Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 124: ** Sự phản đối của các Ma tôn địa phương

Cập nhật lúc: 2026-05-16 17:31:06 | Lượt xem: 1

Bầu trời Ma giới vĩnh viễn là một dải màu tím thẫm đục ngầu, xen lẫn những tia sét đỏ quạch xé ngang mây ngàn. Tuy nhiên, tại khu vực giáp ranh giữa Vực Không Gian Số 0 và biên giới Ma giới, cái không khí âm u ấy bỗng bị phá vỡ bởi một luồng ánh sáng vàng kim nhàn nhạt, ấm áp và có phần… xa xỉ.

Khách sạn Trường Sinh đứng sừng sững ở đó, sạch sẽ đến mức tách biệt hoàn toàn với đống đất đá lởm chởm và rêu phong độc hại xung quanh.

Thẩm Trường An ngồi bên quầy lễ tân, đôi mắt hơi híp lại đầy thỏa mãn, tay gẩy lạch cạch trên bàn tính ngọc đế quang. Sau vụ "trải nghiệm giường đinh" của Dạ Ảnh Ma Tôn, hệ thống vừa thông báo uy danh của khách sạn tại Ma giới tăng vọt. Điều này có nghĩa là, một làn sóng "cừu béo" mới sắp sửa đổ bộ.

"Lão Tà! Chuẩn bị thêm hai tấn xương linh thú loại một. Ta cảm thấy sắp có một lũ 'đói khát' đến thăm rồi." Thẩm Trường An hô vọng vào nhà bếp.

"Biết rồi, chưởng quỹ! Đang băm đây! Thằng nhóc Kim Bất Hoán hôm nay rửa bát chậm quá, tôi vừa mới đá nó một cái vào mông, không phiền chứ?" Tiếng Lão Tà ồm ồm vọng ra, kèm theo tiếng "binh bộp" của dao phay chặt xuống thớt gỗ vạn năm, nghe rợn cả tóc gáy.

"Cứ tự nhiên, miễn đừng làm hỏng tài sản cố định là được." Thẩm Trường An thản nhiên đáp.

Đúng lúc này, không gian ngoài cửa khách sạn đột ngột vặn vẹo. Ba luồng ma khí đen kịt, mang theo mùi hôi thối của xác chết và sự nóng nảy của nham thạch, từ trên trời giáng xuống, làm rung chuyển cả mảnh đất đỏ khô cằn.

Vân Cơ vốn đang soi gương chải chuốt chín cái đuôi hồ ly mượt mà, bỗng nhiên biến sắc. Nàng nhìn thấy ba dấu chân đen thui, nhầy nhụa bùn đất Ma giới in trên bậc thềm đá thạch anh trắng tinh khiết mà nàng vừa mới lau năm phút trước.

"Ách!" Một tiếng rít chói tai vang lên từ họng Vân Cơ. Đôi mắt nàng lóe lên tia sáng đỏ rực, bộ móng tay dài ra trong tích tắc: "Lũ lợn tạp chủng nào… dám bôi bẩn sàn nhà của ta!"

Ba bóng người dần hiện rõ.

Đi đầu là Xích Sát Ma Tôn, một gã cao lớn, toàn thân đỏ rực như máu, đầu mọc hai sừng dài lởm chởm. Bên trái gã là Âm Cửu, một kẻ gầy gò như bộ xương khô, khoác lớp áo choàng đầy rết và bọ cạp bò lổ ngổm. Kẻ cuối cùng là Hắc Sơn Ma Tôn, một gã lùn nhưng ngang lại rộng như một cái chum, mỗi bước đi làm mặt đất lõm xuống một hố sâu.

Đây là ba vị bá chủ địa phương cai trị vùng đất giáp ranh Ma giới. Tại đây, lời của họ là thánh chỉ, ý chí của họ là luật lệ.

