Trường Sinh Khách Sạn: Tiên Nhân Dừng Bước
Chương 188: ** Thánh Nữ Tuyết Nhi muốn làm \”Bà chủ\” khách sạn

Cập nhật lúc: 2026-05-16 18:13:47 | Lượt xem: 2

CHƯƠNG 188: THÁNH NỮ TUYẾT NHI MUỐN LÀM “BÀ CHỦ” KHÁCH SẠN

Sương mù buổi sớm tại Vực Không Gian Số 0 chưa kịp tan hết, Khách sạn Trường Sinh đã vang lên những tiếng lách cách đều đặn. Đó không phải tiếng gõ cửa của khách hành hương, cũng không phải tiếng chim hót, mà là tiếng gảy bàn tính bằng ngọc đế quang của Thẩm Trường An.

Thẩm Trường An ngồi sau quầy lễ tân, mặc một bộ trường bào màu xanh nhạt, thần thái tiêu sái nhưng đôi mắt lại dán chặt vào cuốn sổ thu chi dày cộp. Ngón tay anh lướt trên những hạt bàn tính nhanh như chớp, miệng lẩm bẩm:

“Tiền điện linh khí tháng này tăng 15%, tiền bảo trì suối nước nóng tẩy tâm lại thâm hụt do đám Ma tôn uống trộm nước… Haiz, làm ăn thời buổi này khó khăn quá.”

Bên cạnh anh, Vân Cơ – nàng cửu vĩ hồ điệu đà – đang dùng một chiếc khăn lụa thêu hoa tỉ mỉ lau đi lau lại cái lọ hoa vốn dĩ đã sáng loáng đến mức soi gương được. Gương mặt nàng lộ rõ vẻ khó chịu khi thấy một vị khách phương xa lỡ chân để lại một vệt bùn nhỏ trên thảm.

“Chủ nhân, ta thật sự muốn lột da kẻ vừa bước vào kia. Hắn ta làm ô nhiễm không gian thanh tịnh của chúng ta!” Vân Cơ nghiến răng, đôi mắt hồ ly hiện lên tia hồng quang sắc lạnh.

“Bình tĩnh, Vân Cơ. Hắn ta vừa nạp thẻ VIP hạng đồng, trị giá ba vạn linh thạch đấy. Để hắn bôi bẩn một chút cũng là tiền cả.” Thẩm Trường An không ngẩng đầu lên, phẩy tay một cái.

Đúng lúc đó, từ phía cổng lớn, một luồng hàn khí thấu xương chợt ùa vào, khiến những chùm đèn pha lê trên trần nhà run rẩy phát ra tiếng leng keng. Những bông tuyết nhỏ li ti đột ngột xuất hiện giữa đại sảnh, dù bên ngoài trời đang nắng gắt.

Vân Cơ khựng lại, đôi tai hồ ly trên đầu khẽ vểnh lên. Lão Tà từ trong bếp cũng vác theo chiếc dao phay thêu hoa hồng bước ra, bộ dạng hầm hố nhưng ánh mắt đầy vẻ tò mò: “Ồ, là con bé tu luyện Băng Cơ Ngọc Cốt công kia à? Hôm nay nó lại đến ăn quỵt sao?”

Người bước vào là Tuyết Nhi – Thánh nữ của Tuyết Sơn Tông. Nàng vận một bộ đạo bào trắng tinh khôi, khí chất thoát tục, lạnh lùng như một đóa sen băng ngàn năm trên đỉnh núi cao. Gương mặt nàng không một chút gợn sóng, đôi mắt lưu ly vô hồn nhưng chứa đựng áp lực kinh người.

Tuyết Nhi không đi về phía phòng ở, cũng chẳng nhìn vào thực đơn lẩu Hỗn Độn đang bốc khói nghi ngút của Lão Tà. Nàng đi thẳng đến trước quầy lễ tân, đứng đối diện với Thẩm Trường An.

“Thẩm chưởng quỹ.” Giọng nàng thanh lạnh như tiếng chuông gió va vào nhau.

Thẩm Trường An rốt cuộc cũng ngẩng đầu lên, nụ cười kinh doanh tiêu chuẩn hiện ra trên mặt: “Thánh nữ giá lâm, thật là khiến khách sạn rạng rỡ hẳn lên. Hôm nay cô muốn dùng bữa sáng ‘Tuyệt Đỉnh Tuyết Liên’ hay muốn đăng ký gói massage tâm ma đặc biệt? Đang có chương trình khuyến mãi cho khách hàng thân thiết, chỉ cần mười vạn linh thạch…”

“Ta muốn làm bà chủ của nơi này.”

Cạch.

Viên hạt bàn tính trên tay Thẩm Trường An bị gảy lệch khỏi quỹ đạo.

