Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?Chương 124: Thiên Nhân Ngũ Suy đến sớm**
**CHƯƠNG 124: THIÊN NHÂN NGŨ SUY ĐẾN SỚM**
Mặt trời hôm nay không mọc.
Đáng lẽ ra, khi tiếng gà gáy đầu tiên của Tiểu Kim vang lên, ánh hừng đông phải xé toạc màn sương mù vây quanh Trường Sinh cốc. Nhưng không, cả Thương Mang Cổ Giới chìm trong một màu xám xịt ảm đạm, như thể có một tấm màn lụa khổng lồ được dệt bằng tro bụi vừa phủ xuống vạn vật.
Không khí vốn thanh khiết, lúc này lại thoang thoảng một mùi thối rữa nồng nặc. Đó không phải mùi của xác thịt hôi thối, mà là mùi của "thời gian bị mục nát".
Cùng lúc đó, tại trung tâm Trung Châu, bên trong những Thánh địa ngàn năm và Thần triều cổ xưa, những tiếng chuông cảnh báo vang lên dồn dập, xé toạc bầu không khí tĩnh mịch.
"Keng! Keng! Keng!"
Mười hai hồi chuông vang vọng, đây là điềm báo của đại họa diệt vong.
Tại Thái Dương Thánh Địa, một lão quái vật vốn đã bế quan sâu dưới lòng đất hàng vạn năm đột nhiên phá vỡ thạch thất chui ra. Gương mặt lão đầy rẫy sự kinh hoàng, làn da vốn lấp lánh thần quang nay lại xám xịt như vỏ cây khô, từng sợi tóc bạc rụng xuống lả tả, hóa thành tro bụi ngay khi chạm đất.
"Thiên… Thiên Đạo thối rữa? Đây là Thiên Nhân Ngũ Suy! Tại sao lại là lúc này? Chẳng phải còn ít nhất ba vạn năm nữa sao?"
Lão gào lên trong tuyệt vọng. Không chỉ lão, mà hàng ngàn tu sĩ ở khắp nơi đều nhận ra điều kinh khủng đang xảy ra. Linh khí trong trời đất vốn dĩ dồi dào, nay đột nhiên trở nên vẩn đục, không thể hấp thụ. Những linh mạch dưới lòng đất rên rỉ, sau đó khô kiệt rồi biến thành những dòng sông bùn loãng hôi hám.
Những bông tuyết đen bắt đầu rơi từ trên trời xuống. Bất cứ ai bị tuyết đen chạm vào, thọ nguyên đều trôi tuột đi như nước chảy. Một vị tu sĩ Linh Đài Cảnh vừa ngửa mặt nhìn lên, chớp mắt một cái, khuôn mặt trẻ trung của hắn đã đầy nếp nhăn, rồi sau đó gục xuống, hóa thành một bộ xương khô rệu rã.
Thế giới đang già đi với tốc độ không thể tưởng tượng. Quy luật của vũ trụ đang tự sụp đổ.
***
Trong khi cả thế giới đang rơi vào tận thế, tại Trường Sinh cốc, Lâm Thần vừa ngáp dài một cái bước ra khỏi giường.
Anh vươn vai, cảm thấy hôm nay không khí có chút… oi bức một cách kỳ lạ.
"Quái lạ, hôm nay mặt trời lười làm việc sao? Sao tối thui thế này?"
Lâm Thần đi đến bên cửa sổ, nhìn ra ngoài vườn. Qua ánh sáng mờ nhạt từ chiếc đèn lồng dầu (thực chất là Trấn Hồn Đèn), anh thấy những cây cải thảo mình cực khổ trồng mấy tháng nay hình như hơi rũ xuống.
"Hỏng rồi! Chắc là do nồm ẩm, hoặc là trời chuyển mùa rồi." Lâm Thần lẩm bẩm đầy lo lắng. Anh rất sợ cây bị chết, vì đối với một "phàm nhân" như anh, đống rau này là nguồn lương thực quý giá, và quan trọng hơn, hệ thống luôn chấm điểm cuộc sống dựa trên độ tươi tốt của vườn tược.
