Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 141: ** Đại Kiếp Nạn bắt đầu lộ diện

Cập nhật lúc: 2026-05-16 17:41:20 | Lượt xem: 1

**CHƯƠNG 141: ĐẠI KIẾP NẠN BẮT ĐẦU LỘ DIỆN**

Trong gian bếp của Khách sạn Trường Sinh, tiếng kêu thảm thiết của Kim Bất Hoán vẫn vang lên đều đặn như nhịp gõ mõ của các thiền sư, chỉ có điều âm thanh này chứa đựng đầy rẫy sự tuyệt vọng và… mùi hành tỏi.

“Lão Tà tiền bối! Vị tiền bối đại nhân này! Ta thực sự không nhặt nổi nữa rồi! Đây là ‘Cửu Diệp Linh Linh Thảo’ đó, là linh dược ngũ phẩm để luyện chế Phá Chướng Đan, sao ngài lại bắt ta ngồi đây lột vỏ như lột hành tây thế này?”

Kim Bất Hoán mồ hôi nhễ nhại, hai tay run rẩy cầm một cây cỏ phát ra ánh sáng xanh lờ mờ. Đường đường là nhị thiếu gia của Kim thị thương hội, kẻ chỉ cần búng tay một cái là có hàng ngàn vạn linh thạch đổ xuống, nay lại phải ngồi xổm trên một cái ghế gỗ cũ kỹ, xung quanh là sọt rau và những rổ xương thú cao ngất ngưởng.

Lão Tà đang cầm một con dao phay rỉ sét, nhưng lưỡi dao di chuyển nhanh đến mức tạo thành những dải tàn ảnh giữa không trung. Lão liếc nhìn Kim Bất Hoán bằng nửa con mắt, vết sẹo trên mặt co rút lại trông cực kỳ đáng sợ:

“Ngũ phẩm linh dược? Ở cái xó này, nó chỉ là món khai vị kèm theo cháo trắng thôi. Ngươi không nhặt sạch lớp màng bảo vệ bên ngoài, lát nữa vị thuốc đắng ngắt làm hỏng nồi canh của ta, ta sẽ lấy mỡ mông của ngươi ra làm chất dẫn cháy, hiểu chưa?”

Kim Bất Hoán rùng mình, vội vàng cúi đầu lột vỏ. Cậu ta đã hiểu ra một chân lý cay đắng: Ở khách sạn này, danh hiệu “Phú nhị đại” còn không đáng giá bằng một cái giẻ lau sàn của Vân Cơ.

Trong khi đó, ở quầy lễ tân, Vân Cơ đang dùng một chiếc lông vũ bằng vàng tinh xảo để phủi sạch từng hạt bụi li ti trên bình hoa cổ. Nàng mặc bộ sườn xám đỏ rực, đuôi hồ ly lay động nhẹ nhàng phía sau, ánh mắt sắc sảo nhìn chằm chằm vào cửa chính.

“Chủ quán, anh có cảm thấy… không khí hôm nay hơi dính không?” Vân Cơ đột ngột lên tiếng, giọng nói vốn quyến rũ nay lại mang theo một chút lạnh lẽo.

Thẩm Trường An đang ngồi sau quầy, tay trái chống cằm, tay phải đang gạt các quân bàn tính bằng ngọc đế quang một cách lạch cạch. Nghe vậy, anh ngừng tay, đôi mắt vốn luôn lười biếng khẽ híp lại. Anh không nhìn Vân Cơ, mà nhìn vào khoảng không vô định trước mặt – nơi chỉ có anh mới nhìn thấy một bảng thông báo hệ thống đang nhấp nháy đỏ rực.

*“Cảnh báo: Chỉ số ổn định của không gian Phù Thế Linh Giới đang sụt giảm. Tỉ lệ sai số: 0.0001%… 0.0005%… 0.001%… Tiến trình sụp đổ đang gia tốc.”*

Thẩm Trường An đứng dậy, chỉnh lại vạt áo thư sinh sạch sẽ, nụ cười thường trực trên môi nhạt đi đôi chút. Anh bước ra khỏi quầy lễ tân, đi thẳng ra sân trước của khách sạn.

Tiểu Hắc, con chó đen nhỏ đang nằm sưởi nắng, đột ngột bật dậy. Đôi tai nó dựng đứng, cái đuôi vốn dĩ hay vẫy rối rít giờ lại hạ thấp, che đi một phần cơ thể. Nó khẽ gầm gừ trong cổ họng, một luồng uy áp từ thượng cổ thần thú thoáng hiện rồi biến mất.

“Tiểu Hắc, ngươi cũng cảm nhận được à?” Thẩm Trường An xoa đầu nó.

Tiểu Hắc sủa khẽ một tiếng, ánh mắt nhìn trân trân vào khoảng không phía trên khu vườn rau.

Đột nhiên, bầu trời vốn đang xanh ngắt bỗng nhiên khựng lại, giống như một bức tranh mực tàu bị người ta dội nước vào, màu sắc bắt đầu loang lổ. Một âm thanh khô khốc “Rắc” vang lên, nghe như tiếng thủy tinh bị vỡ, nhưng lại trầm đục và chấn động thẳng vào linh hồn.

