Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 144: ** Thẩm Trường An thiết lập \”Luật khách sạn\”

Cập nhật lúc: 2026-05-16 17:43:11 | Lượt xem: 1

Trường Sinh khách sạn sáng sớm hôm nay bao phủ bởi một bầu không khí kỳ dị. Sương mù mờ ảo vốn dĩ mang theo linh khí tinh khiết của phương Đông, nay lại bị pha trộn bởi một luồng hắc khí nồng nặc mùi lưu huỳnh từ phương Bắc và yêu khí lấp lánh sắc tím từ phương Nam.

Tại đại sảnh rộng lớn được lát bằng Bạch Ngọc Thạch, ba phe nhân mã đang đối lầu nhìn nhau bằng ánh mắt chẳng mấy thiện cảm.

Phía bên trái, mấy vị đạo sĩ của Thanh Vân Môn, râu tóc bạc phơ, mặc đạo bào tiên phong đạo cốt, nhưng đôi mắt lại không ngừng liếc nhìn sang phía đối diện với vẻ khinh miệt. Phía bên phải là một nhóm ma tu của Huyết Sát Giáo, kẻ nào kẻ nấy mặc đồ đen tuyền, quanh thân quấn quýt sát khí đỏ thẫm, tay không rời chuôi đao gân cốt. Ở giữa, đám yêu tộc thuộc Vạn Thú Lâm thì ngạo nghễ hơn, có kẻ vẫn chưa hoàn toàn hóa hình, để lộ cái đuôi rồng rắn hay đôi tai gấu lông lá, thỉnh thoảng lại gầm gừ trong cổ họng.

"Chủ quán đâu? Sao bát Mì Tôm Thượng Hạng Vị Rồng của ta còn chưa ra?" Một đại hán Ma tộc đập bàn rầm rầm, khiến những chiếc tách trà bằng ngọc rung rinh suýt đổ.

Vân Cơ, trong bộ váy lụa đỏ thướt tha, tay cầm chiếc chổi lông gà làm từ lông của Phượng Hoàng cấp thấp, chậm rãi tiến lại gần. Nàng nhíu mày, nhìn hạt bụi vừa văng lên từ bàn tay của đại hán kia, tông giọng ngọt lịm nhưng ẩn chứa sự lạnh lẽo: "Vị khách nhân này, ngài vừa làm rung rinh bầu không khí thanh tịnh của chúng ta. Nếu bụi bẩn rơi vào chén trà ngọc kia, giá đền bù là mười lăm viên linh thạch thượng phẩm."

"Cái gì? Mười lăm viên? Ngươi lừa trẻ con chắc?" Đại hán kia trừng mắt, linh áp Nguyên Anh kỳ cuồn cuộn đổ ập xuống.

Đúng lúc đó, một tiếng bước chân nhẹ nhàng truyền tới từ phía sau quầy lễ tân.

Thẩm Trường An chậm rãi bước ra, trên tay cầm một cuốn sổ da trâu dày cộm và một chiếc bàn tính bằng ngọc đế quang lấp lánh. Nụ cười của anh vẫn như mọi khi, nhã nhặn, lịch sự và mang theo một sự tính toán sâu không thấy đáy.

"Chào buổi sáng, các vị Thượng đế." Thẩm Trường An gõ nhẹ ngón tay vào bàn tính, một tiếng *tách* khô khốc vang lên nhưng lại giống như một tiếng sấm nổ ngang tai đám tu sĩ trong sảnh, khiến toàn bộ linh áp đang cuồn cuộn kia tan biến sạch sành sanh trong tích tắc.

Toàn trường im phăng phắc. Ngay cả vị lão tổ của Thanh Vân Môn đang nhâm nhi trà cũng phải rùng mình, thu hồi ánh mắt. Ở cái nơi "chó ăn đá gà ăn sỏi" này, vị quản lý trẻ tuổi không có tu vi kia chính là tồn tại đáng sợ nhất.

Thẩm Trường An không vội nói chuyện. Anh đi tới trước mặt đại hán Ma tộc lúc nãy, cúi xuống nhìn vết nứt li ti trên mặt bàn gỗ Trầm Hương Vạn Năm, rồi chậc lưỡi một cái: "Hỏng hóc cấp độ 1, làm ảnh hưởng đến thẩm mỹ của kiến trúc cổ. Lão Tà!"

"Có ngay!" Một tiếng hô vang dội từ trong bếp vọng ra.

