Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?
Chương 37: Ta chỉ vẽ chơi thôi mà**

Cập nhật lúc: 2026-05-20 18:06:25 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 37: TA CHỈ VẼ CHƠI THÔI MÀ**

Gió lạnh rít gào qua hai bên tai, Lâm Thần ôm chặt lấy Lão Hắc, hai chân như gắn động cơ, đạp lên tàn ảnh mà chạy. Hắn chẳng hề nhận ra rằng, mỗi bước chân mình đạp xuống, hư không dưới chân đều khẽ run rẩy, một đóa sen xanh mờ ảo do linh khí ngưng tụ hiện ra rồi tan biến trong tích tắc – đó chính là dị tượng "Bộ bộ sinh liên" mà các vị Chí Tôn hằng mơ ước.

Trong lòng Lâm Thần lúc này chỉ có một suy nghĩ duy nhất: *Chạy! Phải chạy thật nhanh!*

"Lão Hắc, ngươi nói xem, đám người đó có khi nào đang cưỡi kiếm đuổi theo không?" Lâm Thần vừa chạy vừa hổn hển hỏi con chó đen trong lòng. "Cái bức vẽ 'Lão ngưu đồ' kia ta chỉ dùng mực nước loại rẻ tiền nhất ở hiệu sách, bút lông thì đã rụng mất nửa phần lông. Nếu bọn họ phát hiện ra nó không có tác dụng gì, chắc chắn sẽ lột da ta mất!"

Lão Hắc nheo đôi mắt chó, lười biếng liếc nhìn chủ nhân một cái. Nó thầm nghĩ: *Chủ nhân à, ngài rốt cuộc là giả ngu hay là điên thật đây? Bức tranh đó của ngài… đến lão tử là Thôn Phệ Thần Thú còn nhìn vào mà muốn quỳ xuống lạy, ngài lại bảo là giấy lộn? Cái con trâu ngài vẽ, hơi thở của nó còn mạnh hơn cả Thần Long, mỗi sợi lông trâu đều là một đạo kiếm khí hủy thiên diệt địa. Người ta không tranh nhau đến sứt đầu mẻ trán thì mới là lạ.*

Nhưng Lão Hắc chỉ dám "gâu" nhẹ một tiếng đầy khinh bỉ, không thèm đáp lời. Nó đã quá quen với cái tính "cẩn thận đến biến thái" này của Lâm Thần rồi.

Chạy được chừng nửa canh giờ, thấy phía sau không có luồng ánh sáng nào truy đuổi, Lâm Thần mới dám dừng lại bên cạnh một quán trà nhỏ dựng tạm bợ bên vệ đường. Quán trà chỉ có vài bộ bàn ghế gỗ mục nát, một ông lão tóc bạc phơ đang còng lưng đun nước.

Lâm Thần ngồi bệt xuống ghế, vỗ ngực thở phào: "May quá, hình như thoát rồi. Thế giới này đáng sợ thật, sau này tốt nhất là không nên tham gia mấy cái buổi đấu giá khoe khoang đó nữa. Sống thọ là chính, an toàn là trên hết!"

Hắn nhìn xuống túi đồ của mình, chợt nhận ra khi tháo chạy, hắn đã vô tình đánh rơi mất chiếc túi đựng số tiền vàng ít ỏi còn lại. Sắc mặt Lâm Thần lập tức tái mét.

"Hỏng rồi… Tiền mua trà cũng không có." Lâm Thần nhìn ông lão chủ quán đang bưng ấm nước tiến lại gần, trong lòng dâng lên một nỗi áy náy.

Lâm Thần là người có nguyên tắc. Hắn dù sợ chết, nhưng tuyệt đối không muốn ăn quỵt của một người già yếu thế này. Hắn sờ soạng khắp người, chỉ tìm thấy một xấp giấy nhám và một mẩu than chì sót lại trong ống tay áo.

