Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?Chương 157: Sự phản bội của các Thần linh**
**CHƯƠNG 157: SỰ PHẢN BỘI CỦA CÁC THẦN LINH**
Trời xanh ngăn ngắt, mây trắng lững lờ trôi qua đỉnh núi Trường Sinh.
Lâm Thần thức dậy sau một giấc ngủ dài không mộng mị. Anh vươn vai, tiếng xương khớp kêu răng rắc như tiếng gỗ khô nổ trong lò sưởi. Cảm giác sảng khoái lan tỏa khắp cơ thể, nhưng đi kèm với đó là một nỗi bất an mơ hồ. Anh nhìn ra mảnh vườn nhỏ trước hiên nhà, nơi những cây cải thảo vạn năm đang vươn mình đón nắng, xanh mướt và rung rinh trước gió.
“Lạ thật, hôm nay sao yên ắng thế nhỉ?”
Lâm Thần lẩm bẩm. Bình thường, vào giờ này, Thẩm Nhược Băng đã quét xong sân, tiếng chổi tre xào xạc của cô vốn là chiếc đồng hồ báo thức tự nhiên nhất của anh. Còn Lục Tiểu Bảo, tên đệ tử béo tròn ấy hẳn đã phải lúi húi dưới bếp, khói lửa nghi ngút với những món tâm điểm mà hắn gọi là “linh thực bồi bổ”.
Nhưng hôm nay, không gian vắng lặng đến rợn người. Ngay cả con hắc cẩu Lão Hắc vốn lười biếng nằm dưới gốc cây liễu cũng biến mất không sủi tăm.
Lâm Thần gãi đầu, thầm nghĩ: *“Chẳng lẽ bọn nhỏ này dắt nhau đi chợ phiên hết rồi? Hay là chúng nó lại kéo nhau đi 'trảm yêu trừ ma' cái gì đó như mấy cuốn tiểu thuyết hay viết? Đã bảo là thế giới này nguy hiểm, phải ở trong cốc mới an toàn, sao chẳng đứa nào nghe lời ta vậy nè?”*
Anh đi vào bếp, định bụng tự nhóm lửa nấu bát cháo loãng. Thế nhưng, vừa chạm tay vào ngưỡng cửa, ánh mắt anh khựng lại. Trên chiếc bàn gỗ cũ kỹ thường ngày vẫn sạch bóng, nay lại cắm sâu một thanh đoản kiếm rỉ sét. Dưới chuôi kiếm là một phong thư bằng da thú toát ra hơi lạnh thấu xương.
Lâm Thần run run cầm bức thư lên, mặt mày tái mét: *“Cái gì đây? Thư đòi nợ sao? Hay là thông báo thu hồi đất của sơn cốc này? Ta đã sống ở đây mấy vạn năm rồi, quyền sử dụng đất phải là vĩnh viễn chứ!”*
Khi anh mở bức thư ra, những dòng chữ bằng máu thần rực cháy như muốn thiêu đốt nhãn cầu:
*“Trường Sinh Lão Tổ, kẻ lừa dối vĩ đại của kỷ nguyên này. Ngươi dùng phàm nhân thái độ để khinh nhờn thần linh, dùng rau cỏ để sỉ nhục đại đạo. Những đứa trẻ của ngươi đang nằm trong tay chúng ta. Nếu muốn chúng sống, hãy mang 'Trường Sinh Bản Nguyên' đến Đỉnh Thiên Sơn vào lúc hoàng hôn. Bằng không, mỗi một canh giờ trôi qua, chúng ta sẽ nghiền nát một mảnh thần hồn của chúng.”*
Ký tên: *Hội Đồng Thần Linh Thượng Cổ.*
Tay Lâm Thần run lên bần bật, bức thư rơi xuống đất. Anh không thấy cái uy nghiêm của “thần linh”, anh chỉ thấy một sự sợ hãi tột độ.
“Xong rồi… xong thật rồi!” – Anh gào lên trong lòng. – “Bọn cướp này chuyên nghiệp quá, chúng nó còn tự xưng là Thần Linh Thượng Cổ! Nhược Băng, Tiểu Bảo, các con thật là khổ, đi đâu không đi lại va vào đám tà giáo cuồng tín này! Đỉnh Thiên Sơn… nghe tên là thấy cao rồi, leo lên đó chắc đứt hơi mà chết mất thôi!”
