Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 142: ** Khách sạn trở thành con thuyền Noah

Cập nhật lúc: 2026-05-16 17:41:55 | Lượt xem: 1

CHƯƠNG 142: KHÁCH SẠN TRỞ THÀNH CON THUYỀN NOAH

Phù Thế Linh Giới, ngày thứ ba của Đại Kiếp Nạn.

Bầu trời vốn dĩ mang sắc xanh thẳm của ngàn năm tĩnh lặng, giờ đây lại giống như một tấm gương vỡ nát bị ai đó nhuộm đỏ bằng máu. Những vết nứt không gian đen kịt như những con rết khổng lồ bò lổm ngổm trên thiên mạc, không ngừng phun ra luồng khí tức tịch diệt. Mỗi khi một vết nứt toát ra, một ngọn linh sơn của các tông môn lại bị nuốt chửng, một dòng sông linh mạch bị hút cạn, chỉ để lại những mảnh vụn trơ trọi giữa hư không.

Trong khi cả thế giới đang gào thét trong tuyệt vọng, thì tại ranh giới giữa ba cõi, Khách sạn Trường Sinh vẫn lặng lẽ tỏa ra một quầng sáng màu hổ phách ôn nhu. Những cột sáng này giống như một cây kim định hải thần châm, găm chặt vào hư không, khiến cho những cơn bão không gian hung hãn nhất khi chạm đến chu vi vạn dặm của khách sạn cũng phải ngoan ngoãn tản ra, hóa thành những cơn gió thoảng qua tay áo.

Trên nóc khách sạn, Thẩm Trường An tay cầm một chiếc kính viễn vọng chế tác từ huyền ngọc, mặc một bộ trường bào thư sinh phẳng phiu, tư thái ung dung như đang ngắm trăng thưởng hoa chứ không phải đang chứng kiến cảnh diệt thế.

"Tiểu Hắc, đuôi cong lên một chút, chắn bớt bụi trần cho ta." Thẩm Trường An nhàn nhạt ra lệnh.

Phía sau anh, con chó đen nhỏ nhắn vốn đang lim dim ngủ, lười biếng vẩy đuôi một cái. Đuôi nó vừa động, một bức tường trọng lực vô hình lập tức được dựng lên, hất văng một mảnh vỡ phi thuyền từ xa bay tới.

"Chủ nhân, khách hàng bắt đầu đổ xô tới rồi." Vân Cơ bước lên, giọng nói vốn quyến rũ nay mang theo vài phần gấp gáp. Nàng hôm nay mặc một bộ sườn xám đỏ rực, tay cầm một sấp hồ sơ dày cộm, gương mặt xinh đẹp có chút tái nhợt vì… mệt mỏi. "Yêu tộc ở phương Nam, nhân tộc từ Trung Châu, thậm chí có cả vài đám Ma tu lẻ tẻ. Bọn họ đang quỳ rạp dưới thung lũng, cầu xin một chỗ trú chân."

Thẩm Trường An buông kính viễn vọng xuống, liếc nhìn về phía thung lũng. Cảnh tượng thật kinh khủng. Từng đoàn người kéo dài hàng vạn dặm, những đại năng từng hét ra lửa nay chật vật dìu dắt đám hậu bối, những linh thú cao ngạo nay cụp tai lết đi trong bùn đất.

Anh khẽ búng bàn tính bằng ngọc đế quang trên tay, âm thanh giòn giã "lách tách" vang lên giữa không trung tĩnh mịch.

"Vân Cơ, quy tắc là gì?"

Vân Cơ đứng thẳng người, giọng điệu máy móc như thể đã đọc đi đọc lại vạn lần: "Dạ, vào cửa là khách. Nhưng khách sạn không phải nhà từ thiện. Không tiền miễn vào, không lễ độ miễn tiếp."

"Tốt." Thẩm Trường An mỉm cười, nụ cười đẹp như gió xuân nhưng lại khiến Vân Cơ lạnh cả sống lưng. "Thông báo xuống dưới. Khách sạn Trường Sinh chính thức khởi động 'Dự án Noah'. Chúng ta không bán phòng đơn lẻ nữa. Chúng ta bán vé tị nạn."

"Giá cả thì sao ạ?"

