Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?Chương 148: Mâu thuẫn với Thượng Cổ Thần Linh**
Trong hư không sâu thẳm, nơi những quy luật thời gian và không gian vốn đã vỡ vụn từ thuở khai thiên lập địa, một tiếng thở dài cổ xưa bỗng chốc vang lên, làm chấn động cả dòng sông lịch sử.
Đó là nơi cư ngụ của những thực thể được gọi là "Thượng Cổ Thần Linh". Họ không phải tu sĩ, không phải tiên nhân, mà là những quy tắc hóa hình, là những tồn tại sinh ra cùng lúc với Thương Mang Cổ Giới. Suốt hàng triệu năm qua, họ ngủ say trong những kẽ hở của trật tự, chờ đợi ngày Thiên Đạo suy vi để một lần nữa nắm quyền tể trị.
Thế nhưng, giấc ngủ ngàn thu ấy đã bị đánh thức bởi một thứ mùi hương kỳ lạ. Đó không phải mùi hương của linh khí thượng phẩm, cũng chẳng phải mùi vị của tiên dược cứu thế.
Đó là mùi… cá nướng. Một mùi hương giản dị, mộc mạc, nhưng lại chứa đựng một loại sức mạnh xuyên thấu tất cả hàng rào quy luật, xộc thẳng vào khứu giác của những vị thần đang say giấc.
***
Tại biên thùy phía Tây của Thương Mang Cổ Giới, cạnh một hồ nước xanh ngắt như ngọc bích, Lâm Thần đang cau mày, tay cầm một cành củi khô, chọc chọc vào đống lửa nhỏ phía trước.
“Lão Hắc, ngươi nói xem, có phải hỏa hầu vẫn chưa đủ không? Tại sao con cá này nướng mãi mà lớp vảy vẫn cứ cứng như sắt thế kia?”
Lâm Thần vừa nói vừa thở dài. Anh xuyên không đến đây đã lâu, dù hệ thống luôn bảo anh phải "trường sinh", nhưng anh vẫn cảm thấy mình chẳng khác gì một phàm nhân bình thường. Đi du lịch một chuyến mà bắt được con cá to, định bụng làm bữa tối cho bản thân và con chó gầy Lão Hắc, vậy mà cái bếp củi nhóm từ gỗ vụn dọc đường lại có vẻ không mấy hiệu quả.
Lão Hắc – con chó đen gầy gò đang nằm bò ra đất, liếc mắt nhìn con "cá" trên giàn hỏa. Nếu có một vị cường giả cấp Đại Thánh nào ở đây, chắc chắn sẽ ngất xỉu ngay tại chỗ. Con cá mà Lâm Thần vừa "vô tình" câu được từ đầm nước sâu kia, thực chất là Mặc Hải Giao Long – một con yêu thú sở hữu huyết thống rồng cổ đại, lớp vảy của nó đủ sức chống đỡ thiên lôi tấn công. Vậy mà lúc này, nó đang bị găm trên một cành cây tầm thường, bị ngọn lửa vàng nhạt nướng đến mức… bắt đầu rỉ mỡ.
Lão Hắc hừ hừ một tiếng trong cổ họng, nghĩ thầm: *"Chủ nhân, người đang dùng Thái Sơ Chân Hỏa để nướng một con Giao Long có khả năng hóa rồng, người còn chê hỏa hầu chưa đủ? Người muốn nướng cháy cả pháp tắc không gian hay sao?"*
Nhưng dĩ nhiên, Lâm Thần không nghe thấy tiếng lòng của nó. Anh chỉ cảm thấy chuyến đi này hơi vất vả. Từ khi anh rời khỏi sơn cốc, dường như đi đến đâu, thời tiết cũng rất lạ lùng. Chỗ thì mây ngũ sắc rực rỡ, chỗ thì bỗng nhiên sấm sét đùng đùng rồi lại tắt ngấm như bị ai dập lửa. Anh tự nhủ, thế giới này thật nguy hiểm, tốt nhất nướng cá xong rồi kiếm chỗ nào kín đáo mà ngủ một giấc.
Ngay lúc Lâm Thần đang định rắc thêm chút muối hạt (thực chất là Tinh Thạch Hóa Đạo do hệ thống cho để "nấu ăn"), không gian phía trên hồ nước bỗng nhiên nứt toác.