Lâm Thần ngồi bệt xuống sàn, vẻ mặt tuyệt vọng. Anh vốn nghĩ mình chỉ là một lão già sống lâu một chút, có chút may mắn, chẳng có tí tu vi nào. Giờ đối phương là “Thần”, anh biết lấy cái gì mà chọi?
Thế nhưng, sự lo lắng cho đám đệ tử dần dần lấn át nỗi sợ. Nghĩ đến cảnh Thẩm Nhược Băng lạnh lùng kiêu hãnh bị trói bạt tai, hay Lục Tiểu Bảo béo ú bị lột da làm thịt, tim Lâm Thần chợt nhói đau.
“Không được! Dù có là thần linh hay quỷ dữ, bắt người trong nhà ta đi là không thể tha thứ!” – Lâm Thần nghiến răng, đứng phắt dậy. Anh vớ lấy cây rìu bổ củi hay dùng hàng ngày giắt bên hông, lại cầm thêm cái cuốc mòn cán.
Trong mắt anh, đây là những công cụ lao động cũ kỹ. Nhưng anh không biết rằng, khi anh nắm chặt lấy chúng với sự phẫn nộ, cây rìu bỗng lóe lên tia sáng xám xịt của sự diệt vong, còn cái cuốc vốn để xới đất bỗng dưng bao phủ một lớp luật lệ có thể khai phá thiên địa.
Lâm Thần lẩm bẩm: “Thôi thì mang theo mấy thứ này để phòng thân. Gặp bọn chúng, cùng lắm là ta đưa hết vườn rau cho chúng nó là được chứ gì?”
***
Trong khi đó, tại đỉnh Thiên Sơn, một khung cảnh kỳ dị đang diễn ra.
Phía trên những tầng mây nhuộm máu, ba vị thiên thần khổng lồ ngồi trên những ngai vàng bằng ánh sáng. Họ chính là những tồn tại cực cổ xưa vừa mới tỉnh lại sau giấc ngủ vạn năm. Một kẻ tỏa ra ánh sáng rực rỡ như mặt trời, một kẻ mang theo âm khí của u minh, và kẻ còn lại khoác trên mình lớp vảy vàng của thần long.
Trước mặt họ, Thẩm Nhược Băng và Lục Tiểu Bảo đang bị xích bằng những sợi dây xích làm từ tinh hoa của Thiên đạo.
“Thế nào? Các ngươi vẫn chưa nhận ra sự sai lầm của mình sao?” – Vị thần mặt trời tên là Dương Thiên lên tiếng, giọng nói như sấm rền khiến hư không rung chuyển. – “Lão tổ của các ngươi chỉ là một phàm nhân sở hữu bí pháp che giấu hơi thở. Hắn đã lừa gạt cả thế giới, thậm chí lừa cả các ngươi. Thần linh chân chính là chúng ta, không phải một kẻ trồng rau trong cốc.”
Lục Tiểu Bảo, dù đang bị xích, vẫn nhổ một ngụm nước bọt, n nọt cười khổ: “Thần linh? Ta nói này mấy ông lão già lụ khụ, mấy ông có biết cái xích này lỗi thời lắm rồi không? Hồi ở trong cốc, xích chó của Lão Hắc còn chắc hơn cái thứ đồ chơi này gấp trăm lần.”
Thẩm Nhược Băng thì nhắm nghiền mắt, gương mặt lạnh như băng thanh ngọc khiết không một chút gợn sóng. Cô không sợ hãi, cũng không lo lắng. Ngược lại, trong lòng cô chỉ có một nỗi tiếc nuối.
*“Sư phụ dặn mình đi hái sương mai để pha trà, vậy mà mình lại để đám ruồi nhặng này làm hỏng nhiệm vụ. Trà hôm nay chắc chắn vị sẽ kém ngon đi một chút… Mình thật là một đệ tử tồi tệ.”*
Thần u minh khẽ nhíu mày, bàn tay xương xẩu chạm vào cằm Nhược Băng: “Nữ tử, ta cảm nhận được trong ngươi có kiếm ý chí cao. Chắc chắn là do ăn Tiên dược trong sơn cốc mà có. Khai mau, vị trí thực sự của bí bảo Trường Sinh nằm ở đâu?”
Nhược Băng mở mắt, ánh nhìn sắc lẹm như kiếm quang khiến vị thần kia phải giật mình lùi lại một bước: “Ngươi không xứng đáng để nghe tên của Người. Sư phụ ta… người là người duy nhất nhìn thấu sự vô thường của vạn vật. Các ngươi nghĩ các ngươi phản bội lại quy luật cũ để tìm trường sinh, nhưng thực chất, các ngươi chỉ là những con ếch đang cố nhảy ra khỏi giếng, mà không biết rằng cả bầu trời này đều là vườn sau nhà của Người.”
