Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?
Chương 14: Thu thêm một đồ đệ \”ngốc\”**

Cập nhật lúc: 2026-05-20 17:34:18 | Lượt xem: 1

Sáng sớm, sương mù vây quanh Trường Sinh cốc dày đặc như sữa, che phủ cả những dãy núi nhấp nhô phía xa. Không gian yên tĩnh lạ thường, chỉ có tiếng suối chảy róc rách và tiếng quét rác đều đặn của Thẩm Nhược Băng trước sân.

Lâm Thần đứng ở hiên nhà, chắp tay sau lưng, thở ra một hơi dài đầy u sầu. Hắn nhìn đại đồ đệ đang mải mê quét lá, lại nhìn nhị đồ đệ Lục Tiểu Bảo đang ngồi vò đầu bứt tai bên bàn cờ dưới gốc cây tùng, lòng đau như cắt.

"Đã ba năm rồi…" Lâm Thần thầm nghĩ, "Cái hệ thống chết tiệt này bắt mình nhận đồ đệ để 'khai tông lập phái', mục tiêu là đào tạo ra những cường giả đủ sức bảo vệ mình sống thọ đến vạn năm. Thế mà nhìn xem, mình thu nạp toàn cái hạng gì đâu không!"

Thẩm Nhược Băng, đại đồ đệ mà hắn nhặt được dưới cơn mưa ba năm trước, xinh đẹp thì có xinh đẹp, nhưng đầu óc hình như có chút vấn đề. Suốt ngày chỉ biết cầm cây chổi quét lá, quét từ sáng đến tối, quét đến mức cả mặt đất nhẵn thín như gương. Hắn bảo nàng đi tu luyện công pháp, nàng lại nói: "Sư phụ, mỗi lần quét một lá rụng, đệ tử đều cảm thấy tâm cảnh tiến thêm một bước."

Tiến cái gì mà tiến! Quét rác thì làm sao mà trường sinh?

Còn nhị đồ đệ Lục Tiểu Bảo thì lại càng thảm hơn. Một tên béo chỉ biết mơ mộng làm giàu, lạc vào cốc định trộm gà lại bị gà đuổi. Hắn thương tình cho ở lại, đưa bàn cờ bảo học tính toán để sau này đi buôn bán không bị hớ. Kết quả thì sao? Thằng bé này cứ ngồi lỳ ra đó, nhìn bàn cờ đến chảy cả nước miếng, thỉnh thoảng lại vỗ đùi đánh "bép" một cái rồi cười hắc hắc như kẻ ngốc.

"Cứ thế này thì đến bao giờ mình mới có một cái tông môn đủ mạnh để che chở cho một phàm nhân như mình đây?"

Lâm Thần buồn bã quay vào trong, nhấc lấy cái lồng sắt đựng con gà lông vàng – thứ mà hắn cho là "thú cưng" nhưng thực chất là Thiên Hỏa Phượng Hoàng đang bị phong ấn tu vi vì quá ngỗ nghịch.

"Lão Hắc, đi thôi! Hôm nay ra ngoài bìa rừng tìm thêm chút măng, sẵn tiện xem có 'thiên tài' nào bị bỏ rơi không. Ta cần một đứa đồ đệ thực thụ, một đứa biết tu luyện thật sự chứ không phải mấy đứa chỉ biết quét nhà và đánh cờ."

Con chó đen gầy gò đang nằm ngủ dưới gầm giường vừa nghe thấy thế, lập tức bật dậy, đuôi vẫy tít mù. Nó liếc nhìn hai vị "sư huynh sư tỷ" đang "tu luyện" trong sân với ánh mắt đầy thương hại, rồi lững thững bước theo sau chủ nhân.

Khi Lâm Thần vừa bước ra khỏi cổng sơn cốc, Thẩm Nhược Băng đột nhiên dừng cây chổi lại. Một sợi tóc mai của nàng nhẹ nhàng bay lên, đôi mắt vốn dĩ lạnh lùng giờ đây hiện lên vẻ sùng bái tột độ.

