Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 110: ** Cocktail \”Quên đi quá khứ\”
CHƯƠNG 110: COCKTAIL "QUÊN ĐI QUÁ KHỨ"
Ánh nắng ban mai của vùng Vực Không Gian Số 0 bao giờ cũng mang một màu tím nhạt huyền ảo, xuyên qua lớp màn chắn linh khí dày đặc của Khách sạn Trường Sinh, tạo thành những vệt sáng lốm đốm trên sàn gỗ đen bóng loáng.
Vân Cơ, trong bộ sườn xám màu đỏ sẫm ôm sát đường cong cơ thể đầy mê hoặc, đang cầm một chiếc khăn lông màu tuyết trắng, tỉ mỉ lau đi lau lại một vết mờ vô hình trên mặt quầy lễ tân. Đôi lông mày lá liễu của nàng khẽ chau lại, thần sắc tập trung đến mức cực đoan. Chỉ cần nhìn thấy một hạt bụi lạc lối, nàng sẵn sàng tung ra Cửu Vĩ mị thuật để… quét sạch nó vào cõi hư vô.
“Chủ thượng, ngài không thấy chiếc ghế kia lệch đi khoảng 0,5 milimet so với trục tung của sảnh chính sao?” – Vân Cơ đột ngột ngẩng đầu, đôi mắt hồ ly lấp lánh nhìn về phía Thẩm Trường An.
Thẩm Trường An đang ngồi trên chiếc ghế bành bọc da rồng giả (thực ra là da thằn lằn bay thượng hạng), tay cầm chiếc bàn tính bằng ngọc đế quang gẩy “tạch tạch”, nghe vậy cũng chẳng buồn ngẩng lên. Anh điều chỉnh kính gọng vàng trên sống mũi, hững hờ đáp:
“Chút nữa Kim Bất Hoán đến rửa bát, cô cứ bảo hắn dùng thước ngắm của Thái Dương Tông mà căn chỉnh. Bây giờ, việc quan trọng hơn là chúng ta cần một sản phẩm ‘hit’ cho quý này. Doanh thu từ dịch vụ tư vấn tình yêu của Lâu Sát tuy khá, nhưng đó là mảng dịch vụ cao cấp, kén khách. Chúng ta cần cái gì đó đại chúng hơn, thứ mà ngay cả một gã tán tu nghèo kiết xác cũng sẵn sàng dốc sạch túi linh thạch để mua.”
Vân Cơ nghiêng đầu: “Người tu hành chúng ta, thứ gì là thứ thiếu nhất?”
“Sự thanh thản.” – Thẩm Trường An gập cuốn sổ thu chi lại, đôi mắt nheo lại đầy vẻ gian thương. “Họ có quá nhiều ký ức. Mấy nghìn năm tu luyện, ai chẳng có vài món nợ tình cảm, vài nỗi hận thù diệt môn, hay đơn giản là nỗi nhục khi bị ai đó cướp mất gốc cỏ linh chi. Những thứ đó tích tụ lại thành ‘Hồng Trần Khí’, lâu dần hóa tâm ma. Thuốc giải tâm ma trên thị trường thì quá đắt và quá đắng. Vậy nên, chúng ta sẽ bán cho họ một giấc mơ… có vị ngọt và chút cồn.”
Thẩm Trường An đứng dậy, phong thái thong dong đi thẳng xuống tầng hầm, nơi đặt khu bếp hoàng tráng của Lão Tà.
Dưới bếp, khói màu xanh lục và đỏ thẫm đang cuồn cuộn bốc lên từ chiếc vạc khổng lồ làm bằng hắc thiết nghìn năm. Lão Tà – Tà Độc Ma Quân danh chấn một thời – hiện đang mặc một chiếc tạp dề màu hồng thêu hình hoa hồng phấn, hai tay cầm hai chiếc muôi lớn bằng xương đùi yêu quái, đang điên cuồng khuấy đảo.