“Hỗn xược!” – Thần vảy rồng quát lớn. – “Để xem khi ta xé xác ngươi, cái vị Lão Tổ đó có dám bước ra khỏi cái hang chuột đó không!”
Hắn đưa bàn tay khổng lồ phủ đầy vảy rồng chộp tới phía Thẩm Nhược Băng. Áp lực của một vị Thần đích thực khiến mặt đất đỉnh Thiên Sơn sụp xuống, không gian nứt toác.
Nhưng đúng lúc đó, một giọng nói trầm thấp, mang theo vẻ run rẩy vì mệt mỏi nhưng cực kỳ vang vọng truyền tới từ chân núi:
“Đừng đánh nữa! Có chuyện gì từ từ nói! Đòi tiền hay đòi rau thì cứ bảo một tiếng, sao lại bắt nạt đám nhỏ như vậy?”
Cả ba vị Thần đồng loạt khựng lại. Họ nhìn xuống phía dưới.
Giữa màn sương mù bao phủ đường lên núi, một bóng dáng nhỏ bé đang lù lù đi tới. Đó là một người đàn ông mặc áo vải thô, lưng giắt cái rìu gãy, tay cầm cái cuốc cùn, gương mặt trông có vẻ như vừa chạy bộ mười cây số, thở không ra hơi.
“Sư phụ!” – Lục Tiểu Bảo reo lên, nhưng sau đó lập tức lo lắng – “Chết tiệt, sao sư phụ lại đích thân đến đây? Những kẻ này thực sự là đám thần linh hết thời, họ rất mạnh!”
Nhược Băng cũng khẽ biến sắc. Cô biết sư phụ luôn muốn ẩn cư, luôn muốn giữ dáng vẻ phàm nhân. Việc người phá lệ rời cốc chứng tỏ người đang cực kỳ phẫn nộ.
Trong mắt các đệ tử, Lâm Thần lúc này không phải là một phàm nhân đang thở dốc, mà là một vị Chí Tôn đang mang theo Thiên phạt uy nghiêm, mỗi bước đi của người dường như đang dẫm nát các quy luật của không gian.
Lâm Thần dừng lại cách ba vị thần khoảng trăm mét, tim đập thình thịch: *“Mẹ kiếp, sao chúng nó to thế kia? Ba cái gã kia chắc chắn là vận động viên thể hình hoặc dùng phép thuật ảo giác rồi. Mình phải bình tĩnh, mình là lão tổ, mình không thể để chúng nó thấy mình đang run.”*
Lâm Thần hắng giọng, cố tỏ ra nghiêm túc: “Này ba vị… đại ca. Có gì chúng ta ngồi xuống làm chén trà, ăn miếng bánh được không? Thả đệ tử của ta ra, ta sẽ tặng các ngươi mấy bao phân bón đặc chủng, đảm bảo trồng cái gì cũng tươi tốt.”
Ba vị Thần ngơ ngác nhìn nhau, rồi phá lên cười cuồng dại.
“Trường Sinh Lão Tổ, ngươi quả nhiên đúng như lời đồn, là một tên điên!” – Thần mặt trời Dương Thiên đứng dậy, ánh sáng phát ra từ hắn thiêu cháy cây cỏ xung quanh. – “Ngươi tưởng chúng ta là đám tôm tép ở Đông Hoang sao? Chúng ta là Thần của Kỷ Nguyên Vàng! Hôm nay, ta sẽ dùng cái đầu của ngươi để chứng minh rằng kỷ nguyên này đã thuộc về chúng ta!”
Lâm Thần nghe vậy thì mặt cắt không còn giọt máu. *“Cái gì? Chứng minh bằng cái đầu của ta? Bọn này không cần rau, chúng nó muốn sát nhân!”*
Trong cơn hoảng loạn, Lâm Thần thấy Thần mặt trời đưa tay chỉ về phía mình, một quả cầu lửa khổng lồ với sức nóng hàng vạn độ tích tụ, không gian bắt đầu tan chảy.
“Đi chết đi!”
Quả cầu lửa phóng xuống với tốc độ ánh sáng.
Lâm Thần theo bản năng cầm cái cuốc trong tay giơ lên chắn ngang mặt, nhắm mắt lại gào lên: “Đừng có tới đây!”
