Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 161: ** Mặc Vô Đạo hiến tế toàn bộ tông môn
**Chương 161: Mặc Vô Đạo hiến tế toàn bộ tông môn**
Bầu trời phía trên Thiên Quy Tông chưa bao giờ u ám đến thế. Những tầng mây đen đặc như mực tàu, cuộn xoáy thành một vòi rồng khổng lồ ngay phía trên đỉnh núi chính. Sấm sét màu tím sẫm thỉnh thoảng rạch ngang không trung, không mang theo sự uy nghiêm của thiên phạt, mà lại đậm đặc tử khí cùng oán niệm.
Thiên Quy Tông, một trong tứ đại tiên môn trấn giữ phương Đông, nơi từng được coi là thánh địa với linh khí nồng đậm, chim hót hoa thơm, nay chỉ còn lại một bầu không khí rợn người.
Trên đỉnh núi cao nhất, nơi tọa lạc của Thiên Quy Điện, một bóng người đang đứng sừng sững giữa tế đàn bát quái. Đó là Mặc Vô Đạo. Lão ta không còn dáng vẻ tiên phong đạo cốt thường ngày. Mái tóc trắng xóa vốn được chải chuốt kỹ lưỡng giờ đây xõa tung, bay loạn xạ trong gió lộng. Đôi mắt lão đỏ rực như hai hòn than cháy dở, sâu thẳm trong đồng tử là một sự điên cuồng đến tột độ.
Trước mặt lão là ba mươi sáu vị trưởng lão của Thiên Quy Tông, những người có tu vi từ Nguyên Anh trở lên, đang ngồi xếp thành một vòng tròn lớn. Họ đều đang nhắm nghiền mắt, cơ thể run rẩy, khí công quanh thân dao động kịch liệt.
“Thái Thượng… người thực sự phải làm vậy sao?” Một vị trưởng lão tóc hú cua, tên gọi Thanh Vân, run giọng cất tiếng. Ông ta là người trung thành nhất với Mặc Vô Đạo, nhưng lúc này, linh giác của một cao thủ Nguyên Anh đang gào thét báo động về một tai họa diệt vong.
Mặc Vô Đạo cười khàn đặc, tiếng cười nghe như tiếng hai miếng kim loại rỉ sét chà xát vào nhau: “Thanh Vân, các ngươi tu hành cả đời để làm gì? Chẳng phải là để truy cầu trường sinh sao? Thiên Đạo đã mục nát, trật tự đã đảo lộn. Cái gọi là Khách sạn Trường Sinh kia đã xuất hiện, nó đang nuốt chửng vận mệnh của cả thế giới này. Nếu ta không đạt được sức mạnh tối thượng, tất cả chúng ta đều sẽ trở thành con mồi trên bàn tính của Thẩm Trường An!”
Lão vừa dứt lời, bàn tay khô héo gầy guộc giơ cao lên trời. Một chiếc lệnh bài đen ngòm, khắc đầy những ký tự cổ quái lơ lửng giữa không trung. Đó là “U Minh Huyết Lệnh”, một tà vật cấm kỵ từ thời thượng cổ mà Mặc Vô Đạo đã bí mật tìm kiếm suốt hàng trăm năm qua.
“Nhưng… còn hàng vạn đệ tử ngoài kia?” Thanh Vân nhìn xuống phía dưới chân núi.
Lúc này, ở quảng trường chính của Thiên Quy Tông, hơn mười vạn đệ tử từ ngoại môn đến nội môn đang đứng tập trung. Họ nhận được lệnh của Thái Thượng trưởng lão là tụ tập để truyền thụ thánh pháp, gột rửa căn cơ. Gương mặt ai nấy đều hân hoan, tràn đầy kỳ vọng. Họ không biết rằng, nơi họ đang đứng thực chất là trung tâm của một đại trận hiến tế tàn độc nhất lịch sử.
Mặc Vô Đạo không trả lời. Lão chỉ lẩm bẩm một đoạn chú ngữ xa xưa. Ngay lập tức, chiếc lệnh bài phát ra một luồng sáng đỏ sậm như máu đặc. Luồng sáng ấy lan tỏa đi khắp mọi ngóc ngách của Thiên Quy Tông.
