Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?Chương 36: Đấu giá hội chấn động**
**Chương 36: Đấu Giá Hội Chấn Động**
Tại một góc nhỏ trong thanh lâu nhộn nhịp nhất thành Thiên An, Lâm Thần đang ngồi bó gối bên cửa sổ, nhìn dòng người tấp nập bên dưới mà thở dài thườn thượt.
Bên cạnh hắn, Lão Hắc – con chó đen gầy nhom – đang nằm sấp dưới chân chủ nhân, đôi mắt lờ đờ như thể thế sự chẳng liên quan gì đến nó. Chỉ là nếu nhìn kỹ, thỉnh thoảng cái mũi của nó lại khịt khịt một cái, khiến không gian xung quanh khẽ gợn sóng như mặt nước bị ném đá vào.
“Lão Hắc à, chúng ta sắp hết tiền rồi.” Lâm Thần sờ sờ cái túi vải rách trên thắt lưng, vẻ mặt sầu muộn. “Hôm trước đi ngang qua tiệm thuốc, ta thấy hạt giống ‘Đông Trùng Hạ Thảo’ loại thường kia mà chúng hét tận mười viên linh thạch hạ phẩm. Cái hệ thống chết tiệt này, ngoài việc dạy ta cầm kỳ thi họa và trồng rau ra thì chẳng cho lấy một xu lẻ để phòng thân.”
Lâm Thần xuyên không đến thế giới này đã lâu, nhưng hắn luôn đinh ninh mình là một phàm nhân phế vật. Sống trong sơn cốc mười vạn năm, hắn chỉ làm những việc mà hắn cho là “vô bổ” để giết thời gian.
“Sư phụ, người đừng lo, đồ nhi đã có cách!”
Một bóng dáng tròn trịa như quả cầu mỡ lăn vào phòng. Lục Tiểu Bảo – nhị đệ tử của Lâm Thần – khuôn mặt hớn hở, mồ hôi nhễ nhại nhưng đôi mắt thì sáng quắc như nhìn thấy đống vàng.
Lâm Thần liếc nhìn tên đệ tử “đầu óc có chút vấn đề” này, nghi ngại hỏi: “Con định đi cướp sao? Ta nói trước, vi sư là người lương thiện, không làm chuyện trái đạo đức đâu nhé.”
“Sư phụ, người nói gì vậy!” Lục Tiểu Bảo vỗ ngực bồm bộp. “Chẳng là con thấy mấy bức tranh người vẽ lúc rảnh tay vứt ở xó bếp hơi phí. Con đã mạo muội lấy một bức đem đến Thiên Bảo Các. Họ nói tối nay sẽ mang ra đấu giá.”
Lâm Thần nghe vậy, mặt mũi trắng bệch, suýt thì ngã khỏi ghế: “Cái gì? Bức tranh ta vẽ con trâu già gãi ngứa ấy hả? Tiểu Bảo, con muốn hại chết vi sư sao? Thứ đó mang đi lót nồi người ta còn chê bẩn, con đem đi đấu giá? Thiên Bảo Các là nơi cường giả tụ hội, nếu họ cảm thấy chúng ta đang trêu đùa bọn họ, chẳng lẽ muốn chúng ta tan xương nát thịt?”
Hắn nhớ lại bức họa đó. Đó là một buổi trưa nóng nực, hắn nhìn con trâu già của hàng xóm đang cọ mình vào gốc cây liễu, thế là tùy hứng vẽ vài nét. Bút lông thì rụng gần hết lông, mực thì pha thêm nước suối sau nhà, giấy thì là loại giấy thô dùng để gói bánh.
Đối với Lâm Thần, đó là một “tác phẩm lỗi”.
Lục Tiểu Bảo lại cười đầy ẩn ý: “Sư phụ, người cứ khiêm tốn mãi. Cứ tin đồ nhi, tối nay chúng ta sẽ có tiền mua phân bón cho vườn cải.”
—
Cùng lúc đó, tại tầng cao nhất của Thiên Bảo Các.
Bầu không khí căng thẳng đến mức đóng băng. Những nhân vật hô phong hoán vũ khắp Đông Hoang đều có mặt.
Trưởng lão của Thái Dương Thánh Địa – Triệu Thiên Tiêu, đôi mắt như chứa hai vầng mặt trời, uy áp tỏa ra khiến không ít người bên dưới rùng mình. Phía đối diện, một lão già gầy guộc, khoác áo bào thêu hình mãng xà chín đầu – chính là Huyết Hải Lão Ma danh chấn phương Bắc. Thậm chí, tấm rèm che của gian phòng VIP số một còn thấp thoáng bóng dáng của Thanh Loan Công Chúa đến từ Trường Sinh Thần Triều.
