Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 117: ** Phá hủy sào huyệt quân địch trong 3 giây
**Chương 117: Phá hủy sào huyệt quân địch trong 3 giây**
Ánh sáng từ khối "Cốt lõi tiểu hành tinh" – thứ mà vị kiếm khách tả tơi vừa đặt lên bàn – tỏa ra một luồng khí tức u trầm, cổ xưa, nồng đậm đến mức làm cho không gian xung quanh quầy lễ tân hơi vặn xoắn lại. Đó không chỉ là linh khí, mà là tinh hoa của một vạn năm kết tụ từ sâu trong hư không, thứ mà ngay cả những vị chân tiên cũng phải đỏ mắt tranh giành.
Thẩm Trường An đẩy gọng kính tưởng tượng (thực chất chỉ là thói quen từ kiếp trước), đôi mắt nheo lại thành một đường chỉ dài. Trên bàn tính ngọc đế quang của anh, các hạt bàn tính bỗng nhiên nhảy múa điên cuồng, vang lên những tiếng "lạch cạch" giòn giã như tiếng mưa rơi trên lá chuối.
"Vân Cơ, đưa khách vào phòng 'Vạn Cổ Trường Minh'. Thêm hương liệu an thần loại Thất Bảo, sạc đầy linh khí cho căn phòng." Thẩm Trường An chậm rãi ra lệnh, nhưng đôi mắt vẫn không rời khỏi khối vật liệu đen sần sùi kia.
"Chủ nhân, ông ta chảy máu đầy sàn rồi kìa!" Vân Cơ dậm chân, tay cầm một chiếc khăn tay lụa trắng vẫy vẫy trong không trung, gương mặt xinh đẹp lộ rõ vẻ khó chịu. "Sạch sẽ! Phải sạch sẽ! Tiểu Hắc, mau lại đây liếm sạch… à không, mau lấy chổi quét dọn chỗ này ngay!"
Tiểu Hắc – con chó đen nhỏ đeo chuông vàng – đang nằm sấp bên chân Thẩm Trường An, nghe vậy liền lười biếng ngáp một cái, để lộ hàm răng trắng ởn có thể nhai nát cả tiên bảo, rồi uể oải đứng dậy tha một chiếc chổi đi tới.
Vị kiếm khách gượng dậy, cúi đầu tạ ơn rồi được Vân Cơ dẫn đi với thái độ "nửa mời mọc nửa xua đuổi" (vì sợ ông ta chạm vào tường).
Ngay khi cửa phòng VIP đóng lại, một tiếng nổ long trời lở đất vang lên từ bên ngoài. Toàn bộ Khách sạn Trường Sinh rung chuyển nhẹ, nhưng chỉ trong chớp mắt, một màn sáng mờ nhạt từ hư không bao phủ lấy tòa nhà, hấp thụ hoàn toàn chấn động.
Bên ngoài cửa chính, mây đen ùn ùn kéo đến, sấm sét tím ngắt rạch nát bầu trời. Từng tiếng gầm thét oai nghiêm vang lên, làm chấn động cả vùng không gian số 0:
"Kẻ phương nào dám chứa chấp nghịch đồ của Vô Thượng Kiếm Tông? Khách sạn kia, mau giao nộp Diệp Hàn ra đây, bằng không ta sẽ san bằng nơi này thành bình địa!"
Thẩm Trường An thở dài, ngón tay gõ nhịp nhàng lên quầy lễ tân: "Lão Tà, ra xem thử là kẻ nào làm ồn vào giờ nghỉ trưa."
Từ phía sau bếp, một gã đàn ông to xác, mặt sẹo, tay cầm chiếc dao phay lớn nhưng lại đang mặc một chiếc tạp dề màu hồng thêu hình hoa hồng lạch bạch bước ra. Lão Tà quệt tay vào tạp dề, gương mặt hung ác hầm hầm sát khí:
"Chủ tử, là đám nhãi con 'Vô Thượng Kiếm Tông'. Chúng dùng 'Thanh Minh Kiếm Trận' bao vây bên ngoài, linh khí của trận pháp này hơi nồng, làm hỏng cả vị của bát canh măng ta đang hầm rồi!"
"Đòi nợ hay là làm gì thì cũng phải nhìn xem đây là đâu chứ." Thẩm Trường An khẽ cười, nụ cười đúng chuẩn "nhân viên xuất sắc tháng", nhưng trong mắt lại chẳng có chút ấm áp nào. "Vô Thượng Kiếm Tông cách đây bao xa?"
"Khoảng ba mươi vạn dặm về hướng Đông Bắc, nằm trên đỉnh Thiên Trảm Sơn." Lão Tà trả lời, mắt liếc nhìn ra ngoài cửa một cách khinh bỉ.
