Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 123: ** Dịch vụ \”Giường đinh cao cấp\”
Bầu trời của Ma giới lúc nào cũng là một màu tím sẫm ảm đạm, mây đen cuồn cuộn như những dải lụa bị tẩm độc. Thế nhưng, tại biên giới phía Bắc của U Minh Vực, có một tòa kiến trúc rực rỡ ánh đèn neon — một thứ ánh sáng xanh đỏ tím vàng lạ lẫm, lạc quẻ hoàn toàn với sự u ám xung quanh.
Bên trên cổng chính, bốn chữ “Trường Sinh Khách Sạn” được rèn bằng linh thạch phát quang, tỏa ra một loại mị lực khó cưỡng đối với những kẻ đang lạc lối trong bóng tối.
Thẩm Trường An ngồi phía sau quầy lễ tân bằng ngọc thạch bóng loáng, tay phải gõ nhịp nhàng trên mặt bàn, tay trái cầm một chiếc kính lúp ma pháp đang soi xét một viên ma tinh thượng hạng. Anh khẽ nhướng mày, hơi thở nồng đậm mùi tiền bạc vương vấn xung quanh.
“Vân Cơ, cô phun thêm chút nước hoa vị ‘Sát khí nguyên thủy’ ra sảnh đi. Ma tộc thích mùi đó, nó khiến họ cảm thấy… như đang ở nhà, dù nhà họ có khi là một cái hố đầy xương trắng.”
Vân Cơ đang dùng chiếc khăn lụa trắng muốt lau một hạt bụi không hề tồn tại trên bình hoa cổ, nghe vậy liền bĩu môi. Đôi tai hồ ly của nàng khẽ giật giật, bộ sườn xám đỏ rực ôm sát lấy những đường cong chết người.
“Chưởng quỹ, tôi đã phun ba lần rồi. Cái mùi lưu huỳnh lẫn với máu khô đó thật sự làm ảnh hưởng đến khứu giác nhạy cảm của tôi. Nếu không vì tiền công tháng này, tôi đã biến nơi này thành rừng hoa đào lâu rồi.”
“Tiền công tháng này sẽ cộng thêm hoa hồng nếu cô bán được dịch vụ ‘Giường đinh’ mà tôi vừa thiết kế,” Thẩm Trường An thản nhiên tung viên ma tinh lên không trung rồi bắt lấy, nụ cười trên môi bắt đầu nhuốm màu “gian thương” quen thuộc.
Vừa dứt lời, tiếng chuông đồng ở cửa chính vang lên một hồi dài dằng dặc, mang theo một luồng khí lạnh thấu xương lan tỏa vào trong sảnh.
Một bóng đen cao gầy, khoác trên mình bộ trường bào thêu hình đầu lâu rỉ máu bước vào. Đây là Dạ Ảnh, một trong những ma nữ nổi danh với tính cách thất thường và sở thích tìm kiếm những cảm giác cực đoan. Nàng có một khuôn mặt thanh tú nhưng tái nhợt, đôi mắt thâm quầng như thể đã mười vạn năm chưa ngủ.
Dạ Ảnh không nhìn Vân Cơ, cũng chẳng nhìn vào đống trang trí xa hoa, nàng đi thẳng tới quầy lễ tân, chống hai tay xuống bàn, giọng nói khàn khàn như tiếng kim loại mài vào nhau:
“Nghe nói ở đây có dịch vụ… làm cho người ta cảm thấy mình còn sống?”
Thẩm Trường An không hề nao núng trước luồng ma khí đang phả vào mặt mình. Anh mỉm cười chuyên nghiệp, đẩy tới một tờ thực đơn được làm từ da yêu quái cấp cao:
“Chào mừng quý khách đến với khách sạn Trường Sinh. Chúng tôi không chỉ cung cấp chỗ nghỉ, chúng tôi cung cấp trải nghiệm linh hồn. Quý khách là Dạ Ảnh đại nhân danh tiếng lừng lẫy, chắc hẳn những thứ kích thích tầm thường như tắm máu rồng hay luyện ngục hỏa đã quá nhàm chán rồi, phải không?”
