Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 143: ** Quản lý đa sắc tộc
CHƯƠNG 143: QUẢN LÝ ĐA SẮC TỘC
Buổi sáng tại Trường Sinh khách sạn luôn bắt đầu bằng một bản giao hưởng hỗn loạn của những mùi hương kỳ quái. Có mùi thơm nồng nàn từ bát "Mì tôm Linh Cốt" vị bò cay của Lão Tà ở gian bếp, có mùi thanh khiết của trà Tuyết Sơn dâng lên từ sảnh lễ tân, và cũng có cả mùi… sát khí nồng nặc của một đám khách hàng đang đói bụng nhưng tâm tính lại không mấy ôn hòa.
Thẩm Trường An chậm rãi bước xuống cầu thang gỗ, tay trái cầm một chiếc bàn tính bằng bạch ngọc tỏa ra linh quang nhàn nhạt, tay phải là một cuốn sổ thu chi bọc da thuộc loại thượng hạng. Anh ngáp một cái dài, liếc nhìn về phía quầy Buffet sáng, nơi mà dường như một cuộc chiến tranh đa giới diện sắp sửa bùng nổ.
“Chủ nhân, ngài rốt cuộc cũng xuống rồi!”
Vân Cơ đứng sau quầy lễ tân, đôi tai hồ ly tinh ranh ẩn hiện trong làn tóc mây đang giật giật liên hồi. Cô nàng đang dùng một chiếc khăn lụa cực phẩm lau đi lau lại mặt bàn đá cẩm thạch đến mức nó có thể soi gương được, gương mặt xinh đẹp thì xầm xì như sắp có giông bão.
“Nếu ngài không ra mặt, ta thề sẽ dùng ‘Mị Ảnh Chưởng’ đánh văng cái đám lông lá và quỷ ám kia ra khỏi đại sảnh. Nhìn xem! Họ đã làm rơi ba sợi lông chim và hai cái vảy cá đen thui lên thảm dệt của ta rồi! Thật là bẩn thỉu quá mức chịu đựng!”
Thẩm Trường An liếc mắt nhìn theo hướng chỉ tay của Vân Cơ. Ở khu vực trung tâm quầy buffet, một vị Ma Tướng đến từ U Minh Tộc với đôi sừng đen dài và làn da đầy văn tự tím rịm đang đối đầu gay gắt với một vị Yêu Vương của Thiên Ưng Tộc.
Nguyên nhân của cuộc xung đột vô cùng… trọng đại: Cái đùi gà Phượng Hoàng cuối cùng trong khay thức ăn nóng.
“Tên điểu nhân kia, bỏ cái móng vuốt hôi hám của ngươi ra!” Ma Tướng Hắc Sát gầm gừ, thanh đại đao sau lưng hắn run bần bật vì sát khí, nhưng do bị hạn chế bởi quy tắc của khách sạn, hắn không thể rút vũ khí ra, chỉ có thể dùng đôi mắt đỏ ngầu để trừng trừng đe dọa. “Lão phu đêm qua giết sạch một ổ Ma Hầu mới tu luyện tới đây để ăn một bữa sáng cho ra hồn. Cái đùi gà này thuộc về kẻ mạnh!”
Ưng Phi – Yêu Vương của Thiên Ưng Tộc, người mặc một bộ hoàng bào lộng lẫy bằng lông vũ vàng ròng, cười lạnh một tiếng: “Mạnh? Ngươi chỉ là một tên thợ rèn thô kệch dưới lòng đất mới trồi lên, lấy đâu ra tư cách bàn về sức mạnh với vương giả bầu trời? Cái đùi gà này, da mỏng thịt mềm, tinh khí dồi dào, chỉ có dòng máu cao quý của Thiên Ưng ta mới xứng đáng thưởng thức.”
“Ngươi nói ai là thợ rèn?!”
“Nói ngươi đấy, tên sừng bò rỗng tuếch!”
Phía sau hai kẻ đứng đầu là hơn hai mươi đệ tử của hai phe Ma – Yêu cũng bắt đầu rục rịch. Tiếng mắng chửi bằng đủ loại ngôn ngữ quái dị vang lên khắp sảnh lớn. Đám Ma tộc gào thét về sự hủy diệt, còn đám Yêu tộc thì miệt thị đối phương là lũ quỷ không có mỹ học.