Mọi người đến đây hôm nay vốn là vì một viên “Vạn Thọ Đan”. Nhưng một tin đồn bí mật đã nổ ra: Thiên Bảo Các vừa thu được một món bảo vật của một vị đại năng ẩn thế, giá khởi điểm chỉ là một trăm linh thạch hạ phẩm, nhưng giá trị thì… không thể đo đếm.
Nàng đấu giá sư Tần Nhã bước ra sân khấu. Nàng vốn là mỹ nhân băng giá của Thiên Bảo Các, nhưng lúc này đôi bàn tay cầm hộp ngọc lại khẽ run rẩy.
“Các vị tiền bối, hôm nay Thiên Bảo Các có vinh hạnh mang đến một vật phẩm chưa từng có trong lịch sử.” Tần Nhã hít một hơi thật sâu, giọng nàng hơi run. “Đây là bút tích của một vị tiền bối… Trường Sinh Lão Tổ.”
Bên dưới ồ lên kinh ngạc, sau đó là những tiếng cười khẩy.
“Trường Sinh Lão Tổ? Là kẻ nào? Sao lão phu chưa từng nghe qua?”
“Hừ, dám dùng hai chữ Trường Sinh, không sợ thiên lôi đánh xuống sao? Chỉ là hạng người giả thần giả quỷ thôi.”
Nhưng khi Tần Nhã từ từ mở cuộn giấy ra, mọi tiếng cười nhạo ngay lập tức biến mất.
Xoẹt!
Một luồng ánh sáng vàng óng từ trong cuộn giấy thô kệch vọt thẳng lên trời, xuyên qua nóc nhà của Thiên Bảo Các, hóa thành một cột sáng cao vạn trượng, xua tan toàn bộ mây đen trên bầu trời thành Thiên An.
“Cái gì? Đạo Uẩn trùng thiên!” Triệu Thiên Tiêu đứng bật dậy, hai mắt trợn ngược, khí thế Đại Thánh không kiềm chế được mà bùng nổ, khiến những bàn ghế xung quanh nát vụn.
Trong mắt kẻ phàm nhân, đó là một bức tranh vẽ con trâu già gãi ngứa. Nhưng trong mắt những cường giả này, thế giới hoàn toàn thay đổi.
“Đó… đó không phải là con trâu!” Huyết Hải Lão Ma run cầm cập, hơi thở gấp gáp. “Đó là Thần Thú Khai Thiên – Quy Hỗn Độn! Mỗi sợi lông của nó chính là một sợi dây xích quy luật của thái cổ!”
“Gốc cây liễu kia… Thiên địa ơi, đó là Thế Giới Thụ trong truyền thuyết!” Thanh Loan Công Chúa vén rèm, khuôn mặt xinh đẹp tràn đầy kinh hãi. “Động tác gãi ngứa của con trâu đó, mỗi một cái cọ sát đều đang phá nát hư không, diễn hóa ra sự vận hành của tinh tú!”
Bức họa đơn sơ trong mắt Lâm Thần, giờ đây tỏa ra một loại khí tức tang thương, cổ xưa, như thể nó được vẽ từ lúc khai thiên lập địa. Một luồng uy áp từ trên cao nhìn xuống, khiến linh hồn của tất cả tu sĩ trong sảnh đều muốn quỳ lạy.
“Nhìn kìa! Những vết mực kia… không phải mực! Đó là tinh huyết của Hư Không Thú!” Một lão quái vật hét lên thất thanh.
Kỳ thực, đó chỉ là mực phế thải mà Lâm Thần pha với nước suối, nhưng nước suối đó chảy ra từ sơn cốc của hắn, nơi tích tụ đạo vận mười vạn năm, đã sớm biến thành Linh Dịch Chí Cao.
“Tấm giấy này… mỏng manh nhưng vạn pháp không xâm, nhân quả không dính.” Triệu Thiên Tiêu hít một hơi lạnh. “Đây là thứ thần vật gì? Cho dù là Thánh Binh truyền thế của Thái Dương Thánh Địa chúng ta cũng không bằng một góc của bức tranh này!”