Dạ Ảnh nhướng mày, lộ ra vẻ hứng thú: “Tên tiểu tử ngươi khá đấy. Nói xem, ở đây có gì đặc biệt? Nếu chỉ là mấy thứ phòng hạng sang tầm thường, ta sẽ san bằng cái khách sạn này.”
Thẩm Trường An khẽ búng tay.
*Xoạch!*
Một tấm áp phích ma pháp hiện ra giữa không trung với dòng chữ: **“Dịch vụ Giường Đinh Cao Cấp – Đánh Thức Cực Hạn Nhục Thân”**.
“Ma tộc tu luyện vốn chú trọng nhục thân cường hãn,” Thẩm Trường An bắt đầu bài thuyết trình marketing của mình. “Nhưng đa số đều đi theo con đường bị động. Quý khách có bao giờ cảm thấy kinh mạch của mình bị ứ đọng linh khí vì tu vi quá cao? Có bao giờ thấy giấc ngủ là một sự phí phạm vì nó quá… êm ái?”
Dạ Ảnh hừ lạnh: “Ngủ trên giường mềm là dành cho lũ Tiên tộc giả nhân giả nghĩa. Ta thường ngủ trên xác quái vật, nhưng gần đây nhục thân của ta đã đạt đến cảnh giới Bất Hoại, ngay cả kiếm ý của Kiếm Tông cũng không làm ta thấy nhói lòng nữa. Thật là vô vị!”
Thẩm Trường An vỗ tay cái bộp: “Đúng! Đó chính là lý do dịch vụ ‘Giường Đinh’ của chúng tôi ra đời. Đây không phải giường đinh thông thường làm bằng sắt vụn. Chúng tôi sử dụng mười vạn tám nghìn chiếc đinh được rèn từ ‘Uẩn Linh Phong Thần Kim’ — loại vật liệu có khả năng xuyên thấu hộ thể linh lực, tác động trực tiếp vào huyệt đạo.”
Anh ghé sát lại, hạ thấp giọng đầy quyến rũ: “Quan trọng nhất, mỗi chiếc đinh đều được tẩm ‘Dịch hoa vạn năm đoạn hồn’. Nó không giết chết quý khách, nhưng nó mang lại cảm giác tê tái, ngứa ngáy xen lẫn đau đớn đến tận tâm can. Đó là sự giao thoa giữa sống và chết, giữa cực lạc và thống khổ. Một đêm ngủ trên chiếc giường này, bằng quý khách bế quan nghìn năm rèn luyện tâm tính.”
Dạ Ảnh liếm môi, đôi mắt vốn lờ đờ bỗng rực lên một tia tia lửa đỏ: “Giá bao nhiêu?”
Thẩm Trường An chìa ra ba ngón tay: “Ba vạn cực phẩm ma tinh. Chỉ tính cho một đêm.”
“Chát đấy!” Dạ Ảnh nheo mắt, sát khí tỏa ra khiến mặt bàn đá bắt đầu nứt nẻ.
Vân Cơ đứng gần đó nhanh nhảu đế thêm: “Đại nhân, ba vạn ma tinh còn chưa bằng một phần mười cái áo choàng của ngài. Hơn nữa, chúng tôi còn tặng kèm một bát ‘Canh Tim Rồng Sốt Ớt Địa Ngục’ do chính tay Lão Tà chuẩn bị. Ăn vào một miếng, nội tạng sẽ như được rửa bằng lửa, kết hợp với giường đinh bên ngoài… ôi thôi, đó gọi là lưỡng nghi giao hòa, đỉnh cao nhân sinh!”
Dạ Ảnh không nói hai lời, vung tay một cái, một bao tải linh thạch nặng trịch rơi xuống sàn, tạo nên một tiếng *ầm* đinh tai nhức óc.
“Lấy cho ta phòng VIP nhất. Nếu không được như ngươi nói, ta sẽ dùng da của ngươi làm tấm ga trải giường tiếp theo!”
—
Phòng VIP số 999.
Bên trong không hề có những thứ rèm lụa hay thảm nhung. Giữa phòng là một khối kim loại khổng lồ lấp lánh ánh bạc, chi chít những chiếc đinh dài chừng mười phân, sắc lẹm và phát ra những tia sét đen sẫm.