"Sư phụ đi tìm 'cơ duyên' mới rồi sao? Người lại cảm thấy chúng ta còn quá yếu, muốn tìm thêm đồng môn để cùng chia sẻ gánh nặng thiên hạ sao?"

Lục Tiểu Bảo cũng buông quân cờ xuống, mồ hôi nhễ nhại, sắc mặt vốn trắng trẻo giờ đây đỏ bừng vì phấn khích: "Đại sư tỷ, không phải sư phụ thấy chúng ta yếu, mà là người thấy vận mệnh thế gian đang biến đổi. Người xuất sơn lần này, nhất định là để tìm một 'Chủ chốt' mới cho thiên hạ đại trận. Chúng ta phải nỗ lực hơn, không được để người thất vọng!"

Lâm Thần đi dọc theo con đường mòn dẫn xuống chân núi Thiên Đoạn. Hắn không hề biết rằng mỗi bước chân mình đi qua, cỏ cây đều cúi đầu xào xạc như chào đón vị quân vương của chúng, linh khí quanh đó tự động ngưng tụ thành những đám mây ngũ sắc lững lờ trên đỉnh đầu, che cho hắn khỏi ánh nắng gắt. Nhưng trong mắt Lâm Thần, đó chỉ là "thời tiết hôm nay hơi râm mát".

Đi được chừng nửa canh giờ, hắn chợt nghe thấy tiếng quát tháo và tiếng chế nhạo phát ra từ phía một khe suối nhỏ.

"Đồ ngu! Tần Minh, ngươi có tư chất rác rưởi nhất Thanh Vân Tông trăm năm qua, ngay cả một tia linh khí cũng không cảm nhận được, vậy mà dám giữ lại thanh đao nát này sao?"

"Mau giao ra! Đây là di vật của phụ thân ta!" Một giọng nói trẻ tuổi, khàn đặc nhưng kiên định vang lên.

Lâm Thần nấp sau một bụi rậm, tò mò ghé mắt nhìn.

Giữa bãi đá ven suối, một thiếu niên khoảng mười bảy, mười tám tuổi, quần áo rách rưới, cả người đầy vết thương đang quỳ sụp dưới đất. Tay cậu ta ôm chặt một thanh đao han gỉ, mẻ lỗ chỗ, trông chẳng khác gì một thanh sắt vụn dùng để thái rau. Vây quanh cậu ta là ba tên thiếu niên ăn mặc gấm vóc, diện mạo kiêu ngạo, trên ngực áo có thêu hình đám mây màu xanh – biểu tượng của Thanh Vân Tông.

"Tư chất rác rưởi?" Lâm Thần vừa nghe thấy bốn chữ này, mắt bỗng sáng rực lên.

Hắn suy luận một cách logic theo kiểu của mình: Những kẻ bị coi là rác rưởi ở thế giới này thường có hai loại. Một là thực sự vô dụng (giống như mình), hai là những "con cưng của trời" bị áp chế tư chất chờ ngày bùng nổ. Nhưng quan trọng hơn hết, những đứa trẻ nghèo khó và bị bắt nạt thường sẽ rất nghe lời và chăm chỉ!

"Nếu mình thu nhận nó, ít nhất nó cũng sẽ không ngồi không mà quét lá hay đánh cờ suốt ngày." Lâm Thần gật gù tâm đắc.

Tên cầm đầu đám công tử kia cười lạnh, giơ chân đạp mạnh vào vai Tần Minh: "Ngoan ngoãn đưa đây, nếu không ta sẽ bẻ gãy đôi tay phế vật của ngươi!"

Tần Minh nghiến răng, máu từ khóe môi chảy ra, ánh mắt tràn ngập hận thù nhưng bất lực. Cậu biết, mình vốn không có linh căn, mười năm khổ tu cũng chẳng bằng người ta tu luyện một tháng. Thiên địa này vốn không công bằng.