Giữa không trung, cách mặt đất khoảng ba trượng, một vết nứt màu tím sẫm dài chừng một gang tay đột ngột xuất hiện. Nó không giống như vết rách của không gian do các đại năng dùng pháp lực xé mở, mà nó giống như một vết lở loét trên một cơ thể sống. Từ trong vết nứt, một loại khí tức mục nát, cũ kỹ và đầy rẫy sự hủy diệt bắt đầu rò rỉ ra ngoài.

“Đó là cái gì?” Vân Cơ đã đứng bên cạnh Thẩm Trường An từ lúc nào, sắc mặt nàng trắng bệch. Nàng là Cửu Vĩ Thiên Hồ, linh giác nhạy bén vô cùng, nàng cảm thấy linh khí xung quanh khi chạm vào khí tức màu tím kia liền ngay lập tức tan biến, thậm chí là “chết đi”.

“Nó được gọi là Hư Không Suy bại.” Thẩm Trường An bình thản nói, nhưng bàn tay anh đã siết chặt lấy chiếc bàn tính ngọc. “Thứ này không thuộc về thế giới này. Nó là thứ rác thải tích tụ từ hàng triệu năm sau mỗi lần Thiên Đạo vận hành sai lệch. Giờ thì… cái thùng rác của vũ trụ đã đầy rồi.”

Đúng lúc này, từ bên trong vết nứt, một sinh vật kỳ dị bò ra. Nó trông giống như một con nhện, nhưng lại có hàng trăm cái chân li ti như rết, thân hình trong suốt như làm từ sương mù đen. Nó không có mắt, chỉ có một cái miệng rộng đầy răng nhọn hoắt đang không ngừng nhai đi nhai lại chính không gian xung quanh.

“Hư Không Trùng.” Lão Tà cũng đã bước ra từ phòng bếp, con dao phay trên tay lão vẫn còn dính chút nhựa cây của linh dược. Đôi mắt lão già đời mang theo sự kinh hãi tột độ: “Chẳng lẽ… truyền thuyết về Đại Kiếp Nạn là thật sao? Khi trời đất sụp đổ, vạn vật hóa hư không, chỉ có những con sâu này là kẻ dọn dẹp cuối cùng?”

Con Hư Không Trùng vừa xuất hiện liền lao thẳng về phía khu vườn rau Vạn Cổ – nơi có nồng độ linh khí đậm đặc nhất. Nó rít lên một tiếng chói tai, chuẩn bị tàn phá những cây linh thảo quý báu mà Thẩm Trường An vừa tốn bao công sức gieo trồng.

“Tiểu Hắc, đuổi khách không mời mà đến đi.” Thẩm Trường An nhàn nhạt ra lệnh.

Tiểu Hắc chỉ chờ có thế. Con chó nhỏ biến mất tại chỗ trong nháy mắt. Một tiếng “Gầm” rung chuyển cả núi rừng vang lên, hình bóng một con hắc kỳ lân khổng lồ che khuất cả ánh mặt trời hiện ra trong tích tắc rồi lại thu nhỏ lại. Một cái bóng đen lao lên không trung, há miệng ngoạm một cái.

*Rộp.*

Con Hư Không Trùng vốn có thể khiến một cao thủ Nguyên Anh kỳ phải đau đầu, nay lại bị Tiểu Hắc nhai ngấu nghiến như nhai một miếng thịt bò khô dai dẳng. Tiểu Hắc đáp xuống đất, khạc ra một luồng khói đen rồi hắt hơi một cái, tỏ vẻ mùi vị của loại quái vật này chẳng ra làm sao.

Tuy nhiên, nụ cười trên mặt Thẩm Trường An không xuất hiện trở lại. Bởi vì, hệ thống lại vang lên thông báo mới:

*“Phát hiện thêm 1.200 điểm không gian không ổn định trên khắp Phù Thế Linh Giới. Điểm xuất phát: Thiên Vân Tông, Ma Hải, Yêu Thành… Khách sạn Trường Sinh là điểm gia cố cuối cùng.”*

“Phiền phức rồi đây.” Thẩm Trường An thở dài. Anh nhìn về phía xa, nơi chân trời bắt đầu xuất hiện thêm những vệt tím nhạt li ti.

Cùng lúc đó, tại đỉnh núi cao nhất của Thiên Vân Tông, Thái Thượng Trưởng lão Mặc Vô Đạo đang đứng giữa pháp trận khổng lồ. Lão nhìn xuống vùng đất dưới chân mình đang rung chuyển, nhìn những đệ tử đang hoảng loạn vì linh khí trong cơ thể đột ngột trở nên bạo loạn.

Mặc Vô Đạo không sợ hãi, ngược lại, đôi mắt lão lóe lên một tia điên cuồng và tham lam vô tận.