Dạ Ảnh đứng trước chiếc giường, hít một hơi thật sâu. Nàng cởi bỏ lớp bào bên ngoài, để lộ vóc dáng săn chắc, đầy rẫy những hình xăm bùa chú cổ xưa.
Thẩm Trường An đứng ngoài cửa, mỉm cười: “Chúc quý khách có một đêm… ‘khó quên’. Nếu cần thêm dịch vụ massage bằng búa tạ, xin hãy nhấn cái chuông bên cạnh giường.”
Dạ Ảnh không thèm trả lời, nàng dứt khoát ngả lưng xuống.
*Rắc! Rắc! Rắc!*
Ngay khi tấm lưng của ma nữ tiếp xúc với mười vạn tám nghìn chiếc đinh, một luồng ánh sáng đen bùng lên. Không có máu chảy ròng ròng như người ta tưởng tượng, bởi vì hộ thể ma khí của nàng đã ngay lập tức phản ứng. Thế nhưng, đinh của Thẩm Trường An không phải dạng vừa.
Mỗi chiếc đinh như có linh tính, tìm tòi sơ hở giữa các phân tử ma khí, cắm phập vào nhục thân.
“A…!”
Một tiếng rên rỉ kỳ quái phát ra từ cổ họng Dạ Ảnh. Đó không phải tiếng hét thảm, mà là tiếng thở dốc của một kẻ đã quá lâu không cảm nhận được gì, nay bỗng dưng bị một nguồn năng lượng cực đại dội vào não bộ.
Đúng lúc đó, Lão Tà bưng một chiếc bát bằng sắt rèn, khói đen bốc lên nghi ngút, đi vào. Lão nhìn Dạ Ảnh đang nằm trên đống đinh, mặt không biến sắc, dùng chiếc muôi lớn múc một thìa nước súp màu đỏ thẫm như dung nham.
“Đến lúc bổ sung năng lượng rồi, con bé kia. Mở miệng ra.”
Dạ Ảnh trong cơn mê sảng vì đau và sướng, vô thức mở miệng. Một thìa canh nóng bỏng được đổ vào.
Trong giây lát, cả căn phòng dường như nổ tung. Nhiệt độ tăng vọt. Dạ Ảnh cảm thấy bên trong mình như có một con hỏa long đang cuộn trào, thiêu rụi kinh mạch, trong khi bên dưới lưng, đống đinh lại như băng lạnh thấu xương đang đóng băng da thịt.
Sự tương phản kịch liệt khiến một vị đại năng Ma đạo như nàng cũng phải run rẩy bần bật, các khớp xương kêu răng rắc.
Ở bên ngoài, Tiểu Hắc — con chó đen nhỏ đeo chuông vàng — đang ngồi canh cửa. Nó ngáp một cái, nhìn qua khe cửa thấy Dạ Ảnh đang “quằn quại” trên giường đinh, rồi quay sang Thẩm Trường An đang bận rộn tính toán điểm công đức trên bàn tính ngọc.
“Gâu? (Chủ nhân, người làm vậy không sợ nàng ta chết sao?)”
Thẩm Trường An không ngẩng đầu lên, tay gõ bàn tính tạch tạch: “Chết sao được? Đó gọi là giải độc bằng độc, trị bệnh trầm cảm cho kẻ mạnh. Ngươi nhìn xem, điểm công đức đang nhảy vù vù đây này. Hệ thống vừa báo: ‘Hạnh phúc của khách hàng đang ở mức báo động’.”
“Hạnh phúc? Nàng ta đang hét lên mà?” Vân Cơ rùng mình hỏi.
“Hét trong sung sướng đó.” Thẩm Trường An nháy mắt. “Với lũ Ma tu này, đau đớn là chứng nhận cho sự tồn tại. Chúng ta không chỉ bán dịch vụ, chúng ta bán lại cho họ cái cảm giác được làm ‘con người’ — một con người có cảm giác đau.”
—
Sáng hôm sau.
Ánh sáng yếu ớt của Ma giới len lỏi qua cửa sổ khách sạn. Dạ Ảnh bước ra khỏi phòng VIP 999.
Diện mạo của nàng đã thay đổi hoàn toàn. Những nếp nhăn mệt mỏi biến mất, đôi mắt vốn đen ngòm nay trở nên sáng quắc, tràn đầy sinh khí. Từng bước chân của nàng dẫm lên sàn nhà đều khiến linh khí xung quanh rung động.
