Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 122: ** Khách hàng Ma tộc

Cập nhật lúc: 2026-05-16 17:29:57 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 122: KHÁCH HÀNG LÀ… "CON TIN"**

Ma giới buổi sáng không có ánh bình minh, chỉ có những quầng mây màu huyết dụ cuộn xoáy trên bầu trời, thỉnh thoảng lại rạch ngang bởi những tia sét màu tím sẫm. Chi nhánh "Trường Sinh Khách Sạn" tại Ma giới, sau một đêm khai trương đầy biến động, giờ đây sừng sững như một tòa thành Gothic cô độc giữa vùng bình nguyên đen kịt.

Thẩm Trường An đẩy cửa sổ ở tầng cao nhất của tháp canh, hít một hơi thật sâu cái không khí đặc quánh mùi lưu huỳnh và linh khí hỗn loạn. Đối với tu sĩ chính đạo, đây là chất độc, nhưng với người sở hữu "Lĩnh vực tuyệt đối" như anh, nó chẳng khác gì không khí máy lạnh ở văn phòng kiếp trước là mấy.

Anh khẽ lật cuốn sổ thu chi bằng ngọc đế quang, tiếng bàn tính ngọc bích vang lên "lạch cạch" giòn giã trong không gian tĩnh mịch.

“Hệ thống, nhiệm vụ hàng ngày là gì nhỉ?”

Trong đầu Thẩm Trường An vang lên giọng nói máy móc quen thuộc:
*【Nhiệm vụ: Chinh phục một khách hàng có 'khẩu vị đặc biệt'. Phần thưởng: Nâng cấp hệ thống bếp Ma giới và 1000 điểm Công đức.】*

“Khẩu vị đặc biệt?” Thẩm Trường An nhướng mày, nụ cười “kinh doanh” chuyên nghiệp bắt đầu nở trên môi. “Tại Ma giới này, tìm kẻ bình thường mới khó, chứ tìm kẻ đặc biệt thì… vơ đại một nắm cũng ra cả rổ.”

Đúng lúc này, từ phía xa, một luồng ma khí ngập trời cuốn theo cát bụi cuồn cuộn đang lao nhanh về phía khách sạn. Tiếng rống giận của thú cưỡi Ma tộc làm rung chuyển cả không gian.

Tại quầy lễ tân tầng một, Vân Cơ đang tỉ mẩn dùng một chiếc khăn lụa trắng tinh để lau đi một vết mờ li ti trên mặt bàn đá cẩm thạch đen. Đôi tai cáo trên đầu nàng khẽ rung lên, lộ ra vẻ chán ghét rõ rệt.

“Chưởng quỹ, có khách quý… à không, có một tên cục súc đang tới.”

Cánh cửa đôi bằng gỗ đàn hương đỏ bị đẩy mạnh ra. Một gã khổng lồ cao gần ba mét, mình đầy sẹo, khoác tấm áo choàng bằng da rồng đen tuyền bước vào. Gã mang theo mùi máu tanh nồng và khí tức bạo ngược khiến không gian xung quanh như đông cứng lại.

Đây chính là Xích Huyết Ma Tướng – một kẻ nổi danh với tính cách tàn bạo và gu thưởng thức “mặn” nhất nhì vùng cực Tây Ma giới.

“Ở đây… ai là chủ?” Giọng gã như sấm rền, chấn cho mấy bình hoa cổ thụ bên cạnh rung rinh.

Thẩm Trường An không biết từ lúc nào đã đứng sau quầy, nụ cười nhẹ nhàng như gió thoảng: “Chào mừng quý khách đến với Trường Sinh Khách Sạn. Tại hạ Thẩm Trường An, người phụ trách hóa đơn của ngài ngày hôm nay. Không biết Ma Tướng quân muốn đặt phòng, dùng bữa, hay… tìm dịch vụ giải trí?”

Xích Huyết Ma Tướng nhe răng cười, để lộ hai chiếc răng nanh nhọn hoắt: “Nghe nói nơi này phục vụ tất cả yêu cầu? Ta không thiếu linh thạch, ta chỉ thiếu… cảm giác. Thứ thức ăn ở Ma giới này quá nhạt nhẽo, cuộc sống này quá nhàm chán! Ta muốn thứ gì đó khiến ta phải gào thét vì sung sướng!”

Thẩm Trường An mắt sáng lên. Đây rồi, con cừu béo… à không, vị khách tiềm năng đây rồi.