“Khởi!”
Mặc Vô Đạo hét lớn. Một vòng tròn ánh sáng khổng lồ đường kính hàng dặm bùng lên từ mặt đất. Những đệ tử đang đứng phía dưới bỗng thấy chân mình như bị dính chặt vào gạch đá. Từ lòng bàn chân họ, những sợi dây leo bằng năng lượng màu huyết hồng chui ra, điên cuồng hút lấy linh lực và máu huyết.
“Chuyện gì thế này? A! Đau quá!”
“Sư phụ cứu con! Cứu con với!”
Tiếng la hét xé lòng vang động cả một vùng trời. Mười vạn người, mười vạn sinh mệnh bắt đầu bị héo hon với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Da thịt họ teo lại, tóc rụng sạch, sinh mệnh khí bị rút cạn và truyền ngược về phía đỉnh núi, đổ thẳng vào người Mặc Vô Đạo.
Trên đỉnh núi, các trưởng lão cũng không tránh khỏi. Họ phát hiện ra mình không thể di chuyển, không thể vận công phản kháng. Trận pháp dưới chân họ là một cái hố không đáy, không chỉ hút máu thịt mà còn nuốt chửng cả nguyên hồn.
“Mặc Vô Đạo! Ngươi là đồ súc sinh! Ngươi hy sinh cả tông môn chỉ để cho bản thân ngươi sao?” Thanh Vân gào lên trong đau đớn khi cánh tay mình bắt đầu hóa thành tro bụi.
Mặc Vô Đạo lạnh lùng nhìn đám cộng sự lâu năm đang tan biến: “Thành đại nghiệp phải có hy sinh. Các ngươi nói yêu tông môn, vậy thì hãy tan vào cơ thể ta, cùng ta đi tới đỉnh vinh quang trường sinh. Đó chẳng phải là sự cống hiến cao cả nhất sao?”
Sức mạnh bùng nổ. Toàn bộ đỉnh Thiên Quy rùng rùng rung chuyển. Những ngôi điện cổ kính sụp đổ, những ngọn thác linh tuyền khô cạn ngay tức khắc. Linh khí trong vòng trăm dặm bị rút sạch đến mức tạo thành một vùng chân không.
Lúc này, bên trong cơ thể Mặc Vô Đạo đang diễn ra một sự biến hóa kinh hoàng. Các sợi gân xanh nổi lên như những con giun rồng dưới da. Tiếng xương cốt gãy vỡ rồi tái tạo vang lên răng rắc. Một thứ sức mạnh đen tối, cổ xưa và đầy ác ý từ kẽ nứt không gian bắt đầu tràn vào, hòa quyện với máu huyết hiến tế.
…
Cùng lúc đó, cách Thiên Quy Tông hàng ngàn dặm, tại Khách sạn Trường Sinh.
Bầu không khí ở đây hoàn toàn khác biệt. Khói lẩu nghi ngút, hương thơm từ thịt hươu xào của Lão Tà lan tỏa khắp đại sảnh. Các tiên nhân, đạo sĩ từ các môn phái khác đang ngồi thoải mái trên những chiếc ghế sofa da rồng êm ái, mắt chăm chú nhìn vào chiếc màn hình tinh thể ma pháp treo trên tường.
“Wifi hôm nay sao thế này? Tốc độ chậm hẳn đi rồi!” Một vị đạo sĩ trẻ tuổi cầm chiếc “Linh Thống Phiến” (điện thoại linh lực) càu nhàu. “Tôi đang xem dở tập phim ‘Tình duyên Tiên nữ và Chàng tiều phu’ cơ mà!”
Vân Cơ đứng sau quầy lễ tân, bàn tay cầm chiếc lông gà khổng lồ phủi bụi một cách máy móc, tai hơi vểnh lên. Cô khẽ chau mày, hướng mắt về phía ban công VIP tầng 2, nơi Thẩm Trường An đang ngồi dựa lưng vào ghế bành, nhâm nhi một tách trà linh sâm.
“Chủ nhân, phương Đông có biến.” Vân Cơ nhỏ nhẹ truyền âm.