Nàng đi đến quầy lễ tân, nơi Thẩm Trường An đang thong thả nhâm nhi tách trà linh hoa.
Vân Cơ và Lão Tà hơi đề phòng, một người thủ chổi, một người nắm chặt dao phay. Ma tộc vốn lật lọng, ai biết nàng ta có vì bị “tra tấn” cả đêm mà nổi điên giết người không?
Dạ Ảnh nhìn chằm chằm Thẩm Trường An trong năm giây, rồi bất ngờ lấy ra một lệnh bài màu tím đen, đặt lên bàn.
“Đây là U Minh Lệnh. Từ nay về sau, ai dám gây rối ở khách sạn này, chính là kẻ thù của Dạ Ảnh ta.”
Thẩm Trường An hơi ngạc nhiên: “Quý khách hài lòng chứ?”
Dạ Ảnh bật cười, tiếng cười lần này vang vọng sảng khoái: “Tốt! Rất tốt! Mười vạn năm qua, đây là đêm ta ngủ ngon nhất. Toàn bộ kinh mạch được khơi thông, tu vi của ta… thế mà lại có dấu hiệu đột phá. Tên tiểu tử nhà ngươi đúng là thiên tài. Có điều…”
Nàng ghé sát tai Thẩm Trường An, thì thầm: “Lần sau, đinh làm dài thêm chút nữa. Và cho thêm ớt vào canh. Ta thấy vẫn còn hơi… nhẹ nhàng.”
Nói đoạn, nàng sảng khoái quay lưng, sải bước ra khỏi cửa khách sạn dưới con mắt ngỡ ngàng của dàn nhân viên.
*【Đinh! Hoàn thành dịch vụ đặc biệt. Điểm công đức +5000. Mở khóa hạng mục nâng cấp: ‘Bồn tắm axit nhẹ’ và ‘Gối nạm kim cương vụn’. Uy danh của khách sạn tại Ma giới tăng thêm 10%.】*
Thẩm Trường An nhìn bóng dáng Dạ Ảnh đi xa, rồi cúi xuống nhìn tấm U Minh Lệnh, thở dài một hơi đầy giả tạo:
“Thật là… khách hàng thời nay càng lúc càng khó chiều. Người ta thích giường êm nệm ấm không muốn, cứ thích nằm đinh. Thôi thì, vì sự nghiệp bảo trì thế giới, ta đành phải tiếp tục ‘ngược đãi’ họ vậy.”
Lão Tà lẩm bẩm: “Chưởng quỹ, ông chủ thực sự là ma đầu còn hơn cả tôi. Tôi dùng độc để giết người, ông chủ dùng đinh để lấy tiền mà người ta còn cám ơn.”
“Học tập đi, Lão Tà.” Thẩm Trường An gõ gõ chiếc bàn tính. “Kinh doanh không phải là cướp đoạt nhục thân, mà là chiếm lấy linh hồn thông qua ví tiền. Vân Cơ! Treo tấm bảng mới lên cửa ngay!”
Vân Cơ uể oải hỏi: “Lại nội dung gì nữa đây?”
Thẩm Trường An đứng dậy, nhìn ra phía xa, nơi hàng loạt bóng đen khác đang tò mò tiến về phía khách sạn sau khi thấy Dạ Ảnh rời đi với thần thái tươi tỉnh:
“Ghi là: **CHÚNG TÔI KHÔNG CHỈ CÓ GIƯỜNG ĐINH. CHÚNG TÔI CÓ SỰ TỰ DO CHO LINH HỒN KHỔ ĐAU. GIẢM GIÁ 20% CHO KHÁCH HÀNG ĐẶT PHÒNG QUA THẺ CỦA DẠ ẢNH!**”
Tiểu Hắc gâu lên một tiếng, cái đuôi vẫy loạn xạ. Nó biết rõ, từ hôm nay, khách sạn Trường Sinh sẽ không còn là một ngôi nhà nhỏ, mà sẽ là cái hố không đáy nuốt chửng linh thạch của cả Ma giới. Và người đứng đầu cái hố đó, vẫn là gã quản lý mặt cười tâm đen họ Thẩm kia.