“Cạch, cạch, cạch.”
Tiếng bàn tính giòn giã của Thẩm Trường An vang lên, len lỏi qua từng kẽ hở của âm thanh hỗn tạp, kỳ lạ thay khiến cả sảnh đường bỗng chốc im bặt. Mọi ánh mắt, từ u ám cho đến rực rỡ, đều đổ dồn về phía thanh niên trẻ tuổi mặc bộ đồ thư sinh sạch sẽ đang lững thững tiến lại gần.
Thẩm Trường An không nhìn hai vị đại năng kia, anh cúi xuống, nhặt một mảnh vảy cá đen rụng dưới đất lên bằng hai ngón tay, cau mày hỏi:
“Đây là của ai?”
Ma Tướng Hắc Sát hừ một tiếng, kiêu ngạo đáp: “Là vảy của thú cưỡi Ma Lân của ta rụng khi đi vào. Có vấn đề gì sao, chủ quán nhỏ bé kia?”
Thẩm Trường An khẽ mỉm cười, một nụ cười cực kỳ công nghiệp nhưng lại khiến Ma Tướng cảm thấy lạnh sống lưng.
“Có vấn đề lớn đấy chứ. Trong điều khoản sử dụng khách sạn mục 4, điều 12 ghi rõ: Khách hàng làm rơi vật phẩm cá nhân gây mất vệ sinh môi trường sẽ bị tính phí ‘Làm sạch linh giới’. Vì vị Ma Lân của ngài là cấp bậc Yêu hoàng, dịch chiết từ vảy có tính ăn mòn nhẹ đối với thảm lông cừu thượng cổ, nên mức phí phạt là 5.000 linh thạch cực phẩm mỗi sợi.”
“Cái gì?! Ngươi cướp à?!” Hắc Sát trợn trừng mắt.
Thẩm Trường An phớt lờ, quay sang nhìn Ưng Phi: “Còn những sợi lông vàng này? Ưng Vương, ngài biết đấy, lông chim rất dễ bay vào hệ thống thông gió Linh Khí của chúng tôi. Nếu máy điều hòa linh khí bị kẹt vì lông của ngài, chi phí sửa chữa do nghệ nhân Thượng Cổ đảm nhận sẽ rơi vào khoảng… 8.000 linh thạch mỗi sợi.”
Ưng Phi nghẹn họng, khí thế kiêu ngạo tan biến phân nửa: “Ngươi… ngươi đây là phân biệt đối xử! Sao lông của ta lại đắt hơn vảy của hắn?!”
“Vì màu vàng của ngài hơi chói mắt, gây ảnh hưởng đến thị giác của nhân viên lễ tân của tôi. Cô ấy bị đau mắt thì tiền viện phí cũng phải do ngài trả chứ?” Thẩm Trường An thản nhiên lật cuốn sổ, viết xoèn xoẹt.
Lúc này, từ trong bếp, một bóng người to lớn sừng sững bước ra. Lão Tà, đầu bếp chính kiêm Ma Quân từng chấn động thế gian, đang mặc một chiếc tạp dề màu hồng thêu bông hồng đỏ rực, tay cầm một chiếc muôi đồng khổng lồ còn dính nước sốt.
“Đứa nào bảo đùi gà của ta là da mỏng thịt mềm dành cho dòng máu cao quý?” Lão Tà liếc nhìn Ưng Phi, ánh mắt tràn đầy sự khinh bỉ của một kẻ sành ăn. “Ta dùng dầu tôi luyện từ tủy của Cốt Long nghìn năm, hầm với dược thảo từ Vạn Độc Quỷ Vực mới ra được món đó. Ngươi muốn ăn? Được, cút ra sau xếp hàng. Đứa nào còn gây ồn ào ở quầy buffet của ta, ta sẽ băm đứa đó ra làm nhân cho món bánh bao ‘Hối Hận’ ngày mai!”
Bầu không khí đóng băng trong tích tắc. Đám Ma tộc nhìn thấy Lão Tà thì chân tay bủn rủn. Đùa à, đó là Tà Độc Ma Quân! Kẻ từng lấy đầu của bảy vị Ma tôn làm bát đựng rượu! Giờ ông ta lại đứng đây mặc tạp dề thêu hoa và nấu ăn cho một tên thư sinh?
