Lời Nguyền Của Dòng HọChương 32: Cánh cửa không được mở
Mưa bắt đầu nặng hạt, thứ mưa của làng Cổ Nguyệt chưa bao giờ mang lại cảm giác thanh lọc, nó chỉ khiến mùi gỗ mục, mùi nhang tàn và mùi máu tanh từ lòng đất bốc lên nồng nặc hơn. Phi Vũ bước đi, mỗi bước chân đều nặng nề như đang lội qua một vũng bùn quánh đặc. Phía sau anh, Linh Chi nhỏ bé nép vào dưới tán lá chuối rách tả tơi, đôi mắt âm dương sau lớp kính râm không ngừng láo liên, hơi thở của cô dồn dập, đứt quãng.
Cả hai đang đứng trước một công trình quái dị mà trong sơ đồ kiến trúc chính thống của dinh thự họ Trần không hề tồn tại. Đó là một gian áp mái treo lửng lơ giữa những tàn tích của dãy nhà phía Tây. Sau trận hỏa hoạn và những đợt sụp đổ kinh hoàng, kỳ lạ thay, bộ khung gỗ lim đen bóng của căn phòng này vẫn trơ ra như một khúc xương già, bất chấp ngọn lửa đã thiêu rụi mọi thứ xung quanh.
“Anh Vũ… đừng lên đó.” Linh Chi nắm lấy gấu áo anh, đôi bàn tay run rẩy đến mức phát ra những tiếng răng rắc nhẹ từ các khớp xương. “Mắt em… em không nhìn thấy gì cả. Nó đen đặc. Một màu đen không phải của bóng tối, mà là của sự hư vô. Không có tà khí, không có oán linh… nó giống như một cái miệng đang chờ sẵn để nuốt chửng chúng ta.”
Phi Vũ không quay lại, anh sờ lên vết bớt nhện đen sau gáy. Cảm giác đau đớn nhói buốt giờ đã nhường chỗ cho một sự rung động đều đặn, như thể con quái vật ký sinh ấy đang gõ nhịp, dẫn đường cho vật chủ của nó.
“Chúng ta không còn đường lùi nữa, Chi.” Phi Vũ nói, giọng anh khản đặc nhưng bình thản đến lạ lùng. “Lời nguyền ‘Phục Xác’ mà chú Khang để lại nằm ở đó. Nếu anh không lên, ngày mai khi mặt trời mọc, chúng ta cũng chỉ là những cái xác không hồn trong ngôi làng này.”
Anh bắt đầu leo lên những bậc thang gỗ sồi đen nhẻm. Tiếng kẽo kẹt vang lên giữa đêm vắng, khô khốc như tiếng xương người bị nghiền nát. Căn phòng áp mái nằm độc lập, lối vào là một cánh cửa gỗ nhỏ, không có tay cầm, không có khóa đồng. Chỉ có một thứ duy nhất giữ cho cánh cửa ấy đóng kín: hằng hà sa số những sợi chỉ đỏ quấn quanh, chồng chéo lên nhau như một tấm mạng nhện khổng lồ.
Trong thuật trấn yểm, chỉ đỏ là để giữ linh hồn không bị phát tán. Nhưng chỉ đỏ ở đây lại đen sẫm, khô cứng, bao phủ bởi một lớp bụi dày đến mức người ta sẽ nhầm tưởng đó là những thớ thịt khô của một loài thú dữ nào đó.
Phi Vũ đứng trước cánh cửa. Anh nhận ra đây chính là “điểm mù” của toàn bộ trận đồ Bát Quái mà anh đã từng tính toán. Trong kiến trúc, người ta gọi đây là “Tọa độ rỗng” – nơi mà các dòng khí không bao giờ lưu thông, là nơi tích tụ tất cả những gì dơ bẩn nhất của một dòng họ.
Anh đưa tay định chạm vào đám chỉ đỏ, nhưng một luồng hơi lạnh buốt từ khe cửa hắt ra khiến anh phải rụt lại. Đúng lúc đó, một âm thanh vang lên từ bên trong.
*Cạch… Cạch… Cạch…*
Tiếng động đều đặn như có người đang ngồi trên máy khâu, hoặc… tiếng của những ngón tay gầy guộc đang gõ vào mặt bàn gỗ.
“Ai đó?” Phi Vũ gặng hỏi, tay anh siết chặt mảnh sành gương Minh Cảnh.
Tiếng động ngừng bặt. Một sự im lặng còn đáng sợ hơn cả tiếng gào thét của quỷ dữ bao trùm lấy không gian. Gió mưa ngoài kia bỗng chốc như bị ngăn cách bởi một bức tường vô hình. Linh Chi lúc này đã leo tới chân bậc thang cuối cùng, cô bỗng nhiên quỳ sụp xuống, hai tay ôm lấy đầu, rên rỉ:
“Nó nói… nó nói cửa mở ra thì người sẽ mất đi… cửa khép lại thì quỷ sẽ sinh… Anh Vũ, đừng chạm vào!”