Lão Tà – Tà Độc Ma Quân danh chấn một thời – chạy ra trong bộ dạng khiến ai nấy đều muốn té xỉu: Một thân cơ bắp cuồn cuộn, mặt sẹo vắt ngang, nhưng lại khoác trên người chiếc tạp dề màu hồng thêu hai chữ "Bếp Trưởng" bằng chỉ vàng rực rỡ. Trên tay lão không cầm pháp bảo gì, chỉ có một con dao phay rỉ sét nhưng sát khí thoát ra khiến căn phòng lạnh toát.

"Chủ nhân, có kẻ nào dám chê đồ ăn tôi nấu sao?" Lão Tà nhe răng cười, trông còn đáng sợ hơn cả ma quỷ.

"Không, vị khách này chỉ là muốn đóng góp thêm vào quỹ tu sửa khách sạn." Thẩm Trường An cười híp mắt, sau đó xoay người, đứng giữa đại sảnh, giọng nói bỗng trở nên trang nghiêm và vang vọng như truyền thẳng vào thần hồn của mỗi người:

"Thưa quý khách, Trường Sinh khách sạn của chúng ta phát triển đến quy mô như ngày hôm nay, thực sự cảm ơn sự ủng hộ (và tiền bạc) của các vị. Tuy nhiên, gần đây ta thấy trật tự có chút hỗn loạn. Kẻ thì khạc nhổ linh lực bừa bãi, kẻ thì dùng mị thuật với nhân viên tiếp tân xinh đẹp của ta, lại có kẻ dám ở đây tranh luận xem công pháp của ai mạnh hơn bằng cách phá hoại bàn ghế. Điều này… thật sự khiến ta rất đau lòng."

Thẩm Trường An lấy ra một cuộn giấy vàng rực, từ từ mở ra. Cuộn giấy lơ lửng giữa không trung, phát ra ánh sáng vàng kim khiến mọi người phải nheo mắt.

"Hôm nay, ta chính thức công bố bộ luật mới của khách sạn. Tên gọi: **Trường Sinh Nội Quy: Bản Chỉnh Sửa Cao Cấp v1.0**."

Mọi người nín thở. Đã có kinh nghiệm "bị chém" từ trước, họ biết rằng bộ luật này sinh ra chắc chắn không phải để bảo vệ quyền lợi của họ.

Thẩm Trường An bắt đầu đọc:

"**Điều 1: Tiền là cha, Khách là mẹ, nhưng Quản lý là Ông Nội.** Mọi hành vi phản đối quyết định của Quản lý đều bị coi là bất hiếu, hình phạt: Trục xuất vĩnh viễn và bị Tiểu Hắc cắn một miếng vào mông."

Phía góc sảnh, Tiểu Hắc – con chó đen nhỏ đeo chuông vàng – nghe thấy tên mình liền ngẩng đầu dậy, nhe nanh lộ ra một tia tử khí đen kịt làm đám Ma tu cũng phải xanh mặt.

"**Điều 2: Luật im lặng.** Nghiêm cấm mọi hình thức tranh cãi, khiêu khích hoặc vận dụng linh lực để dọa nạt nhau trong phạm vi khách sạn. Mỗi lời xúc phạm đối phương sẽ bị thu 'Phí làm bẩn không khí' là 1.000 linh thạch thượng phẩm/từ. Nếu là từ ngữ thô tục đặc biệt nghiêm trọng, phí sẽ tăng gấp đôi."

Một vị đạo sĩ khẽ lẩm bẩm: "Chủ quán, nếu ta nói thầm trong lòng thì sao?"

Thẩm Trường An mỉm cười: "Câu hỏi hay. Khách sạn đã lắp đặt hệ thống 'Cảm ứng ác ý'. Nếu ông chửi thầm mà khiến nhịp tim tăng nhanh quá mức bình thường, hệ thống sẽ tự động trừ tiền trong thẻ thành viên. Công nghệ cao đấy, không sai được đâu."

Vị đạo sĩ nọ im bặt, vội vàng niệm Tâm Kinh để giữ cho lòng tĩnh lặng như mặt hồ.

"**Điều 3: Quy định về vệ sinh.** Rác thải linh lực, mảnh vụn pháp bảo hoặc… vảy rồng, lông hồ ly rơi vãi đều phải được thu dọn trong vòng 5 phút. Nếu để Vân Cơ phát hiện và phải ra tay dọn dẹp, quý khách sẽ phải trả 'Phí tổn thương tinh thần người đẹp' là một kiện pháp bảo cấp Địa trở lên."