Một bóng người khổng lồ, toàn thân bao phủ trong một lớp hoàng kim chiến giáp rách nát, mang theo hơi thở của vạn cổ tang thương bước ra từ hư vô. Mỗi bước chân của hắn khiến mặt đất dưới chân Lâm Thần rung chuyển kịch liệt.
Đó là Thái Cổ Chiến Thần – Hình Thiên Uy. Một trong những Thượng Cổ Thần Linh vừa thức tỉnh.
"Kẻ nào… kẻ nào dám dùng Thái Sơ Chi Hỏa tại địa bàn của thần linh? Kẻ nào dám quấy nhiễu sự yên bình của các đấng tối cao?"
Tiếng gầm của Hình Thiên Uy như sóng thần cuộn trào, khiến không khí trong vòng trăm dặm đông cứng lại. Áp lực của một vị thần thực thụ khiến các tông môn ở vùng phụ cận đều đồng loạt sụp đổ, các lão tổ đang bế quan đều phun máu tươi, kinh hãi nhìn về hướng hồ nước.
Lâm Thần lúc này… tay vẫn đang cầm con cá. Anh nghe tiếng gầm, tim suýt chút nữa nhảy ra khỏi lồng ngực. Trong mắt anh, bầu trời bỗng nhiên tối sầm lại, một gã đàn ông cao to như hộ pháp, mặc đồ vàng chóe trông rất giống… diễn viên đóng tuồng, đang bay lơ lửng giữa không trung và quát tháo om sòm.
*"Chết tiệt! Chẳng lẽ gặp phải cướp? Hay là mình nướng cá ở đây vi phạm quy định bảo vệ môi trường của thế giới này?"* – Lâm Thần run bẩy bẩy, mặt cắt không còn giọt máu.
Với bản tính "cẩn thận" (nhát gan) thâm căn cố đế, Lâm Thần ngay lập tức nghĩ đến việc giảng đạo lý. Anh nghĩ thầm, người ta trông oai phong thế kia, chắc chắn là một cao nhân tu tiên có địa vị, mình là phàm nhân, phải khiêm tốn, phải lễ phép.
Lâm Thần cố nén nỗi sợ, đứng dậy, lắp bắp nói:
"Vị đại ca này… à không, vị tiên sinh này. Có gì từ từ nói. Tôi chỉ là người qua đường, thấy con cá này hơi to nên mới mượn chỗ này nướng chút thôi. Nếu tiên sinh thấy phiền, hay là… tiên sinh cùng ăn một miếng cho hạ hỏa?"
Nói đoạn, Lâm Thần run rẩy giơ con cá nướng đang bốc khói nghi ngút về phía vị Thượng Cổ Thần Linh kia.
Hình Thiên Uy lúc này đang ở trên cao, ánh mắt đầy sự khinh miệt nhìn xuống "con kiến hôi" mặc áo vải thô phía dưới. Hắn định dùng một ngón tay nghiền nát kẻ phàm phu này. Thế nhưng, khi tầm mắt hắn chạm vào con cá nướng, toàn bộ linh hồn của vị thần này bỗng nhiên run rẩy.
Hắn nhìn thấy gì?
Đó không phải là cá. Đó là một con Giao Long cấp bậc Chí Tôn đã bị lột sạch thọ nguyên và tu vi, bị "vũ hóa" hoàn toàn. Và ngọn lửa đang nướng con cá kia… trời ơi, đó là Hỏa Diễm của sự khởi đầu, thứ có thể thiêu cháy cả ý chí của Thiên Đạo!
Còn "muối hạt" mà tên phàm nhân kia vừa rắc lên? Mỗi một hạt nhỏ xíu ấy chính là tinh hoa của một kỷ nguyên đã qua, chứa đựng quy luật của một đại giới hoàn chỉnh!
*"Kẻ này… kẻ này là ai?"* – Hình Thiên Uy kinh hãi đến mức hào quang kim loại trên người nổ lốp bốp. *"Hắn gọi ta là 'vị đại ca này'? Hắn muốn mời ta ăn… quy luật của vũ trụ sao?"*
Trong mắt của Thần Linh, hành động của Lâm Thần không phải là mời ăn, mà là một sự uy hiếp cực độ! Kiểu như: *"Ngươi xem, đến cả quy luật vũ trụ ta còn đem ra làm muối rắc cá được, thì ngươi tính là cái thá gì?"*
Hình Thiên Uy hít sâu một hơi, giọng nói không còn bá đạo như trước mà mang theo một chút run rẩy:
"Ngươi… ngươi rốt cuộc là tôn thần phương nào? Tại sao lại xuất hiện ở Thương Mang Cổ Giới này?"
