Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?
Chương 136: Ý định vá lại Tiên lộ**

Cập nhật lúc: 2026-05-21 13:21:18 | Lượt xem: 13

Ánh nắng buổi sớm ở sơn cốc luôn mang theo một chút hơi ẩm của sương giá, quấn quýt quanh những tán lá trà xanh mướt. Lâm Thần thức dậy trong căn lều vải, vươn vai một cái thật dài, xương cốt phát ra những tiếng kêu "răng rắc" giòn tan.

"A, ngủ một giấc thật sướng, đúng là cuộc sống của người phàm chỉ cần ăn ngon ngủ kỹ là thọ thêm vài tuổi rồi."

Hắn bước ra ngoài, hít một hơi thật sâu cái không khí mà hắn cho là "trong lành", nhưng thực chất là Linh khí đậm đặc đến mức hóa lỏng đang cuồn cuộn chảy vào từng lỗ chân lông. Lâm Thần lững thững đi về phía sau sơn cốc, nơi có một thác nước đổ xuống một cái hồ nhỏ. Đây là nơi hắn hay ngồi câu cá, nhưng hôm nay, ánh mắt hắn lại dừng lại ở vách núi phía sau thác nước.

Ở đó, có một lối mòn nhỏ bằng đá đã cũ kỹ, sụp đổ từ lâu, kéo dài từ chân núi lên tận đỉnh cao lấp lánh mây mù. Trong mắt Lâm Thần, đó là một cái cầu thang lộ thiên bị hỏng, vừa trông ngứa mắt, vừa không an toàn.

"Kỳ lạ thật, cái lối đi này hỏng từ bao giờ nhỉ?" Lâm Thần gãi đầu băn khoăn. "Cứ để thế này, lỡ mai mốt mình muốn lên đỉnh núi ngắm hoàng hôn, đang leo mà nó sập thì chắc xương già này tan nát hết. Đã thế, nhìn cái vết nứt toác hoác ra kia, trông như cái vết sẹo trên mặt mỹ nhân, thật là khó coi."

Trong mắt người bình thường, đó chỉ là một lối mòn đá nát. Nhưng trong mắt những cường giả như Ly Hỏa Tiên Quân hay Thẩm Nhược Băng, nơi đó chính là "Đoạn Tiên Lộ" – con đường dẫn đến đỉnh cao của thế giới, nơi tiếp giáp với Tiên giới, vốn đã bị một bàn tay vô hình nào đó chém đứt từ thời Thái Cổ. Những quy tắc hỗn loạn, những tia sét hư không màu đen thỉnh thoảng lại lóe lên từ vết nứt đó, đủ để xóa sổ một vị Đại Thánh trong nháy mắt.

Lâm Thần đi quanh vết nứt, tặc lưỡi: "Nứt thế này thì chỉ có nước lấy xi măng mà trát lại thôi. Dù sao mình cũng từng học qua lớp thợ xây bán thời gian ở kiếp trước, tay nghề chắc vẫn chưa lục nghề đâu."

Nói là làm, Lâm Thần bắt đầu lùng sục trong đống đồ đạc cũ kỹ của mình. Hắn tìm thấy một chiếc thùng gỗ đã xỉn màu, một cái bay thợ nề bằng sắt rỉ, và quan trọng nhất là "bột xám".

Hệ thống từng tặng hắn một bao "Bột mịn chống thấm" sau khi hắn hoàn thành nhiệm vụ "Trải qua 100 năm làm thợ nề". Lâm Thần vốn nghĩ đây là đồ phế thải, nhưng giờ thấy nó cũng có ích. Hắn đâu biết rằng, bao "bột mịn" ấy thực chất là Thần Thạch Hỗn Độn đã được nghiền nát, mỗi hạt bột đều chứa đựng một đạo thiên quy nguyên thủy.

Hắn múc một gáo nước từ hồ lên. Cái gáo bằng vỏ dừa rách nát, nhưng nước bên trong lại là Linh Dịch Thái Sơ, thứ mà chỉ cần một giọt cũng đủ khiến vạn vật héo úa hồi sinh.

"Trộn hồ thôi!" Lâm Thần hồ hởi.

Cách đó không xa, Ly Hỏa Tiên Quân vừa bưng bát cháo hành vừa cung kính tiến tới. Lão thấy Lâm Thần đang lúi húi trộn một thứ bột xám xịt với nước, mồ hôi đầm đìa, miệng thì lẩm bẩm: "Phải thật dẻo, hồ không dẻo thì trát không dính."

"Bịch!"

Chiếc khay trà trên tay Ly Hỏa Tiên Quân rơi xuống đất. Lão đứng ngây người như phu tượng, đôi mắt trợn ngược, toàn thân run rẩy như cầy sấy.