Anh bước ra sân, chợt thấy Lão Hắc đang nằm phủ phục dưới gốc cây liễu, toàn thân run rẩy, cái đuôi cụp chặt vào giữa hai chân.
"Lão Hắc, mày lại gây sự với con gà hả? Hay là thấy trời tối quá nên sợ?" Lâm Thần vừa nói vừa vỗ đầu con chó đen một cái.
Lão Hắc lúc này thực chất đang chết lặng. Với tầm nhìn của một Thôn Phệ Thần Thú thời Thái Cổ, nó thấy rõ bầu trời bên ngoài sơn cốc không phải là tối, mà là đang "vỡ vụn". Những mảnh vỡ của quy luật Thiên Đạo đang rơi xuống như mưa độc. Thế nhưng, chỉ cần những mảnh vỡ đó chạm vào ranh giới của sơn cốc, chúng ngay lập tức bị một lực lượng vô hình hóa giải, trở thành… phân bón hữu cơ rụng xuống gốc cây.
Cái vỗ nhẹ của Lâm Thần giống như một luồng sức mạnh vô biên tràn vào cơ thể Lão Hắc, giúp nó xua tan sự sợ hãi trước Thiên Đạo. Lão Hắc khẽ rên rỉ một tiếng, dụi đầu vào chân Lâm Thần, ý muốn nói: "Chủ nhân, xin hãy cứu vớt chúng sinh bên ngoài."
Nhưng Lâm Thần đâu có hiểu. Anh nhìn bầu trời màu tro, rồi nhìn đống rau cải bị héo, trong lòng bực bội: "Trời hành kiểu gì vậy? Đã không có nắng thì thôi, còn tỏa ra cái mùi như mùi cống rãnh thế này? Chắc phải dọn dẹp lại cái rãnh thoát nước sau nhà rồi."
Anh xách một cái xô gỗ rách và một chiếc xẻng sắt đã rỉ sét ra phía sau vườn. Trong mắt Lâm Thần, đó là dụng cụ lao động rẻ tiền. Nhưng trong mắt Tần Minh — đệ tử vừa thức dậy đang đứng từ xa quan sát — thì đó là một cảnh tượng kinh tâm động phách.
Tần Minh quỳ sụp xuống, đôi mắt rớm lệ: "Sư phụ… người muốn ra tay sao? Thế giới này đã mục nát đến mức người phải dùng tới \'Khai Thiên Xẻng\' để tái tạo lại Càn Khôn sao?"
Lâm Thần không nghe thấy đệ tử nói gì, anh đang lầm bầm mắng trời: "Ông trời già, ông không cho tôi sống yên ổn đúng không? Rau héo hết rồi thì tôi ăn cái gì? Để tôi sửa lại cái 'vận khí' nhà tôi xem ông làm gì được!"
Anh bắt đầu đào một cái hố nhỏ cạnh bờ rào. Mỗi một nhát xẻng cắm xuống, cả Thương Mang Cổ Giới lại rung chuyển một đợt kịch liệt.
***
Lúc này, ở bên ngoài sơn cốc, một nhóm cường giả đang tuyệt vọng chạy trốn. Dẫn đầu là một vị tông chủ của một tông môn hạng nhất, hơi thở của lão đã cực kỳ yếu ớt.
"Nhanh lên! Chỉ có Trường Sinh cốc mới cứu được chúng ta! Hơi thở của Lão Tổ có thể đẩy lùi Thiên Nhân Ngũ Suy!"
Họ nhìn thấy từ xa, phía trên Trường Sinh cốc có một luồng sáng dịu nhẹ tỏa ra, xua tan toàn bộ mây đen và tuyết độc. Nhưng khi họ còn cách cổng cốc khoảng mười dặm, tất cả bỗng đứng sững lại.
Một tiếng "ầm" vang dội từ sâu trong lòng đất phát ra.