“Chủ quản! Ngài tới đúng lúc lắm! Lão phu vừa mới chiết xuất xong tinh hoa từ mật độc của một vạn con bọ cạp tím vùng cực bắc, định đem trộn với nước suối linh tuyền để tạo ra món canh ‘Vạn Độc Hồi Xuân’. Ngài nếm thử không?”
Lão Tà cười khà khà, đưa cái muôi đầy chất lỏng sền sệt, đen kịt và đang sủi bọt phì phò về phía Thẩm Trường An.
Thẩm Trường An lùi lại một bước, giữ khoảng cách an toàn, gương mặt vẫn bình thản như không: “Lão Tà, tôi đã bảo ông bao nhiêu lần rồi, chúng ta kinh doanh dịch vụ nghỉ dưỡng, không phải lò sản xuất hung khí sinh học. Dẹp cái thứ đó đi. Hôm nay, chúng ta sẽ pha chế một loại thức uống mới. Tôi gọi nó là: Cocktail ‘Quên Đi Quá Khứ’.”
Lão Tà ngẩn ra, hạ muôi xuống: “Cocktail? Đó là loại bí bảo gì? Có cần dùng tới hồn phách của yêu long để làm cốt không?”
“Không cần phức tạp thế.” – Thẩm Trường An lấy từ trong kho hệ thống ra một chiếc bình lắc inox sáng loáng và một bộ ly thủy tinh đế dài, trông vô cùng lạc lõng giữa bối cảnh lò luyện đan cổ quái. “Nguyên lý rất đơn giản: Chúng ta dùng vị đắng của Cỏ Cửu Diệp để khơi gợi nỗi đau, sau đó dùng vị ngọt nồng của Mật Ong Bách Hoa rừng thiêng để vỗ về, và cuối cùng là nồng độ cồn của rượu ‘Vong Tình’ đã được pha loãng để làm tê liệt vùng ký ức ngắn hạn. Nhưng quan trọng nhất, ông phải dùng công lực của một Ma đạo đại năng để ‘lắc’ nó, sao cho các phân tử linh khí và cảm xúc hòa quyện vào nhau.”
Lão Tà nghe mà mắt sáng rực. Với một kẻ nghiện thử nghiệm như lão, lời đề nghị này còn hấp dẫn hơn cả việc tìm thấy một tòa ma mộ.
“Được! Ngài đưa công thức đây, lão phu sẽ thực hiện ngay!”
Trong ba canh giờ tiếp theo, căn bếp của Khách sạn Trường Sinh trở thành một phòng thí nghiệm điên rồ nhất tu chân giới.
Thẩm Trường An đứng chỉ tay năm ngón: “Lắc mạnh lên! Phải đạt đến tần số rung động của linh hồn! Lão Tà, thêm một chút phấn hoa của Bỉ Ngạn Hoa vào viền ly đi, tạo hiệu ứng ‘lời mời của địa ngục’ cho nó nghệ thuật.”
Lão Tà mồ hôi nhễ nhại, nhưng tinh thần vô cùng hăng hái. Lão vận dụng Ma công thượng tầng chỉ để… nghiền nát những viên đá vĩnh cửu lấy từ đỉnh Tuyết Sơn sao cho chúng có kích cỡ hoàn hảo không lệch một ly.
Vân Cơ cũng bị kéo vào cuộc. Nàng chịu trách nhiệm trang trí. Với sự ám ảnh cưỡng chế của mình, nàng dành cả một giờ đồng hồ chỉ để tỉa một miếng vỏ chanh linh quả thành hình hoa sen chín cánh, không cho phép bất kỳ một đường gân nào của cánh hoa bị xô lệch.
Cuối cùng, trên quầy bar của sảnh chính, ba ly đồ uống đã hoàn thành. Chất lỏng bên trong có ba tầng màu sắc rõ rệt: Tầng dưới cùng là màu tím huyền ảo như vực thẳm (vị đắng), tầng giữa là màu vàng kim rực rỡ (vị ngọt), và tầng trên cùng là một lớp bọt trắng xóa mịn màng (vị say), phía trên mặt điểm xuyết những sợi phấn hoa đỏ rực như máu.
“Thế nào? Đẹp không?” – Thẩm Trường An tự đắc hỏi.