Phi Vũ không nghe lời cảnh báo đó. Một động lực thôi thúc từ sâu trong máu tủy bắt anh phải tiến tới. Anh đưa mảnh sành sắc lạnh rạch một đường dứt khoát vào đám chỉ đỏ.
*Xoẹt!*
Những sợi chỉ đứt ra, phát ra tiếng kêu rên như tiếng của một sinh vật sống đang bị xẻ thịt. Một mùi hương nồng nặc tràn ra, nó không phải mùi thối rữa, mà là mùi hoa nhài thoang thoảng lẫn với mùi nhang trầm cực phẩm. Một mùi hương thanh khiết đến nghịch lý giữa chốn u uế này.
Cánh cửa từ từ mở ra một khe nhỏ. Không có tiếng bản lề khô khốc, nó trượt đi êm ái như thể đã được tra dầu đều đặn hàng đêm.
Phi Vũ đẩy hẳn cánh cửa ra. Bên trong không hề tối tăm như anh tưởng. Trên bốn góc tường là bốn ngọn nến cháy leo lét, tỏa ra thứ ánh sáng xanh xám kỳ dị. Căn phòng trống không, ngoại trừ một chiếc bàn gỗ dài ở giữa và một tấm gương lớn đặt đối diện cửa ra vào.
Nhưng thứ khiến Phi Vũ chết lặng không phải là sự bài trí, mà là thứ đang nằm trên chiếc bàn.
Đó là một cơ thể người. Hay đúng hơn, là một mô hình người được làm từ sáp đỏ, tỉ mỉ đến từng sợi tóc, từng chân tơ kẽ tóc. Gương mặt của mô hình đó… chính là Trần Phi Vũ.
Mô hình sáp nằm đó, tay chân bị khâu bằng chỉ đỏ vào mặt bàn gỗ. Trên ngực mô hình, người ta khoét một lỗ hổng lớn, bên trong không phải là tim gan, mà là một chiếc hộp gỗ sưa nhỏ xíu, tỏa ra mùi hương nhài thanh khiết.
“Phục xác… tái sinh…” Phi Vũ lẩm bẩm, chân anh run rẩy tiến lại gần.
Anh nhìn vào tấm gương lớn đối diện. Trong gương, hình ảnh của anh hiện ra, nhưng vết bớt sau gáy giờ đã lan ra toàn bộ vùng cổ, những chiếc chân nhện đen ngòm đang không ngừng cựa quậy dưới lớp da, trông như anh đang mặc một chiếc vòng cổ bằng nhện.
Linh Chi lúc này đã bò vào trong phòng, khi cô nhìn thấy mô hình sáp, cô hét lên một tiếng đau đớn rồi ngã lộn nhào. “Không phải sáp! Anh Vũ, đó không phải sáp! Đó là… đó là Cốt Tổ!”
Phi Vũ kinh hoàng nhìn lại mô hình. Dưới ánh nến xanh xám, lớp sáp dường như mỏng dần đi, để lộ bên dưới là những đoạn xương trắng hếu đã bị đẽo gọt để khớp với hình dáng của anh. Đây không phải mô hình, đây là một bộ xương người được bọc trong sáp đỏ, và người thực hiện điều này phải có một kỹ thuật phẫu thuật và trấn yểm đạt mức thượng thừa.
“Chú Khang…” Phi Vũ rít qua kẽ răng. “Ông ta không muốn triệu hồi Bà Chúa Không Mặt. Ông ta muốn… đẽo gọt lại toàn bộ xương cốt của tổ tiên để tạo ra một ‘bình chứa’ mới.”
Ngay lúc đó, tiếng gõ cửa ban nãy lại vang lên. Nhưng lần này, nó không phát ra từ cánh cửa, mà phát ra từ… bên trong chiếc hộp gỗ sưa nằm trong ngực mô hình.
*Cạch… Cạch… Cạch…*
Chiếc hộp từ từ hé mở. Một con nhện đỏ thẫm, to bằng lòng bàn tay, từ từ bò ra. Nó không giống những con nhện khác, nó có khuôn mặt người – một khuôn mặt già nua, đầy những nếp nhăn và sự thâm độc. Khuôn mặt của Trần Vĩnh Khang.
“Vũ… con đến rồi sao…” Tiếng nói phát ra từ con nhện, nhỏ xíu nhưng rõ mồn một như tiếng gió rít qua khe cửa.
Phi Vũ lùi lại, va vào tấm gương lớn. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng anh. Anh nhìn vào gương và kinh hoàng nhận thấy con nhện mặt người ấy không phải đang bò trên mô hình sáp, mà nó đang bò trên… vai của anh trong gương.