Ma Tướng Hắc Sát vội vàng lùi lại một bước, cung kính cúi đầu: “Tiền bối… là vãn bối có mắt không tròng.”
Ưng Phi cũng run rẩy, đôi cánh giấu dưới lớp bào y khẽ khép lại. Đối mặt với Thẩm Trường An, họ chỉ sợ cái quy tắc quái quỷ và mất tiền, nhưng đối mặt với Lão Tà, họ sợ bị biến thành một món xào lăn trên thực đơn.
Thẩm Trường An lúc này mới chậm rãi đi tới khay thức ăn, dùng chiếc kẹp gắp cái đùi gà Phượng Hoàng lên. Dưới ánh mắt thèm thuồng của mấy chục con người (và yêu, và ma), anh đưa cái đùi gà về phía… gầm bàn.
“Tiểu Hắc, bữa sáng của mày nè.”
Một cái đầu chó đen tuyền nhỏ nhắn chui ra từ bóng tối, đeo một cái chuông vàng lạch cạch. Nó ngoạm lấy cái đùi gà chỉ trong một tích tắc rồi nhai ngấu nghiến. Một tiếng “rắc” giòn tan vang lên, khiến tất cả những kẻ đang thèm thuồng kia đồng loạt rùng mình. Xương Phượng Hoàng cứng như thép mà con chó kia nhai như nhai bánh quy?
“Chủ quán! Ngài… ngài đem cực phẩm này cho một con chó ăn sao?!” Ma Tướng Hắc Sát tức đến đau phổi.
Thẩm Trường An bình thản lau tay vào khăn giấy: “Thứ nhất, nó không phải chó thường, nó là Giám đốc an ninh kiêm Tổng quản tạp vụ của khách sạn này. Thứ hai, nó là thành viên của khách sạn, còn các vị chỉ là khách trú lại. Theo tôn chỉ dịch vụ của chúng tôi: ‘Gà nhà luôn ưu tiên trước khách vãng lai’.”
Anh quay người lại, nhìn toàn thể đám đông đa sắc tộc đang đứng đó với vẻ mặt ngơ ngác và tức tối.
“Các vị, tôi hiểu là Yêu tộc và Ma tộc có truyền thống thù hận từ mấy vạn năm trước. Nhưng ở Trường Sinh khách sạn, chúng tôi áp dụng ‘Chế độ Quản lý Đa sắc tộc hài hòa’. Có vài quy định mới tôi vừa soạn xong, mời các vị nghe qua để tránh việc túi tiền bị ‘thủng’ bất ngờ.”
Thẩm Trường An dắng hắng, mở sổ ra đọc to:
“Một: Nghiêm cấm mọi hình thức công kích chủng tộc. Ví dụ như gọi Yêu tộc là ‘lông súc vật’ hay gọi Ma tộc là ‘lũ bẩn thỉu’. Mỗi một từ xúc phạm nhân phẩm chủng tộc sẽ bị tính phí 1.000 linh thạch. Đặc biệt, nếu xúc phạm đến ngoại hình của nhân viên chúng tôi, mức phí sẽ nhân mười.”
Vân Cơ ở quầy lễ tân lập tức hất hàm, kiêu ngạo lườm đám khách một cái.
“Hai: Để tránh việc các vị ‘không may’ đụng độ trong lúc đi dạo, khách sạn chia làm ba khu vực chính: Khu Rừng Rậm cho Yêu tộc, Khu Động Huyệt cho Ma tộc, và Khu Nhân Thế cho con người. Ai đi lạc sang địa bàn tộc khác mà gây sự, sẽ phải bồi thường phí ‘Thiệt hại tinh thần’ cho cư dân khu vực đó.”
“Ba: Đây là điều quan trọng nhất. Chúng tôi hiện cung cấp ‘Dịch vụ hòa giải hòa bình’. Nếu hai vị có thù hận không thể hóa giải, xin mời mua ‘Combo Đấu Trường’. Chúng tôi sẽ dịch chuyển các vị vào một không gian ảo, đánh nhau thoải mái đến chết cũng không sao. Giá mỗi lượt vào là 5 vạn linh thạch cực phẩm. Lưu ý: Không bảo hành mạng sống nếu các vị thực sự đánh thật.”