Vân Cơ nhìn chằm chằm vào ly nước, khẽ thở phào: “Đúng là sự đối xứng hoàn hảo. Chỉ nhìn thôi cũng thấy tâm hồn được thanh tẩy.”
“Gâu!” – Tiểu Hắc từ đâu chui ra, hếch cái mũi đen thui định tiến lại gần, nhưng bị Thẩm Trường An lấy bàn chân chặn lại.
“Tiểu Hắc, con chó không được uống cồn. Muốn ăn thì ra vườn bới linh thạch mà gặm.”
Đúng lúc này, cánh cửa lớn của khách sạn mở ra. Một thanh niên dáng vẻ hớt hải, quần áo xộc xệch, trên mặt vẫn còn vết bầm tím chạy vào. Không ai khác, chính là “Cây ATM di động” – Kim Bất Hoán.
“Thẩm đại ca! Cứu mạng! Ta không muốn sống nữa! Nàng ấy… nàng ấy thực sự đã nhận hoa của Lâu Sát Ma Vương rồi! Ta đã tặng nàng cả một cái mỏ linh thạch mà nàng không thèm nhìn, vậy mà một nhành hoa hồng dại của gã thô kệch kia lại làm nàng cảm động!”
Kim Bất Hoán ngã gục xuống ghế bar, khóc không thành tiếng, bộ dạng thê thảm vô cùng.
Thẩm Trường An khẽ mỉm cười. “Khách hàng mục tiêu” đến rồi. Anh đẩy nhẹ chiếc ly Cocktail “Quên Đi Quá Khứ” về phía trước mặt Kim thiếu gia, giọng nói thấp trầm, mang đầy vẻ dẫn dụ:
“Thiếu gia, trên đời này có hai thứ không thể gượng ép: Một là thời gian, hai là lòng người. Ngài đã dùng tiền để mua trái tim, nhưng ngài lại quên mất rằng, chính ngài cũng đang bị gánh nặng ký ức hành hạ. Ngài đau khổ là vì ngài còn nhớ rõ nàng ấy từng cười với ngài một lần vào mười năm trước, đúng không?”
Kim Bất Hoán ngước đôi mắt đỏ hoe lên: “Phải… nàng cười đẹp lắm… nhưng giờ nụ cười đó là dành cho kẻ khác.”
“Vậy thì uống đi.” – Thẩm Trường An ra hiệu. “Chỉ một ly này thôi, ngài sẽ không quên nàng là ai, nhưng ngài sẽ quên mất cảm giác đau lòng khi nghĩ về nàng. Ngài sẽ lại là vị thiếu gia kiêu ngạo, yêu tiền như mạng của ngày xưa. Giá chỉ có… 9.999 linh thạch thượng phẩm thôi. Khuyến mãi dùng thử, rẻ như cho.”
Vân Cơ đứng bên cạnh khẽ liếc mắt: “Chủ quản, bình thường mì tôm của ngài chỉ có 100 linh thạch…”
Thẩm Trường An trừng mắt nhìn nàng một cái, ý bảo “Cô thì biết gì về giá trị cảm xúc!”.
Kim Bất Hoán bây giờ đang lúc quẫn bách, đừng nói 9.999, dù có là 10 vạn hắn cũng sẵn sàng ném ra. Hắn run rẩy cầm ly nước lên, nhìn vào tầng tầng lớp lớp màu sắc rực rỡ kia, rồi dứt khoát nốc sạch một hơi.
Cả không gian sảnh khách sạn dường như đọng lại.
Lão Tà nín thở, Vân Cơ nín thở, Tiểu Hắc cũng dừng vẫy đuôi.
Kim Bất Hoán trợn tròn mắt. Đầu tiên, mặt hắn tái nhợt đi vì vị đắng chát xộc thẳng lên não. Toàn bộ những ký ức đau khổ nhất về cuộc tình đơn phương mười năm qua hiện về như một cuốn phim tua nhanh. Hắn thấy mình bị từ chối, bị sỉ nhục, bị ngó lơ… Những giọt nước mắt lăn dài.