Ngay khi tên công tử định vung kiếm đâm xuống đùi Tần Minh, một tiếng ho khan nhẹ nhàng vang lên.

"Khụ khụ… Các vị tiểu hữu, có thể nể mặt lão phu mà dừng tay được chăng?"

Đám thiếu niên Thanh Vân Tông giật mình quay lại. Chúng thấy một nam tử trẻ tuổi, gương mặt thanh tú, khí chất bình hòa như một phàm nhân, trên vai vác một chiếc lồng gà, bên cạnh là một con chó đen gầy nhom.

Tên cầm đầu cười sằng sặc: "Ở đâu ra một tên phàm nhân to gan thế này? Lão phu? Ngươi trông còn trẻ hơn cả ta đấy! Cút ngay, nếu không đừng trách kiếm của ta không có mắt!"

Lâm Thần trong lòng run bần bật. Hắn thầm mắng: "Chết tiệt, mình lại quên mất mình chỉ là phàm nhân! Nhưng không được, để giữ hình tượng, mình phải tỏ ra nguy hiểm một chút."

Hắn nhớ lại những bộ phim kiếp hiệp kiếp trước, lấy ra một phong thái bình thản nhất có thể, đưa tay chỉ vào thanh đao gỉ của Tần Minh, rồi nói một câu mà hắn cho là vô nghĩa nhất: "Sắc hay không là do tâm, đao cũ hay mới là do mệnh. Các ngươi tranh giành một vật phàm trần, không thấy hổ thẹn với đạo tâm sao?"

Lời vừa thốt ra, không khí quanh khe suối đột ngột đông cứng lại.

Trong mắt đám thiếu niên Thanh Vân Tông, nam tử trước mặt bỗng nhiên biến hóa. Một áp lực khủng khiếp, vô hình vô tướng như cả bầu trời sụp đổ xuống vai chúng. Mỗi chữ hắn nói ra đều như thiên lôi nổ vang trong tâm thức, khiến tu vi Khí Hải Cảnh của chúng lập tức rối loạn, kinh mạch như muốn nứt vỡ.

"Đạo… Đạo vận? Chỉ một lời nói mà có thể khiến linh khí xung quanh ngưng trệ?" Tên cầm đầu kinh hoàng tái mặt. Trong mắt hắn, cái lồng gà trên vai Lâm Thần không còn là lồng gà, mà là một lồng chứa đầy thần hỏa của mặt trời, con chó đen kia không phải là chó, mà là một hung thú Thái Cổ đang nhe nanh nhìn chúng.

"Tiền… tiền bối tha mạng!"

Cả ba tên không chút do dự, quỳ rụp xuống đất, đầu đập xuống đá chan chát. Chúng tưởng rằng mình vừa chạm trán một vị Lão quái vật thích cải trang thành người thường để đi dạo nhân gian.

Lâm Thần ngẩn người: "Hả? Mình chỉ nói mấy câu sến sú trên tivi mà chúng nó sợ thế ư? Chắc là chúng nó thấy con gà nhà mình trông hung dữ chăng?"

"Thôi được rồi, các ngươi đi đi. Đừng để ta thấy cảnh ỷ mạnh hiếp yếu nữa." Lâm Thần xua xua tay, cố gắng giữ giọng ổn định.

Đám thiếu niên như được đại xá, cuống cuồng bỏ chạy, ngay cả kiếm cũng suýt quên mang theo.

Khi đám người đã đi khuất, Lâm Thần tiến lại gần Tần Minh. Thiếu niên này vẫn đang ngẩn ngơ nhìn thanh đao trong tay, rồi lại nhìn vị "thần tiên" trước mặt.

Cậu đã nghe thấy gì? "Sắc hay không là do tâm, đao cũ hay mới là do mệnh."