“Đến rồi… Cuối cùng nó cũng đến. Đại Kiếp Nạn, vạn vật reset.” Lão lẩm bẩm, tay vuốt chòm râu trắng. “Lõi của thế giới sắp lộ ra. Thẩm Trường An, ngươi tưởng cái khách sạn nhỏ bé kia có thể che chở cho ngươi mãi sao? Khi cả thế giới này vỡ vụn, ngôi nhà của ngươi sẽ là báu vật cuối cùng, và ta… sẽ là người sở hữu nó.”

Mặc Vô Đạo phất tay, một thông điệp bằng ánh sáng truyền đi khắp giới tu chân: “Khách sạn Trường Sinh chứa chấp ma đầu, gây ra dị tượng hủy diệt thế giới. Toàn bộ chính đạo chuẩn bị chinh phạt!”

Trở lại khách sạn, Kim Bất Hoán chạy nhào ra sân, nhìn thấy vết nứt không gian thì mặt mũi cắt không còn giọt máu:

“Chủ… Chủ quán! Chuyện gì đang xảy ra vậy? Gia tộc của ta vừa truyền tin, cửa hàng ở trung tâm Yêu Thành bị một lỗ đen nuốt chửng rồi! Tiền của ta! Toàn bộ linh thạch của ta!”

Thẩm Trường An liếc nhìn cậu ta, sau đó vỗ vỗ vai Nhị thiếu gia: “Yên tâm đi, tiền mất thì có thể kiếm lại, mạng mất thì… coi như bớt được một người nợ tiền tôi. Nhưng hiện tại, có vẻ như khách sạn chúng ta sắp có một đợt ‘sale’ cực lớn.”

“Sale?” Vân Cơ ngẩn ngơ hỏi.

Thẩm Trường An quay lại quầy lễ tân, lấy ra một tờ giấy đỏ đại cát, cầm bút lông viết lên những dòng chữ rồng bay phượng múa, sau đó bảo Vân Cơ dán ngay trước cổng.

Nội dung ghi rằng:
*“CHƯƠNG TRÌNH KHUYẾN MÃI TẬN THẾ:*
*1. Gói lánh nạn VIP: 1 triệu linh thạch/ngày (Đảm bảo an toàn 100% trước Hư Không Trùng).*
*2. Combo ‘Trường Sinh Cải Mệnh’: Ăn một bát mì, sống thêm một kiếp (Giá thỏa thuận).*
*3. Lưu ý: Không nhận khách hàng có thái độ lồi lõm hoặc không mang theo tiền mặt. Khách nợ cũ vui lòng thanh toán trước khi vào cửa.”*

“Chủ quán… anh thực sự là… tiền chết cũng muốn mang theo sao?” Lão Tà câm nín nhìn tờ thông báo.

Thẩm Trường An cười rạng rỡ, nhưng ánh mắt lại nhìn về phía vết nứt không gian đang dần khép lại nhờ uy áp của khách sạn:

“Lão Tà à, ông không hiểu. Trong lúc thế gian hỗn loạn nhất, thứ duy nhất khiến người ta thấy bình tĩnh chính là sự trao đổi sòng phẳng. Tôi thu tiền của họ, và tôi cho họ hy vọng. Đó mới là dịch vụ khách sạn tối thượng.”

Bên trong sổ thu chi của Thẩm Trường An, một trang mới tự động mở ra. Không phải tên khách hàng, mà là một nhiệm vụ cấp độ SSS màu kim loại lạnh lẽo: *[Vá Trời: Ngăn chặn Đại Kiếp Nạn xâm nhập vào sảnh chính. Phần thưởng: Quyền năng vô hạn trong phạm vi vạn dặm. Hình phạt nếu thất bại: Trở về hiện đại làm nhân viên văn phòng 996 đến chết.]*

Thẩm Trường An khẽ rùng mình khi nghĩ đến cảnh phải đi làm thuê dưới quyền một tên sếp béo bụng ở hiện đại. Anh lẩm bẩm: “Thà đối mặt với Ma Thần còn hơn đi làm 9-to-5.”

“Tiểu Hắc, ra vườn rau trông chừng. Vân Cơ, pha trà thật ngon vào. Lão Tà, chuẩn bị nồi lẩu lớn nhất. Vị khách lớn nhất của chúng ta sắp tới rồi.”

“Ai cơ?” Cả ba nhân viên đồng thanh hỏi.

Thẩm Trường An nhìn về hướng Thiên Vân Tông, nơi một luồng sáng chói lòa đang lao đến với sát ý ngập trời:

“Một đám người sắp phá sản nhưng lại muốn đóng vai cứu thế chủ.”

Bầu trời Phù Thế Linh Giới bắt đầu rách ra từng mảng lớn, nhưng tại một góc nhỏ nơi thung lũng xanh mướt, đèn lồng của Khách sạn Trường Sinh vẫn tỏa ra ánh sáng ấm áp, bền bỉ và có chút… gian thương, đứng vững giữa cơn bão tố của định mệnh. Những vết nứt không gian vốn đang điên cuồng bành trướng, nhưng hễ chạm đến ranh giới của khách sạn liền bị một lực lượng vô hình ép chặt lại, không cách nào xâm nhập.

Đại Kiếp Nạn đã lộ diện, nhưng ở đây, quy tắc của Thẩm Trường An mới là thiên đạo duy nhất.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8