Nhưng ngay sau đó, một dòng chảy ấm áp bắt đầu lan tỏa từ cổ họng. Vị ngọt lịm như nắng ấm mùa xuân bao phủ lấy trái tim hắn. Những vết thương lòng như được một đôi tay mềm mại xoa dịu. Cuối cùng, cơn say ập đến. Không phải là kiểu say bí tử quăng gà quăng vịt, mà là một cảm giác lâng lâng, bay bổng.
Ký ức về cô gái ấy vẫn còn đó, nhưng khi nghĩ về nàng, Kim Bất Hoán không còn thấy nhói lòng nữa. Hắn chỉ thấy… ờ, cô ấy cũng chỉ là một người qua đường mà thôi. Tại sao mình phải vì một người qua đường mà bỏ lỡ cả rừng hoa đẹp ngoài kia?
Kim Bất Hoán đột nhiên đập bàn cái “bộp”, đứng bật dậy, cười lớn:
“Ha ha ha! Ta là ai? Ta là Kim Bất Hoán! Ta có tiền! Ta có sắc! Ta có một mỏ linh thạch phía sau lưng! Tại sao ta phải đi làm người dự phòng cho một vị tiên tử?”
Hắn quay sang Thẩm Trường An, đôi mắt sáng quắc nhưng vẫn hơi lờ đờ vì cồn: “Thẩm quản lý! Món này gọi là gì? Thật quá tuyệt vời! Ta cảm thấy như vừa được gột rửa tâm hồn vậy!”
“Cocktail Quên Đi Quá Khứ.” – Thẩm Trường An mỉm cười chuẩn mực. “Chúc mừng thiếu gia đã tìm lại được chính mình.”
“Cho ta thêm mười ly! Không, một trăm ly! Ta muốn mang về tặng cho đám huynh đệ trong thương hội, bọn họ suốt ngày cứ u sầu vì tu luyện không lên cấp!” – Kim Bất Hoán vừa nói vừa ném ra một túi trữ vật nặng trịch, bên trong chứa đầy linh thạch óng ánh.
Thẩm Trường An nhận túi tiền, cân chỉnh sức nặng rồi gật đầu với Lão Tà và Vân Cơ. “Thiếu gia thông cảm, mỗi khách hàng chỉ được uống tối đa hai ly mỗi ngày. Thứ này dùng nhiều quá sẽ khiến ngài quên luôn cả… mật khẩu hũ đựng tiền của mình đấy.”
Kim Bất Hoán giật mình, vội vàng xua tay: “Vậy sao? Được được, hai ly là đủ! Quản lý đúng là có tâm!”
Sau khi Kim Bất Hoán rời đi với vẻ mặt hớn hở (khác hẳn lúc bò vào), tin đồn về “Thần tửu Trường Sinh” bắt đầu lan đi với tốc độ của phi kiếm truyền tin.
Chỉ trong vòng hai ngày, cổng khách sạn vốn đã nhộn nhịp nay lại càng trở nên quá tải. Một vị đại lão của Thanh phong phái, người đã bế quan trăm năm nhưng vẫn không thể đột phá vì ám ảnh bởi cái chết của con mèo nhỏ thuở thiếu thời, đã lặn lội tới đây.
Vị đại lão tóc trắng xóa, lưng mang trường kiếm, mặt lạnh như tiền, bước vào sảnh với uy áp khiến thực khách xung quanh đều rùng mình. Nhưng khi đối mặt với Thẩm Trường An, lão lại khẽ thở dài:
“Nghe nói ở đây có thứ nước giúp người ta buông bỏ?”
Thẩm Trường An không hề bị uy áp làm khó dễ (nhờ Lĩnh vực tuyệt đối), ung dung đẩy ra một ly Cocktail màu sắc rực rỡ: “Thưa Tiên sư, buông bỏ không phải là quên mất quá khứ, mà là nhìn lại quá khứ mà không còn rơi lệ. 2 vạn linh thạch, bao gồm cả phí phục vụ và nghe nhạc thiền đi kèm.”