Một câu nói bình thường trong mắt Lâm Thần, nhưng trong tai Tần Minh, nó giống như một đạo thiên chỉ khai tâm kiến tính. Hắn vẫn luôn cho rằng thanh đao gỉ của cha mình là phế thải vì nó không thể dẫn linh, nhưng hóa ra, lỗi không phải ở đao, mà ở tâm hắn quá tạp loạn, quá quan tâm đến cái nhìn của thế gian.

Tần Minh quỳ thẳng người lại, dập đầu ba cái thật mạnh: "Đa tạ tiền bối cứu mạng, xin tiền bối chỉ điểm mê tân!"

Lâm Thần híp mắt lại, cười thầm: "Cơ hội đây rồi!"

"Ngươi tên là Tần Minh?"

"Dạ, vãn bối là Tần Minh."

"Tư chất của ngươi… thực sự là có chút 'đặc biệt'." Lâm Thần cố ý dùng từ nhẹ nhàng. Kỳ thực hệ thống vừa thông báo cho hắn: *Phát hiện mục tiêu có 'Thánh Thể Cửu Tai', tư chất tuyệt thế nhưng bị mười vạn đạo phong ấn cổ xưa che phủ.*

Nhưng Lâm Thần vốn dĩ chẳng hiểu 'Thánh Thể Cửu Tai' là cái quái gì, hắn chỉ đọc đến chữ 'Tai' thì nghĩ ngay: "À, cái thằng bé này chắc là đem lại tai họa cho bản thân, nên bị người ta ruồng bỏ đây mà. Loại này rất hợp để về quét dọn chuồng gà!"

"Ngươi có muốn theo ta về núi không?" Lâm Thần hỏi, mặt tỏ vẻ cao nhân thanh khiết, "Ta không dạy ngươi trường sinh, cũng không dạy ngươi vô địch. Ta chỉ dạy ngươi cách làm sao để… sống sót giữa đời này một cách an ổn nhất."

Tần Minh nghe xong, lệ nóng đầy tròng. Những đại môn phái ngoài kia ai cũng hứa hẹn dạy người ta thành tiên, thành bá chủ, nhưng tiền bối này lại chỉ muốn dạy mình cách "sống sót an ổn". Đây mới chính là đỉnh cao của tu hành! Bình phàm chính là sự vĩ đại nhất!

"Đồ nhi Tần Minh, bái kiến sư phụ!"

"Được, đứng lên đi. Cầm lấy cái lồng gà cho ta, từ nay việc cho gà ăn là của ngươi."

Lâm Thần phủi tay, lòng thầm vui sướng: "Haha, lừa được một đứa chăm chỉ rồi! Thằng bé này nhìn qua là biết loại trâu bò, hay chịu đựng. Có nó, Nhược Băng và Tiểu Bảo sẽ không thể lười biếng được nữa."

Khi cả ba (và một con chó) về tới Trường Sinh cốc, Thẩm Nhược Băng và Lục Tiểu Bảo đã đứng đợi sẵn ở cổng.

Thấy sư phụ dắt về một thiếu niên bẩn thỉu, tay cầm một thanh đao gỉ, cả hai lập tức căng thẳng.

"Đại sư tỷ, người thấy không?" Lục Tiểu Bảo thì thầm, ánh mắt long lanh, "Thanh đao kia… mỗi vết rỉ sét đều dường như chứa đựng một đoạn tuế nguyệt héo hon. Chàng trai đó… quanh thân tràn ngập tử khí nhưng trong tử khí lại ẩn giấu một mầm sống kinh thiên động địa!"

Thẩm Nhược Băng gật đầu, lòng run lên: "Đúng là sư phụ. Người tùy tiện ra ngoài một chuyến cũng mang về một vị 'Thiên tai' chuyển thế. Có vẻ như vị sư đệ này sẽ kế thừa phần 'Sát phạt đạo' của sư phụ đây."