Không khí trong sảnh bỗng chốc đóng băng theo đúng nghĩa đen. Vân Cơ đánh rơi chiếc khăn lau, miệng há hốc. Lão Tà suýt chút nữa thì tự băm vào ngón tay mình. Ngay cả Tiểu Hắc đang nằm khoanh tròn ngủ dưới chân bàn cũng giật mình tỉnh giấc, sủa một tiếng "Gâu?" đầy hoang mang.

Thẩm Trường An chớp mắt, nụ cười hơi khựng lại: “Thánh nữ nói đùa rồi. Nếu cô muốn mua cổ phần của khách sạn, chúng ta có thể bàn bạc về mức giá ‘hợp lý’. Tuy nhiên, phí chuyển nhượng hiện nay có hơi… cao một chút.”

Tuyết Nhi vẫn không đổi sắc mặt, nàng đưa tay lên, một chiếc nhẫn không gian lấp lánh xuất hiện trên đầu ngón tay thon dài. Nàng đặt nó lên bàn, âm thanh trầm đục của đồ vật nặng nề vọng ra:

“Trong đây có mười đầu linh mạch thượng phẩm, một nghìn tấn băng linh thạch cấp chín, ba nghìn năm tu vi tinh thuần mà ta đã phong ấn lại, cộng thêm mười hai món pháp bảo trấn tông của Tuyết Sơn Tông. Ta không mua cổ phần.”

Nàng nhìn thẳng vào mắt Thẩm Trường An, hơi thở mang theo mùi hương của tuyết đầu mùa:

“Ta muốn làm phu nhân của chưởng quỹ. Nói cách khác, ta muốn làm bà chủ. Tất cả tài sản này là sính lễ.”

Cả khách sạn rơi vào trạng thái im lặng đến đáng sợ. Thẩm Trường An nhìn chiếc nhẫn không gian với ánh mắt rực sáng (vì tiền), nhưng trái tim anh lại đập loạn nhịp (vì sốc).

Vân Cơ là người đầu tiên bùng nổ. Nàng lao tới, chắn giữa Thẩm Trường An và Tuyết Nhi, chín cái đuôi xòe rộng như một đóa hoa rực rỡ, sát khí ngập trời:

“Tuyết Nhi! Ngươi có biết mình đang nói gì không? Đồ băng khối kia, ngươi tưởng có tiền là muốn làm gì thì làm sao? Bà chủ? Vị trí đó… vị trí đó ít nhất cũng phải dành cho người biết lau sàn sạch sẽ như ta chứ!”

Tuyết Nhi liếc nhìn Vân Cơ, giọng điệu vẫn bình thản: “Ngươi là người hầu, không có tư cách đàm luận chuyện gia sự của chưởng quỹ. Ta đã tính toán kỹ, tu vi của ta có thể trấn áp toàn bộ những kẻ khách hàng làm loạn. Tính cách của ta đủ lạnh lùng để từ chối các khoản nợ xấu. Hơn nữa, ta không cần lương, chỉ cần tên của ta nằm trong sổ hộ khẩu của khách sạn này.”

Thẩm Trường An hắng giọng, cố gắng lấy lại sự bình tĩnh của một “Manager” chuyên nghiệp. Anh đẩy chiếc nhẫn không gian lùi lại một chút (dù thâm tâm đang rất tiếc nuối) rồi nói:

“Thánh nữ, đây không phải chuyện tiền bạc. Khách sạn Trường Sinh là nơi phục vụ chúng sinh, chưởng quỹ như ta luôn đặt lợi ích của khách hàng và sự ổn định của đa vũ trụ lên hàng đầu. Hơn nữa, cô tu luyện Vô Tình Đạo, trái tim sớm đã thành băng, việc cầu thân này… e rằng không hợp đạo lý?”

Tuyết Nhi tiến lên một bước, ép sát Thẩm Trường An qua quầy gỗ. Áp lực của một vị đại năng khiến bàn tính của anh kêu lên răng rắc.

“Vô Tình Đạo của ta cần một vật trung gian để đột phá.” Nàng nói, đôi môi mỏng hơi nhếch lên – một nụ cười hiếm hoi nhưng lạnh lẽo đến tận xương tủy. “Sư phụ ta nói, cực độ vô tình chính là cực độ hữu tình. Ta đã quan sát ngươi suốt ba năm qua. Ngươi vô sỉ đến mức thiên hạ vô song, tham tiền đến mức quỷ thần kinh hãi, nhưng lại bảo hộ nhân viên dưới trướng một cách mù quáng. Ở bên cạnh ngươi, ta sẽ học được cách trở thành một con người thực sự, thay vì một bức tượng băng.”