Một tên Ma tu đứng phía sau lẩm bẩm: “Thế này thì khác gì cướp giữa ban ngày đâu…”
Thẩm Trường An liếc mắt nhìn hắn: “Linh thạch là vật ngoài thân, nhưng cái mạng là của mình. Ở ngoài kia, các vị giết nhau thì chẳng được gì, còn ở đây, nếu các vị nộp tiền cho tôi, các vị sẽ được hưởng sự an toàn tuyệt đối. Các vị thử nghĩ xem, Ma Tộc và Yêu Tộc đều muốn thống trị thế giới đúng không? Thế thì việc đầu tiên phải làm là sống lâu hơn đối thủ của mình. Ai trả nhiều tiền cho khách sạn hơn, kẻ đó sẽ được sống trong môi trường tốt hơn, tu vi hồi phục nhanh hơn. Đến lúc khách sạn mở cửa cho các vị đi ra, ai khỏe hơn kẻ đó thắng. Đây không phải là kinh doanh, đây là đầu tư cho sự sinh tồn của bộ tộc các vị đấy!”
Cả sảnh đường rơi vào trầm mặc. Những lão quái vật, những kẻ lăn lộn hàng nghìn năm trong tu chân giới bỗng thấy lời của tên thanh niên này… có lý một cách đáng sợ.
“Ưng Phi, nghe rõ chưa?” Ma Tướng Hắc Sát quay sang đối thủ, nhe răng cười ác độc. “Bản tướng sẽ đặt ngay phòng VIP một tháng. Đợi đến lúc ta hồi phục được đại chiêu ‘U Minh Quỷ Trảm’, ta sẽ chờ ngươi ở cửa khách sạn.”
Ưng Phi cũng không vừa: “Thế thì bản vương sẽ ở lại đây một năm! Để xem linh thạch của tộc sừng bò các ngươi nhiều hay linh thạch của Thiên Ưng ta nhiều!”
“Ta ở hai tháng!”
“Ta ở nửa năm!”
“Vân Cơ!” Thẩm Trường An hô to.
“Có ngay chủ nhân!” Vân Cơ tay thoăn thoắt bấm lên quả cầu pha lê ghi chép phòng, nụ cười đã bắt đầu nở rộ trên môi. “Thưa hai vị đại năng, phòng VIP khu Rừng Rậm còn 2 căn, phòng hạng sang khu Động Huyệt còn 3 căn. Đặc biệt, nếu hai vị thanh toán trả trước bằng bảo vật cấp địa, chúng tôi sẽ tặng kèm voucher ‘Massage luân hồi’ giảm giá 20%!”
Cả sảnh khách sạn bỗng chốc biến thành một cái sàn giao dịch sôi động. Cảnh tượng vừa rồi còn đòi chém đòi giết, giờ đây lại chuyển sang thi nhau móc túi, đong linh thạch, đem những món pháp bảo quý hiếm ra để đổi lấy quyền được… ở lại khách sạn.
Lão Tà đứng dựa cửa bếp, nhìn Thẩm Trường An bằng ánh mắt phức tạp: “Thằng nhóc này, thật là còn ma quỷ hơn cả đám ma tộc chúng ta. Nó không dùng đao kiếm để giết người, nó dùng linh thạch để mài mòn ý chí của họ.”
Thẩm Trường An đi ngang qua, khẽ cười: “Lão Tà, ông hiểu lầm rồi. Tôi là đang mang lại hòa bình cho đa giới diện đấy chứ. Nhìn xem, giờ họ đâu còn rảnh để đánh nhau, họ còn đang bận tính xem làm sao để trả tiền phòng cơ mà.”
Đúng lúc đó, Kim Bất Hoán – nhị thiếu gia của thương hội lớn nhất giới tu chân, hiện đang là “Thực tập sinh quét dọn” vì nợ tiền phòng quá nhiều – đang lạch cạch đẩy một chiếc xe chở rác đi ngang qua. Hắn thấy Ma Tướng Hắc Sát đang hào phóng ném ra một túi linh thạch to đùng, liền bĩu môi nói nhỏ:
“Thêm một con cừu béo lại sa vào lưới. Này sừng bò, ta khuyên ngươi một câu, lúc ký hợp đồng nhớ đọc kỹ cái phần chữ nhỏ tí xíu ở cuối trang nhé. Ở đó có ghi: ‘Mọi tài sản thế chấp sẽ không được hoàn trả dưới bất kỳ hình thức nào’. Ta đây là người đi trước, kinh nghiệm xương máu đấy!”