Xích Sát nhìn biển hiệu "Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước", hừ lạnh một tiếng: "Dừng bước? Nực cười! Ở Ma giới này, chưa có nơi nào Xích Sát ta không thể san phẳng. Thằng ranh con quản lý đâu, ra đây nộp mạng!"

Tiếng quát mang theo tu vi cấp Ma Tôn, chấn động đến mức làm lớp bụi trên mái ngói khách sạn rụng xuống.

Thẩm Trường An không hề ngẩng đầu, tay vẫn gẩy bàn tính, miệng thầm thì: "Khấu trừ phí tổn làm ồn: 500 linh thạch cực phẩm. Phí tổn hại tinh thần nhân viên: 1000. Phí làm bẩn sàn nhà: 2000… Ừm, các vị khách này chưa vào cửa đã nợ một khoản kha khá rồi."

"Lão tử đang nói chuyện với ngươi đấy!" Hắc Sơn Ma Tôn thấy mình bị ngó lơ, nổi trận lôi đình. Gã vung tay đại đao, định một đao chẻ đôi cái quầy lễ tân.

"Tiểu Hắc." Thẩm Trường An nhàn nhạt gọi một tiếng.

Từ dưới chân quầy, một con chó đen nhỏ nhắn, đeo cái chuông vàng lấp lánh ở cổ, lười biếng ngáp một cái rồi đứng dậy. Nó nhìn ba gã Ma Tôn bằng ánh mắt như nhìn ba miếng giẻ lau, sau đó há miệng…

"Gâu!"

Một tiếng sủa bình thường đến mức không thể bình thường hơn. Nhưng ngay khi sóng âm lan ra, thanh đại đao của Hắc Sơn bỗng dưng nát vụn như bánh quy thấm nước. Không chỉ vậy, một áp lực khủng khiếp từ trên trời giáng xuống, khiến cả ba vị Ma Tôn "phịch" một tiếng, đồng loạt quỳ rạp xuống sàn khách sạn.

"Cái gì?!" Xích Sát kinh hãi. Gã cảm thấy toàn bộ ma khí trong cơ thể bỗng chốc biến mất không còn một giọt. Hắn giống như một người phàm trần bị ném vào giữa hư không, ngay cả việc động đậy ngón tay cũng trở nên xa xỉ.

Âm Cửu run rẩy, những con rết trên người hắn bỗng nhiên đồng loạt lăn đùng ra chết sạch: "Lĩnh vực… Lĩnh vực tuyệt đối? Ngươi là ai?"

Lúc này, Thẩm Trường An mới chậm rãi đóng cuốn sổ thu chi lại, đứng dậy, mỉm cười chuyên nghiệp – nụ cười tiêu chuẩn của một quản lý khách sạn năm sao nhưng chứa đầy sát cơ của một tên buôn người.

"Chào mừng quý khách đến với Khách sạn Trường Sinh. Tôi là Thẩm Trường An, người phụ trách ở đây." Anh bước vòng qua quầy, tiến về phía ba kẻ đang quỳ dưới đất. "Vừa rồi các vị làm hỏng không khí yên tĩnh, bôi bẩn sàn nhà, và đặc biệt là dọa sợ chú chó nhỏ tội nghiệp của tôi. Chúng ta nên bàn về bồi thường trước, hay bàn về việc các vị định đóng bao nhiêu tiền phòng đây?"

"Bồi thường?" Xích Sát nghiến răng, dù đang quỳ nhưng giọng điệu vẫn cực kỳ hống hách: "Tiểu tử, ngươi có biết chúng ta là ai không? Ma giới vạn dặm quanh đây đều do chúng ta quản lý. Ngươi mở quán ở đây mà không hỏi ý kiến, không đóng thuế, lại còn dám bắt chúng ta quỳ xuống? Ngươi không sợ Ma Vương đại nhân san bằng nơi này sao?"