Nàng chỉ tay vào chiếc nhẫn: “Hơn nữa, nếu ta làm bà chủ, toàn bộ tài vụ của khách sạn sẽ do ta quản lý. Ta đã tự thiết kế một hệ thống kiểm toán mới, đảm bảo lão đầu bếp kia không thể bớt xén một đồng nào để mua độc dược nấu ăn, và con hồ ly kia sẽ không thể dùng ngân sách khách sạn để mua nước hoa linh phẩm nữa.”

Lão Tà và Vân Cơ đồng loạt biến sắc.

“Mụ phù thủy băng giá này định đảo chính!” Lão Tà gầm lên, tay vung dao phay. “Chủ nhân! Ngài không được đồng ý! Nếu để nó quản lý sổ sách, lão già này thà về ma giới húp cháo còn hơn!”

Tiểu Hắc bấy giờ đã biến hình thành một thanh niên cường tráng với bộ giáp đen tuyền, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Chủ nhân, tuy rằng ta rất thích mười đầu linh mạch kia, nhưng Thánh nữ quá lạnh, mùa đông Tiểu Hắc sẽ không có chỗ ấm để nằm.”

Thẩm Trường An rơi vào thế tiến thoái lưỡng nan. Một bên là dàn nhân sự nòng cốt đang biểu tình kịch liệt, một bên là một kho tài sản khổng lồ đủ để anh nâng cấp khách sạn lên cấp 10 ngay lập tức, cùng với một cô vợ “máy chém” có thể giúp anh quản lý đám tiên nhân cứng đầu.

Anh nhìn Tuyết Nhi, hít một hơi thật sâu: “Thánh nữ, thực tế thì việc tuyển chọn ‘Bà chủ’ phải qua quy trình xét duyệt của Hệ thống. Nó không đơn giản là nộp hồ sơ đâu.”

Trong đầu Thẩm Trường An vang lên tiếng của Hệ thống:

*[Ding! Phát hiện nhiệm vụ đặc biệt: ‘Kén rể hay Kén vốn?’]*
*[Lựa chọn 1: Đồng ý lời cầu thân. Phần thưởng: Danh hiệu ‘Chúa tể chạn vương’, tài sản ròng tăng 5000%, mở khóa chế độ ‘Gia đình trị’. Lưu ý: Có rủi ro bị bà chủ đóng băng bất cứ lúc nào nếu quỹ đen bị phát hiện.]*
*[Lựa chọn 2: Từ chối khéo léo nhưng giữ lại tiền. Phần thưởng: Kỹ năng ‘Mặt dày cấp thần’. Lưu ý: Thánh nữ có thể sẽ huyết tẩy khách sạn vì bị sỉ nhục tình cảm.]*
*[Lựa chọn 3: Chấp nhận Tuyết Nhi vào làm ‘Giám đốc tài chính’ thử việc, giữ lại vị trí phu nhân để treo giá tiếp.]*

Thẩm Trường An nhếch môi. Hệ thống quả nhiên là hiểu ý anh nhất. Anh nhìn Tuyết Nhi, đôi mắt hiện lên sự tính toán sắc sảo đặc trưng.

“Thánh nữ, để trở thành bà chủ của Trường Sinh Khách Sạn, chỉ có sính lễ thôi là chưa đủ. Cô cần phải chứng minh khả năng quản trị. Khách sạn của ta không nuôi người không làm việc.”

Tuyết Nhi nhướn mày: “Ý ngươi là?”

“Từ hôm nay, cô sẽ là ‘Giám đốc Tài chính kiêm Trưởng ban An ninh’ của khách sạn. Thời gian thử việc là 100 năm. Nếu trong 100 năm này, lợi nhuận của khách sạn tăng trưởng 200% và không có vị khách nào quỵt nợ mà còn sống sót rời khỏi đây, ta sẽ… cân nhắc chuyện ký vào ‘khế ước trăm năm’ với cô.”

Thẩm Trường An chìa ra một tờ hợp đồng bằng giấy vàng, trên đó đã viết sẵn những điều khoản vô cùng hà khắc.

Tuyết Nhi nhìn tờ hợp đồng, ánh mắt quét qua một lượt. Nàng không hề nao núng, ngón tay điểm một cái, một vết máu đỏ thẫm hiện ra làm dấu ấn pháp lý.

“Được. Thành giao.”

Dứt lời, Tuyết Nhi xoay người, tay áo vung lên. Một luồng hàn khí trực tiếp đóng băng toàn bộ sảnh lớn, quét sạch mọi bụi bẩn mà Vân Cơ chưa kịp lau. Nàng nhìn thẳng vào một vị đại năng đang lén lút định lẻn ra cửa mà chưa trả tiền rượu, thanh kiếm băng trong tay nàng đột ngột xuất hiện.