Họ kinh hãi thấy một cái xẻng khổng lồ ảo ảnh, cao hàng vạn trượng, sừng sững giữa hư không. Cái xẻng ấy cắm thẳng xuống mặt đất, nhưng không phải đào đất, mà là đang… xúc đi những phần thối rữa của không gian.
Những mảng mây đen, những độc tố của Thiên Nhân Ngũ Suy đang tràn ngập thiên địa, bị cái ảo ảnh xẻng kia gạt nhẹ một cái, liền tan thành mây khói.
"Trời ơi! Lão Tổ đang… đang phẫu thuật cho Thiên Đạo!" Một vị lão quái vật thét lên, thanh âm run rẩy vì phấn khích xen lẫn sợ hãi. "Thiên Đạo già đi, người liền đem những phần chết chóc đào đi để thay vào đó sự sống mới! Đây là thủ đoạn nghịch chuyển thời gian, thay đổi định mệnh!"
Trong khi đó, ở sau vườn, Lâm Thần đang đổ mồ hôi hột.
"Cái rễ cây này sao cứng thế không biết! Chắc phải dùng lực một chút."
Anh dồn sức nhấn mạnh xẻng xuống.
"Răng rắc!"
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên từ chín tầng mây. Thiên Đạo Ý Chí — cái thực thể lạnh lùng đang cố tình tự hủy để thanh tẩy thế giới — lúc này đang gào thét trong đau đớn. Nó cảm thấy có một lực lượng ngang ngược đang "móc" vào tử huyệt của nó, đem toàn bộ ý định tự hủy của nó… đào lên và vứt sang một bên.
Sau đó, Lâm Thần xách xô nước đến. Đây là nước anh múc từ cái giếng sau nhà. Trong mắt anh, nó là nước giếng bình thường có vị hơi ngọt.
"Uống chút nước đi cho tỉnh táo, mấy cái cây tội nghiệp." Lâm Thần lẩm bẩm, rồi hắt mạnh một gáo nước lên những luống rau và cả về phía không gian mờ mịt phía sau hàng rào.
Hành động "hắt nước" này, khi ra đến thế giới bên ngoài, lại biến thành một trận đại hồng thủy thần thánh. Một làn sóng linh khí nồng đậm đến mức hóa lỏng, mang theo sức mạnh của "Sáng Thế" tràn ra khắp mười vạn dặm quanh sơn cốc.
Mưa! Một cơn mưa màu ngọc bích bắt đầu rơi xuống.
Tuyết đen biến mất. Những tu sĩ đang héo úa vì Thiên Nhân Ngũ Suy, khi chạm vào nước mưa này, cảm thấy thọ nguyên của mình không những không mất đi mà còn đang tăng vọt. Những cái cây đã chết khô đột nhiên đâm chồi nảy lộc, hoa nở rộ trong tích tắc.
Mùi thối rữa của thời gian bị thay thế bằng một hương thơm thanh khiết của thảo mộc và đạo vận.
***
Bên trong sơn cốc, Lâm Thần nhìn vườn rau sau khi được tưới nước đã có vẻ tươi tỉnh lại, liền lau mồ hôi trên trán, mỉm cười hài lòng: "Đấy, đã bảo là do thiếu nước thôi mà. Trời đất gì mà hạn hán đến mức nước trong không khí cũng bốc hơi hết."
Anh quay sang Lão Hắc đang đứng đờ đẫn: "Mày thấy không? Chẳng có gì đáng sợ cả. Chỉ cần chịu khó lao động, sửa sang một chút là mọi chuyện lại đâu vào đấy thôi. Con người (phàm nhân) thì phải biết tự cứu lấy mình chứ, trông chờ gì vào ông trời?"
Lão Hắc nghe vậy thì cúi đầu thật thấp, lòng tôn sùng đã đạt tới mức độ không thể đo đếm.
