Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?
Chương 115: Sự thật về Hệ thống**

Cập nhật lúc: 2026-05-21 13:04:05 | Lượt xem: 12

**CHƯƠNG 115: SỰ THẬT VỀ HỆ THỐNG**

Sương mù buổi sớm tại Trường Sinh cốc mỏng manh như dải lụa tiên, nhẹ nhàng quấn quýt quanh những gốc tùng cổ thụ. Lâm Thần ngồi trên một tảng đá nhẵn bóng bên bờ ao, tay cầm một chiếc cần câu làm từ cành trúc già rủ xuống mặt nước phẳng lặng của Vạn Long Đầm.

Nhìn vào mặt nước xanh biếc không một gợn sóng, trong lòng Lâm Thần không hề bình yên như vẻ bề ngoài. Gương mặt hắn trầm tư, đôi lông mày khẽ nhíu lại thành một đường thẳng. Suốt mấy ngày qua, một câu hỏi luôn vây hãm lấy tâm trí hắn: Tại sao?

Tại sao Ma Diễm Lão Tổ – kẻ mà nghe tên thôi cũng đủ làm cả giới tu hành run rẩy – lại dễ dàng bị một bình nước tưới rau của hắn làm cho kinh động đến mức bỏ chạy trối chết?

Tại sao đám Ma tộc hung tàn kia sau khi nhận "rác thải sinh hoạt" của hắn lại lập tức trở nên ngoan hiền như thỏ đế, suốt ngày chỉ biết ca hát và làm vườn?

Hơn thế nữa, cứ mỗi khi hắn tùy tiện vẽ một bức tranh, viết một vài chữ hay thậm chí là quét một cái sân, lũ đệ tử Thẩm Nhược Băng hay Lục Tiểu Bảo đều nhìn hắn bằng ánh mắt sùng bái đến mức cuồng tín, cứ như thể hắn vừa thi triển ra một loại đại thần thông di sơn đảo hải nào đó.

Lâm Thần thở dài một tiếng, thu cần câu lại. Lưỡi câu vốn chỉ là một đoạn sắt uốn cong, không có mồi, nhưng lạ lùng thay, khi hắn nhấc lên, một con cá vảy vàng lấp lánh, đầu mọc hai sừng nhỏ đang ngậm chặt lấy lưỡi câu, bộ dạng hân hoan như thể được "Lão Tổ" câu lên là một đặc ân thiên liêng nhất thế gian.

Hắn bực bội ném con cá trở lại ao, quát khẽ:

"Cút đi! Đến cá cũng trêu chọc ta sao? Ta thực sự là một phàm nhân mà!"

Con cá vàng rơi xuống nước, không những không sợ hãi mà còn quay đầu lại vẫy đuôi ba vòng, phun ra một luồng linh khí tinh khiết hóa thành một đóa hoa sen rồi mới lặn xuống. Lâm Thần mặt đen lại. Hắn cảm thấy cả thế giới này đang hùa nhau diễn một vở kịch dài để lừa dối mình.

"Hệ thống, ngươi ra đây cho ta!" Lâm Thần gọi thầm trong đầu.

Một bảng điều khiển trong suốt, mang hơi hướng công nghệ hiện đại xuất hiện trước mắt hắn:

**[Ký chủ: Lâm Thần]**
**[Danh hiệu: Trường Sinh Lão Tổ (Bị động)]**
**[Cảnh giới: Phàm nhân (Không có căn cốt tu luyện)]**
**[Thọ nguyên: Vô tận (Trường Sinh)]**
**[Nhiệm vụ hiện tại: Cho gà ăn và suy ngẫm về nhân sinh]**
**[Phần thưởng: 01 túi phân bón cao cấp]**

Nhìn dòng chữ "Phàm nhân", Lâm Thần hơi lấy lại được chút tự tin, nhưng cơn nghi ngờ vẫn không biến mất. Hắn trầm giọng hỏi:

"Hệ thống, ngươi hãy nói thật cho ta biết. Có phải ngươi đã che giấu thực lực của ta không? Có phải mỗi lần ta làm việc gì đó, ngươi đều bí mật dùng phép thuật để tạo ra hiệu ứng đặc biệt, khiến thiên hạ lầm tưởng ta là cao nhân?"