Thẩm Trường An không mở mắt, anh chậm rãi đặt tách trà xuống bàn, ngón tay gõ nhẹ vào cuốn sổ thu chi đặt trên đùi. Trên màn hình hệ thống hiện ra một dòng thông báo màu đỏ tươi:
【 Cảnh báo: Một khu vực cung cấp linh khí ổn định (Thiên Quy Tông) đang tự hủy hoại. Ước tính tổn thất doanh thu từ tệp khách hàng tiềm năng: 15.000.000 linh thạch/năm. 】
【 Gợi ý: Hãy tiến hành nhắc nhở thanh toán hoặc thu hồi nợ xấu. 】
Thẩm Trường An thở dài một tiếng: “Mặc Vô Đạo này thật là… Muốn khởi nghiệp thì cứ nói một tiếng, anh em cùng bàn bạc hợp tác. Ai lại đi phá hỏng nồi cơm của người khác như thế? Mười vạn khách hàng tiềm năng của ta… tan thành mây khói trong nháy mắt. Phá hoại, đúng là phá hoại mà!”
Tiểu Hắc, con chó đen nhỏ đang nằm dưới chân anh, bỗng đứng phắt dậy, đôi tai vểnh cao, gầm gừ một tiếng trầm đục trong cổ họng. Hình ảnh con chó nhỏ dần nhòa đi, lộ ra cái bóng đồ sộ của một con Hắc Kỳ Lân hung hãn ẩn hiện trong không gian.
“Tiểu Hắc, đừng nóng nảy.” Thẩm Trường An xoa đầu nó. “Cái thứ sức mạnh cấm kỵ đó có vẻ hơi khai vị đấy, tí nữa cho mày ăn thoải mái. Nhưng bây giờ… chúng ta phải tính toán hóa đơn này cái đã.”
Ở góc sảnh, Lão Tà bước ra từ nhà bếp, tay vẫn cầm chiếc dao phay thêu hoa hồng hồng đang nhỏ nước mỡ. Gương mặt sẹo của lão trở nên nghiêm trọng: “Chủ nhân, cấm thuật này… là ‘Vạn Linh Quy Nhất’. Năm xưa ta cũng chỉ dám nghĩ chứ chưa bao giờ dám làm. Tên họ Mặc đó điên thật rồi. Hắn đang gọi ra ‘Thiên Đạo Ác Ý’. Một khi hắn thành công, trong phạm vi vạn dặm quanh hắn, mọi quy luật tự nhiên sẽ biến mất.”
Thẩm Trường An nhướn mày: “Biến mất? Vậy có nghĩa là khách sạn của ta có thể bị mất điện không?”
Lão Tà sững sờ, rồi gật đầu: “Linh mạch bị rút cạn, rất có thể…”
Thẩm Trường An đập mạnh tay xuống bàn, đứng dậy, gương mặt đầy vẻ phẫn nộ (nhưng chủ yếu là tiếc tiền): “Mất điện? Hắn dám làm khách sạn của ta mất điện trong lúc mùa du lịch cao điểm sắp tới? Vân Cơ, chuẩn bị cho ta một bộ đồ trang trọng nhất. Lão Tà, chuẩn bị nồi lẩu to nhất. Tiểu Hắc, đi hâm nóng động cơ đi.”
“Chúng ta đi đâu hả Chủ thượng?” Vân Cơ hỏi.
“Đi đòi nợ.” Thẩm Trường An nhếch môi, nụ cười mang theo sự lạnh lẽo cực độ. “Hắn đốt mất mười vạn đệ tử của mình, tức là đốt mất mười vạn thẻ thành viên của khách sạn ta. Món nợ này, ta sẽ dùng tính mạng của hắn để bù lỗ.”
…
Quay lại Thiên Quy Tông.
Cơn bão đỏ sậm đã dừng lại. Toàn bộ dãy núi cao vút giờ đây im lìm một cách đáng sợ. Mặt đất vạn dặm chung quanh chuyển sang màu xám xịt của tro tàn. Mười vạn đệ tử, ba mươi sáu trưởng lão, tất cả đã biến mất không còn dấu vết.
Chỉ còn lại Mặc Vô Đạo.