“OÀNG!!!”
Một tiếng nổ chấn động cả Thương Mang Cổ Giới. Bụi mịt mù che khuất tầm nhìn.
Ba vị Thần cười đắc thắng. Thế nhưng, khi khói bụi tan đi, nụ cười của họ đông cứng trên môi.
Lâm Thần vẫn đứng đó, áo vải không một vết cháy xém. Cái cuốc của anh chẳng những không hỏng mà còn đang tỏa ra một làn khói trắng thanh nhã. Phía dưới chân anh, quả cầu lửa thần thánh kia đã bị đánh nát thành những đốm lửa li ti, đang len lỏi vào các kẽ đất như phân bón lót.
Lâm Thần hé mắt nhìn, thấy mình vẫn còn sống thì kinh ngạc: *“Ơ? Quả cầu lửa vừa rồi là pháo hoa à? Nhìn to thế mà chẳng có sức nặng gì cả. Chắc là hàng lậu rồi!”*
Anh bỗng thấy tự tin hơn một chút. Nếu đối phương chỉ biết dùng pháo hoa hù người, thì anh sợ cái gì?
“Này!” – Lâm Thần giơ cái rìu lên chỉ về phía họ – “Hết trò rồi phải không? Giờ đến lượt ta nói! Thả người ngay, nếu không đừng trách ta không khách khí!”
Trong mắt ba vị thần, cái rìu bổ củi kia lúc này bỗng hóa thành một thanh Thần rìu khai thiên lập địa. Khí tức diệt vong từ lưỡi rìu gãy khiến linh hồn của thần linh cũng phải run rẩy.
“Hắn… hắn rốt cuộc là thứ gì?” – Thần u minh lắp bắp. – “Hắn không dùng linh lực, không dùng thần thông, chỉ cầm một cái công cụ sản xuất mà đánh tan Thần hỏa của Dương Thiên?”
Thần vảy rồng không tin vào mắt mình, hắn rống lên một tiếng, hóa thành một con kim long khổng lồ dài vạn dặm, che kín bầu trời, bổ nhào xuống Lâm Thần với ý định nuốt chửng cả ngọn núi.
Lâm Thần thấy một con quái vật to lớn như thế lao xuống, sợ quá mất khôn, anh vung rìu bừa một cái theo thế bổ củi thường ngày: “Tránh ra cho ta!”
Một tia sáng trắng mỏng manh thoát ra từ lưỡi rìu gãy. Nó nhìn có vẻ yếu ớt, chậm chạp, nhưng khi nó chạm vào vảy của Kim Long, con quái vật ấy lập tức rú lên một tiếng đau đớn. Toàn bộ lớp vảy cứng hơn kim cương của nó vỡ vụn như gốm sứ. Thân hình khổng lồ bị chẻ làm đôi, rơi xuống sườn núi như một đống thịt vụn.
“Ta… ta lỡ tay giết quái vật của họ rồi?” – Lâm Thần bàng hoàng nhìn lưỡi rìu. – “Chết thật, cái rìu này bén quá, hèn gì lúc bổ củi cứ nhẹ tênh.”
Thần mặt trời và Thần u minh lúc này hoàn toàn tuyệt vọng. Đây không phải là chiến đấu, đây là một cuộc thảm sát của một tồn tại ở đẳng cấp cao hơn đang chơi đùa với kiến cỏ.
“Chạy! Mau chạy đi!”
Hai vị thần không màng tới thể diện, bỏ lại đệ tử của Lâm Thần, quay đầu định xé rách hư không tẩu thoát.
“Định chạy sao?” – Thẩm Nhược Băng bỗng nhiên lên tiếng, kiếm ý trong người cô bộc phát, chấn nát sợi xích đạo luật – “Các ngươi làm phiền sư phụ ta dạo núi, lại làm bẩn đôi tay của người bằng máu của đám phế vật các ngươi, giờ lại muốn đi?”
Cô cầm lấy cây chổi tre mà sư phụ vẫn dùng quét sân – thứ mà cô luôn mang bên mình như vũ khí – rồi vung nhẹ một cái.
Vạn dặm mây đen lập tức bị quét sạch, một đường kiếm quang như ngân hà từ trên trời giáng xuống, trực tiếp khóa chặt mọi nẻo đường của hai vị thần.
Lâm Thần đứng bên dưới gào lên: “Nhược Băng, đừng giết người! Chúng ta là dân lương thiện!”