Hệ thống vẫn im lặng một lúc lâu, rồi một dòng chữ chậm rãi hiện ra:

**[Ghi chú: Hệ thống Sinh hoạt Đỉnh phong chỉ cung cấp các kỹ năng sống cơ bản nhất giúp ký chủ tồn tại trong thời gian trường sinh vô tận. Hệ thống không cung cấp bất kỳ công pháp tu tiên hay thần thông chiến đấu nào.]**

"Thế tại sao cái bình tưới cây của ta lại dập tắt được Ma hỏa của Ma Diễm Lão Tổ?" Lâm Thần chất vấn.

**[Đáp: Đó chỉ là một bình nước tưới cây bình thường. Có lẽ do nước trong sơn cốc có độ tinh khiết cao, khiến lửa ma bị phản ứng hóa học tự nhiên dập tắt.]**

Lâm Thần gật gù: "Hóa ra là hóa học… Vậy tại sao mỗi khi Nhược Băng nhìn ta quét sân, con bé lại ngộ ra được kiếm ý? Đến mức quét một cái sạch mười vạn quân địch?"

**[Đáp: Đó là do tư chất của nàng quá cao, tự mình tưởng tượng ra. Ký chủ chỉ đơn thuần là quét rác cho sạch.]**

Lâm Thần lại suy nghĩ: "Đúng, Nhược Băng là công chúa một triều đại lớn, tư chất chắc chắn là nghịch thiên. Chắc con bé này bị 'ngáo' kiếm pháp, nhìn cái gì cũng ra kiếm."

Hắn cảm thấy lời giải thích của hệ thống rất có lý, rất… logic. Mọi việc từ trước đến nay dường như đều là sự trùng hợp ngẫu nhiên và sự "não bổ" quá đà của đám đệ tử.

Nhưng ngay khi Lâm Thần vừa định thở phào nhẹ nhõm, hắn đột nhiên nhìn thấy cái rìu rỉ sét mà mình để cạnh đống củi. Hắn bước tới, nhặt chiếc rìu lên. Đây là công cụ hệ thống tặng hắn từ vạn năm trước khi hắn thực hiện nhiệm vụ "Bổ củi mười năm".

Lâm Thần bước đến trước một thân cây mục đã khô héo, vốn dĩ chỉ cần chạm nhẹ là gãy. Hắn vung rìu lên, trong đầu tự nhủ: "Mình chỉ là phàm nhân, dùng hết sức bình sinh chắc cũng chỉ chẻ đôi được khúc gỗ này."

Nhưng ngay lúc lưỡi rìu chém xuống, một cảm giác kỳ lạ chạy dọc sống lưng hắn. Lâm Thần thấy không khí xung quanh dường như bị bóp méo, một đường tơ mờ ảo đen kịt hiện ra ở nơi lưỡi rìu đi qua.

*Rắc!*

Thân cây không chỉ bị chẻ làm đôi. Mà là toàn bộ mặt đất phía sau thân cây kéo dài hàng nghìn dặm, ngay lập tức xuất hiện một vực thẳm sâu không thấy đáy, sắc lẹm và ngay ngắn như bị một vị thần dùng một thanh bảo đao khổng lồ phạt ngang. Thậm chí, mây trên trời cũng bị một lực lượng vô hình chia làm hai nửa hoàn hảo, kéo dài tới tận cuối chân trời của Đông Hoang.

Lâm Thần đứng sững sờ, tay vẫn còn cầm chiếc rìu rỉ sét. Hắn nhìn cái vực thẳm trước mắt, mồ hôi hột bắt đầu chảy dài trên trán.

"Hệ thống… Cái này… cái này cũng là do khúc gỗ này bị mục à?"