"Lão trượng, thật xin lỗi, tại hạ đi đường vội vàng nên lỡ đánh mất túi tiền." Lâm Thần gượng cười, giọng đầy chân thành. "Hay là thế này, ta vốn biết chút hội họa, để ta vẽ cho lão một bức tranh coi như tiền trà, lão thấy có được không?"

Ông lão chủ quán trà tên là Tề Lão Đầu, vốn chỉ là một phàm nhân bình thường không có căn cốt tu luyện. Thấy Lâm Thần tướng mạo tuấn lãng, khí chất phi phàm (dù đang thở hồng hộc), ông lão hiền hậu cười nói: "Chút trà mọn thôi mà, vị công tử này không cần để ý. Nếu ngài muốn vẽ, lão già này sẵn lòng thưởng lãm."

Lâm Thần thở phào một hơi. Hắn trải tờ giấy nhám lên mặt bàn gỗ khấp khểnh, cầm mẩu than chì lên.

Hắn đang nghĩ nên vẽ gì. Hình ảnh con gà trống oai vệ sáng nay hắn thấy ở thôn nhỏ chợt hiện lên. Lâm Thần tặc lưỡi: "Vẽ con gà đi. Gà báo tin mừng, hy vọng vận đen của mình cũng theo đó mà tan biến."

Lâm Thần bắt đầu hạ bút.

Lúc này, nếu có một vị tu sĩ từ Linh Đài Cảnh trở lên đứng đây, chắc chắn sẽ bị dọa cho hồn xiêu phách tán. Mỗi lần mẩu than chì của Lâm Thần chạm vào giấy, không gian xung quanh quán trà nhỏ dường như đông cứng lại. Từng tia pháp tắc rực rỡ từ trên cửu thiên xuyên qua tầng mây, điên cuồng rót vào mẩu than đen đúa ấy.

Lâm Thần không hề hay biết, hắn chỉ đang tập trung hết sức vào nét vẽ. Hắn vẽ một con gà trống đang vươn cổ, chân dẫm lên một hòn đá cuội, mắt nhìn về phía mặt trời mọc.

Trong mắt hắn, đó là một con gà béo tốt, đủ để hầm một nồi canh thơm phức.

Nhưng dưới tác động của "Tuế Nguyệt Đạo Uẩn" tích lũy suốt mười vạn năm trong người hắn, mỗi nét vẽ đều trở thành một loại cực hạn của hỏa diễm đạo tắc.

Cái mào gà hiện ra rực rỡ như một ngọn lửa bất diệt có thể thiêu rọi bóng tối vĩnh hằng. Đôi mắt gà vừa thành hình, dường như có một vị chí tôn thời thái cổ đang tỉnh giấc từ cõi u minh. Đôi chân gà bấu vào hòn đá, đó không phải là đá, mà là biểu tượng của tinh cầu, của đại địa vạn dặm đang phục tùng dưới chân.

"Xong rồi!" Lâm Thần lau mồ hôi trên trán, mỉm cười đưa bức tranh cho Tề Lão Đầu. "Vẽ hơi vội, nét mực hơi thô, lão trượng đừng chê nhé."

Tề Lão Đầu nhận lấy bức tranh. Ông lão là phàm nhân, không nhìn thấy đạo vận, chỉ cảm thấy con gà này sao mà… đẹp thế. Nhìn vào bức tranh, ông bỗng thấy người mình ấm sực lên, những khớp xương đau nhức lâu ngày đột nhiên dịu lại, đôi mắt vốn mờ đục bỗng nhiên sáng rõ như thanh niên mười tám.

"Đẹp… đẹp quá! Đa tạ công tử, đa tạ công tử!" Tề Lão Đầu run rẩy cảm ơn.

Ngay lúc đó, từ trên bầu trời, hai luồng độn quang cực nhanh đang bay lướt qua. Đó là hai vị trưởng lão của Viêm Dương Tông, đang đi tìm kiếm dấu vết của "Trường Sinh Lão Tổ" theo lời đồn.

"Dừng lại!" Vị trưởng lão đi đầu, tên là Xích Hỏa, đột nhiên khựng lại giữa không trung, khuôn mặt già nua tràn đầy kinh hãi.