Thẩm Trường An gãi gãi tai, vẻ mặt lộ ra chút khó xử: "Thuế? Ý ông là tiền bảo kê à? Tiếc là khách sạn của tôi được bảo hộ bởi Thiên Đạo hợp pháp, giấy phép kinh doanh đầy đủ, không có điều khoản nào ghi là phải nộp tiền cho ba con lợn biết nói cả."

"Mày…" Hắc Sơn định đứng dậy, nhưng Tiểu Hắc khẽ gừ nhẹ một tiếng, áp lực lại tăng lên gấp đôi, làm xương vai gã kêu "rắc rắc".

"Ở đây chúng ta không nói lý lẽ của các ông." Thẩm Trường An ngồi xổm xuống trước mặt Xích Sát, vỗ vỗ lên cái sừng của gã. "Ở đây, tôi là lý lẽ. Quy tắc số một của khách sạn: Khách hàng là Thượng đế, nhưng khách hàng không trả tiền là đồ bỏ đi. Quy tắc số hai: Mọi hành vi phá hoại tài sản công sẽ bị phạt gấp trăm lần."

Âm Cửu cố gắng dùng giọng điệu hòa hoãn hơn: "Chưởng quỹ… Thẩm quản lý, đây là một sự hiểu lầm. Chúng ta chỉ nghe nói Dạ Ảnh Ma Tôn vừa rời khỏi đây, muốn đến xem nơi này có gì đặc biệt…"

"À, muốn xem dịch vụ đúng không?" Ánh mắt Thẩm Trường An bừng sáng, thái độ quay ngoắt 180 độ. Anh đưa tay đỡ Âm Cửu dậy (thực chất là lôi dậy vì Âm Cửu chẳng còn tí lực nào). "Sao các vị không nói sớm? Chúng tôi phục vụ đủ mọi phân khúc khách hàng. Các vị muốn kiểu mạnh bạo như Dạ Ảnh, hay kiểu dưỡng sinh, thanh tịnh?"

Ba gã Ma Tôn ngơ ngác nhìn nhau. Cái biến chuyển cảm xúc này của Thẩm Trường An khiến chúng cảm thấy mình đang đối đầu với một con tâm ma thực thụ, chứ không phải con người.

"Dạ Ảnh… nàng ta trải nghiệm cái gì?" Hắc Sơn tò mò hỏi.

"Giường đinh mười vạn năm, kết hợp với canh độc 'vạn tiễn xuyên tâm' của đầu bếp chúng tôi." Thẩm Trường An cười híp mắt. "Sau một đêm, Dạ Ảnh Ma Tôn cảm thấy như được tái sinh, tu vi tinh tiến, tâm tình sảng khoái. Các vị thấy đấy, nàng ấy còn để lại U Minh Lệnh để giới thiệu khách hàng mới cho chúng tôi."

Xích Sát rùng mình. Canh độc? Giường đinh? Lũ người ở khách sạn này điên rồi sao? Hay là Dạ Ảnh bị ngược đãi đến mức thần trí không tỉnh táo?

"Chúng ta… chúng ta không cần giường đinh." Xích Sát lắp bắp. "Chúng ta chỉ muốn biết, làm sao ngươi dám chiếm đất ở đây mà không cống nạp?"

Thẩm Trường An thở dài, lắc đầu nuối tiếc: "Lại là chuyện cống nạp. Các ông thật là thiếu tư duy kinh doanh. Thay vì thu mấy đồng bạc lẻ tiền bảo kê, sao các ông không đầu tư vào đây? Thử nghĩ xem, một trạm dừng chân cao cấp giữa vùng đất hoang vu, nơi các Ma tôn có thể thư giãn mà không sợ bị kẻ thù ám sát, nơi có món ăn ngon hơn cả máu tươi… Giá trị thặng dư là vô hạn đấy!"

Lúc này, Lão Tà từ trong bếp đi ra, tay cầm một cái bát sứ đen, bên trong là thứ chất lỏng sền sệt, bốc khói xanh loang lổ.