Vị đại lão không nói hai lời, uống sạch ly cocktail. Mười phút sau, người ta thấy vị đại lão danh chấn thiên hạ ấy… ngồi bệt xuống sàn, tay ôm Tiểu Hắc, miệng lẩm bẩm: “Mimi à, ta xin lỗi, ngày đó ta không nên để ngươi ăn cá có xương…” rồi lão khóc hu hu như một đứa trẻ, sau đó lại cười sảng khoái, vỗ vỗ lên đầu con Hắc Kỳ Lân (đang cực kỳ khó chịu nhưng không dám cắn khách vì sợ Thẩm Trường An cắt lương).
Khi vị đại lão rời đi, khí thế của lão đột nhiên thay đổi, thiên địa linh khí xung quanh rung chuyển. Lão đã đột phá ngay tại chỗ! Hóa ra cái tâm ma về con mèo nhỏ bấy lâu nay chính là nút thắt ngăn cản lão tiến vào cảnh giới mới.
“Chủ thượng… chúng ta sắp phát tài rồi.” – Vân Cơ vừa đếm tiền vừa run rẩy. “Số linh thạch thu được trong sáng nay đã bằng doanh thu của cả tháng trước cộng lại.”
Thẩm Trường An tay cầm ly trà loãng, đứng nhìn đám đông chen chúc ngoài cửa, thần thái lại có chút cô tịch. “Đúng là phát tài. Nhưng nhìn xem Vân Cơ, giới tu tiên này thật ra thảm hại đến mức nào? Họ mạnh mẽ đến thế, tuổi thọ dài đến thế, nhưng lại phải bỏ ra đống tiền chỉ để được làm một người bình thường trong vài giờ ngắn ngủi.”
Lão Tà từ bếp chạy ra, người vẫn còn nồng nặc mùi rượu Vong Tình, hưng phấn báo cáo: “Quản lý! Lượng tiêu thụ tăng vọt, chúng ta hết đá rồi! Lão phu phải đi mượn cái Đỉnh Băng Linh của Tuyết Nhi tiên tử để làm đá gấp thôi!”
“Bảo cô ấy, nếu cho mượn đỉnh, tối nay sẽ được miễn phí một suất lẩu Hỗn Độn và một ly cocktail đặc chế vị dâu tây.” – Thẩm Trường An phân phó.
Nhưng thành công quá mức thường đi kèm với phiền phức.
Buổi chiều hôm đó, khi nắng đã chuyển sang màu đỏ sậm gắt gao, một nhóm người mặc đạo bào thêu hình sấm sét tím, dáng vẻ hung hăng xông vào khách sạn. Dẫn đầu là một vị trưởng lão mặt đầy thịt, tên là Lôi Ba – Chưởng hình trưởng lão của Lôi Vân Tông.
Lôi Ba đập mạnh tay lên quầy lễ tân, khiến lọ hoa mà Vân Cơ vừa tỉ mỉ cắm lại suýt rơi xuống đất. Vân Cơ lập tức hiện ra ba cái đuôi, đôi mắt lóe lên sát khí xanh biếc.
“Ai là quản lý ở đây?! Ra đây nói chuyện!” – Lôi Ba gầm lên, âm thanh mang theo lôi minh âm trầm.
Thẩm Trường An thong thả từ trong bước ra, tay vẫn cầm chiếc bàn tính quen thuộc: “Chào ngài. Khách sạn chúng tôi nghiêm cấm gây ồn ào vượt quá 60 decibel. Ngài vừa vi phạm quy định, phí phạt là 5.000 linh thạch. Ngài định thanh toán bằng tiền mặt hay trừ vào thẻ thành viên (nếu có)?”
Lôi Ba tức đến bật cười: “Phạt? Ngươi dám phạt lão phu? Ngươi có biết ngươi đang bán thứ gì không? Đó là ‘Tà tửu’! Đồ đệ của lão phu sau khi uống thứ nước của ngươi về, giờ đây cả ngày chỉ ngồi thiền mỉm cười, không chịu đi luyện lôi pháp, nói là muốn sống một cuộc đời bình an, không tranh với đời! Ngươi đang phá hỏng căn cơ của tông môn chúng ta!”
