Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng BướcChương 165: ** Toàn bộ tu chân giới góp tiền cứu thế
**CHƯƠNG 165: TOÀN BỘ TU CHÂN GIỚI GÓP TIỀN CỨU THẾ**
Bầu trời của Phù Thế Linh Giới lúc này trông không khác gì một tấm gương vạn hoa bị một gã khổng lồ đập vỡ. Những vết nứt không gian đen kịt, lởm chởm như răng cưa tử thần, cứ thế lan rộng, nuốt chửng từng mảng linh khí nồng đậm. Tiếng gió rít gào không còn là tiếng tự nhiên nữa, mà là tiếng kêu khóc của Thiên Đạo đang lâm vào đại hạn.
Giữa cơn đại kiếp khiến vạn vật run rẩy ấy, Khách sạn Trường Sinh vẫn đứng sừng sững, ánh đèn lồng đỏ treo dưới mái hiên tỏa ra một vùng hào quang vàng nhạt, vững chãi như một pháo đài bất khả xâm phạm. Nhưng khác với vẻ tĩnh lặng thường ngày, hôm nay, khu vực xung quanh khách sạn náo nhiệt đến mức kinh người.
Hàng vạn tu sĩ, từ những tán tu lôi thôi lếch thếch đến những lão quái vật Nguyên Anh, Hóa Thần bình thường chỉ thấy tên trong sử sách, giờ đây đều đang chen chúc, xô đẩy nhau trước cổng khách sạn. Ai nấy đều mặt mày tái mét, ánh mắt lộ vẻ tuyệt vọng, nhưng khi nhìn về phía cánh cửa gỗ đóng chặt của khách sạn, trong mắt họ lại lóe lên tia hy vọng cuối cùng.
“Đừng đẩy! Lão phu là Thái thượng trưởng lão của Thanh Vân Tông, ai dám đẩy lão phu?” Một lão già tóc trắng xóa, bộ râu dài bị gió lốc thổi đến rối tinh rối mù, gào lên.
“Thanh Vân Tông cái gì tầm này nữa? Thiên Đạo sắp sập rồi, đại ca ơi! Ở đây chỉ có chủ khách sạn là đại ca thôi, ông dạt ra cho tôi nhờ!” Một gã ma tu mặt sẹo, bình thường vốn là kẻ thù không đội trời chung với Thanh Vân Tông, nay lại chẳng thèm nể nang mà huých vai một cái thật mạnh.
Ngay lúc đám đông sắp bùng nổ thành một trận hỗn chiến vì tranh giành vị trí đứng gần cửa nhất, một tiếng “Két…” khô khốc vang lên.
Cánh cửa gỗ mở ra. Một bóng dáng thanh mảnh, mặc bộ trường bào thư sinh màu xanh ngọc bích nhàn nhã bước ra. Trên tay anh ta cầm một chiếc bàn tính bằng ngọc đế quang tỏa ra ánh sáng xanh dìu dịu, bên hông lủng lẳng một cuốn sổ dày cộm với dòng chữ vàng rực: “Sổ Thu Chi – Khách Sạn Trường Sinh”.
Thẩm Trường An chậm rãi ngáp một cái, ánh mắt lười biếng quét qua đám đông nghìn nghịt phía dưới. Nụ cười của anh vẫn như mọi khi, nhã nhặn, lịch sự nhưng khiến người ta cảm thấy… lạnh sống lưng.
“Chào buổi sáng các vị thượng đế.” Thẩm Trường An lên tiếng, giọng nói không cao nhưng nhờ có “Lĩnh vực tuyệt đối”, nó truyền rõ mồn một vào tai từng người, lấn át cả tiếng sấm sét của đại kiếp bên ngoài. “Hôm nay khách sạn không nhận đặt phòng ngắn hạn, cũng không bán vé buffet sáng. Nếu các vị định đến đây để trốn nhờ thì xin mời nhìn sang tấm bảng thông báo mới nhất bên cạnh.”