"Chưởng quỹ, tôi mới nghiên cứu ra món mới: 'Lục Phủ Ngũ Tạng Đại Nhảy Múa'. Cho ba thằng này thử nghiệm nhé?" Lão Tà cười khùng khục, khuôn mặt đầy sẹo trông kinh khủng hơn cả quỷ dữ dưới âm ti.

Ba vị Ma Tôn nhìn cái bát, rồi nhìn Lão Tà.

"Tà… Tà Độc Ma Quân?" Âm Cửu hét lên kinh hãi. "Lão không phải đã mất tích năm vạn năm trước rồi sao? Sao lại… sao lại mặc tạp dề thêu hoa đứng đây?"

Lão Tà liếc Âm Cửu một cái, khịt mũi: "Thằng ranh con, mày là đệ tử của cái lão già chơi rết kia à? Nhìn mày yếu như sên ấy. Uống đi, đừng để lão tử phải đổ vào họng mày."

Uy danh của Tà Độc Ma Quân thời thượng cổ vẫn còn đó. Nghe nói gã từng độc sát cả một tông môn chính đạo chỉ vì chúng chê rượu của gã chua. Thấy tiền bối khủng bố như vậy còn phải làm thuê ở đây, ba gã Ma Tôn địa phương cuối cùng cũng nhận ra mình đã đâm đầu vào một cái hang cọp kinh khủng đến mức nào.

"Tôi uống! Tôi uống!" Âm Cửu run cầm cập, cầm bát canh lên húp một ngụm lớn.

Vừa mới trôi xuống cổ họng, mắt gã bỗng lồi ra, mạch máu trên cổ nổi lên như những con giun đất, toàn thân co giật liên hồi trên sàn khách sạn.

"Âm Cửu!" Xích Sát kinh kêu.

Nhưng ngay sau đó, một tiếng "ầm" vang lên bên trong cơ thể Âm Cửu. Một luồng linh khí hôi hám, đen kịt – vốn là độc tính tích tụ hàng ngàn năm trong công pháp của hắn – bỗng dưng bị trục xuất ra ngoài qua lỗ chân lông. Sắc mặt Âm Cửu từ xanh xao sang trắng bệch, rồi dần dần hồng hào lên một cách kỳ lạ.

"Hả? Ta… ta cảm thấy… sướng!" Âm Cửu thảng thốt. "Chất độc thừa trong cơ thể bấy lâu nay bóp nghẹt kinh mạch của ta, thế mà lại bị món canh này hóa giải?"

Thẩm Trường An búng tay một cái: "Đó gọi là 'Dĩ độc trị độc, thanh lọc cơ thể'. Giá mỗi bát là 5000 linh thạch cực phẩm. Vì các vị là khách hàng tiềm năng đầu tiên của 'Hợp tác xã Ma giới', tôi lấy giá dùng thử là 4500 thôi."

Xích Sát và Hắc Sơn nhìn nhau, nuốt nước bọt ừng ực. Sự thèm khát và sự sợ hãi đấu tranh kịch liệt trong đầu chúng.

"Vậy… nếu chúng ta không muốn uống, và cũng không muốn đóng tiền phòng thì sao?" Xích Sát thử hỏi một câu cuối cùng.

Thẩm Trường An thu lại nụ cười, khuôn mặt trở nên vô cùng nghiêm túc. Anh nghiêng người, thì thầm vào tai Xích Sát:

"Thì Tiểu Hắc đang đói, và Lão Tà đang thiếu nguyên liệu làm bánh bao nhân thịt Ma Tôn. À, Vân Cơ cũng đang phàn nàn là thảm trải sàn thiếu một lớp da trang trí cho mùa đông này."

Vân Cơ đứng bên cạnh, rút ra một chiếc khăn lụa, nhẹ nhàng lau lau móng tay, nhìn Xích Sát với ánh mắt đầy "thèm thuồng" như nhìn một miếng vải đẹp.