"Cái đó… cái đó không phải là Linh Dịch Thái Sơ sao? Lão Tổ… Ngài lấy thứ nước chí cao vô thượng đó để… để trộn bùn?"

Lão nhìn kỹ lại thứ bột xám xịt kia. Mỗi lần Lâm Thần khuấy gậy, không gian xung quanh lại phát ra những tiếng "oanh oanh" trầm đục. Đó là âm thanh của Đạo đang cộng hưởng!

"Trời ạ! Kia là Vạn Vật Mẫu Khí! Lão Tổ đang dùng Vạn Vật Mẫu Khí trộn với Linh Dịch Thái Sơ để làm gì? Lẽ nào…"

Ly Hỏa Tiên Quân đưa mắt nhìn về phía vết nứt Tiên lộ đứt gãy. Một ý nghĩ điên rồ xẹt qua não lão. Lão Tổ định… vá trời?

"Sư phụ!" Thẩm Nhược Băng và Lục Tiểu Bảo cũng kịp lúc chạy tới.

Nhìn thấy cảnh tượng này, Nhược Băng lùi lại mấy bước, tay cầm chuôi kiếm run lên bần bật: "Tiên lộ… Tiên lộ đã đứt đoạn mười triệu năm, là do Thiên đạo không cho phép thế gian có Tiên. Sư phụ định đối đầu với toàn bộ Thiên đạo để nối lại con đường này sao?"

Lục Tiểu Bảo thì nuốt nước miếng ực một cái, đôi mắt béo múp hí lại: "Sư phụ ngầu quá! Làm thợ xây mà cũng tỏa ra khí chất bễ nghễ thiên hạ. Các ngươi nhìn xem, cái bay sắt rỉ của sư phụ mỗi lần vung lên là một đoạn thời gian bị ngưng đọng lại kìa!"

Lâm Thần không hề hay biết về những cái nhìn kinh hãi sau lưng. Hắn chỉ đang tập trung vào đống "xi măng" của mình.

"Được rồi, dẻo vừa tầm rồi. Bắt đầu trát thôi!"

Hắn vác xô "xi măng" tiến về phía vách núi. Trong mắt Lâm Thần, vách núi chỉ cao khoảng vài trượng, vết nứt dài độ một sải tay. Nhưng trong mắt mọi người, Lâm Thần lúc này bỗng nhiên trở nên khổng lồ vô tận, đầu đội trời, chân đạp đất, vác theo một xô thần quang sáng chói tiến về phía chân trời.

"Rầm!"

Lâm Thần vung cái bay sắt lên, múc một miếng hồ lớn rồi thản nhiên trát lên "vết nứt".

"Oanh!"

Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên, nhưng chỉ vang vọng trong linh hồn của những tu sĩ. Cả Thương Mang Cổ Giới bỗng nhiên rung chuyển dữ dội. Ở những thánh địa xa xôi, các lão quái vật đang bế quan bỗng nhiên hộc máu, kinh hoàng nhìn về phía Đông Hoang.

"Cái gì? Quy luật của thế giới đang thay đổi!"
"Tiên lộ… Tiên lộ đang rục rịch phục hồi? Ai! Là ai có gan nghịch thiên như vậy!"

Trên bầu trời sơn cốc, mây đen cuồn cuộn kéo đến, chớp giật liên hồi. Thiên đạo dường như đã thức tỉnh, cảm nhận được có kẻ đang ngang nhiên thay đổi trật tự của nó. Những con mắt khổng lồ bằng sấm sét bắt đầu hình thành, nhìn chằm chằm xuống bóng dáng gầy gò của Lâm Thần.

"Tiêu rồi! Thiên phạt!" Ly Hỏa Tiên Quân sợ hãi đến mức hồn siêu phách lạc. "Lão Tổ làm việc này quá thô bạo, Thiên đạo nổi giận rồi!"

Lâm Thần cảm thấy trời bỗng nhiên tối sầm lại, kèm theo tiếng sấm đì đùng. Hắn ngẩng đầu lên, nhăn mặt quát:

"Mẹ kiếp! Ta đang làm việc, ông trời già này lại muốn đổ mưa sao? Đã nói rồi, trát xi măng mà gặp mưa là hỏng hết hồ! Cút ngay cho ta, để cho ta làm nốt cái đoạn này đã!"

Lâm Thần chỉ thuận miệng mắng một câu, rồi còn bực bội huơ huơ cái bay sắt đầy vôi vữa lên trời như muốn xua đuổi ruồi nhặng.

Và rồi, một cảnh tượng không tưởng đã xảy ra.