Cơ thể lão giờ đây cao lớn hơn trước, cao gần ba trượng. Làn da chuyển sang màu đen ánh tím, những vết nứt rực sáng như dung nham bao phủ khắp thân mình. Sức mạnh phát ra từ lão khiến không gian xung quanh không ngừng nứt vỡ rồi lại lành lại.
Mặc Vô Đạo hít một hơi thật sâu, cảm nhận sức mạnh khủng khiếp đang cuộn trào trong từng sợi mạch máu mới. Lão vung tay một cái, một ngọn núi gần đó lập tức bị một lực vô hình nghiền nát thành bụi cám.
“Trường sinh… Đây chính là sức mạnh của sự trường sinh mà ta hằng ao ước!” Mặc Vô Đạo cười cuồng dại. Lão cảm nhận được mình đã vượt ra ngoài quy luật của giới này. Những hạn chế về tuổi thọ, về thiên kiếp đối với lão lúc này chỉ là những trò đùa con trẻ.
Lão đưa mắt nhìn về phía xa, nơi khách sạn Trường Sinh tọa lạc.
“Thẩm Trường An, giờ thì xem ai là kẻ thu phí, ai là kẻ phải trả tiền!”
Lão dậm chân một cái, cơ thể hóa thành một đạo cầu vồng đen xé toạc màn đêm, lao đi với tốc độ vượt qua mọi khái niệm vật lý thông thường. Mỗi nơi lão đi qua, thực vật khô héo, sinh vật chết đứng vì không chịu nổi áp lực tinh thần khủng khiếp.
Thế nhưng, khi lão chỉ còn cách khách sạn khoảng vài dặm, một âm thanh thanh thúy bỗng vang lên giữa hư không, chặn đứng đạo cầu vồng đen của lão.
*Cạch… Cạch… Cạch…*
Đó là tiếng gảy của những hạt bàn tính bằng ngọc đế quang.
Một bóng người trẻ tuổi, mặc bộ đồ thư sinh trắng tinh khôi, tay trái cầm cuốn sổ, tay phải đang gảy bàn tính, bình thản đứng lơ lửng giữa trời, chắn ngay con đường độc đạo dẫn tới khách sạn.
Phía sau người đó, một con chó đen nhỏ đang ngáp dài, một cô gái xinh đẹp đang cầm gương soi lại lớp phấn, và một gã to xác mặc tạp dề thêu hoa đang gặm một chiếc đùi gà.
Mặc Vô Đạo dừng lại, đôi mắt rực lửa nhìn chằm chằm vào Thẩm Trường An: “Thẩm Trường An! Ngươi thế mà dám ra đây nộp mạng? Ngươi có biết bây giờ ta là gì không? Ta đã nuốt chửng một vạn năm vận mệnh của Thiên Quy Tông, ta hiện tại chính là Thiên Đạo!”
Thẩm Trường An không ngẩng đầu lên, tay vẫn gảy bàn tính xoèn xoẹt, giọng nói đều đều: “Để xem nào… Thiên Quy Tông có tổng cộng 102.345 đệ tử. Dựa theo tỷ lệ tiêu thụ bình quân tại khách sạn của ta, mỗi người một năm sẽ chi tiêu ít nhất 150 linh thạch. Với tuổi thọ trung bình của tu sĩ, ta đã mất đi một nguồn thu dài hạn trị giá khoảng… 200 tỷ linh thạch.”
Lão dừng bàn tính lại, lúc này mới từ từ ngẩng đầu nhìn Mặc Vô Đạo, ánh mắt không hề có chút sợ hãi, mà chỉ tràn ngập sự… oán trách: “Mặc tiên sinh, ông hiến tế tông môn cũng được, nhưng ông đã hỏi qua ý kiến của bên thu nợ chưa? Hành vi của ông được tính là ‘Tẩu tán tài sản đang tranh chấp’. Theo quy định của Khách sạn Trường Sinh, hình phạt tối thiểu là… quét nhà vệ sinh trong mười vạn kiếp.”
