Ta Thành Trường Sinh Lão Tổ Từ Lúc Nào?Chương 158: Lâm Thần thực sự nổi giận**
Trời hoàng hôn trên đỉnh Trường Sinh Sơn vốn mang một vẻ đẹp tĩnh mịch và thanh bình. Những tia nắng vàng vọt cuối ngày khảm lên rặng liễu rủ, tạo nên một khung cảnh như họa đồ. Nhưng lúc này, sự tĩnh lặng ấy đã bị xé toạc bởi một luồng khí tức hung bạo và ngang ngược từ bên ngoài tràn vào.
Trên mặt đất, Thẩm Nhược Băng sắc mặt trắng bệch, khóe môi vương một vệt máu đỏ tươi chói mắt. Thanh kiếm vốn là vật bất ly thân của nàng nay đã gãy làm đôi, nằm chỏng chơ giữa vũng bùn. Bên cạnh đó, Lục Tiểu Bảo cũng chẳng khá khẩm hơn, gã béo nằm sóng soài, hơi thở dồn dập, trên người chi chít những vết thương do kiếm khí lưu lại.
Đứng trước mặt họ là một nam tử trung niên mặc trường bào thêu hình mặt trời rực rỡ – một vị Thái Thượng Trưởng lão đến từ Thái Dương Thánh Địa, Càn Khôn chân nhân. Hắn cầm trong tay một bảo tháp rực lửa, ánh mắt khinh khỉnh nhìn xuống hai người đệ tử của Lâm Thần, giọng nói vang dội như sấm rền:
“Một lũ sâu kiến. Chỉ vì các ngươi và cái gọi là ‘Lão Tổ’ hão huyền kia mà Thánh địa của ta bị mất mặt, hôm nay ta sẽ san phẳng cái sơn cốc này, biến nơi đây thành mộ địa của các ngươi!”
Nói đoạn, hắn vung tay lên. Một quầng hỏa diễm khổng lồ từ bảo tháp tuôn ra, không nhắm vào con người, mà lại lao thẳng về phía khu vườn rau phía sau sân nhà. Đó là nơi Lâm Thần đã bỏ ra ròng rã bao nhiêu năm để vun vén, là nguồn sống, là niềm hy vọng “ăn để sống thọ” của anh.
Dưới ngọn lửa thánh cấp, những bắp cải xanh mướt, những luống linh dược (mà Lâm Thần tưởng là rau dại) nhanh chóng bị thiêu rụi, biến thành tro bụi trong nháy mắt.
Cửa gỗ "két" một tiếng đẩy ra.
Lâm Thần bước ra ngoài với một cái xẻng còn dính đầy đất. Anh vừa định ra hái mấy củ cải để làm món dưa muối cho bữa tối, nhưng đập vào mắt anh không phải là một khu vườn tươi tốt, mà là một đống tro tàn đen kịt.
Ánh mắt Lâm Thần đờ đẫn. Anh nhìn qua đống tro, thấy Thẩm Nhược Băng đang thoi thóp, thấy Lục Tiểu Bảo đang rên rỉ, và thấy cả con chó Lão Hắc đang gầm gừ một cách đau đớn vì bị dư chấn hất văng vào vách đá.
Cuối cùng, ánh mắt anh dừng lại ở Càn Khôn chân nhân đang lơ lửng trên không trung với vẻ mặt đắc thắng.
Trong đầu Lâm Thần, một sợi dây lý trí mỏng manh cuối cùng đã đứt phựt.
“Đó là rau cải ta trồng suốt ba năm qua…” Giọng Lâm Thần trầm xuống, lạnh lẽo đến mức khiến không khí xung quanh dường như đóng băng.
Anh không cảm nhận được linh lực, không biết tu hành, nhưng anh biết một điều: Để trồng được đống rau đó, anh đã phải dậy sớm từ lúc gà còn chưa gáy, phải tự tay gánh từng thùng nước từ dưới suối sâu lên, phải tỉ mẩn bắt từng con sâu. Hệ thống nói rằng nếu không ăn đủ loại rau đó, anh sẽ chết sớm vì thiếu chất.
Đối với một người cực kỳ sợ chết và quý trọng công sức lao động như Lâm Thần, đây chính là sự sỉ nhục và đe dọa lớn nhất.
“Các ngươi… các ngươi có biết… ta đã vất vả thế nào không?”
Lâm Thần bước lên một bước. Chỉ một bước bình thường của một người phàm, nhưng ngay khoảnh khắc chân anh chạm đất, cả không gian của Trường Sinh Sơn chợt run rẩy dữ dội.