“Vân Cơ, đưa khách vào Phòng Vô Vọng ở khu vực ẩm thực.” Thẩm Trường An ra hiệu, sau đó nhắn tin riêng vào thức hải của Lão Tà: *“Lão Tà, có khách VIP. Gu của hắn là ‘Thích ngược đãi vị giác’. Hãy cho hắn thấy sự lợi hại của gia vị hiện đại kết hợp với độc dược ngàn năm.”*

Trong căn bếp sặc mùi “nguy hiểm”, Lão Tà – Ma Quân vang danh một thời giờ đang mặc tạp dề thêu hoa hồng – khẽ liếc nhìn tin nhắn. Lão cười khẩy, tay múa dao phay nhanh đến mức chỉ thấy tàn ảnh.

“Thích ngược? Được thôi, lão phu sẽ cho hắn biết thế nào là 'Lửa hận tình thù' phiên bản ẩm thực.”

Tại phòng VIP, Xích Huyết Ma Tướng ngồi xuống chiếc ghế bằng xương thú cấp 8, vẻ mặt hống hách. Vân Cơ bước tới với nụ cười chuẩn mực nhưng đôi mắt thì đầy sát khí vì gã khách vừa lỡ làm rơi một miếng vảy rồng ra thảm của nàng.

“Kính mời quý khách dùng món khai vị: 'Ma Ảnh Ớt Cay' phối với 'Hồn Đoạn Sầu'.”

Trên đĩa là những quả ớt đỏ thẫm như máu, xung quanh tỏa ra làn khói màu tím sậm. Ngay khi đĩa thức ăn vừa đặt xuống, không khí xung quanh lập tức nóng lên gấp mười lần. Xích Huyết Ma Tướng không thèm dùng đũa, bốc thẳng một nắm bỏ vào mồm nhai ngấu nghiến.

Chỉ một giây sau.

Mặt gã từ màu xám xanh đột ngột chuyển sang đỏ rực, rồi chuyển sang tím ngắt, cuối cùng là một màu đen kịt như đít nồi. Đôi mắt gã trợn trừng, mạch máu trên cổ nổi lên như những con giun đất.

“Khặc… Khặc…”

Xích Huyết Ma Tướng đột ngột đứng phắt dậy, mồm há hốc ra. Một ngọn lửa ma thực thụ phụt ra từ họng gã, thiêu cháy cả trần nhà (nhưng ngay lập tức hệ thống phòng cháy chữa cháy của khách sạn dập tắt bằng một làn nước linh tuyền lạnh buốt).

“Sướng… Sướng quá!” Gã rống lên, nhưng nước mắt nước mũi chảy ròng ròng. “Cay đến mức linh hồn ta như bị xé rách! Cay đến mức ta thấy cả tổ tiên đang vẫy gọi! Tiếp! Mang thêm thứ gì đó tàn nhẫn hơn nữa ra đây!”

Thẩm Trường An bước vào, tay cầm sổ, nụ cười càng thêm sâu: “Ma Tướng quả là người có khí phách. Đã vậy, chúng tôi xin đề cử combo: ‘Lẩu Hỗn Độn Vạn Quỷ’ – món ăn mà mỗi miếng nhúng vào là một lần trải qua cảm giác bị lăng trì xẻ thịt, kết hợp với gia vị ‘Siêu cay nổ não’ do đích thân Lão Tà bào chế.”

Lão Tà đích thân bê nồi lẩu ra. Nước dùng màu đen kịt, sôi sùng sục, bên trong là những nguyên liệu trông như những cánh tay nhỏ bé đang cầu cứu. Thực chất đó là Gân Ma Ngưu được sơ chế theo kỹ thuật đặc biệt.

Xích Huyết Ma Tướng như phát điên, gã ăn như chưa bao giờ được ăn. Vừa ăn vừa gào thét, vừa đấm vào ngực rầm rầm. Cay đến mức tu vi của gã bắt đầu dao động, ma khí xung quanh hỗn loạn.

“Vị này… vị này không chỉ là cay!” Xích Huyết kinh ngạc nhìn Thẩm Trường An. “Nó có độc! Nhưng chất độc này lại kích thích ma hạch của ta xoay chuyển nhanh gấp trăm lần! Ngươi… các ngươi là thiên tài!”

Thẩm Trường An điềm nhiên ghi vào sổ: *“Phụ thu phí kích thích tiềm năng: 5 vạn linh thạch.”*

Sau khi chén sạch nồi lẩu và làm hỏng ba cái bát (lại thêm phí bồi thường), Xích Huyết Ma Tướng nằm vật ra ghế, hơi thở đầy mùi ớt và ma độc, vẻ mặt đầy sự thỏa mãn biến thái.