Các thực khách xung quanh bắt đầu xì xào. Đúng thật, cocktail này có tác dụng phụ là khiến người ta… mất đi chí cầu tiến trong ngắn hạn vì quá thỏa mãn với hiện tại.
Thẩm Trường An không hề nao núng, anh bước đến trước mặt Lôi Ba, nhìn thẳng vào mắt lão:
“Lôi trưởng lão, đệ tử của ngài không phải mất chí cầu tiến, mà là họ nhận ra bấy lâu nay họ tu luyện chỉ vì sợ ngài, chứ không phải vì yêu đạo pháp. Thứ cocktail của tôi chỉ cho họ thấy sự thật trong lòng họ mà thôi. Nếu một tâm hồn vững vàng như thép, thì chút cồn và linh khí này làm sao lung lay được?”
“Láo xược! Ngươi dám giáo huấn lão phu? Hôm nay lão phu sẽ san phẳng cái khách sạn tà môn này!”
Lôi Ba giơ tay lên cao, lôi điện tím rực rỡ tụ lại trong lòng bàn tay, uy lực kinh người đủ để nghiền nát một ngọn núi nhỏ.
Nhưng, điều kỳ dị đã xảy ra.
Trong phạm vi của khách sạn, “Lĩnh vực tuyệt đối” được kích hoạt. Lôi điện trong tay Lôi Ba đột nhiên… tắt ngóm, phát ra một tiếng “píp” nhỏ xíu như tiếng pháo xịt.
Lôi Ba ngớ người, lão thử vận lại công lực, nhưng cơ thể lão hoàn toàn không có chút linh lực nào, như thể lão chỉ là một lão già phàm trần chưa từng tu hành.
Thẩm Trường An khẽ thở dài, tay gõ nhẹ lên mặt bàn tính: “Lôi trưởng lão, ngài lại phạm lỗi thứ hai: Sử dụng vũ khí và pháp thuật trong khu vực không khói thuốc và không bạo lực. Phí bồi thường thiệt hại tinh thần cho nhân viên và khách hàng là… 5 vạn linh thạch thượng phẩm.”
Lão Tà từ bên trong bước ra, vác trên vai chiếc muôi lớn đen sì, cười hắc hắc: “Chủ quản, để lão phu ném lão già này vào nồi áp suất, hầm cho mềm xương rồi đổ thêm cocktail vào cho lão tỉnh táo lại nhé?”
Vân Cơ cũng tiến tới, móng tay nàng dài ra, sắc lẹm: “Hoặc là để thiếp thân dùng mị thuật bắt lão ấy đi cọ rửa toilet cho khách sạn trong vòng mười năm để trả nợ?”
Tiểu Hắc ngồi bên cạnh, há cái miệng to huầy ra như muốn nói: “Hay là để ta nuốt luôn cho gọn?”
Nhìn thấy dàn nhân viên “khủng bố” này, cộng thêm việc tu vi bị tước đoạt một cách thần bí, Lôi Ba bắt đầu run rẩy. Cái gọi là uy phong trưởng lão biến sạch sành sanh.
“Ta… ta… các ngươi không thể làm vậy! Ta là người của Lôi Vân Tông!”
Thẩm Trường An mỉm cười thân thiện, đẩy một ly cocktail đến trước mặt lão: “Bình tĩnh đi trưởng lão. Uống một ly đi. Tiền thì cứ nợ đó, viết giấy cam kết là được. Tôi cam đoan sau khi uống xong ly này, ngài sẽ không còn muốn phá phách nữa, mà sẽ chỉ muốn ngồi xuống thảo luận với tôi về việc… ký kết hợp đồng cung cấp đồ uống độc quyền cho tân binh của tông môn ngài.”
Lôi Ba nhìn ly nước đầy màu sắc, lại nhìn Lão Tà đang mài muôi xoèn xoẹt, cuối cùng đành ngậm ngùi cầm ly lên.