“Vị đạo hữu này, ngươi định đi đâu?” Tuyết Nhi lạnh lùng hỏi.

“Ta… ta quên mang ví…” Vị tu sĩ run cầm cập.

“Theo luật mới của khách sạn do ta vừa soạn thảo, quên mang ví sẽ bị tịch thu pháp bảo và ở lại làm phu lục phục vụ 10 năm. Ngươi có ý kiến gì không?”

Kiếm ý của Tuyết Nhi bén ngót như muốn cắt đứt không gian. Vị tu sĩ kia tái mét mặt mày, lập tức quỳ xuống: “Không ý kiến! Tuyệt đối không ý kiến! Bà chủ tha mạng!”

Tuyết Nhi quay lại nhìn Thẩm Trường An, gật đầu hài lòng: “Đó, hiệu suất công việc sẽ như vậy. Bây giờ, cho ta một phòng VIP cạnh phòng của ngươi. Ta cần bắt đầu làm việc ngay lập tức.”

Thẩm Trường An đứng lặng người nhìn bóng lưng trắng toát của Tuyết Nhi đi về phía cầu thang. Anh quay sang nhìn Vân Cơ đang khóc không ra nước mắt và Lão Tà đang mặt mày xám xịt.

“Chủ nhân… ngài thật sự rước con quỷ băng này vào nhà sao?” Vân Cơ nức nở.

Thẩm Trường An từ từ cầm lấy chiếc nhẫn không gian trên bàn, nhẹ nhàng đeo vào ngón tay mình, đôi mắt lấp lánh như sao trời.

“Vân Cơ, đừng nhìn cô ấy như một con quỷ. Hãy nhìn cô ấy như một bảng báo cáo tài chính đầy tiềm năng. Hơn nữa…” Thẩm Trường An nheo mắt nhìn về phía lầu hai, “Chẳng phải chúng ta luôn thiếu một người sẵn sàng giết khách để đòi nợ sao? Từ nay về sau, ta chỉ cần cười và đếm tiền, việc ác đã có cô ấy làm rồi.”

Đúng lúc đó, từ tầng hai truyền xuống giọng nói lạnh băng của Tuyết Nhi:

“Thẩm chưởng quỹ, ta vừa phát hiện trong bếp có ba hũ linh tửu cao cấp không được ghi vào sổ. Ta đã thu giữ chúng. Nếu ngài muốn lấy lại, hãy đến phòng ta… trao đổi.”

Thẩm Trường An khựng lại, nụ cười trên môi chợt héo úa. Anh nhận ra một điều kinh khủng: Bà chủ này không dễ bắt nạt như anh tưởng.

Lão Tà đứng bên cạnh cười trên nỗi đau của người khác: “Đấy, gậy ông đập lưng ông rồi. Mời được giám đốc giỏi về thì chuẩn bị mà sống trong kỷ luật thép đi, chưởng quỹ ạ!”

Thẩm Trường An nhìn bàn tính, thở dài một tiếng. Nhưng khi nghĩ đến số linh thạch khổng lồ trong chiếc nhẫn, anh lại ưỡn ngực, ánh mắt kiên định.

Vì tiền, bị quản lý một chút thì có sao?

Khách sạn Trường Sinh, ngày thứ nhất có “Giám đốc Tài chính” mới, bắt đầu bằng tiếng gào thét của những khách hàng đang bị đòi nợ và tiếng khóc thầm của một vị chưởng quỹ vừa bị tịch thu quỹ đen.

Trong không gian yên tĩnh của phòng VIP số 1, Tuyết Nhi ngồi xếp bằng trên giường băng do chính nàng tạo ra. Nàng khẽ chạm vào tờ hợp đồng thử việc, gương mặt băng giá ấy rốt cuộc cũng hiện lên một tia cảm xúc kỳ lạ.

“Vô Tình Đạo…” Nàng thì thầm. “Thẩm Trường An, để xem lòng tham của ngươi và cái lạnh của ta, bên nào sẽ chiến thắng trước.”

Dưới sảnh, Tiểu Hắc sủa lên một tiếng, rồi lại nằm xuống gặm khúc xương linh thạch. Nó biết chắc một điều, từ nay về sau, cuộc sống ở cái khách sạn này sẽ không bao giờ bình yên nổi nữa. Nhưng kệ đi, miễn là hôm nay bát mì của nó vẫn còn một cái đùi gà Phượng Hoàng, thì ai làm bà chủ cũng được cả.

Mặt trời hoàn toàn ló dạng, chiếu rọi tấm biển “Khách Sạn Trường Sinh”. Dòng chữ “Tiên Nhân Dừng Bước” dường như vừa được phủ thêm một lớp ánh bạc của tuyết lạnh, trông càng thêm uy nghiêm và… tốn tiền.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8