Sự chồng chéo giữa thực và ảo, giữa bên ngoài và trong gương khiến đầu óc Phi Vũ quay cuồng. Căn phòng áp mái này chính là một cái bẫy không gian. Kẻ bước vào sẽ bị hoán đổi vị trí với “vật tế” nằm trên bàn.
“Lời nguyền này… không phải của người ngoài áp đặt lên họ Trần.” Con nhện mặt người bò lên sát tai Phi Vũ trong gương, giọng nó thì thầm như lời hát ru tử thần. “Mà là do họ Trần tự tạo ra để được trường sinh. Bà Chúa Không Mặt chỉ là một cái bình chứa cũ. Con… mới là cái bình hoàn hảo nhất.”
Phi Vũ nhận ra cơ thể mình bắt đầu cứng lại. Lớp da trên cánh tay anh bắt đầu đỏ rực lên, bóng loáng như sáp. Anh nhìn xuống tay mình và thấy những sợi chỉ đỏ đang từ hư không mọc ra, bắt đầu khâu chặt lấy cổ tay anh vào không khí.
Linh Chi lúc này đang cố gắng gượng dậy, cô tháo bỏ kính râm, đôi mắt âm dương đỏ ngầu như sắp vỡ ra. Cô nhìn thấy hàng nghìn linh hồn của những người dòng họ Trần đang đứng chen chúc trong căn phòng hẹp, tay họ đều cầm những cây kim bạc, đang miệt mài “khâu” Phi Vũ vào cõi chết.
“Anh Vũ! Tự hủy hoại tấm gương!” Linh Chi hét lên, tiếng hét vỡ vụn. “Mọi thứ ở đây đều là phản chiếu! Nếu tấm gương còn, anh sẽ bị họ ‘phục xác’ thành tổ tiên!”
Phi Vũ gồng mình chống lại sự cứng đờ của cơ thể. Con nhện đen sau gáy anh bỗng nhiên cựa quậy dữ dội. Nó không muốn bị chiếm đoạt. Kẻ ký sinh này đang bảo vệ lãnh địa của mình trước những hồn ma cũ.
Sức mạnh bóng tối trong người Phi Vũ trỗi dậy. Đôi mắt anh chuyển sang màu đen đặc, không còn lòng trắng. Anh không dùng tay, mà dùng chính năng lực của “Huyết Kế” để điều khiển những tà linh quanh mình.
“Biến đi!”
Anh gầm lên một tiếng, xung quanh anh phát ra một luồng oán khí cực mạnh, đẩy lùi những linh hồn tổ tiên đang lăm lăm kim chỉ. Anh quay người, dùng toàn bộ sức lực còn lại đấm thẳng vào tấm gương lớn.
*Xoảng!*
Những mảnh gương vỡ vụn rơi xuống sàn, phản chiếu hàng nghìn khuôn mặt kinh dị khác nhau của Phi Vũ và những kẻ đã khuất. Nhưng thay vì chấm dứt, hành động này dường như lại kích hoạt một thứ còn tệ hơn.
Tầng áp mái bắt đầu rung chuyển dữ dội. Những mảnh gương vỡ không rơi xuống đất mà bay lơ lửng, mỗi mảnh gương chứa đựng một phần ký ức và một mảnh linh hồn của dòng họ Trần qua hàng thế kỷ.
Từ dưới gầm bàn gỗ, những bàn tay khô héo mọc lên, níu chặt lấy chân Phi Vũ. Mô hình sáp đỏ trên bàn bắt đầu cử động, nó ngồi dậy, những sợi chỉ đỏ đứt tung. Nó quay đầu nhìn anh, nụ cười sáp đỏ méo mó:
“Mở cửa rồi… thì không thể đóng lại được nữa.”
Cánh cửa áp mái lúc này đột ngột sập lại. Những sợi chỉ đỏ ban nãy bỗng nhiên sống lại, chúng luồn qua khe cửa, bện chặt lại thành một lớp màng ngăn cách căn phòng với thế giới bên ngoài.
Linh Chi lao đến cánh cửa, điên cuồng cào xé nhưng lớp chỉ đó dẻo như dây thép, còn tỏa ra nhiệt lượng nóng rẫy khiến tay cô bị bỏng nặng.
Trong không gian chật hẹp và ngột ngạt ấy, Phi Vũ phải đối mặt với chính bản sao sáp đỏ của mình và hàng nghìn mảnh hồn của dòng tộc. Ngọn nến xanh bỗng tắt phụt, chỉ còn lại ánh sáng le lói từ vết bớt nhện đen trên cổ Phi Vũ.
Con nhện mặt người của chú Khang đã nhảy lên đỉnh đầu của mô hình sáp. Nó cười sằng sặc:
“Dòng máu này… sự đau khổ này… phải được tiếp nối! Phi Vũ, hãy trở thành một phần của đại gia đình chúng ta!”