"Xích huynh, có chuyện gì vậy?" Người còn lại hỏi.

Xích Hỏa run rẩy chỉ tay xuống phía quán trà nhỏ: "Ngươi cảm nhận được không? Hỏa khí! Một thứ hỏa đạo chí thuần, chí cao, vượt xa cả 'Thái Dương Chân Hỏa' của Thánh địa chúng ta! Nó phát ra từ quán trà kia!"

Hai người lập tức đáp xuống đất. Vừa bước chân vào phạm vi quán trà, họ cảm thấy áp lực nặng nề đến mức khó thở. Tu vi Thần Thông Cảnh của họ dường như bị đóng băng hoàn toàn trước sự hiện diện của một ý chí kinh khủng.

Họ nhìn thấy một thanh niên tuấn tú đang thản nhiên uống trà, bên cạnh là một con chó đen đang gãi tai. Và trên tay ông lão chủ quán, là một bức tranh vẽ… một con gà?

*Không! Đó không phải là gà!*

Trong mắt hai vị trưởng lão, đó là một con Thần Thú Phượng Hoàng vừa tái sinh từ tro tàn! Mỗi sợi lông vũ trên thân nó đều tỏa ra khí tức của thiên địa khai mở. Cái miệng gà hơi mở ra như đang thực hiện một tiếng gáy làm rung chuyển ba ngàn thế giới, đánh tan mọi tà ma ngoại đạo.

"Chí bảo… đây là Đạo họa chí bảo!" Xích Hỏa trưởng lão nuốt nước miếng, đôi mắt đỏ rực vì kích động nhưng không dám tiến lên cướp đoạt. Hắn nhìn sang Lâm Thần, thấy hắn đang bình thản uống loại trà rẻ tiền nhất, ánh mắt không một chút gợn sóng, trong lòng thầm kinh hãi: *Vị tiền bối này rốt cuộc là ai? Tùy tay vẽ ra một bức tranh đã mang theo sức mạnh khai thiên tịch địa thế này? Chẳng lẽ… đây chính là vị Trường Sinh Lão Tổ trong truyền thuyết?*

Lâm Thần thấy hai người lạ mặt vừa đáp xuống đã đứng ngây người nhìn mình, trong lòng lại bắt đầu "nhảy số".

*Thôi xong! Lại là tu sĩ? Nhìn bộ quần áo này, chắc chắn là người của tông môn lớn. Lẽ nào họ đã biết mình là kẻ lừa đảo ở thành Thiên An nên tìm đến đây đòi lại công đạo?*

Lâm Thần cố giữ bình tĩnh, đặt chén trà xuống, giọng run run (mà người khác nghe thành trầm ổn): "Hai vị có chuyện gì sao?"

Xích Hỏa trưởng lão thấy Lâm Thần lên tiếng, sợ hãi đến mức suýt chút nữa quỳ sụp xuống. Hắn run rẩy chắp tay: "Tiền… tiền bối! Chúng tiểu nhân vô tình đi ngang qua, bị thần uy của bức họa này thu hút, mạo muội ghé thăm, mong tiền bối thứ lỗi!"

Lâm Thần ngẩn ra. *Thần uy? Cái mẩu than đen vẽ con gà kia mà cũng có thần uy?*

Hắn nhìn lại bức tranh mình vừa vẽ, rồi lại nhìn hai vị tu sĩ đang sợ hãi như gặp quỷ. Một ý nghĩ nảy ra trong đầu hắn: *Chắc chắn là họ đang mỉa mai mình! Đúng rồi, bọn tu sĩ này thích chơi chữ, họ gọi cái đống rác của mình là 'thần uy' để trêu chọc mình trước khi ra tay giết người diệt khẩu!*

"Khụ, chỉ là vẽ chơi thôi mà." Lâm Thần gượng cười, vẫy vẫy tay. "Hai vị nếu thích thì cứ nhìn, nhưng ta chỉ có một bức này tặng cho lão trượng đây rồi."

*Chỉ là vẽ chơi thôi mà…*

Câu nói này như sấm đánh bên tai hai vị trưởng lão.