Hàng vạn đôi mắt đồng loạt nhìn theo tay anh. Cạnh cửa ra vào, một tấm bảng gỗ lớn vừa mới được treo lên, bên trên viết những dòng chữ đen đậm, vuông vức:
**[CHƯƠNG TRÌNH KHUYẾN MÃI: GÓI BẢO TRÌ VŨ TRỤ – PHIÊN BẢN GIỚI HẠN]**
* *Phí vá lỗ hổng không gian (tính theo mét vuông): 1 vạn linh thạch cực phẩm/m2.*
* *Thuế môi trường linh khí (thu một lần để ngăn chặn sự xói mòn): 50 vạn linh thạch cực phẩm/người.*
* *Gói bảo hiểm “Sống sót qua đêm tận thế” (Premium): 100 vạn linh thạch cực phẩm. (Lưu ý: Không bao gồm tiền ăn sáng).*
* *Dịch vụ ưu tiên “Cứu mạng thần tốc”: Trả thêm 20% phí phục vụ.*
*Ghi chú: Khách sạn không chấp nhận trả góp. Có tiền thì sống, không tiền thì… hẹn kiếp sau lại đến.*
Toàn bộ quảng trường chìm vào một sự im lặng chết chóc. Một vị Tiên nhân tóc hạc da mồi, run rẩy bước ra, giọng lạc đi: “Thẩm chủ nhân… cái giá này… có phải hơi quá không? Chúng ta đang nói về việc cứu vớt cả Phù Thế Linh Giới cơ mà! Đây là nghĩa cử cao đẹp, là công đức vô lượng…”
Thẩm Trường An xoay nhẹ một hạt trên bàn tính, âm thanh “tạch” một cái thanh thúy vang lên. Anh mỉm cười, đôi mắt híp lại như một con cáo già: “Lão tiền bối nói hay lắm. Công đức vô lượng là chuyện của các vị, còn kinh doanh là chuyện của ta. Hệ thống của ta bảo rằng: Linh kiện vá trời rất đắt, phí nhân công ngoài giờ của nhân viên ta cũng rất cao. Ngài xem, lão Tà đang phải nhóm lửa bằng Ma hỏa nghìn năm để chuẩn bị vật liệu, Vân Cơ phải dùng mị thuật để trấn an linh mạch đang bạo loạn, Tiểu Hắc thì phải thức đêm để canh cửa… Ai cũng vất vả cả. Các vị không định để nhân viên của ta làm không công chứ?”
Phía sau Thẩm Trường An, Lão Tà bước ra, tay cầm một con dao phay khổng lồ bốc khói đen nghịt, trên ngực vẫn thắt chiếc tạp dề hoa hồng hồng trông cực kỳ kệch cỡm. Lão gầm gừ: “Đứa nào chê đắt? Bước ra đây, lão phu cho nếm thử món ‘Lẩu đầu người’ miễn phí!”
Vân Cơ đứng bên cạnh, tay cầm chiếc quạt lông vũ, không ngừng xịt nước thơm ra xung quanh vì ghét mùi mồ hôi của đám đông tu sĩ. Cô nũng nịu nhưng giọng đầy sát khí: “Hôi quá đi mất… Chủ nhân, hay là đuổi bớt những kẻ không có tiền đi cho sạch chỗ? Nhìn cái lũ nghèo hèn này làm thần thiếp thấy ngứa ngáy hết cả người, chỉ muốn dùng móng tay rạch nát mặt họ ra thôi.”
Tiểu Hắc, con chó đen nhỏ nằm phủ phục dưới chân Thẩm Trường An, lúc này cũng nhe răng ra, một tiếng gầm trầm đục phát ra từ cổ họng làm chấn động cả không gian, lộ ra uy áp của một Thần thú Thượng cổ khiến đám tu sĩ rụng rời tay chân.
“Tôi… tôi trả!”
Một tiếng hét thất thanh vang lên phá vỡ sự im lặng. Kim Bất Hoán – nhị thiếu gia của thương hội lớn nhất giới tu chân – từ trong đám đông bò ra. Gã này vốn đã là “khách hàng vàng” của khách sạn, nay mặt mũi lấm lem linh thạch bụi bặm, tay ôm chặt một mớ nhẫn trữ vật.
“Thẩm đại ca! Thẩm đại gia! Thẩm tổ tông! Đây là toàn bộ số nhẫn trữ vật của chi nhánh thương hội chúng tôi tại khu vực này. Tổng cộng mười tỷ linh thạch thượng phẩm, ba ngàn cân vàng tinh cốt, còn có mấy bộ giáp linh cấp Thần nữa. Mau! Cho tôi vào trong! Tôi muốn mua gói Premium!”