Phía ngoài khách sạn, mười hai vị trưởng lão của Vô Thượng Kiếm Tông đang ngự kiếm trên không, linh lực tỏa ra như đại dương cuồn cuộn. Vị dẫn đầu là một lão già râu trắng tới tận rốn, đôi mắt bắn ra kiếm quang nhiếp người. Lão nhìn Khách sạn Trường Sinh với vẻ thèm khát: "Một cái khách sạn kỳ quái có thể ngăn cản được công kích của ta? Nếu chiếm được nơi này làm hành cung…"
Nhưng lão chưa kịp dứt lời thì cánh cửa gỗ của khách sạn từ từ mở ra. Thẩm Trường An thong dong bước ra ngưỡng cửa, tay cầm cuốn sổ thu chi, nhìn lên trời như nhìn một đám mồi ngon.
"Chư vị khách quý, khách sạn của chúng tôi hiện không nhận đặt phòng tập thể lớn như vậy." Thẩm Trường An giọng đều đều. "Ngoài ra, quý vị vừa rồi làm rung chuyển kiến trúc, gây tổn hại tinh thần cho nhân viên và làm hỏng nồi canh măng của đầu bếp. Tổng thiệt hại ước tính… 100 tỷ linh thạch."
"Lấc cấc! Ngươi là cái thá gì mà dám đòi linh thạch của ta?" Lão trưởng lão cười lạnh. "Diệt!"
Mười hai thanh thánh kiếm đồng loạt chém xuống, uy thế đủ để chẻ đôi một hành tinh nhỏ. Tuy nhiên, khi những đạo kiếm quang đó vừa chạm tới phạm vi mười mét quanh Thẩm Trường An, chúng bỗng dưng tan biến như bọt xà phòng trước gió, không để lại một chút dấu vết nào.
Nụ cười trên mặt Thẩm Trường An tắt ngấm. Anh cúi xuống nhìn cuốn sổ: "Khách hàng Diệp Hàn vừa trả một khối Cốt lõi tiểu hành tinh. Theo giá thị trường đen ở đa vũ trụ, giá trị của nó khoảng… 2000 tỷ linh thạch. Trừ đi tiền phòng VIP hạng nhất là 10 tỷ, dịch vụ mì tôm rồng 1 tỷ… vẫn còn dư quá nhiều."
Thẩm Trường An ngẩng đầu lên, ánh mắt bỗng chốc trở nên thâm trầm: "Hệ thống, kích hoạt dịch vụ: 'Nhổ cỏ tận gốc – Gói Tiêu Diệt Từ Xa'."
[Ding! Đã nhận yêu cầu. Mục tiêu: Vô Thượng Kiếm Tông – Tọa độ: Thiên Trảm Sơn. Phí dịch vụ: 500 tỷ linh thạch. Quý khách có muốn thanh toán?]
"Thanh toán. Trừ vào số dư của khách hàng Diệp Hàn. Coi như tôi khuyến mãi cho ông ta một dịch vụ bảo vệ trọn gói."
Lão trưởng lão trên trời bỗng thấy lạnh sống lưng. Một cảm giác sợ hãi chưa từng có bao trùm lấy linh hồn lão. Lão định thét lên "Rút lui!", nhưng miệng lão cứng đờ.
Thẩm Trường An giơ ba ngón tay lên, bắt đầu đếm ngược.
"Giây thứ nhất."
Trên bầu trời phía Đông Bắc, cách đó ba mươi vạn dặm, một vết nứt không gian khổng lồ hình một đồng tiền vàng bất ngờ hiện ra ngay phía trên Thiên Trảm Sơn – sào huyệt của Vô Thượng Kiếm Tông. Áp lực của nó khiến toàn bộ hộ sơn trận pháp vỡ vụn như gương rơi.
"Giây thứ hai."
Một bàn tay khổng lồ cấu thành từ vàng ròng và những ký tự "Tiền" (錢) lấp lánh giáng xuống từ tầng mây. Bàn tay này không mang theo sát khí, nhưng nó mang theo một loại quy luật tối cao của vũ trụ: Có tiền mua được tiên, không tiền đừng nói chuyện. Nó ép xuống, khiến toàn bộ đỉnh núi cao vạn trượng lún sâu xuống lòng đất mười nghìn mét. Toàn bộ cung điện, tàng kinh các, dược viên… tất cả đều hóa thành hư vô trong một nốt nhạc.
"Giây thứ ba."
Hết ba giây. Thẩm Trường An hạ tay xuống.