Lâm Thần hắng giọng, chỉ vào hai người kia: "Tần Minh, đây là đại sư tỷ và nhị sư huynh của ngươi. Từ nay ba người các ngươi phải đùm bọc lấy nhau. Nhược Băng, dẫn sư đệ vào tắm rửa, sau đó cho nó một cái rìu cũ ở sau nhà."

"Rìu ạ?" Thẩm Nhược Băng sửng sốt.

"Phải, ta thấy nó cầm đao cũng có lực, cứ cho nó đi bổ củi đi. Củi trong bếp sắp hết rồi." Lâm Thần thản nhiên dặn dò rồi dắt Lão Hắc đi vào nhà chính.

Tần Minh ôm cái lồng gà, nhìn theo bóng lưng của Lâm Thần với vẻ thành kính tuyệt đối. Hắn thầm thề: "Sư phụ bảo mình bổ củi, nhất định là muốn mình rèn luyện lực tay để sau này khai thiên lập địa! Mình nhất định không được làm người thất vọng!"

Thẩm Nhược Băng tiến lại gần, nhìn Tần Minh một lúc rồi thở dài: "Sư đệ, sư phụ bảo ngươi bổ củi, ngươi nhất định phải cẩn thận. Những cây củi sau vườn… đều là từ cây 'Vạn Niên Thiết Mộc' mà sư phụ mang từ phương xa về đấy. Nếu ngươi không dùng toàn lực, rìu sẽ mẻ ngay."

Thực chất, trong mắt Lâm Thần, đó chỉ là những thân cây khô cứng mà hắn chặt được trong rừng. Nhưng dưới tác động của trận pháp và linh khí trong cốc vạn năm qua, chúng đã sớm hóa thành những mộc linh cực kỳ quý hiếm, cứng ngang kim cương.

Lục Tiểu Bảo thì vỗ vai Tần Minh: "Cố lên sư đệ! Bổ củi xong thì qua chỗ huynh, huynh dạy đệ cách 'nhìn thấu' thế gian thông qua quân cờ. Sư phụ bảo chúng ta sống an ổn, nghĩa là chúng ta phải biết trước kẻ thù định làm gì để mà… ra tay trước!"

Tần Minh nuốt nước miếng, gật đầu lia lịa. Hắn cảm thấy mình đã lạc vào một nơi của những vị thần thật sự.

Lâm Thần ngồi trong phòng, uống một ngụm trà loãng, nghe thấy tiếng "bôm bốp" chẻ củi từ sau nhà thì mỉm cười mãn nguyện: "Đúng rồi, thế chứ! Phải có đứa làm việc tay chân như vậy cuộc sống mới thoải mái. Chứ hai cái đứa kia, một đứa quét đất cả ngày chẳng sạch thêm được tẹo nào, một đứa nhìn bàn cờ đến lú cả người… Ta thành Lão tổ lúc nào không hay, chứ ta chỉ mong các ngươi nhanh lớn để ta còn được hưởng phúc già thôi!"

Ngoài sân, mỗi phát rìu của Tần Minh bổ xuống đều làm chấn động cả sơn cốc. Mỗi thanh củi chẻ ra đều phóng lên một đạo mộc khí nồng đậm, xộc thẳng vào kinh mạch đang bị phong ấn của hắn.

Lão Hắc nằm trên bậc cửa, nheo nheo mắt nhìn đống củi: *Lại một thằng nhóc sắp bị chủ nhân hù chết rồi. Cái 'rìu cũ' đó là do chính tay chủ nhân mài bằng đá mài thần khí, một nhát bổ xuống không chỉ là củi, mà là cả không gian cũng muốn nứt ra.*

Lâm Thần vẫn cứ nhâm nhi trà, trong lòng thầm tính toán xem ngày mai nên bắt Tần Minh đi gánh nước hay đi hót phân gà, mà không hề biết rằng cái tên "Trường Sinh Lão Tổ" vừa nhận một "đệ tử ngốc" đã bắt đầu khiến các thế lực đứng đầu toàn bộ Đông Hoang phải thức trắng đêm vì lo sợ.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8