Nhưng giọng anh chưa dứt, thì hai vị thần đã bị kiếm quang của Nhược Băng đánh cho tan tác, hóa thành hai luồng khí lành, hòa nhập vào thiên địa.
Đỉnh Thiên Sơn trở lại yên tĩnh. Ánh hoàng hôn buông xuống, nhuộm đỏ cả một vùng trời.
Lâm Thần lật đật chạy lại phía hai đệ tử, vừa cởi trói cho họ vừa càm ràm: “Có sao không? Có bị thương ở đâu không? Đã bảo bao nhiêu lần rồi, đi hái rau thì hái nhanh rồi về, sao cứ thích đi chơi bời ở cái đỉnh núi heo hút này? Suýt chút nữa là ta mất cả tiền mua phân bón để chuộc các ngươi về đấy!”
Lục Tiểu Bảo cười hì hì: “Sư phụ, người đúng là đại từ đại bi. Vừa rồi người dùng 'Khai Thiên Nhất Phủ' đỉnh thật đấy, con đứng xa thế mà còn cảm nhận được đạo vận bao trùm cả vạn năm.”
Lâm Thần trừng mắt nhìn: “Cái gì mà Khai Thiên? Đó là thế bổ củi! Ta dùng lực mạnh một chút để dọa bọn cướp thôi. May mà cái rìu này là đồ gia truyền, nếu không đã gãy rồi.”
Thẩm Nhược Băng quỳ xuống, cung kính nói: “Nhược Băng vô năng, để sư phụ phải ra tay. Xin sư phụ trách phạt.”
Lâm Thần thở dài, nhìn đống thịt của con “quái vật vảy rồng” nằm trên sườn núi, lại nhìn cái rìu của mình, trong lòng vẫn còn run rẩy. Anh tưởng tượng nếu mình chậm một chút, chắc mình đã thành thức ăn cho rồng rồi.
“Thôi, phạt gì mà phạt. May là mấy tên diễn viên này đóng phim không chuyên nghiệp lắm, kỹ xảo quả cầu lửa quá tệ.” – Lâm Thần lắc đầu – “Mau thu dọn đống 'thịt bò' này đi, nhìn nó to thế này chắc ăn được cả năm đấy. Lão Hắc đâu? Bảo nó vác về!”
Lão Hắc từ bụi rậm nào đó chui ra, sủa lên một tiếng vui vẻ, nhìn đống thịt thần long với ánh mắt thèm thuồng. Nó biết, chủ nhân của nó lại vừa vô tình “vệ sinh” thế giới một lần nữa.
Ba thầy trò và một con chó đi thong dong xuống núi. Lâm Thần đi trước, vẫn lẩm bẩm về việc rau cải hôm nay không được tưới sẽ héo hết, hoàn toàn không hay biết rằng, ở những tầng mây xa xôi hơn, những “Thần Linh” khác vốn định thừa cơ trỗi dậy, lúc này đều đồng loạt thu mình vào trong hang sâu, thề sẽ không bao giờ xuất hiện trước mặt cái kẻ “bổ củi” kia.
“Này Tiểu Bảo, Nhược Băng.” – Lâm Thần bỗng dừng lại, vẻ mặt nghiêm túc – “Lần sau có ai xưng là Thần Linh đòi bắt các con, cứ đưa cho họ một củ cải trắng rồi bảo họ tìm ta. Ta sẽ dạy họ thế nào là lao động cải tạo, chứ đừng có đánh đấm thế này, vừa hỏng đồ vừa bẩn áo, nghe chưa?”
“Vâng, sư phụ!” – Hai vị đệ tử đồng thanh, ánh mắt rực cháy sự sùng bái.
Dưới ánh hoàng hôn, bóng lưng của Lâm Thần dài lê thê trên mặt đất. Anh vẫn là người đàn ông sợ chết nhất Thương Mang Cổ Giới, nhưng cả thế giới này, kể cả những vị Thần linh cao ngạo nhất, cũng đã bắt đầu học cách run rẩy dưới bước chân phàm trần ấy.
Đêm đó, trong sơn cốc Trường Sinh, có mùi thơm của thịt rồng kho sả ớt bay xa hàng nghìn dặm, khiến các vị Chí Tôn đang bế quan cũng phải chảy nước miếng, nhưng không ai dám bén mảng đến gần một bước.
Bởi vì họ biết, vị Lão Tổ kia đang… ăn tối. Mà khi vị ấy ăn tối, ngay cả Thiên đạo cũng phải nán lại chờ người ăn xong mới dám tiếp tục vận hành.