Mặc Vô Đạo cười vang trời, chấn động cả mây xanh: “Quét nhà vệ sinh? Ngươi nghĩ ngươi vẫn còn ở trong cái lồng rùa mang tên khách sạn đó sao? Ở đây là không gian tự do, ta chỉ cần một ngón tay cũng có thể nghiền nát linh hồn phàm nhân của ngươi!”
Mặc Vô Đạo gầm lên, cánh tay khổng lồ giơ ra, vô số hắc khí ngưng tụ thành một cái đầu lâu quỷ khổng lồ, há miệng định nuốt chửng cả Thẩm Trường An.
Thẩm Trường An chỉ mỉm cười, một nụ cười rạng rỡ nhưng không chạm đến đáy mắt. Anh lật trang tiếp theo của cuốn sổ, hắng giọng:
“Mục 3, khoản 4 của Quy định Khách sạn: Toàn bộ vùng không gian nhìn thấy được từ ban công khách sạn đều thuộc phạm vi ‘Sân trước’. Mà trong sân trước của ta… khách hàng luôn phải lịch sự.”
Ngay lập tức, một luồng ánh sáng vàng kim từ tòa kiến trúc phía xa bùng lên, bao trùm lấy Thẩm Trường An và lan rộng ra xung quanh.
Đầu lâu quỷ vừa chạm vào luồng sáng đó liền tan biến như tuyết gặp nắng gắt. Mặc Vô Đạo cảm thấy một áp lực nặng nghìn nghịt đè xuống vai, khiến cơ thể đang ở trạng thái “Thần ma” của lão bỗng chốc rớt xuống mặt đất, quỳ sụp dưới chân Thẩm Trường An.
“Chuyện gì… chuyện gì đang xảy ra?” Mặc Vô Đạo kinh hoàng phát hiện ra mình không thể điều động một chút sức mạnh nào. Thứ sức mạnh cấm kỵ lão vừa đổi lấy bằng cả tông môn, lúc này bỗng im lìm như con rùa rút cổ.
Thẩm Trường An bước tới, dẫm lên chiếc vai đầy vết nứt của Mặc Vô Đạo, chìa ra một tờ giấy cuộn dài tít tắp:
“Nào, Mặc tiên sinh, đây là hóa đơn bồi thường thiệt hại doanh thu và phí dọn dẹp ô nhiễm môi trường linh khí. Chúng ta không dùng tiền mặt nữa, tính bằng ‘năng lượng lao động’ nhé. Mời ông ký vào đây.”
Tiểu Hắc đi tới, khịt khịt mũi vào mặt Mặc Vô Đạo một cái, rồi tiểu một bãi ngay chân lão như để đánh dấu chủ quyền. Vân Cơ thì bịt mũi chê bai: “Chủ thượng, tên này hôi quá, lát nữa bắt hắn tắm trong vôi sống trước khi cho vào chuồng của Tiểu Hắc nhé.”
Mặc Vô Đạo trợn mắt nhìn trời, lão vừa đạt được trường sinh chưa đầy nửa canh giờ, chưa kịp hưởng thụ vinh quang, nay đã phải đứng trước tương lai… quét dọn phân thú.
Oán niệm và máu huyết của vạn người trong người lão gào thét, nhưng dưới ánh hào quang của hệ thống khách sạn, mọi sự phản kháng đều trở nên vô nghĩa.
Bầu trời bắt đầu sáng lại. Khách sạn Trường Sinh vẫn lung linh giữa màn đêm, lồng lộng gió và đầy hơi ấm, trong khi chủ nhân của nó đang bận rộn… dắt vị “Thái thượng trưởng lão” mới thăng cấp đi về hướng khu lao động cải tạo.
“Nào, đừng có làm vẻ mặt đó chứ Mặc tiên sinh.” Thẩm Trường An vỗ vỗ vai lão. “Ông không phải muốn trường sinh sao? Ở chỗ ta, ông chắc chắn sẽ sống rất thọ. Ít nhất là đến khi trả xong khoản nợ 200 tỷ này.”
Phía chân trời, một ngày mới lại bắt đầu, và bảng hiệu của Khách sạn Trường Sinh lại hiện lên dòng chữ vàng rực rỡ:
*“Tiên Nhân Dừng Bước – Thanh toán sòng phẳng, vạn sự bình yên.”*