Tần Nhã run rẩy tuyên bố: “Vật phẩm số chín: ‘Mục Ngưu Đồ’. Giá khởi điểm… một trăm linh thạch hạ phẩm.”
Sảnh đấu giá im lặng trong tích tắc, sau đó là một sự điên cuồng bùng nổ mà chưa một buổi đấu giá nào trong lịch sử Đông Hoang từng chứng kiến.
“Một trăm vạn linh thạch thượng phẩm! Bức tranh này thuộc về Thái Dương Thánh Địa!” Triệu Thiên Tiêu gầm lên.
“Một trăm vạn mà đòi mua Đạo Cơ sao? Ta ra giá ba nghìn vạn thượng phẩm linh thạch cộng thêm ba cái mỏ linh thạch cỡ lớn!” Huyết Hải Lão Ma nghiến răng, mắt đỏ vằn.
“Ta đại diện cho Trường Sinh Thần Triều!” Thanh Loan Công Chúa giọng điệu kiên định, “Một tỷ linh thạch thượng phẩm, mười vạn cân Long Huyết Thạch, và… một nửa biên giới vương triều phía Nam!”
Rầm!
Cả hội trường như nổ tung. Một nửa vương triều? Để đổi lấy một bức tranh vẽ trâu gãi ngứa? Điên rồi! Cả thế giới này điên rồi!
Nhưng Thanh Loan Công Chúa biết, nàng không điên. Trong bức tranh này ẩn chứa bí mật của sự Trường Sinh thực sự. Nếu hoàng tổ của nàng có thể ngộ ra một phần vạn ý cảnh trong đó, ngài có thể phá giải Thiên Nhân Ngũ Suy, sống thêm vạn năm nữa! So với sự sống của một vị Chí Tôn, một nửa vương triều thì có là gì?
Cuộc đấu giá biến thành một cuộc chiến của các siêu cấp thế lực. Những con số được đưa ra khiến người ta rùng mình, vượt xa trí tưởng tượng của bất kỳ tu sĩ nào.
—
Trong lúc đó, tại quán trà đối diện Thiên Bảo Các.
Lâm Thần đang cầm chén trà rẻ tiền, tay chân run lẩy bẩy khi nghe những tiếng gầm thét kinh thiên động địa từ tòa nhà đối diện. Những luồng sáng chói lòa tỏa ra khiến hắn hoa mắt.
“Tiểu Bảo… có phải người ta đang đánh nhau vì bức tranh của ta không?” Lâm Thần mặt cắt không còn giọt máu. “Ta đã nói rồi, bức tranh đó quá xấu, chắc chắn đã chọc giận một vị đại năng nào đó. Phen này chúng ta tiêu rồi, Lão Hắc ơi, chuẩn bị chạy thôi!”
Lão Hắc ngáp một cái, ánh mắt khinh bỉ nhìn chủ nhân của mình, rồi lại lười biếng nằm xuống.
“Sư phụ yên tâm, họ không phải đang giận đâu, họ đang… nhiệt tình ủng hộ nghệ thuật thôi.” Lục Tiểu Bảo đổ mồ hôi hột, chính hắn cũng không ngờ sư phụ tùy tiện vẽ một bức tranh lại gây ra động tĩnh lớn như thế.
Hắn biết sư phụ mạnh, nhưng dường như sư phụ hoàn toàn không có khái niệm về việc mình mạnh đến mức nào.
Sau gần hai canh giờ tranh giành khốc liệt, cuối cùng kết quả đã có.
Thanh Loan Công Chúa của Trường Sinh Thần Triều đã chiến thắng với cái giá: mười tỷ linh thạch thượng phẩm, mười đạo mạch linh hồn cổ, và nhượng lại quyền cai trị của ba mươi sáu quận biên giới.
Cái giá này, tương đương với gia tài tích lũy vạn năm của một vương triều đỉnh phong.
Tần Nhã bước ra sau hậu đài, mặt mày xám xịt vì kinh động. Nàng đi thẳng đến căn phòng nhỏ nơi Lâm Thần đang ngồi.
Lâm Thần thấy người của Thiên Bảo Các đến, liền đứng phắt dậy, lắp bắp: “Cô nương… ta biết bức tranh đó vẽ không tốt, hay là… hay là ta đền tiền cho các người? Ta không có linh thạch, nhưng ta có thể giúp các người… lau dọn sảnh được không?”