Càn Khôn chân nhân đang đắc ý bỗng cảm thấy lồng ngực mình nghẹt lại. Một cảm giác sợ hãi nguyên thủy, lạnh thấu xương tủy từ dưới đáy lòng trào dâng. Hắn kinh ngạc nhận thấy, vầng thái dương rực rỡ phía sau lưng mình – vốn là biểu tượng của công pháp tối cao Thái Dương Thánh Địa – vậy mà lại bắt đầu lung lay, rồi tắt lịm như một ngọn nến trước gió mạnh.
“Ngươi… ngươi là cái thứ gì?” Càn Khôn chân nhân lắp bắp, hắn muốn lùi lại nhưng nhận ra không gian xung quanh đã trở nên đặc quánh như vũng bùn.
Lâm Thần không trả lời. Lúc này, trong mắt anh chỉ còn lại ngọn lửa giận dữ. Cơn giận này không phải là thiên băng địa liệt của cường giả, mà là cơn giận của một người nông dân bị kẻ ác phá nát miếng cơm manh áo.
Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, Lâm Thần không phải là người thường. Anh là vị Lão Tổ đã sống qua hàng triệu năm, mỗi hơi thở đều mang theo quy luật của vũ trụ, mỗi một sợi tóc đều nặng tựa thái sơn. Khi anh kìm nén, thế giới thái bình. Khi anh thực sự nổi giận, Thiên Đạo cũng phải cúi đầu.
“Ầm!”
Không có bất kỳ chiêu thức nào, không có hào quang rực rỡ. Chỉ đơn giản là cảm xúc của Lâm Thần bộc phát. Không gian xung quanh anh bắt đầu xuất hiện những vết nứt đen ngòm, rồi kỳ lạ thay, chúng không vỡ ra mà bắt đầu… tan chảy.
Đúng vậy, là tan chảy!
Những quy luật kiến tạo nên thế giới này – thời gian, không gian, trọng lực – dưới cơn giận của Lâm Thần bỗng trở nên mềm nhũn như sáp nến gặp lửa hồng. Những ngọn núi ở phía xa bắt đầu biến dạng, cong vẹo như một bức tranh sơn dầu bị đổ nước vào. Bầu trời vốn màu xanh thẳm nay loang lổ những mảng màu kỳ quái, đổ ụp xuống như một tấm màn bị rách.
“Không… Không thể nào! Ngay cả Đại Đế cũng không thể làm tan chảy thực tại!” Càn Khôn chân nhân thét lên thảm thiết.
Hắn kinh hoàng nhìn thấy bảo tháp Thái Dương của mình – một kiện Thánh khí có thể trấn áp vận khí một phương – nay lại bắt đầu chảy thành nước đồng ròng ròng giữa không trung. Ngay cả đôi bàn tay của hắn, máu thịt của hắn cũng đang dần tan biến, không phải vì bị tấn công, mà vì thực tại nơi hắn đứng đã không còn tồn tại nữa.
Lâm Thần tiến thêm bước thứ hai.
Mỗi bước anh đi, mặt đất dưới chân lại hóa thành hư vô. Một vùng chân không tuyệt đối bao quanh lấy anh, nơi đó không có ánh sáng, không có âm thanh, chỉ có ý chí của một người đang thịnh nộ.
“Ta chỉ muốn trồng rau… ta chỉ muốn sống lâu thêm một chút…”
Lâm Thần quát lên một tiếng. Tiếng quát này xuyên thấu qua vạn dặm, làm chấn động cả Ngũ Vực. Những vị cổ hủ nhất, mạnh mẽ nhất đang ẩn cư trong các cấm khu vốn đang nhắm mắt tu luyện, đồng loạt hộc máu, ánh mắt nhìn về hướng Đông Hoang với sự kinh hoàng tột độ.
“Vị ấy… vị ấy thực sự nổi giận rồi!”
“Ai? Kẻ ngu xuẩn nào đã chọc giận Thiên tai sống này?”
Lúc này tại sơn cốc, Càn Khôn chân nhân đã không còn hình người. Hắn chỉ còn là một khối linh hồn run rẩy giữa khoảng không gian đang sụp đổ. Hắn thấy Lâm Thần giơ cái xẻng lên.
Trong mắt Lâm Thần, anh chỉ định dùng xẻng đập vào đầu cái tên “phá hoại công trình” này một trận cho bõ tức. Nhưng trong mắt của quy luật thế giới, đó là một đường xẻ của định mệnh.
Chiếc xẻng bình thường làm bằng sắt vụn ấy, lúc này bao phủ một lớp u quang huyền bí. Khi nó hạ xuống, một đường rãnh khổng lồ xẻ dọc thiên địa hiện ra, kéo dài từ đỉnh Trường Sinh Sơn qua hàng vạn dặm, chẻ đôi cả một đại dương phía xa.