Thẩm Trường An mắt sáng lên, nụ cười trở nên “thật lòng” hơn hẳn. Anh lật sổ thu chi, ngòi bút lông thoăn thoắt: “À, Nhị thiếu gia quả nhiên là người nhìn xa trông rộng. Tiền tài là vật ngoài thân, giữ được cái mạng mới có cơ hội kiếm lại. Vân Cơ, đón khách! Nhớ xịt nhiều nước hoa vào Nhị thiếu gia một chút, gã này toàn mùi tiền, ta thích.”
Vân Cơ hứ một tiếng nhưng vẫn bước tới, móng tay thon dài gẩy nhẹ, lấy đi mớ nhẫn trữ vật rồi ra hiệu cho Kim Bất Hoán đi vào trong.
Thấy có người tiên phong, đám đông bắt đầu phát điên. Cơn sợ hãi bị nuốt chửng bởi hư không đã đánh bại bản tính tham lam và keo kiệt của các tu sĩ.
“Tôi cũng trả! Đây là bảo kiếm gia truyền của phái tôi, tương đương 50 vạn linh thạch!”
“Tôi có một bình tủy rồng! Thẩm chủ nhân, mau thu nhận đi!”
“Mẹ kiếp, các ông đứng sang một bên! Lão phu có một mỏ linh thạch dưới lòng đất, đây là khế ước, cho lão phu vào trước!”
Cảnh tượng cứu thế vĩ đại nhất lịch sử tu chân giới chính thức bắt đầu, nhưng nó không hề trang nghiêm hay bi tráng. Nó giống như một cái chợ vỡ, nơi các đại năng tối cao phải quỳ lạy để được… nộp tiền.
Thẩm Trường An đứng trên bục cao, đôi tay hoạt động liên tục. Bàn tính trong tay anh gảy nhanh đến mức để lại những tàn ảnh. Mỗi khi một hạt tính chạm vào khung, một đạo luồng sáng vàng lại bay vút lên bầu trời, đâm thẳng vào những vết nứt không gian.
Cảnh tượng kỳ ảo hiện ra: Khi một lượng linh thạch khổng lồ bị Thẩm Trường An “thu” vào hệ thống, một lớp màng lọc ánh sáng bạc sẽ bao phủ lên một vùng lãnh thổ bị hư hại. Những vết nứt bắt đầu khép lại dưới sức mạnh của tiền bạc (hay chính xác là linh khí được chuyển hóa qua hệ thống khách sạn).
“Ting! Điểm Công Đức tích lũy vượt mức 1 triệu điểm.”
“Ting! Chức năng ‘Bảo trì toàn diện’ đã được kích hoạt.”
Tiếng hệ thống vang lên trong đầu Thẩm Trường An nghe êm ái như bản nhạc thánh thót nhất thế gian. Anh nhìn đống tài bảo chất cao như núi phía sau quầy lễ tân, lòng cảm thán: *Hóa ra, tận thế cũng không tệ lắm. Nếu không có tận thế, làm sao cái đám keo kiệt này chịu nôn ra nhiều tiền như vậy?*
Đúng lúc này, từ trên tầng mây đen ngòm, một bàn tay khổng lồ được cấu thành từ quy tắc của Thiên Đạo giáng xuống, định đập tan cái “dị số” là Khách sạn Trường Sinh. Mặc Vô Đạo – vị Thái Thượng Trưởng lão đang cố gắng hóa thân thành Thiên Đạo – gầm vang từ không trung: “Thẩm Trường An! Ngươi dám dùng linh khí của chúng sinh để trục lợi vào lúc này? Ngươi là kẻ tội đồ của nhân loại!”
Thẩm Trường An không thèm ngước mắt lên, chỉ hờ hững nói vào không trung: “Lão Mặc à, ông nói chuyện đạo đức ở đây làm gì cho mệt? Nếu ông có thể vá được cái lỗ hổng này, đám tu sĩ dưới kia đã chẳng phải tìm đến ta. Chẳng qua ông muốn chiếm lấy cái khách sạn này để một mình trường sinh thôi chứ gì?”
“Muốn phá hoại việc kinh doanh của ta? Tiểu Hắc, cắn lão ta cho ta!”