“Ăn uống… như vậy là đủ.” Gã thều thào. “Nhưng thể xác ta… vẫn cảm thấy chưa đủ đau đớn. Ngươi có dịch vụ nào… tàn nhẫn hơn không?”

Thẩm Trường An gập sổ lại, ra hiệu cho Tiểu Hắc – lúc này đang lười biếng nằm ở góc phòng dưới dạng một con chó đen nhỏ.

“Ma Tướng quân, xem ra ngài là người theo trường phái rèn luyện nhục thân thông qua cực hình. Khách sạn chúng tôi có dịch vụ: 'Massage Gân Cốt Cửu Thiên Trọng Tội'. Ngài có muốn thử không? Lưu ý là dịch vụ này… không dành cho kẻ yếu tim.”

“Thử! Không thử không phải nam tử hán Ma giới!” Xích Huyết vỗ bàn cái rầm.

Mười phút sau, tại khu vực Spa “Bóng Tối”.

Xích Huyết Ma Tướng bị trói chặt trên một chiếc bàn đá tỏa ra hàn khí thấu xương. Thẩm Trường An đứng bên cạnh như một bác sĩ tâm thần, trong khi Tiểu Hắc đứng ở phía trên, đuôi khẽ vẫy nhưng ánh mắt lại nhìn vị khách như nhìn một miếng xương.

“Bắt đầu dịch vụ.” Thẩm Trường An hạ lệnh.

Dịch vụ này thực chất là Thẩm Trường An mượn lực của Tiểu Hắc (Hắc Kỳ Lân) để tác động vào các huyệt đạo của khách hàng. Nhưng dưới con mắt của Ma tộc, nó trông thật kinh dị. Tiểu Hắc nhảy lên người Xích Huyết, mỗi bước chân bé xíu của nó dẫm xuống đều mang theo lực lượng của Thần thú Thượng cổ, trực tiếp bẻ gãy rồi lại nối liền các sợi gân của gã Ma Tướng.

“Rắc! Rắc! Rắc!”

“Aaaaaaaaaa!”

Tiếng hét của Xích Huyết vang dội khắp khách sạn, xuyên qua lớp tường cách âm, làm lũ dơi quỷ bên ngoài bay tán loạn.

Vân Cơ đứng ngoài hành lang, khẽ rùng mình, dùng tay bịt tai lại: “Chưởng quỹ thật sự là ác ma… Cứ thế này thì khách hàng chết mất.”

“Yên tâm.” Thẩm Trường An nói vọng ra, tay vẫn đang điềm nhiên điều chỉnh áp lực ma trận. “Tiểu Hắc biết chừng mực. Nó chỉ dẫm đến ngưỡng sắp chết thôi, sau đó linh tuyền và linh dược của Lão Tà sẽ hồi phục ngay lập tức. Đây gọi là 'Phá sau đó lập', một liệu trình trị liệu đỉnh cao đấy.”

Suốt hai canh giờ, Xích Huyết Ma Tướng đã trải qua đủ loại cung bậc đau đớn mà gã chưa từng tưởng tượng ra: từ việc bị rồng nước xối thẳng vào đỉnh đầu đến việc bị sấm sét li ti đốt cháy từng sợi chân lông, rồi lại được bôi một loại mỡ ma có tác dụng gây ngứa ngáy đến tận xương tủy.

Khi dịch vụ kết thúc, Xích Huyết Ma Tướng trông không khác gì một đống thịt nhão. Gã nằm bẹp dưới sàn, cơ thể run rẩy, nhưng kỳ lạ thay, khí tức của gã lại mạnh hơn trước một bậc, các vết thương cũ trên người gã bấy lâu nay giờ đây biến mất hoàn toàn, thay vào đó là một lớp da mới trơn bóng và cứng cáp như kim cương.

Gã lồm cồm bò dậy, ánh mắt nhìn Thẩm Trường An không còn là sự hống hách, mà là một sự tôn kính sâu sắc pha lẫn… sợ hãi.

“Đây… đây mới là cuộc sống!” Gã quỳ sụp xuống. “Trước đây ta sống chỉ là tồn tại qua ngày. Chỉ có ở đây, ta mới thấy mình thực sự… được hành hạ đúng cách!”

