền đến thế sao? Ừ thì đúng là ta yêu tiền thật, nhưng ta cũng là người kinh doanh có tâm. Trong điều khoản sử dụng khách sạn ở dòng thứ 4.500 có ghi rõ: Trong trường hợp Thiên Đạo sụp đổ, khách sạn sẽ kích hoạt chế độ bảo hộ khách hàng VIP. Không đọc kỹ là lỗi của các vị, còn phục vụ chu đáo là trách nhiệm của ta."

Lúc này, từ phía nhà bếp, một mùi thơm nồng nàn đến mức khiến người ta muốn bùng nổ khứu giác lan tỏa ra. Lão Tà, trong chiếc tạp dề thêu hoa hồng hồng che đi cơ bắp cuồn cuộn, tay bưng một chiếc nồi lớn bốc khói nghi ngút bước ra.

"Chủ nhân, 'Canh Trường Sinh Hợp Nhất' đã xong." Lão Tà dằn mạnh chiếc nồi lên bàn, giọng ồm ồm như sấm động. "Bọn này dùng toàn bộ số gia vị mà ta tích góp vạn năm qua đấy. Ăn xong không thăng cấp thì cứ chặt đầu lão già này đi!"

Thẩm Trường An gật đầu, chỉ tay vào chiếc nồi: "Ăn đi các vị. Đây là 'Source Code' của sự sống đấy. Ăn xong còn có sức mà làm việc. Vì ta vừa nhận được thông báo từ hệ thống, thế giới mới sẽ được tái tạo sau 49 ngày nữa. Và đoán xem ai sẽ là những 'Lập trình viên' xây dựng thế giới đó?"

Ánh mắt anh nhìn về phía các tu sĩ, đầy sự tính toán: "Chính là các vị. Nhưng đừng mừng vội, lao động là vinh quang, và phục vụ cộng đồng cũng cần có… thù lao. Sau 49 ngày nữa, tất cả những ai ở lại đây sẽ phải ký vào bản hợp đồng lao động thời hạn 5.000 năm cho khách sạn Trường Sinh. Chúng ta sẽ cùng nhau thâu tóm toàn bộ thị trường của thế giới mới ngay từ lúc nó còn sơ khai."

Vân Cơ đứng bên cạnh bắt đầu lấy lại phong độ, cô dùng mị lực thiên bẩm thổi bay một hạt bụi trên vai áo Thẩm Trường An, rồi nói khẽ: "Chủ nhân, vậy nếu khách hàng tương lai của thế giới mới không có tiền thì sao?"

Thẩm Trường An nhìn vào hư không mênh mông, nơi một điểm sáng đang bắt đầu hình thành, báo hiệu một sự khởi đầu mới. Anh cầm chiếc bàn tính lên, nụ cười trở nên bí hiểm và sâu xa:

"Không có tiền thì nợ. Nợ thì trả bằng công đức, trả bằng linh hồn, hoặc trả bằng chính sự tồn tại của họ. Ta đã hiểu ra rồi, Vân Cơ à. Khách sạn này không chỉ là một trạm dừng chân. Nó là nơi giữ lại cái 'tính người', cái 'dục vọng' và cả cái 'linh hồn' của vạn vật khi cả thế giới biến thành đống rác dữ liệu."

Anh quay sang nhìn Mặc Vô Đạo, kẻ đang run rẩy ở góc tường: "Hắc công nhân thực tập, đừng có đứng đó nữa. Ra lau sạch cái vết trà kia đi. Thế giới sắp bắt đầu lại rồi, khách sạn của ta không thể có một vết bẩn nào trước khi đón tiếp vị khách đầu tiên của kỷ nguyên mới."

"Mà vị khách đó…" Thẩm Trường An nheo mắt nhìn về phía màn hình hệ thống đang nhảy số liên tục. "…Chắc chắn sẽ phải trả một cái giá rất hời."

Bên ngoài cửa sổ, hư không bắt đầu rung động. Những sợi tơ ánh sáng nhỏ li ti bắt đầu dệt nên những kết cấu vật chất đầu tiên. Một vầng thái dương mới đang được hình thành từ ý chí của những thực thể bên trong khách sạn.

Trong căn phòng nhỏ bé mang tên Trường Sinh này, Thẩm Trường An không còn là một gã quản lý ham tiền đơn thuần. Anh đứng đó, giữa sự giao thoa của hai thời đại, tay cầm bàn tính định đoạt tương lai, bóng lưng cao gầy in dài trên sàn đá, mang theo một vẻ cô tịch nhưng tối cao.

Đúng lúc đó, hệ thống vang lên một tiếng "Ding" rộn rã.

[Nhiệm vụ mới: Kiến thiết Thiên Đạo phiên bản 2.0.]
[Mục tiêu: Đảm bảo mọi sinh linh trong thế giới mới đều có ít nhất một lần nghe đến danh tiếng của Khách sạn Trường Sinh.]
[Phần thưởng: Quyền năng "Miễn tử tuyệt đối" cho nhân viên và chủ sở hữu.]

Thẩm Trường An khẽ cười, một nụ cười thật sự chạm đến đáy mắt lần đầu tiên. Anh lẩm bẩm: "Tiên nhân dừng bước? Không, từ giờ trở đi, phải gọi là… Thiên Đạo cũng phải dừng bước."

Tiếng bàn tính lại vang lên, đều đặn và đanh thép giữa bóng đêm vô tận, như nhịp tim của một vũ trụ đang chuẩn bị tái sinh từ trong tay một gã thương nhân vô sỉ nhất lịch sử tu chân.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8