Lâm Thần nghe vậy, trong lòng thầm mắng: *"Hóa ra là kẻ điên, hỏi câu gì mà thần thần thánh thánh thế?"*. Nhưng bề ngoài, anh vẫn giữ vẻ cung kính, hy vọng "kẻ điên" này không đột ngột lao xuống đánh mình.
"Tôi không phải thần thánh gì cả. Tôi tên là Lâm Thần, chỉ là một phàm nhân thích sống lâu một chút nên mới đi dạo vòng quanh thôi. Tiên sinh trông có vẻ mệt mỏi, có phải đi đường xa quá bị đói rồi không? Đừng khách sáo, cá này tôi vừa nướng chín, mùi vị cũng không tệ đâu."
"Sống lâu một chút?" – Hình Thiên Uy nghe ba chữ này mà đầu óc nổ tung. Ở cảnh giới của hắn, "sống lâu" đồng nghĩa với "Trường Sinh". Kẻ này tự nhận là phàm nhân muốn trường sinh, chẳng lẽ hắn chính là "Trường Sinh Lão Tổ" mà lời đồn gần đây nhắc tới? Kẻ đã khiến Thiên Đạo phải cúi đầu?
Ánh mắt của Hình Thiên Uy lúc này mới dời sang con chó đen đang nằm cạnh đống lửa. Ban đầu hắn không chú ý, nhưng khi nhìn kỹ, toàn thân hắn đổ mồ hôi lạnh như tắm. Con chó đen kia đang dùng ánh mắt đầy vẻ chán ghét nhìn hắn, cái đuôi của nó khẽ ngoáy một cái, nhưng mỗi lần nó ngoáy, không gian sau lưng nó lại sụp đổ thành từng mảng tối đen như muốn nuốt chửng vạn vật.
Thôn Phệ Thần Thú! Con thú đã từng ăn thịt ba vị Thượng Cổ Thần Linh ở kỷ nguyên trước! Tại sao nó lại ngoan ngoãn nằm ở đó giống như một con chó hoang vậy?
Sự kiêu ngạo của Hình Thiên Uy hoàn toàn tan biến. Hắn hiểu rồi. Kẻ đứng trước mặt hắn chắc chắn là một vị Thủy Tổ vượt qua mọi nhận thức. Việc mời hắn ăn cá nướng thực chất là một cuộc thử thách đạo tâm. Nếu hắn từ chối, có lẽ hắn sẽ bị biến thành… củi nhóm lò tiếp theo.
"Tiền bối… đã có nhã ý, tiểu thần… không dám từ chối."
Hình Thiên Uy thu nhỏ thân hình, từ từ hạ xuống mặt đất. Đôi chân hắn chạm đất mà run cầm cập, không dám tiến lại quá gần. Hắn run rẩy đón lấy một miếng cá từ tay Lâm Thần.
Lâm Thần thấy đối phương cuối cùng cũng "hiền lành" lại, thở phào một cái: *"Hù chết ta, hóa ra là một ông chú thích đóng kịch, chỉ cần cho miếng ăn là hết quậy"*.
Khi miếng thịt cá vừa chạm vào đầu lưỡi của Hình Thiên Uy, một luồng năng lượng khủng khiếp chưa từng có bùng nổ trong cơ thể hắn. Những vết thương cũ từ cuộc chiến vạn năm trước bỗng chốc lành lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được. Tu vi đã đình trệ của hắn bỗng nhiên có dấu hiệu đột phá.
Đó không phải là thịt cá. Đó là Đạo! Là chân lý tối thượng!
Hình Thiên Uy hai mắt đỏ hoe, quỳ sụp xuống đất, vừa nhai vừa khóc ròng:
"Ngon quá… thực sự quá ngon… Đã bao nhiêu vạn năm rồi, tiểu thần mới được nếm trải hương vị của 'chân lý' thế này."
Lâm Thần đứng bên cạnh trố mắt nhìn: *"Trời ạ, cá mình nướng ngon đến mức làm người ta phát khóc sao? Hay là mình rắc muối hơi quá tay làm ông ấy mặn quá?"*.
"Kìa tiên sinh, đừng xúc động quá. Nếu thích thì cứ ăn hết đi, tôi vẫn còn một con nữa đây." – Lâm Thần tốt bụng an ủi.