Vân Cơ đứng bên cạnh, kiêu kỳ hất tóc, đôi mắt hồ ly liếc nhìn đám yêu tộc. Đám yêu nhân vội vàng cúi xuống, bắt đầu nhặt nhạnh từng sợi lông thú vừa mới rụng của mình giấu vào trong túi.

"**Điều 4: Đặc quyền ăn uống.** Tại nhà bếp của Lão Tà, quy tắc tối thượng là: Ngon là phải khen, không ngon là do đầu lưỡi của khách hàng có vấn đề. Bất kỳ ai dám để thừa đồ ăn sẽ bị bắt ở lại rửa bát trừ nợ trong 10 năm. Riêng Mì Tôm Thượng Hạng, nếu hút không thành tiếng phát ra cảm xúc thỏa mãn, sẽ bị thu thêm 'Phí lãng phí nghệ thuật'."

Lão Tà vung con dao phay một vòng, cắt ngọt một góc của chiếc bàn đá cứng như kim cương: "Ai có ý kiến không?"

Cả sảnh lặng ngắt như tờ.

Đúng lúc đó, từ bên ngoài cửa chính, một đoàn người hiên ngang bước vào. Dẫn đầu là một lão giả mặc trường bào thêu hình rồng phượng cầu kỳ, hơi thở sâu thẳm như đại dương, mỗi bước đi đều khiến không gian xung quanh vặn vẹo. Đây chính là Trấn hải trưởng lão của Long Cung, một vị đại năng sắp chạm tới ngưỡng cửa Tán Tiên.

Ông lão liếc nhìn cuộn giấy vàng giữa sảnh, rồi cười lạnh: "Trường Sinh khách sạn? Một cái quán trà nhỏ bé ở vùng biên giới mà dám đặt ra luật lệ cho cả thiên hạ sao? Thẩm chủ quán, ngươi có biết lão phu là ai không?"

Thẩm Trường An không hề nao núng, liếc nhìn bàn tính, hỏi một câu chẳng liên quan: "Ông có bao nhiêu tiền?"

Trưởng lão Long Cung khựng lại, giận dữ nói: "Long Cung chúng ta của cải chất cao như núi, châu báu đầy kho! Ngươi dám hỏi lão phu có tiền hay không?"

"À, có tiền thì tốt. Vậy thì mời ông đọc kỹ Điều 5 vừa mới cập nhật." Thẩm Trường An chỉ tay lên cuộn giấy.

Một dòng chữ mới xuất hiện: "**Điều 5: Phí 'Thể hiện đẳng cấp'.** Phàm là ai bước vào khách sạn với vẻ mặt vênh váo, linh áp bạt mạng hoặc có ý định dùng thân phận để ép giá, đều phải đóng 'Thuế ngạo mạn' bằng 50% tổng tài sản mang theo trên người mới được phép check-in."

"Ngông cuồng!" Trưởng lão Long Cung gầm lên một tiếng, chân long chi khí cuộn trào hóa thành một con kim long khổng lồ định phá nát cái khách sạn này.

Đám tu sĩ xung quanh kinh hoàng, vội vàng lùi ra xa. Tuy nhiên, khi con kim long kia vừa chạm tới trần nhà của sảnh chính, một âm thanh vang lên như tiếng tắt đèn.

*Cạch.*

Thẩm Trường An khép sổ lại.

Ngay lập tức, con kim long uy mãnh kia vỡ vụn thành những đốm sáng li ti, rồi bị cuốn phăng vào… cái máy lọc không khí đặt ở góc tường. Trưởng lão Long Cung thì giống như một con diều bị đứt dây, toàn bộ tu vi Tán Tiên bị phong ấn sạch sành sanh, thân hình trở nên nặng trịch, ngã oạch xuống sàn nhà.

"Cái… cái gì thế này? Tu vi của lão phu đâu?" Trưởng lão Long Cung thất sắc, cố gắng vận dụng tiên lực nhưng phản ứng duy nhất nhận được là một cái bụng đói cồn cào phát ra tiếng *êu… êu*.

Tiểu Hắc thững thờ đi lại gần, khịt khịt mũi vào giày của ông ta, rồi quay lại nhìn Thẩm Trường An như muốn hỏi: "Chủ nhân, loại này thịt dai lắm, có ăn được không?"

"Đừng có ăn bậy, Tiểu Hắc, rát họng đấy." Thẩm Trường An mỉm cười, đi tới trước mặt vị trưởng lão đang nằm bẹp dưới sàn, giọng điệu vẫn cực kỳ hòa nhã: "Ngài Trưởng lão, ngài vừa vi phạm Điều 2 (Sử dụng linh lực đe dọa) và Điều 5 (Thuế ngạo mạn). Ngoài ra, hành động hóa rồng của ngài làm một số hạt linh khí của chúng ta bị hỗn loạn, phải mất công cân bằng lại. Tổng cộng hóa đơn của ngài là 10 triệu linh thạch thượng phẩm. Nếu không có tiền mặt, chúng tôi có nhận thanh toán bằng vảy rồng tổ tông hoặc linh mạch của Long Cung."