Tần Nhã nghe vậy, đôi chân suýt nữa quỵ xuống. Một vị tuyệt thế cường giả, người vẽ ra được bức họa làm kinh động cả thiên địa, vậy mà lại nói đi “lau dọn sảnh” để đền tội? Đây là loại khảo nghiệm tâm tính gì?
Nàng run rẩy quỳ sụp xuống, dâng lên một tấm thẻ vàng ròng:
“Tiền bối… người thật là biết đùa. Đây là toàn bộ linh thạch và chứng từ quyền sở hữu lãnh thổ từ cuộc đấu giá. Thiên Bảo Các chúng con không dám lấy một xu hoa hồng. Mong người nhận lấy và đừng trách tội chúng con đã không bảo quản tốt bức họa của người!”
Lâm Thần nhìn tấm thẻ, đầu óc trống rỗng.
“Mười… mười tỷ linh thạch? Còn có ba mươi sáu quận? Cái vương triều gì đó… bán mình cho ta rồi sao?”
Hắn quay sang nhìn Lục Tiểu Bảo, môi run rẩy: “Tiểu Bảo, người ta nói… ở tu tiên giới này, lừa đảo là trọng tội đúng không? Chúng ta lừa được nhiều tiền thế này, có bị thiên lôi đánh chết không?”
Lục Tiểu Bảo cười khổ: “Sư phụ, đây là thực lực, không phải lừa đảo.”
Lâm Thần cầm lấy tấm thẻ, cảm thấy nó nặng nề như một tòa núi. Hắn thầm nghĩ: *“Chết tiệt, mình chỉ muốn kiếm ít tiền mua phân bón, ai ngờ bây giờ lại thành chủ nợ của cả một vương triều? Thế giới này chắc chắn có vấn đề rồi!”*
Hắn vội vàng kéo Lão Hắc đứng dậy: “Mau đi thôi! Trước khi bọn họ nhận ra bức tranh đó thực chất chỉ là giấy lộn, chúng ta phải trốn về sơn cốc ngay!”
Nói đoạn, Lâm Thần ôm con chó đen chạy thục mạng ra khỏi thành Thiên An, tốc độ nhanh đến mức khiến không gian khẽ nhíu lại.
Tại Thiên Bảo Các, Thanh Loan Công Chúa đang nâng niu bức họa như bảo vật mạng sống của mình. Nàng nhìn vào vết chân con trâu, chợt thấy một hàng chữ nhỏ li ti được viết bằng loại mực tầm thường ở góc tranh mà lúc nãy chưa ai để ý.
Nàng ghé mắt nhìn kỹ, rồi cả người rung động như bị sét đánh.
Hàng chữ viết: *“Trâu già thích cỏ non, cuộc đời vốn là một vòng tròn. Sống thọ chính là thắng.”*
“Đạo… đây chính là Chân Đạo!” Thanh Loan Công Chúa bật khóc nức nở vì cảm động. “Tiền bối đang chỉ điểm cho ta! Ngài muốn nói, vương quyền chỉ là mây khói, thọ nguyên mới là vĩnh hằng! Ngài ấy trả lại cho vương triều chúng ta ba mươi sáu quận đất đai kia, chính là để đổi lấy việc ta ngộ ra chân lý này!”
Thực tế là Lâm Thần vì quá sợ hãi nên đã đánh rơi lại sấp chứng từ quyền sở hữu đất đai trên bàn khi chạy trốn.
Nhưng trong mắt Thanh Loan, đây là sự ban ơn của thần thánh.
Nàng lập tức truyền lệnh: “Lập tức xây dựng đền thờ Trường Sinh Lão Tổ tại tất cả các quận của Trường Sinh Thần Triều! Ai dám bất kính với ngài, chính là kẻ thù không đội trời chung với ta!”
Ở một con đường mòn cách xa thành phố, Lâm Thần hắt hơi một cái thật mạnh.
“Ai nhắc mình thế nhỉ? Chắc chắn là đám người đấu giá đó phát hiện ra bị lừa rồi nên đang nguyền rủa mình. Lão Hắc, chạy nhanh lên con!”
Con chó đen khinh bỉ nhìn ông chủ của nó, thầm nghĩ: *“Chủ nhân à, người cứu thế giới một lần rồi mà người vẫn tưởng mình là tên trộm vặt sao?”*
Chương 36 kết thúc trong tiếng gió gào thét của một kẻ “vô địch” đang sợ hãi chạy trốn, bỏ lại sau lưng một giới tu hành đang điên cuồng sùng bái bóng lưng của hắn.