Ba vị Ma Tôn lạnh sống lưng. Lý lẽ? Ở đây làm gì có lý lẽ! Ở đây chỉ có hai lựa chọn: Một là khách hàng, hai là thực đơn.

"Chúng ta… chúng ta đăng ký thành viên!" Xích Sát gào lên. "Ta nộp tiền! Ta có mang theo linh thạch!"

"Rất tốt! Rất có thái độ cầu tiến!" Thẩm Trường An lại mỉm cười, cái bàn tính lại kêu "lạch cạch". "Mời quý khách sang bên kia ký hợp đồng. Lưu ý là chúng tôi có thu thêm phí 'đáp xuống mặt đất' và phí 'làm ô nhiễm không khí bằng ma khí thấp kém'. Tổng cộng của ba vị là…"

Trong vòng một canh giờ sau đó, khách sạn Trường Sinh được chứng kiến một cảnh tượng vô cùng "nhân văn". Ba vị đại Ma Tôn lừng lẫy, kẻ thì lúi cúi viết giấy nợ, kẻ thì tháo nhẫn trữ vật nộp linh thạch, kẻ thì mếu máo uống thứ canh kinh dị của Lão Tà rồi lăn lộn trên đất cầu xin thêm bát nữa.

"Chưởng quỹ, làm vậy có ác quá không?" Vân Cơ ghé tai Thẩm Trường An hỏi khi thấy ba gã kia đang dùng khăn giấy… lau sạch bóng những vết chân của mình trên sàn nhà (theo yêu cầu bắt buộc của quản lý).

"Ác? Vân Cơ, em phải hiểu, chúng ta đang giáo dục họ về văn hóa phục vụ." Thẩm Trường An thản nhiên uống trà. "Họ đã sống quá lâu trong cảnh chém giết, chúng ta đang đem ánh sáng của 'dịch vụ hiện đại' đến cứu rỗi tâm hồn họ. Hơn nữa… tiền của họ thật sự rất nhiều."

Đúng lúc này, ngoài cửa khách sạn vang lên tiếng reo hò của một đám tùy tùng Ma giới. Chúng tưởng rằng đại ca của mình đã chiếm được khách sạn nên định xông vào chia phần.

Xích Sát đang cầm giẻ lau sàn, thấy đám đàn em hùng hổ xông tới, liền quát lên: "Lũ khốn! Đừng có vào! Cởi giày ra! Đứa nào bước lên sàn nhà này một bước, lão tử thiến sạch!"

Đám đàn em đứng hình ngay tại chỗ, miệng há hốc nhìn đại ca lừng lẫy của mình đang… mặc tạp dề dùng khăn lau vết chân cho khách sạn.

Khách sạn Trường Sinh, một lần nữa, đã dùng "lý lẽ riêng" của mình để thu phục lòng người (và ví tiền) của Ma giới một cách triệt để.

Thẩm Trường An nhìn thông báo của hệ thống trong đầu: *【Nhiệm vụ: 'Hòa giải xung đột vùng biên' hoàn thành. Phần thưởng: Bản vẽ nâng cấp 'Rạp chiếu phim tâm linh 4D'.】*

"Chiếm lĩnh thị phần Ma giới, bước đầu thành công." Thẩm Trường An khẽ mỉm cười. "Bước tiếp theo, chắc phải gửi thư mời cho lão Mặc Vô Đạo ở Chính đạo thôi. Nghe nói lão ta bị chứng mất ngủ kéo dài, không biết cái gối 'Kim cương vụn' của mình có giúp ích gì được không nhỉ?"

Bên ngoài, gió Ma giới vẫn thổi mạnh, nhưng không còn gào thét nữa, mà dường như đang ngân nga theo nhịp của bàn tính trong tay gã quản lý họ Thẩm. Ở khách sạn Trường Sinh này, Tiên nhân không chỉ phải dừng bước, mà còn phải… để tiền lại trước khi đi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8