"Vẽ chơi" mà đã ra được cấp độ này? Nếu ngài ấy nghiêm túc thì chẳng phải sẽ vẽ ra một chân tiên sống bằng xương bằng thịt sao?

Xích Hỏa trưởng lão mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, cung kính nói: "Tiền bối quá khiêm tốn rồi. Bức 'Phượng Hoàng Nghịch Thiên Đồ' này của ngài, nếu đặt ở giới tu hành, e rằng sẽ gây ra một trận huyết phong tử vũ. Tiểu nhân không dám mơ tưởng, chỉ mong được chiêm ngưỡng thêm một chút để khai mở linh trí."

Lâm Thần nghe xong, đầu óc quay cuồng. *Phượng Hoàng Nghịch Thiên Đồ? Mắt lão này có vấn đề à? Đó là con gà trống nhà bà Vương ở đầu thôn mà! Con gà ấy hôm trước còn mổ vào mông ta nữa cơ!*

Nhưng hắn không dám cãi lại, chỉ sợ lộ sơ hở. Hắn vội đứng dậy, kéo Lão Hắc: "Lão trượng, trà ngon lắm. Ta có việc bận, xin cáo từ trước!"

Nói rồi, Lâm Thần lại tiếp tục bài cũ – vắt chân lên cổ mà chạy.

Đợi khi bóng dáng Lâm Thần hoàn toàn biến mất, hai vị trưởng lão mới dám thở hắt ra một hơi đại nạn không chết. Họ quay sang nhìn Tề Lão Đầu với ánh mắt vừa ghen tị vừa nể sợ.

"Lão trượng, bức tranh này…" Xích Hỏa mở lời, giọng đầy cung kính, không hề có ý định ỷ thế hiếp người. Vì ông biết, bất kỳ ai được vị tiền bối kia tặng quà, chắc chắn đều có nhân quả cực lớn, hắn mà động vào là tan xương nát thịt ngay.

"Họa của vị công tử đó tặng cho lão già này, lão sẽ giữ kỹ." Tề Lão Đầu cười khà khà, đột nhiên lưng ông đứng thẳng tắp, một luồng hỏa diễm màu vàng nhạt bùng lên xung quanh cơ thể.

Trong phút chốc, vị phàm nhân vốn già yếu đã đột phá liên tiếp: Khí Hải… Linh Đài… Thần Thông!

Chỉ nhờ cầm bức tranh trong chốc lạt, ông đã từ một người thường trở thành một vị cường giả Thần Thông Cảnh!

Hai vị trưởng lão Viêm Dương Tông há hốc mồm, quỳ sụp xuống đất.

"Trời ạ… Một bức họa gà trống hóa ra lại là 'Đạo Thể Đan' sống? Chốt cho một phàm nhân thành thần thông trong chớp mắt?"

Tin tức về "Trường Sinh Lão Tổ tùy tay vẽ họa phượng hoàng, hóa phàm nhân thành cường giả" như một cơn bão dữ dội, một lần nữa quét sạch khắp vùng Đông Hoang, lan tận tới những đại môn phái đang ẩn mình.

Trong khi đó, "Lão Tổ" Lâm Thần đang núp trong một bụi cỏ bên đường, khóc không ra nước mắt nhìn cái bụng đang kêu biểu tình của mình.

"Lão Hắc… chúng ta đói quá rồi. Tại sao ai nhìn thấy ta cũng nói mấy câu kỳ quái vậy chứ? Chẳng lẽ bộ dạng của ta trông giống kẻ lừa đảo đến thế sao?"

Lão Hắc nhìn lên bầu trời, nơi một con Phượng Hoàng lửa vừa ảo diệu bay qua (do đạo vận bức tranh tán phát ra), rồi lại nhìn chủ nhân của mình đang gặm một mẩu bánh khô nhặt được. Nó khẽ thở dài, nhắm mắt lại.

*Chủ nhân, người mới là kẻ kỳ quái nhất thế gian này đấy.*

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8