Thẩm Trường An liếc nhìn một vết nứt lớn vừa mới nuốt chửng một tiểu tông môn ở phía xa, chậm rãi nói: "Cấp độ Phàm nhân: Lao động khổ sai 50 năm để đổi lấy một giường tầng ở tầng hầm. Cấp độ Tu sĩ Kim Đan trở lên: Nộp ra một nửa tài sản và ký hợp đồng bảo an trong 100 năm để có một phòng tiêu chuẩn. Cấp độ Nguyên Anh, Hóa Thần… hừm, bảo bọn họ giao ra linh mạch bản mệnh, chúng ta sẽ mở khóa khu biệt thự treo trên không cho họ."

Vân Cơ hít vào một ngụm khí lạnh: "Chủ nhân, như vậy có quá… gian thương không? Thế giới sắp sụp đổ rồi, linh mạch bản mệnh là thứ giữ mạng của họ mà."

Thẩm Trường An quay đầu lại, đôi mắt đen sâu thẳm không thấy đáy: "Linh giới sắp sụp đổ, linh mạch bản mệnh mang theo cũng chỉ là tro bụi. Để ở chỗ ta, ta dùng nó để vận hành trận pháp bảo vệ bọn họ. Đây gọi là 'Phát triển bền vững', cô hiểu không? Đi đi, bảo Lão Tà nấu một nồi lẩu 'Thế Giới Đại Đồng' thật lớn vào, mùi hương phải bay xa vạn dặm để định vị cho đám người đang lạc đường kia."

Tại cửa chính của khách sạn, một cảnh tượng hỗn loạn đang diễn ra.

"Tránh ra! Ta là tam trưởng lão của Thanh Vân Tông! Chúng ta có linh thạch, có rất nhiều linh thạch!" Một lão giả mặc đạo bào rách rưới, trên tay xách một túi trữ vật vàng chóe, đang gào thét.

Trước mặt lão, một thanh niên mặc tạp dề thêu hoa hồng đỏ, tay cầm một con dao phay rỉ sét nhưng to như tấm phản, đang thản nhiên ngoáy tai. Đó chính là Lão Tà – Tà Độc Ma Quân danh chấn một thời.

"Thanh Vân Tông? Cái tông môn vừa bị một ngọn núi đè bẹp sáng nay đấy à?" Lão Tà cười gằn, hơi thở mang theo mùi dược liệu cay nồng. "Linh thạch ở đây bây giờ là thứ rẻ rách nhất. Ông chủ ta bảo rồi, nộp linh bảo cao cấp, hoặc cút ra ngoài đợi Đại Kiếp Nạn đến rước."

"Ngươi… ngươi cái đồ ma đầu này! Thật là quá đáng!" Lão trưởng lão tức đến run người.

"Quá đáng?" Lão Tà vung dao phay, một tia đao khí xé toạc mặt đất ngay trước mũi chân lão già, ngăn cản dòng người đang định tràn vào. "Ở đây, ông chủ ta là Thiên đạo. Ai không phục, cứ việc bước qua vạch này. Tiểu Hắc đang đói, nó không ngại ăn thêm mấy cái Kim Đan để lót dạ đâu."

Ngay lập tức, con chó đen nhỏ đang ngồi cạnh chân Lão Tà bỗng dưng há miệng. Một cái bóng đen khổng lồ của một con quái vật thần bí hiện lên sau lưng nó, che khuất cả một vùng thung lũng, sát ý lạnh thấu xương khiến hàng vạn tu sĩ đồng loạt im bặt, không ít kẻ đã quỳ sụp xuống vì áp lực quá lớn.

Đúng lúc đó, từ bên trong sảnh chính, Vân Cơ bước ra với vẻ mặt tràn đầy sự chán ghét vì nhìn thấy đám người dơ hận bụi bặm. Nàng phất tay, một dải lụa dài bay ra, treo lên một tấm biển hiệu mới toanh chiếu sáng lấp lánh:

**CHƯƠNG TRÌNH TỊ NẠN: "CHUYẾN TÀU CUỐI CÙNG"**
* *Vé Phổ thông: Ký khế ước bán thân lao động. Vị trí: Khu nhà kho vệ sinh.*
* *Vé VIP: Nộp 10 kiện Thiên cấp linh bảo. Vị trí: Phòng đôi có điều hòa linh khí.*
* *Vé Chí Tôn: Thương lượng trực tiếp với Chủ khách sạn. Yêu cầu: Có giá trị lợi dụng cao.*

*Lưu ý: Mọi hành vi khạc nhổ, vứt rác, hoặc chết mà không báo trước sẽ bị trục xuất ngay lập tức.*

Dòng người bên dưới xôn xao. Một vị Yêu Vương đầu sừng, cơ bắp cuồn cuộn chen lên trước, nghiến răng nộp ra một đôi sừng quý hiếm có chứa linh lực ngàn năm: "Ta mua một vé VIP cho con gái ta!"