Những con mắt sấm sét khổng lồ kia, sau khi nhìn thấy cái bay sắt rỉ của Lâm Thần huơ lên, dường như cảm nhận được một thứ uy áp từ cổ đại xa xưa, một thứ sức mạnh có thể dễ dàng bóp nát cả quy luật của vũ trụ. Những tia sét đang rực cháy bỗng nhiên… xìu xuống. Mây đen vốn đang cuồn cuộn bỗng chốc tản ra như gặp phải bão lớn, để lộ ra bầu trời trong xanh đến lạ lùng.

Thiên đạo… sợ chạy mất rồi!

"Cái này…" Ly Hỏa Tiên Quân cứng họng, bát cháo trong tay lão bây giờ đã nguội ngắt, nhưng lão cũng chẳng buồn quan tâm. "Mắng một câu… khiến Thiên đạo phải lui bước? Lão Tổ rốt cuộc là tồn tại cấp bậc nào?"

Lâm Thần thấy trời tạnh, gật đầu hài lòng: "Đúng rồi, ngoan lắm. Sợ nhất là trời mưa lúc đang xây dựng."

Hắn lại tiếp tục vung bay, trát từng lớp hồ dày cộp lên vết nứt không gian. Chỗ nào lồi lõm, hắn lấy tay miết một cái cho phẳng. Trong mắt hắn, đó là miết vữa, nhưng trong mắt đệ tử, mỗi cái miết tay của hắn là đang vuốt phẳng các khe nứt không gian, định lại thời gian, vá lại nhân quả.

"Xong!"

Sau một hồi hì hục, Lâm Thần lau mồ hôi trên trán, nhìn ngắm thành quả của mình. Vách núi phía sau thác nước giờ đã có một lối mòn bằng đá xám xịt nhưng chắc chắn, phẳng lỳ. Con đường dẫn từ sơn cốc xuyên qua màn sương mù, mất hút vào không trung.

Trong khoảnh khắc Lâm Thần đặt chiếc bay xuống, một đạo kim quang từ con đường đó phóng thẳng lên trời cao. Tiếng nhạc tiên thanh thoát vang vọng khắp cửu châu mười phương. Linh khí vốn đã cạn kiệt của Thương Mang Cổ Giới bỗng nhiên phun trào như suối nguồn, tràn ngập mọi ngóc ngách.

Tiên lộ, đã được kết nối lại.

Lâm Thần quay đầu lại, thấy đám đệ tử và Ly Hỏa Tiên Quân đang quỳ rạp dưới đất, người thì khóc nức nở, người thì đần thối mặt ra.

"Các ngươi làm sao vậy?" Lâm Thần ngơ ngác. "Ta chỉ sửa cái cầu thang hỏng thôi mà, có cần cảm động đến thế không? Tuy tay nghề hơi kém chút, nhìn nó không được thẩm mỹ lắm nhưng chắc chắn là đi lại tốt."

Ly Hỏa Tiên Quân run rẩy ngẩng đầu, lệ chảy ròng ròng: "Lão Tổ… Ngài nói đúng… đi lại rất tốt… Thần giới, Tiên giới… từ nay về sau, chúng sinh đã có lối đi rồi…"

"Lối đi?" Lâm Thần bật cười. "Ừ thì có lối đi mới lên được đỉnh núi chứ. À mà thôi, Ly Hỏa, bát cháo đâu? Làm việc nãy giờ ta đói bụng quá rồi."

"Dạ dạ! Có ngay đây ạ!" Ly Hỏa Tiên Quân luống cuống bưng bát cháo hành đã nguội lại.

Lâm Thần nhận lấy bát cháo, húp một ngụm, sau đó chép miệng: "Hơi nguội rồi, lần sau chú ý nhé. Nhưng không sao, làm thợ xây xong được bát cháo này là quý lắm rồi."

Hắn lững thững bưng bát cháo đi về phía hiên nhà, không hề hay biết rằng phía sau lưng hắn, con đường đá xám xịt kia đang tỏa ra luồng khí tức vĩnh hằng. Một con chim sẻ vô tình bay qua con đường đó, bỗng nhiên rụng lông, mọc ra bộ lông rực rỡ sắc màu, hót một tiếng chấn động núi rừng, biến thành một con Thần Điểu vỗ cánh bay vút vào tận mây xanh.

Lâm Thần nhìn theo con chim sẻ (phượng hoàng), lắc đầu: "Con chim này bị sao thế nhỉ? Ăn phải thuốc tăng trọng à? Bay nhanh thế."

Hắn lại húp thêm một ngụm cháo, lẩm bẩm: "Trường sinh lão tổ cái nỗi gì, ta thấy ta giống lão tổ ngành thợ xây hơn."

Cả sơn cốc lại chìm vào yên tĩnh, nhưng ngoài kia, thế giới đã hoàn toàn đảo lộn. Một kỷ nguyên mới đã bắt đầu, chỉ vì một vị "Lão Tổ" nào đó thấy cái cầu thang sau nhà trông hơi ngứa mắt.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8