Càn Khôn chân nhân không kịp kêu lên một tiếng, linh hồn hắn trực tiếp bị xóa sổ khỏi dòng chảy nhân quả. Không phải là chết, mà là chưa từng tồn tại. Mọi dấu vết, mọi ký ức của thế giới về một kẻ tên Càn Khôn chân nhân đều bị cái xẻng ấy gạt bỏ sạch sẽ.
Cơn giận vơi bớt một chút, Lâm Thần nhìn quanh.
Nhìn thấy cảnh tượng tan hoang, không gian vặn vẹo như quỷ vực, anh chợt khựng lại, mồ hôi hột bắt đầu chảy ra.
“Hỏng rồi… Mình làm cái gì thế này?” Anh tự nhủ với vẻ mặt tái mét. “Chắc là mình hoa mắt thôi, làm sao mà cả bầu trời lại chảy ra như thạch thế kia? Chắc chắn là cái tên lúc nãy đã dùng một loại độc dược hay ảo giác gì đó cực mạnh!”
Lâm Thần hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh. Anh vội vàng chạy lại chỗ Thẩm Nhược Băng và Lục Tiểu Bảo.
“Nhược Băng! Tiểu Bảo! Hai đứa không sao chứ?”
Thẩm Nhược Băng ngơ ngác nhìn sư phụ. Nàng đã chứng kiến tất cả. Nàng thấy sư phụ chỉ cần đi vài bước là hủy diệt thực tại, thấy sư phụ chỉ dùng một cái xẻng là xóa sổ một vị Thái Thượng Trưởng lão. Nàng run rẩy định nói gì đó, nhưng nhìn thấy ánh mắt lo lắng “tột độ” và có phần “sợ hãi” của Lâm Thần, nàng chợt khựng lại.
Sư phụ đang giả bộ? Không, người là đang giáo huấn chúng ta.
Lục Tiểu Bảo gắng gượng ngồi dậy, lắp bắp: “Sư… Sư phụ… Người vừa mới…”
“Ta vừa mới cái gì?” Lâm Thần vội ngắt lời, giọng run run: “Ta vừa mới bị dọa cho chết khiếp đây này! Cái tên đó bị làm sao ấy, tự nhiên hét lên rồi biến mất, chắc là tu luyện tẩu hỏa nhập ma rồi tự nổ tung. Còn cái không gian này… ừ thì, chắc là dư chấn của vụ nổ thôi. Đúng, chắc chắn là vậy!”
Lâm Thần vừa nói vừa gật đầu lia lịa như để tự trấn an mình. Anh đưa tay quệt mồ hôi trên trán: “Các con thấy đấy, thế giới bên ngoài đáng sợ lắm. Tu luyện mà không cẩn thận là tự nổ chết như chơi. Sau này phải ngoan ngoãn ở trong núi, không được ra ngoài gây sự, nghe chưa?”
Thẩm Nhược Băng và Lục Tiểu Bảo nhìn nhau. Họ nhìn cái xẻng bình thường trong tay Lâm Thần, rồi nhìn vết nứt dài vạn dặm trên bầu trời vẫn chưa kịp khép lại, trong lòng chỉ còn biết dâng lên một sự sùng bái không thể dùng ngôn từ diễn tả.
“Sư phụ… người dạy phải lắm.” Thẩm Nhược Băng cúi đầu, lòng thầm nghĩ: *Sư phụ vì muốn chúng ta khiêm tốn mà ngay cả lời nói dối vụng về như vậy cũng nói ra được. Người thực sự là vì chúng ta mà khổ tâm quá nhiều.*
Lâm Thần thở phào một tiếng, nhưng nhìn đống rau đã cháy rụi, tim anh lại rỉ máu.
“Thôi xong… vườn cải của ta. Ngày mai lấy gì mà ăn đây?”
Anh xót xa nhặt những mẩu tàn tích còn sót lại, lẩm bẩm những lời đau đớn như thể vừa mất đi một kho báu lớn nhất trần đời. Đáng thương cho những đại năng ở ngoài kia, khi cảm nhận được cơn giận của Lão Tổ bắt đầu tiêu tán, ai nấy đều thở phào như vừa từ cõi chết trở về.
Trong bóng tối của đêm đen, Trường Sinh Sơn dần lấy lại sự tĩnh lặng. Không gian vốn tan chảy lại bắt đầu tự chữa lành dưới sự hiện diện của Lâm Thần, bởi vì ý chí của anh lúc này đã trở nên "bình hòa" – dù là sự bình hòa của một người nông dân đang tiếc rẻ mấy cây bắp cải.
Cái thế giới này, cuối cùng cũng tạm thời giữ được mạng sống trước cơn thịnh nộ của một người phàm… người mà chính mình cũng chẳng biết mình mạnh đến mức nào.