Vân Cơ nhướn mày, kiểm tra đôi sừng rồi gật đầu: "Tốt, độ tinh khiết đạt chuẩn. Nhận thẻ phòng số 402. Con gái ngươi có thể vào, còn ngươi… đứng sang bên khu vực 'Lao động quét dọn' mà xếp hàng."

Vị Yêu Vương vốn là bá chủ một phương, lúc này chỉ biết ngậm ngùi cúi đầu, bàn tay run run đưa con gái nhỏ cho một tỳ nữ của khách sạn dẫn đi. Trong khoảnh khắc đó, ông ta hiểu rằng, phẩm nghiêm và địa vị đã biến mất cùng với bầu trời đang vỡ nát kia. Ở đây, chỉ có tồn tại và trả giá.

Bên trong văn phòng, Thẩm Trường An nhìn vào màn hình hệ thống đang không ngừng nhảy số:

*[Điểm Công Đức: +10.000… +50.000… +200.000…]*
*[Số lượng nhân viên dự bị: 5.430 người]*
*[Cơ sở vật chất: Tự động mở rộng thêm Khu nhà chung tầng hầm cấp 5]*

Hệ thống thông báo: *“Ký chủ đang tiến hành một hành động vĩ đại cứu rỗi chúng sinh, độ thiện cảm của Thiên Đạo (đang hỏng) tăng lên 5%. Phần thưởng: Kích hoạt chức năng 'Khách sạn bay – Thuyền Noah'.”*

Thẩm Trường An nhếch môi: "Hóa ra cứu người lại có lời đến thế. Thiên đạo cũng bắt đầu biết nịnh nọt mình rồi sao?"

Bỗng nhiên, mặt đất rung chuyển dữ dội. Một luồng uy áp đáng sợ từ phía chân trời xa xôi ập tới. Đám người đang xếp hàng kinh hoàng nhìn thấy một tòa phi hành cung điện dát vàng lộng lẫy, vốn là biểu tượng của Thiên Vân Tông, đang bị xé rách làm đôi bởi một bàn tay khổng lồ bằng hắc khí.

"Mặc Vô Đạo tới?" Thẩm Trường An nheo mắt.

Không, không phải Mặc Vô Đạo. Là những kẻ tháo chạy từ phe của lão ta.

Một bóng dáng quen thuộc nhào ra từ trong đám khói bụi của phi thuyền vừa rơi xuống. Kim Bất Hoán – vị Nhị thiếu gia từng hống hách ngày nào, giờ đây cả người đen thui vì khói thuốc súng, hai tay ôm khệ nệ một cái rương chứa đầy kim nguyên bảo và linh ngọc. Hắn chạy bán sống bán chết về phía cổng khách sạn, miệng gào khóc:

"Thẩm đại ca! Thẩm chủ quản! Thẩm tổ tiên! Cứu mạng! Ta đem hết gia sản đến rồi đây! Đừng đuổi ta đi quét chuồng thú mà!"

Lão Tà nhìn Kim Bất Hoán đang lăn lộn dưới chân mình, định dơ chân đá ra thì Thẩm Trường An đã truyền âm xuống: "Lão Tà, nể mặt cái rương vàng kia, cho hắn một vé 'Hợp tác viên chiến lược'. Bảo hắn đi rửa bát giúp ông đi."

Lão Tà tặc lưỡi, túm cổ áo Kim Bất Hoán nhấc bổng lên: "May cho ngươi đấy, cái ATM di động. Đi theo ta vào bếp, hôm nay phải nấu lẩu cho mười vạn người, ngươi không rửa đủ mười vạn cái bát thì đừng mong nhìn thấy mặt trời ngày mai… à mà chắc là ngày mai cũng chẳng có mặt trời đâu."

Đến nửa đêm, Khách sạn Trường Sinh đã hoàn toàn thay đổi diện mạo.

Nhờ lượng tài nguyên khổng lồ từ các tu sĩ tị nạn nộp vào, Thẩm Trường An đã chi mạnh tay để nâng cấp hệ thống. Từ một ngôi kiến trúc cao tầng đơn độc, khách sạn bắt đầu "sinh sôi". Những khối kiến trúc mới mọc lên như nấm, liên kết với nhau bằng những cầu thang ánh sáng huyền ảo. Khu vườn rau vạn cổ giờ đây trở thành một trang trại nông nghiệp quy mô lớn, nơi hàng ngàn tu sĩ tị nạn đang miệt mài gieo trồng các loại linh cốc ngắn ngày dưới sự giám sát nghiêm ngặt của Tiểu Hắc.