"Cái gì? Còn một con nữa?" – Hình Thiên Uy suýt nữa thì ngất. Tiền bối này xem Chí Tôn Giao Long như rau ngoài chợ sao?
Trong lúc đó, ở một nơi xa hơn, những vị Thượng Cổ Thần Linh khác cũng đang quan sát qua thần thức. Thấy Hình Thiên Uy – kẻ hiếu chiến nhất – bỗng nhiên quỳ xuống ăn cá và khóc lóc, tất cả đều lâm vào trầm mặc.
"Hình Thiên Uy đã quy thuận rồi sao? Chỉ bằng một miếng thức ăn phàm trần?"
"Ngươi ngu xuẩn! Đó là miếng thịt chứa đựng quy luật Sáng Thế! Ngươi có thấy Thôn Phệ Thần Thú đang đứng canh gác không? Kẻ áo vải kia chắc chắn là vị Đại Năng đã thiết lập lại toàn bộ trật tự của Thương Mang Cổ Giới!"
"Mau! Chúng ta cũng phải nhanh chóng xuất hiện. Nếu để Hình Thiên Uy giành hết phần, chúng ta sẽ không có cơ hội tham dự vào kỷ nguyên Trường Sinh này!"
Chỉ trong tích tắc, hồ nước vốn yên tĩnh bỗng nhiên náo nhiệt hẳn lên. Hết vị thần này đến vị thần khác phá vỡ hư không mà ra. Nào là tiên tử cưỡi phượng hoàng rách nát, nào là lão già cầm quạt giấy rách… Tất cả đều mang hơi thở của Thượng Cổ, nhưng khi hạ cánh xuống, người nào người nấy đều cố gắng làm cho mình trông thật "nhà quê", thật "phàm nhân" để phù hợp với sở thích của Lão Tổ.
Lâm Thần cầm xiên cá, đứng ngây người nhìn đám người "lạ lùng" đang lũ lượt kéo đến.
*"Quái lạ… hôm nay là ngày hội hóa trang của giới tu tiên à? Hay là mình lỡ tay nướng cá quá thơm nên dụ cả một gánh hát đến rồi?"*
Anh nhìn Lão Hắc, Lão Hắc chỉ ngáp một cái, tỏ vẻ lười biếng. Lâm Thần thở dài, nhìn đám đông đang nhìn mình với ánh mắt khao khát (thực ra là nhìn con cá nướng), anh tặc lưỡi:
"Thôi được rồi, nếu mọi người đã đến đông thế này… thì vào đây cả đi. Nhà tôi tuy nghèo, nhưng cá nướng thì vẫn đủ chia cho mỗi người một mẩu. Cứ tự nhiên như ở nhà nhé."
Lâm Thần vừa dứt lời, các Thượng Cổ Thần Linh đồng loạt run bắn người vì xúc động.
*"Tự nhiên như ở nhà? Lão Tổ… ngài là muốn chúng thần làm tùy tùng của ngài sao? Ngài muốn biến toàn bộ Thần Linh thành người hầu trong sơn cốc của ngài?"*
"Cảm tạ Lão Tổ ban ân! Chúng thần xin thề đời đời kiếp kiếp thủ hộ sơn cốc!"
Cả một đám Thượng Cổ Thần Linh đồng thanh hô lớn, khí thế rung chuyển trời đất, khiến Lâm Thần sợ hãi đến mức suýt rơi cả xiên cá.
Anh cười khổ: *"Cái thế giới này… người ta đóng kịch chuyên nghiệp quá. Thôi thì kệ họ vậy, dù sao sống lâu một mình cũng buồn, có đám người này làm trò cũng vui"*.
Thế là, một cảnh tượng vô cùng kỳ quái diễn ra bên bờ hồ cổ tích: Một phàm nhân vừa sợ hãi vừa gượng gạo chia thịt cá nướng cho một đám thần linh quyền năng nhất lịch sử. Mà đám thần linh ấy, ai nấy đều cung kính như đệ tử tiểu học, vừa ăn vừa gật đầu tâm đắc về "bí tịch" chứa trong từng thớ thịt.
Phía xa xa, Thiên Đạo Ý Chí nhìn thấy cảnh này, chỉ biết lặng lẽ hóa thành một đám mây đen, rồi từ từ tan biến. Nó biết, kể từ ngày hôm nay, Thương Mang Cổ Giới không còn thuộc về nó nữa rồi. Nó thuộc về… bữa tiệc cá nướng của một phàm nhân mang tên Lâm Thần.