Phía Đông Bắc hoàn toàn im lặng. Thiên Trảm Sơn biến mất. Vô Thượng Kiếm Tông – một tông môn đứng đầu một cõi – chỉ trong chớp mắt đã bị xóa sổ khỏi bản đồ Phù Thế Linh Giới, như thể chúng chưa từng tồn tại.
Tại hiện trường trước cửa khách sạn, mười hai vị trưởng lão vẫn đang lơ lửng trên không, nhưng mặt ai nấy đều trắng bệch, hồn vía lên tận mây xanh. Bọn họ vừa cảm nhận được sợi dây liên kết linh hồn với tông môn… đã đứt hoàn toàn.
"Tông môn… mất rồi?" Lão trưởng lão lẩm bẩm, thanh kiếm trong tay rơi "keng" xuống đất.
"Chủ nhân, bát canh măng chín rồi đấy, ngài có vào ăn không?" Lão Tà ló đầu ra hỏi, giọng vẫn hung tợn như cũ nhưng tay lại đang cầm một chiếc bát sứ nhỏ màu hường.
"Vào ngay đây." Thẩm Trường An quay người đi vào, không thèm nhìn đám người trên trời lấy một lần. "Tiểu Hắc, đuổi khách đi. Bọn họ nghèo đến mức thanh kiếm cũng cũ rích thế kia, không đủ tư cách bước vào đây đâu."
"Gâu!"
Tiểu Hắc gầm lên một tiếng. Một luồng sóng âm màu đen lan tỏa ra, khiến mười hai vị cao thủ siêu cấp của Vô Thượng Kiếm Tông bay ngược ra xa vạn dặm như những con ruồi bị đánh đập, máu phun như mưa, kinh mạch đứt đoạn.
Vân Cơ đi ra, trên tay cầm một chiếc bình xịt hoa hồng, bắt đầu xịt lia lịa vào chỗ không khí vừa rồi những vị trưởng lão đứng.
"Hôi thối quá! Toàn mùi mồ hôi của đám nghèo khổ! Chủ nhân ơi, ngài nhất định phải nâng giá vé vào cửa lên, không thể để ai cũng được đến trước cửa khách sạn chúng ta làm ô nhiễm môi trường thế này!"
Bên trong khách sạn, Thẩm Trường An ngồi xuống bàn ăn, chậm rãi cầm đũa lên. Trước mặt anh, hệ thống hiện lên thông báo mới:
[Tiêu diệt thành công đối thủ cạnh tranh tiềm năng. Điểm Công Đức +100.000. Cấp độ khách sạn: Tiến cấp đến 45%.]
Thẩm Trường An nhìn bát mì tôm rồng nghi ngút khói, thở phào một cái: "Lão Tà, lần sau nhớ bỏ thêm chút dấm đen nhé. Giới tu tiên này, người muốn trường sinh thì nhiều, nhưng người sẵn sàng trả tiền cho sự trường sinh đó thì quá ít. Nghĩ đi nghĩ lại, làm một doanh nhân có tâm thật là mệt mỏi mà."
Lão Tà trợn mắt: "Chủ tử, ngài vừa mới tiêu sạch 500 tỷ của người ta trong 3 giây mà còn bảo mệt?"
"Cậu thì biết cái gì." Thẩm Trường An húp một ngụm nước dùng ngon ngọt. "Cảm giác nhìn tiền biến mất… đau xót lắm chứ bộ. Nếu không phải vì sự bình yên của khách sạn, ta đã bắt tụi nó ở lại rửa bát 5 vạn năm rồi."
Tiểu Hắc nhảy lên ghế, dụi đầu vào đùi Thẩm Trường An, ra chiều an ủi. Anh mỉm cười, xoa đầu nó rồi gắp một miếng "linh thạch cốt" bỏ vào bát của nó.
Ngoài kia, giới tu chân lại một lần nữa rung chuyển. Một tông môn nhất lưu biến mất trong 3 giây. Từ lúc này, cái tên "Khách sạn Trường Sinh" đã không còn là một giai thoại hài hước về một quán trọ tham tiền nữa, mà đã trở thành một vùng cấm địa linh hồn – nơi mà tiên nhân không chỉ phải dừng bước, mà còn phải quỳ xuống mà kiểm tra lại số dư tài khoản của mình.
Và Thẩm Trường An, vị quản lý trẻ tuổi với bàn tính ngọc, vẫn đang bình thản tính toán cho hóa đơn tiếp theo. Bởi vì anh biết, bóng tối thực sự của Đại Kiếp Nạn vẫn đang rình rập, và để đánh bại bóng tối đó, anh sẽ cần… rất, rất nhiều tiền.