Hệ thống im lặng vạn năm như một, sau đó hiện ra dòng chữ:

**[Đáp: Do lực ly tâm khi ký chủ vung rìu quá mạnh, kết hợp với hiện tượng xói mòn đất từ trước, tạo thành hiện tượng địa chất đặc thù. Ký chủ không nên quá lo lắng.]**

Lâm Thần lẩm bẩm: "Xói mòn đất? Xói mòn mà xé cả mây trên trời sao?"

Ngay lúc này, từ xa, một bóng người thanh tú vọt tới. Thẩm Nhược Băng với thanh "chổi kiếm" sau lưng, quỳ sụp xuống trước mặt Lâm Thần, khuôn mặt lạnh lùng thường ngày giờ đây đầy rẫy sự sùng kính và kinh hãi.

"Sư phụ! Ngài… Ngài cuối cùng đã không chịu nổi sự kiêu ngạo của Thiên Đạo nữa sao? Một rìu vừa rồi, đệ tử cảm nhận được ngài đã chém đứt xiềng xích nhân quả của cả Đông Hoang, thiết lập lại trật tự cho mảnh đất này!"

Nàng nhìn về phía vực thẳm mà Lâm Thần vừa "vô tình" tạo ra, trong lòng run rẩy: *Sư phụ đang dùng hành động để cảnh cáo những kẻ ở Trung Châu rằng, chỉ cần ngài muốn, cả thế giới này chỉ cần một rìu là đủ để phân tách.*

Lâm Thần nhìn Thẩm Nhược Băng, khóe miệng giật giật. Hắn muốn giải thích rằng đó chỉ là một sự cố địa chất và do lực ly tâm phàm nhân, nhưng nhìn ánh mắt sùng bái phát ra tia sáng của nàng, hắn biết nói gì cũng vô dụng.

"Ta… Ta chỉ là thấy cái cây này khó bổ một chút." Lâm Thần gượng cười, vứt chiếc rìu sang một bên như thể vứt một miếng sắt vụn.

Hắn quay lưng bước về phía thảo đình, lòng bàn tay đẫm mồ hôi. Một ý nghĩ khủng khiếp nảy sinh trong đầu hắn:

*Nếu hệ thống nói dối, thì thực chất mình là một thứ gì đó cực kỳ đáng sợ. Còn nếu hệ thống nói thật, thì thế giới này chắc chắn là bị điên rồi!*

"Hệ thống!" Lâm Thần đột nhiên hét lớn trong lòng. "Đưa ra sự thật về ngươi cho ta! Ngươi thực sự là gì? Đừng nói về 'Sinh hoạt Đỉnh phong' nữa!"

Lần này, giao diện hệ thống không còn hiện ra những dòng chữ khô khan nữa. Nó đột ngột nhiễu sóng. Những mã màu đỏ rực hiện lên, chồng chéo lên nhau như một mớ hỗn độn của quy luật vũ trụ.

**[Cảnh báo: Ý thức ký chủ đang chạm ngưỡng 'Đại Đạo Hồi Phục'.]**
**[Phân tích: 100.000 năm sinh hoạt phàm trần đã hoàn thành quá trình 'Vá Trời'.]**
**[Sự thật: Hệ thống vốn là 'Pháp Tắc Tiên Kỷ' còn sót lại sau đại họa diệt thế triệu năm trước. Nhiệm vụ của nó không phải là giúp ký chủ tu tiên, mà là để ký chủ… dùng hơi thở phàm nhân đồng hóa lại một thế giới đã bị vỡ vụn.]**

Lâm Thần hoa mắt, những dòng chữ ấy hiện ra quá nhanh. Hắn chỉ kịp thấy ba chữ: "Vá Thiên Đạo".

Bên tai hắn vang lên một tiếng rắc rất nhỏ, như thể có thứ gì đó vừa tan vỡ.