Trưởng lão Long Cung mặt mũi trắng bệch, lúc này ông ta mới nhận ra: Ở đây, cái gọi là đẳng cấp tu vi chỉ là một con số để Thẩm Trường An định giá tiền phạt mà thôi.

"Ta… ta trả! Ta sẽ trả!"

Thẩm Trường An gật đầu hài lòng, sau đó quay sang nhìn đám đông khách khứa vẫn còn đang chết trân tại chỗ.

"Các vị, các vị cũng thấy đấy, quy định là quy định. Khách sạn chúng ta luôn công bằng với mọi chủng tộc. Chỉ cần quý khách tuân thủ luật pháp và… có tiền, Trường Sinh khách sạn sẽ là thiên đường. Còn nếu không…"

Anh bỏ lửng câu nói, nhìn sang phía Lão Tà. Lão Tà lập tức đưa một ngón tay lên miệng, mút sạch một vết dầu trên dao phay, ánh mắt liếc nhìn cái mông của một vị tiên nhân béo múp, khiến người nọ sởn gai ốc.

Từ ngày hôm đó, "Trường Sinh Nội Quy" chính thức trở thành bộ luật tối cao mà ngay cả những vị đại năng sống hàng nghìn năm cũng phải thuộc nằm lòng trước khi bước qua ngưỡng cửa gỗ Trầm Hương.

Ở đại lục này, có hai nơi bạn tuyệt đối không được gây chuyện. Một là cấm địa cổ xưa của Thượng cổ Thần linh. Hai chính là Trường Sinh khách sạn – nơi mà ngay cả Thần linh nếu không có tiền trả tiền phòng cũng phải xuống bếp rửa bát.

Sau khi xử lý xong vụ rắc rối nhỏ, Thẩm Trường An ngồi xuống sau quầy lễ tân, lấy chiếc bút lông thắm mực, nắn nót viết thêm một dòng nhỏ vào dưới cùng của bộ luật:

*"Lưu ý: Mọi quy định có hiệu lực ngay lập tức. Người quản lý có quyền thay đổi luật mà không cần thông báo trước, dựa trên tâm trạng vào mỗi buổi sáng sau khi ăn sáng."*

Vân Cơ đứng bên cạnh, vừa dùng móng tay hồ ly gọt linh quả vừa cười khúc khích: "Chủ nhân, ngài làm vậy, e là mai này đến cả Tiên Đế xuống đây cũng phải quỳ gối xin làm thẻ thành viên mất."

Thẩm Trường An khẽ lắc đầu, mắt nhìn chằm chằm vào bàn tính: "Tiên Đế à? Tiên Đế thì càng tốt, ví tiền của ông ta chắc chắn là to hơn nhiều so với vị Trưởng lão rồng kia. Ta đang nghĩ, có nên thu thêm phí 'Sử dụng ánh sáng mặt trời' không nhỉ? Dù sao khách sạn của chúng ta chiếm một vị trí đón nắng rất đẹp…"

Lão Tà từ trong bếp hét lên: "Chủ nhân! Có khách ở phòng 304 khiếu nại là gối kê đầu hơi cứng, muốn đổi cái gối làm từ lông cổ Chim Ưng Tuyết!"

Ánh mắt Thẩm Trường An sáng lên như đèn pha: "Lông cổ Chim Ưng Tuyết? Loại đó quý đấy. Bảo ông ta: Gối miễn phí, nhưng phí thuê bao dịch vụ êm ái là 5.000 linh thạch một đêm. Đồng ý thì đổi, không thì bảo ông ta lấy mông mà kê!"

Cả khách sạn lại trở về trạng thái "yên bình" đầy tính thương mại vốn có của nó. Bên ngoài, những vị đại năng từ bốn phương tám hướng vẫn đang nô nức kéo đến, ai nấy đều run rẩy cầm trên tay tờ thông báo quy tắc, trong lòng tự nhủ: "Nhịn… nhất định phải nhịn, vì một đêm ngủ ngon và bát mì tôm vị rồng kia!"

Trường Sinh khách sạn: Tiên nhân dừng bước – dừng bước không phải vì sợ hãi, mà vì sợ… cháy túi.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8