Nhìn từ trên cao, khách sạn giống như một tòa thành lơ lửng, tỏa sáng rực rỡ giữa một vùng tối tăm chết chóc.

Thẩm Trường An bước vào sảnh chính, nơi hàng ngàn người đang ngồi bệt trên sàn. Mùi lẩu từ nhà bếp bay ra ngào ngạt, làm dịu đi cái lạnh của không gian và nỗi sợ hãi cái chết. Một vị đại năng từng là môn chủ một tông môn lớn, lúc này đang húp sùm sụp bát nước dùng lẩu đỏ rực, nước mắt chảy dài vì… cay và vì cảm động.

"Ăn xong rồi thì nghỉ ngơi. Ba canh giờ sau, tất cả tu sĩ từ Trúc Cơ trở lên tập hợp tại quảng trường." Giọng nói của Thẩm Trường An vang lên, bình thản nhưng mang theo sức mạnh không thể chối từ của chủ tể lĩnh vực.

"Thẩm chủ nhân, ngài muốn chúng ta đi đánh giặc sao?" Một tu sĩ trẻ run rẩy hỏi.

Thẩm Trường An liếc nhìn hắn, khóe môi hơi cong: "Đánh giặc? Không, khách sạn chúng ta không bạo lực như thế. Tôi cần các anh dùng linh lực để vận hành 'Hệ thống lọc khí' và 'Lò sưởi trung tâm'. Các anh nghĩ ở đây ăn ở miễn phí sao? Không lao động thì không có ăn, quy tắc là quy tắc."

Mọi người nhìn nhau, thay vì cảm thấy bị bóc lột, họ lại thở phào nhẹ nhõm. Trong thời buổi loạn lạc này, được "bị bóc lột" một cách có quy tắc như thế này quả thực là một hạnh phúc xa xỉ.

Đúng lúc này, Vân Cơ hớt hải chạy vào, gương mặt tái nhợt thực sự: "Chủ nhân! Không ổn rồi! Phía Bắc có một đám 'Khách hàng đặc biệt' tới!"

"Đặc biệt cỡ nào? Tiên Đế sao?" Thẩm Trường An bình thản uống một ngụm trà.

"Không phải… là… là các Thánh nữ của Hiệp hội Review Tiên giới! Bọn họ bảo khách sạn quá đông đúc, không khí không trong lành, đồ ăn hơi cay quá mức, và họ muốn viết một bài review 1 sao nếu ngài không cấp cho họ phòng hạng đặc biệt nhất ngay lập tức!"

Thẩm Trường An phun ngụm trà ra ngoài, đặt mạnh chén sứ xuống bàn: "Cái gì? Giờ này rồi còn Review 1 sao? Lão Tà! Ra đây! Có mấy vị khách muốn ăn 'Món ăn bóng tối' của ông này!"

Bầu không khí căng thẳng của tận thế bỗng chốc bị sự "hâm dở" của thực tại làm tan biến. Khách sạn Trường Sinh, con thuyền Noah kỳ lạ nhất lịch sử đa vũ trụ, bắt đầu hành trình của mình xuyên qua bão tố.

Bên ngoài, thế giới vẫn tiếp tục sụp đổ. Những tiếng gào thét của các vương triều biến mất giữa hư không. Nhưng bên trong lớp màng bảo vệ của khách sạn, tiếng la mắng khách hàng của Vân Cơ, tiếng va chạm của bát đũa trong bếp của Lão Tà, và tiếng tính toán tiền bạc của Thẩm Trường An lại tạo nên một bản nhạc trường sinh kỳ lạ.

Thẩm Trường An đứng bên cửa sổ sảnh lớn, nhìn ra bóng tối vô tận. Anh biết, những gì diễn ra hôm nay chỉ là món khai vị. Những vị khách thực sự khó nhằn – những kẻ mang theo hơi thở của "Hư Vô" – chắc chắn đang trên đường tới đây. Và anh, một kẻ vốn chỉ muốn nằm lười và kiếm tiền, giờ đây buộc phải trở thành người cầm lái cho sự tồn vong của toàn bộ giới diện.

"Thêm linh thạch vào lò phản ứng không gian!" Thẩm Trường An quát to. "Vân Cơ, tăng giá trà đá lên gấp đôi, lý do là phí dịch vụ bảo trì tận thế!"

Dù trời có sập, thì hóa đơn vẫn phải thanh toán. Đó chính là chân lý của Khách sạn Trường Sinh.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8