*Tự cứu lấy mình? Chủ nhân ơi, người vừa mới dùng một cái xẻng và một gáo nước để tát thẳng vào mặt Thiên Đạo, ép nó phải phục hồi, vậy mà người gọi đó là 'tự cứu lấy mình' sao?*
Tần Minh đứng gần đó, ghi chép lại từng lời nói của sư phụ vào một cuốn sổ nhỏ. Hắn lẩm bẩm: "Ý của sư phụ là: Tu sĩ không nên phụ thuộc vào vận mệnh sẵn có. Khi trời bắt ta chết, ta phải cầm xẻng lên mà đào đi cái chết đó, dùng sức mạnh bản thân để kiến tạo lại sự sống. Đây chính là… Thái Thượng Vô Vi, Nghịch Thiên Cải Mệnh đại pháp!"
Lâm Thần đi vào bếp, miệng huýt sáo một điệu nhạc dân gian đơn giản. Với anh, đó chỉ là một bài hát giải khuây, nhưng mỗi âm tiết phát ra lại hóa thành một chuỗi phù văn vàng rực, bay vút lên bầu trời, đan xen vào những vết rạn nứt của Thiên Đạo, bắt đầu quá trình "vá trời" một cách chậm rãi và bền bỉ.
Màn đêm xám xịt bắt đầu tan đi. Một tia nắng ban mai vàng óng ánh, ấm áp xuyên qua tầng mây, chiếu rọi lên gương mặt của Lâm Thần.
"À, mặt trời lên rồi. Nay lại là một ngày đẹp trời để… đi câu cá nhỉ?" Lâm Thần nhìn ra cửa sổ, tâm trạng cực kỳ tốt.
Bên ngoài sơn cốc, hàng vạn tu sĩ quỳ rạp xuống đất, đầu chạm vào những vũng nước mưa màu ngọc bích, tiếng hô vang vọng khắp các triền núi:
"Đa tạ Lão Tổ cứu khổ cứu nạn!"
"Đa tạ Trường Sinh Lão Tổ ban cho chúng sinh kỷ nguyên mới!"
Lâm Thần bên trong đang tìm cái cần câu, thoáng nghe thấy tiếng gió rít qua khe núi, tự hỏi: "Hình như hôm nay gió thổi hơi to, nghe cứ như tiếng người gào thét ấy nhỉ? Thôi kệ, chắc là chim chóc đang hót mừng nắng mới."
Anh vui vẻ vác cần câu gỗ trên vai, chậm rãi bước ra cửa, không hề hay biết rằng mỗi bước chân anh đi lúc này đang dẫm lên những đạo văn mới nhất vừa được hình thành để ổn định cả một giới diện.
Thiên Nhân Ngũ Suy — đại nạn vốn dĩ sẽ quét sạch 90% sinh linh của Thương Mang Cổ Giới, cứ như vậy bị một gã "phàm nhân" coi là một cơn hạn hán nhẹ, dùng một gáo nước tưới rau để dập tắt hoàn toàn.
Thế gian thoát nạn, nhưng sự "hiểu lầm" về Trường Sinh Lão Tổ thì lại càng thêm sâu đậm. Lúc này đây, trong lòng tất cả các cường giả, Lâm Thần không còn là một cao nhân ẩn cư nữa.
Ông chính là Thần. Một vị Thần sống, người định đoạt sự tồn vong của cả thời gian.
Còn Lâm Thần? Anh đang loay hoay vì cái dây câu bị rối: "Phiền thật, đúng là đồ rẻ tiền có khác, thỉnh thoảng lại lỗi. Để tí về lấy mấy sợi chỉ thêu của Nhược Băng thay vào vậy, nghe nói loại chỉ đó bền lắm…"
Anh đâu có biết, những sợi chỉ ấy là "Nhân Quả Chỉ" mà ngay cả Thánh nhân cũng không dám chạm vào. Và câu chuyện về một "Lão Tổ" dắt chó đi câu cá sau tận thế, sẽ sớm trở thành thần thoại huy hoàng nhất lịch sử cổ giới.