Một lúc sau…
Sảnh khách sạn lại vang lên tiếng cười nói vui vẻ. Lôi Ba trưởng lão – người vốn nổi tiếng là khó tính nhất tu chân giới – hiện đang choàng vai bá cổ Thẩm Trường An, mặt đỏ gay, miệng lảm nhảm:
“Thẩm lão đệ… ngươi nói đúng… tu hành làm gì cho mệt… chúng ta… chúng ta là bạn tốt… ngày mai ta sẽ sai người chở 5 vạn linh thạch đến… bù đắp… bù đắp cho cái lọ hoa…”
Thẩm Trường An khéo léo gỡ tay lão ra, nháy mắt với Vân Cơ: “Ghi hóa đơn chưa?”
“Dạ, thưa chủ quản, ghi cả phí bảo trì nhân cách của trưởng lão luôn rồi ạ.” – Vân Cơ mỉm cười rạng rỡ.
Đêm dần buông xuống trên Vực Không Gian Số 0. Khách sạn Trường Sinh vẫn lung linh như một viên ngọc giữa bóng tối vĩnh hằng.
Trong sảnh khách sạn, hàng chục vị tiên nhân, ma đầu vốn là kẻ thù không đội trời chung, giờ đây lại ngồi cùng bàn, tay cầm những chiếc ly thủy tinh lấp lánh, cùng nhau thưởng thức thứ hương vị của sự quên lãng. Không còn tiếng đao kiếm, chỉ còn tiếng cạch ly và tiếng thở dài nhẹ nhõm của những tâm hồn vừa được giải thoát khỏi xiềng xích của quá khứ.
Thẩm Trường An đứng trên ban công tầng hai, nhìn xuống khung cảnh nhộn nhịp phía dưới, rồi lại nhìn vào bảng điều khiển hệ thống đang nhảy số liên tục.
[Nhiệm vụ hàng tháng: Đạt doanh thu 100 vạn linh thạch – Hoàn thành 150%]
[Phần thưởng: Mở khóa phòng Massage Luân Hồi và Công thức chế biến đồ nhắm đặc cấp.]
Thẩm Trường An thở dài một tiếng dài đầy mãn nguyện. Anh nhấp một ngụm Cocktail do chính mình pha chế (phiên bản đặc biệt không gây mất trí nhớ, chỉ tăng cảm giác ngon miệng), rồi lẩm bẩm:
“Kinh doanh cái tâm đau khổ của đám tiên nhân này… đúng là nghề ổn định nhất thế gian.”
Phía dưới sảnh, Lão Tà đang rượt đuổi Tiểu Hắc vì nó lỡ chân làm đổ một bình rượu quý, Vân Cơ thì vẫn đang kiên trì lau sạch vệt rượu vương vãi trên sàn nhà với vẻ mặt nghiêm trọng. Cuộc sống tại Khách sạn Trường Sinh vẫn tiếp diễn theo cách hài hước và ấm áp của riêng nó, giữa một thế giới tu tiên đầy rẫy chém giết và hận thù.
Ở một góc tối ngoài khách sạn, bóng dáng của Mặc Vô Đạo thấp thoáng hiện ra. Lão nhìn vào ánh đèn rực rỡ của khách sạn, nghiến răng kèn kẹt: “Một lũ điên! Sớm muộn gì ta cũng sẽ khiến cái khách sạn này trở thành nấm mồ cho tất cả các ngươi!”
Nhưng đúng lúc đó, một cơn gió mang theo mùi thơm quyến rũ của cocktail và tiếng cười đùa bay qua. Mặc Vô Đạo khẽ hít hà, trong lòng chợt dấy lên một sự tò mò không cưỡng lại được:
“Cái mùi này… có thật sự ngon như thiên hạ đồn đại không nhỉ? Hay là… mình cứ giả dạng vào mua thử một ly?”
Và thế là, vị đệ nhất cao thủ nhân giới, trong một khoảnh khắc yếu lòng vì hương rượu, đã bắt đầu bước chân vào con đường trở thành “thượng đế” tiếp theo bị Thẩm Trường An vặt lông.
Hết chương 110.