Trong lúc đó, Lão Hắc – con chó đen gầy gò – đứng dậy khỏi bãi cỏ, nhìn theo bóng lưng của Lâm Thần với ánh mắt sâu thẳm. Nó nhìn xuống cái vực thẳm do Lâm Thần vừa tạo ra, khẽ sủa một tiếng nhỏ.

Dưới đáy vực thẳm ấy, những sợi tơ màu vàng nhạt bắt đầu mọc lên, chữa lành những tổn thương của đất trời.

"Hóa ra…" Lâm Thần đứng trong thảo đình, nhìn vào lòng bàn tay trắng trẻo không một vết chai sần của mình, tự giễu, "Ta trồng rau chính là gieo rắc sinh cơ. Ta nấu ăn chính là tinh luyện tinh hoa trời đất. Ta sống càng lâu, thế giới này càng được cứu vãn."

Hắn ngồi xuống, tự rót cho mình một chén trà. Chén trà này là trà do hắn tự hái trên núi, tự sao khô bằng tay. Trong mắt người thường, đây là loại trà hảo hạng nhất. Trong mắt các cường giả, đây là "Đạo trà" một giọt tăng ngàn năm tu vi.

Lâm Thần uống một ngụm, thở ra một luồng khí trắng.

"Hệ thống, nếu ta đã vô địch như vậy, tại sao ngươi vẫn bắt ta phải sợ hãi những thứ ngoài kia? Tại sao cứ phải làm ta tưởng mình là phàm nhân?"

Hệ thống ổn định trở lại, hiện lên một câu trả lời cuối cùng cho chương này:

**[Đáp: Vì nếu ký chủ biết mình là thần, ký chủ sẽ không còn tâm tính phàm nhân để 'vá' lại nhân gian. Chỉ có tâm thái của một phàm nhân thật sự kính sợ cái chết, mới có thể sinh ra 'Trường Sinh Chi Ý' tinh khiết nhất.]**

Lâm Thần im lặng. Hắn đặt chén trà xuống, nhìn ra xa xăm. Hóa ra, sự nhát gan của hắn, sự cẩn thận quá mức của hắn, lại chính là liều thuốc chữa lành cho cả Thương Mang Cổ Giới này.

Bên ngoài sơn cốc, hàng ngàn vị đại năng từ khắp nơi đang quỳ rạp, không dám tiến vào sau khi nhìn thấy vết chém rách trời xanh kia. Họ tưởng rằng Lão Tổ đang thị uy, nhưng thực chất, Lão Tổ của bọn họ lúc này chỉ đang… thở dài vì tối nay lại phải nghĩ xem nấu món gì cho bữa tối để tiết kiệm thọ nguyên.

"Thôi được rồi," Lâm Thần đứng dậy, vác cuốc lên vai, ánh mắt lần đầu tiên có chút sắc bén của một kẻ nhìn thấu hồng trần nhưng vẫn giữ lòng bình thản. "Nếu hệ thống muốn ta diễn vai phàm nhân, ta sẽ diễn cho đến cùng. Chỉ có điều…"

Hắn liếc nhìn con gà đang chạy tung tăng trong sân, thực chất là một con Phượng Hoàng Đại Đế đã bị hắn thuần hóa đến mức quên mất cách bay.

"…Đừng có để con gà này mổ trộm cải thảo của ta nữa, nếu không ta sẽ thực sự làm thịt nó đấy."

Từ phía sau tảng đá, con Phượng Hoàng bỗng nhiên run bắn cả người, lập tức rụt cổ, ngoan ngoãn đi bới giun, không dám nhìn vào mắt vị "Lão Tổ" đang bừng tỉnh về một phần chân tướng kia.

Một ngày bình thường ở Trường Sinh cốc lại tiếp tục, nhưng bánh xe vận mệnh của Thương Mang Cổ Giới, kể từ khắc này, đã hoàn toàn nằm gọn trong lòng bàn tay của một người vốn luôn nghĩ mình là "kẻ hèn mọn" nhất thế gian.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8