Ma Tướng Hắc Sát đang định ký tên thì dừng khựng lại, mắt nhìn chằm chằm vào trang giấy cuối cùng. Quả nhiên, có một dòng chữ nhỏ li ti, mờ đến mức phải dùng thần thức cấp cao mới thấy được.
“Chủ quán! Chỗ này là sao?!”
Thẩm Trường An bình thản rút lại tờ hợp đồng, rút một cây bút lông khác ra: “À, đó là lỗi in ấn thôi. Để tôi sửa lại cho ngài: ‘Mọi tài sản thế chấp… sẽ được xem xét hoàn trả nếu chủ khách sạn cảm thấy tâm trạng hôm đó vui vẻ’.”
Hắc Sát đổ mồ hôi hột: “Thế… bao giờ thì ngài vui vẻ?”
Thẩm Trường An nháy mắt một cái: “Đó là một câu hỏi mang tính triết học rất cao, cần ngài dùng thêm nhiều linh thạch để khám phá câu trả lời.”
Vân Cơ đứng bên cạnh che miệng cười khúc khích, chiếc đuôi hồ ly vô tình quẹt qua chân Hắc Sát. Hắc Sát giật mình lùi lại, va phải một đệ tử Yêu tộc. Theo phản xạ, hắn định quát mắng, nhưng ngay lập tức nhớ đến cái phí phạt 1.000 linh thạch một từ, liền vội vàng bịt miệng mình lại, mặt mày đỏ bừng vì nghẹn lời.
Trường Sinh khách sạn buổi sáng hôm đó là một minh chứng hùng hồn cho sức mạnh của sự quản lý thực dụng. Ma không đánh Yêu, Yêu không mắng Ma, tất cả đều cúi đầu xếp hàng đi đóng tiền.
Tiểu Hắc ngồi giữa sảnh, sau khi ăn xong cái đùi gà thì lười biếng nằm xuống, cái đuôi ngoáy ngoáy, mắt nhắm hờ. Với nó, việc quản lý cái đám khách hàng to xác này cũng đơn giản thôi: Nếu chúng nó nghe lời thì cho ở, nếu chúng nó làm loạn, nó chỉ việc mở cái mồm vốn có thể nuốt chửng cả bầu trời ra là xong.
Đứng trước sự hỗn loạn đầy tính kỷ luật này, Thẩm Trường An mỉm cười hài lòng. Anh nhìn vào cuốn sổ, nhẩm tính doanh thu buổi sáng.
“Quản lý đa sắc tộc thật ra không khó. Chỉ cần túi tiền của họ đủ lớn và lòng tham của họ đủ nhiều, họ sẽ tự tìm cách để hòa hợp với nhau dưới chân lý của đồng tiền.”
Vân Cơ chợt nhớ ra điều gì đó, lên tiếng: “Chủ nhân, hồi nãy có một vị tiên nhân của Nhân giới tới, bảo là muốn tìm chỗ ‘thanh tu tĩnh mịch’ để đột phá bình cảnh.”
Thẩm Trường An hừ một tiếng, gập cuốn sổ lại: “Bảo ông ta là khách sạn hiện tại chỉ còn chỗ ở cạnh phòng tập nhảy của đám Ma thú gấu đen. Nếu ông ta có thể tĩnh tâm được ở đó, tôi sẽ tính phí gấp đôi cho cái gọi là ‘Rèn luyện tâm ma giữa chốn hồng trần’.”
Lão Tà trong bếp nghe thấy thế thì thở dài: “Đúng là Tiên nhân dừng bước. Ai vào đây rồi cũng sẽ nhận ra, tu tiên khổ luyện mười năm không bằng kiếm tiền một ngày để trả tiền phòng.”
Khung cảnh Trường Sinh khách sạn dần chìm vào không khí làm việc bận rộn. Một ngày mới với những trò "vặt lông" mới chính thức bắt đầu. Cho dù là thần, là ma hay là yêu, một khi đã bước qua ngưỡng cửa này, họ đều phải học lại một bài học căn bản nhất của cuộc đời: Ở nhà bạn là nhất, ở khách sạn, Thẩm Trường An mới là nhất!