Con chó đen nhỏ đang nằm ngủ gật, nghe thấy lệnh liền bật dậy. Trong chớp mắt, nó biến thân thành một đầu hắc kỳ lân cao vạn trượng, đôi mắt đỏ rực như hai vầng trăng máu. Nó há miệng, một lực hút kinh thiên động địa bùng phát, trực tiếp ngoạm mất một nửa bàn tay khổng lồ kia rồi nhai ngấu nghiến như nhai sụn gà.
“Ngon!” Tiểu Hắc truyền âm bằng một giọng trẻ con nhưng đầy bá đạo.
Cả tu chân giới sững sờ. Vị đại năng mạnh nhất hiện nay lại bị con vật nuôi của Thẩm Trường An ăn mất một tay?
Tranh thủ lúc mọi người đang đứng hình, Thẩm Trường An lại vỗ bàn: “Nhìn cái gì mà nhìn? Vá trời sắp xong rồi, nhưng vật liệu mới bị thiếu một chút. Ai muốn tên mình được khắc trên ‘Bia công đức’ cứu thế của khách sạn thì nộp thêm 10 vạn nữa! Đây là cơ hội nghìn năm có một để lưu danh thanh sử!”
Đám tu sĩ vốn đã trắng tay, giờ nghe đến chuyện “lưu danh thanh sử”, những kẻ vốn ưa hư vinh lại điên cuồng lục lọi trong kẽ răng, trong tất, thậm chí là tháo cả ngọc bội hộ mạng ra để nộp.
Lão Tà đứng bên cạnh, nhìn cảnh tượng này mà rùng mình: “Ta từng là Ma đầu, giết người không gớm tay, nhưng nhìn thằng ranh này vặt lông bọn họ… ta thấy mình vẫn còn nhân từ chán.”
Vân Cơ che miệng cười: “Lão Tà, đây gọi là nghệ thuật quản lý khách sạn. Ngài nên học hỏi đi.”
Dưới sự càn quét tài chính quy mô lớn chưa từng có, vết nứt cuối cùng trên bầu trời đã được khâu lại bằng những dải ruy băng ánh sáng vàng kim lộng lẫy. Mây đen tản ra, ánh mặt trời ấm áp một lần nữa chiếu xuống Phù Thế Linh Giới. Thế gian bừng sáng trở lại.
Nhưng… thay vì tiếng reo hò vui mừng vì thoát chết, khắp nơi là tiếng thở dài não nề.
Vạn quốc đều rỗng tuếch. Các đại tông môn giờ chỉ còn cái bảng hiệu. Những tu sĩ vốn cao cao tại thượng, giờ đây đứng nghệt mặt ra, nhìn chiếc túi trữ vật trống không, trong lòng chợt nhận ra: Thế giới này tuy được cứu rồi, nhưng họ cũng thành kẻ ăn mày hết rồi.
Thẩm Trường An thu hồi bàn tính, gõ vào cuốn sổ một cái nhẹ tênh. Anh đứng ở cửa khách sạn, nhìn xuống biển người vừa thoát chết nhưng mặt mũi mếu máo, khẽ mỉm cười:
“Cảm ơn quý khách đã tin dùng dịch vụ của Trường Sinh Khách Sạn. Chúc một ngày tốt lành. À mà này, hôm nay khách sạn có chương trình khuyến mãi cho ‘Hội những người nghèo khổ’: Một bát cháo linh gạo giá chỉ… 100 linh thạch. Có ai mua không?”
Các vị đại năng đưa mắt nhìn nhau, sau đó đồng loạt quay đầu bỏ chạy.
“Hắn không phải là người cứu thế! Hắn là tên hút máu!” một vị Tiên đế gào lên trong nước mắt khi nhìn thấy cái túi trống rỗng của mình.
Thẩm Trường An quay vào trong, phủi phủi hạt bụi không tồn tại trên tay áo. “Vân Cơ, đóng cửa. Hôm nay kiểm kê tài sản, chắc chúng ta phải mất một năm mới đếm hết số tiền này đấy.”
Khách sạn Trường Sinh lại một lần nữa đóng cửa, để lại đằng sau một thế giới bình yên trong sự… phá sản toàn diện. Ánh đèn dầu trong khách sạn vẫn tỏa sáng rực rỡ, bên trong vang lên tiếng “tạch… tạch…” đầy mê hoặc của chiếc bàn tính ngọc, tạo nên âm thanh bình yên nhất (và đắt giá nhất) giữa thiên địa hoang vu.