Thẩm Trường An bước tới, dịu dàng đỡ gã dậy, đồng thời chìa ra một tờ hóa đơn dài dằng dặc:

“Quý khách hài lòng là niềm vinh hạnh của chúng tôi. Tổng cộng của ngài hôm nay bao gồm:
1. Món khai vị Ma Ảnh: 1 vạn linh thạch.
2. Lẩu Hỗn Độn VIP (Kèm phí kích thích): 10 vạn linh thạch.
3. Phí bồi thường trần nhà và bộ đồ ăn: 2 vạn linh thạch.
4. Dịch vụ Massage Cửu Thiên Trọng Tội: 50 vạn linh thạch.
5. Phí dịch vụ ban đêm và bảo hiểm linh hồn: 7 vạn linh thạch.
Tổng cộng: 70 vạn linh thạch Ma tinh hạng nhất. Nếu ngài thanh toán ngay bây giờ bằng thẻ hội viên, chúng tôi sẽ tặng ngài một voucher ‘Một lần bị đập thêm’ vào lần sau.”

Xích Huyết Ma Tướng nhìn con số khổng lồ kia, khóe mắt khẽ giật giật. 70 vạn linh thạch là gia sản tích cóp gần nửa đời người của gã. Nhưng nghĩ lại cảm giác “phê pha” khi nãy, gã cắn răng, lấy ra một chiếc túi càn khôn đầy ắp.

“Đây! Giữ lấy! Ngày mai ta sẽ quay lại! À không, tối nay ta sẽ quay lại! Ngươi nhớ chuẩn bị món nào cay hơn nữa nhé!”

Nói đoạn, gã Ma Tướng quân oai phong lẫm liệt ngày nào, giờ đây bước đi có phần hơi… liêu xiêu, thậm chí là có chút nhảy tâng tâng vì quá hưng phấn, rời khỏi khách sạn.

*【Đinh! Hoàn thành nhiệm vụ: Chinh phục khách hàng đặc biệt. Phần thưởng: Nâng cấp Bếp Ma giới lên Cấp 2. Mở khóa kỹ năng: ‘Ẩm Thực Ma Giáo’. Điểm công đức +1000.】*

Tiếng thông báo của hệ thống làm nụ cười của Thẩm Trường An thêm phần rạng rỡ. Anh tung đồng linh thạch lên cao rồi bắt gọn trong lòng bàn tay.

“Chưởng quỹ, tên đó bị điên sao?” Vân Cơ bước vào, tay cầm chổi định lau lại chỗ Xích Huyết vừa quỳ. “Bị ngược đãi đến mức đó mà còn đưa tiền với vẻ mặt biết ơn?”

Thẩm Trường An nhét túi tiền vào ngăn kéo bí mật bên dưới quầy, thản nhiên nói: “Vân Cơ, cô vẫn chưa hiểu quy luật của vạn vật. Tiên nhân muốn thanh tịnh, Ma nhân muốn kích thích. Khi cô mang lại cho họ thứ họ thiếu hụt nhất, thì dù cô có đánh họ, họ cũng sẽ trả tiền cho cô để được đánh tiếp.”

Anh quay sang nhìn Tiểu Hắc: “Làm tốt lắm, tối nay thưởng cho ngươi một khúc xương Ma Long.”

Tiểu Hắc gâu lên một tiếng, cái đuôi vẫy tít mù.

Bên ngoài, gió Ma giới vẫn rít gào, nhưng khách sạn Trường Sinh giờ đây đã trở thành một ngọn hải đăng kỳ dị. Tin tức về một “Xích Huyết Ma Tướng tiêu hết gia sản chỉ để bị ăn cay và bị đánh” bắt đầu lan truyền khắp Ma giới với tốc độ chóng mặt.

Thẩm Trường An đứng dựa lưng vào quầy, ánh mắt xa xăm: “Ma giới à… xem ra đây là một thị trường ngách cực kỳ béo bở. Vân Cơ, chuẩn bị in thêm tờ rơi đi. Nội dung là: ‘Trường Sinh Khách Sạn – Nơi nỗi đau trở thành nghệ thuật, nơi linh hồn tìm thấy bản ngã qua những trận đòn roi’. Thêm một dòng nhỏ ở dưới: Miễn phí trà đá cho khách hàng mang theo thẻ VIP.”

Vân Cơ thở dài, nụ cười hồ ly hiện ra: “Rõ, thưa ông chủ vô sỉ của tôi.”

Đêm Ma giới lại sâu thêm một chút, và tại khách sạn Trường Sinh, một âm mưu vắt kiệt túi tiền của giới Ma tộc lại bắt đầu được hình thành từ nụ cười “không chạm đến đáy mắt” của gã quản lý họ Thẩm.

Chuyến hành trình của Trường Sinh Khách Sạn tại Ma giới, thực sự chỉ mới bắt đầu theo cái cách… biến thái nhất có thể.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8