Phi Vũ cảm thấy phổi mình như bị lấp đầy bằng nhang tàn. Anh quỳ sụp xuống, nhưng trong khoảnh khắc đó, anh chạm tay vào chiếc hộp gỗ sưa ban nãy đã rơi xuống sàn. Bên trong hộp không chỉ có con nhện, mà còn có một mảnh giấy ố vàng.
Đó không phải bùa chú, mà là một trang bản vẽ kiến trúc. Một bản vẽ bằng tay của cha anh.
Bên trên bản vẽ có ghi một dòng chữ nhỏ, thấm đẫm vết máu khô: *”Bí mật của tầng áp mái không nằm ở căn phòng, mà nằm ở độ cao của nó so với huyệt mộ gốc. Vũ, hãy đập nát sàn nhà.”*
Phi Vũ hiểu ra ngay lập tức. Đây là một trò chơi về tọa độ. Căn phòng này giống như một “ăng-ten” thu phát oán khí từ huyệt mộ bên dưới. Nếu phá hủy được điểm tiếp xúc này, dòng chảy của lời nguyền sẽ bị ngắt quãng.
“Chi! Tránh ra!”
Phi Vũ hét lớn. Anh không dùng mảnh sành gương, mà dồn hết sức mạnh của nhện đen vào đôi bàn chân. Anh bật nhảy lên rồi dậm mạnh xuống điểm giao thoa giữa bốn ngọn nến.
*Rắc! Rắc! Ầm!*
Sàn gỗ của gian áp mái vốn đã bị mục ruỗng vì thời gian và hỏa hoạn trước đó, giờ đây không chịu nổi lực tác động cực lớn. Cả một mảng sàn đổ sụp xuống.
Phi Vũ và mô hình sáp cùng rơi vào khoảng không tối tăm bên dưới.
Trong lúc rơi xuống, Phi Vũ nhìn thấy linh ảnh của Bà Chúa Không Mặt đứng ở một góc xa, bà ta không tấn công anh, bà ta chỉ lặng lẽ quan sát cuộc tàn sát lẫn nhau của những kẻ mang họ Trần. Trên gương mặt phẳng lì ấy, dường như có một thoáng buồn bã, hoặc có lẽ là một sự mỉa mai cay đắng.
Họ rơi xuống tầng dưới – vốn là phòng của chú Khang. Tại đây, huyệt mộ gốc đã lộ ra sau một hố sụt sâu hoắm.
Mô hình sáp va vào những cột gỗ sưa dưới hầm mộ, vỡ ra từng mảng. Những đoạn xương người bên trong tung tóe khắp nơi. Con nhện mặt người của chú Khang hét lên một tiếng xé lòng trước khi bị một thanh xà gồ rớt xuống nghiền nát.
Phi Vũ ngã trên đống đất đá, đầu óc quay cuồng. Khi anh lồm cồm bò dậy, anh thấy Linh Chi đã nhảy theo từ tầng trên xuống, dù đầy thương tích nhưng cô vẫn an toàn.
Căn phòng áp mái phía trên lúc này hoàn toàn sụp đổ, chôn vùi tất cả những mảnh gương vỡ và những linh hồn già nua của họ Trần vào sâu lòng đất. Sự im lặng đáng sợ trở lại làng Cổ Nguyệt.
Vết bớt nhện đen sau gáy Phi Vũ bỗng dịu đi, những cái chân đen ngòm thu ngắn lại thành một hình xăm tĩnh lặng. Anh nhìn quanh đống đổ nát, trong lòng không hề thấy nhẹ nhõm.
Lời nguyền “Phục Xác” đã bị phá vỡ nửa chừng, nhưng nó không tan biến. Nó giống như một vết thương bị rách miệng thêm lần nữa.
“Anh Vũ… nhìn kìa.” Linh Chi chỉ tay vào giữa huyệt mộ vừa mới lộ ra hoàn toàn dưới phòng chú Khang.
Dưới lớp đất đỏ, một cái tiểu sành màu xanh ngọc bích nằm hiên ngang. Điều đặc biệt là chiếc tiểu sành này không được đóng nắp, và bên trong… không có xương cốt. Chỉ có một bát tiết còn tươi rói và một tấm ảnh của Phi Vũ được ép trong đó.
Chú Khang không chỉ muốn phục xác cho tổ tiên. Ông ta đã hoàn thành việc chuẩn bị để chuyển chính linh hồn của mình vào cơ thể Phi Vũ trước khi chết. Những gì diễn ra trên áp mái chỉ là một phần của nghi lễ đánh lừa.
“Ông ta vẫn chưa chết hẳn…” Phi Vũ thì thầm, bàn tay anh vô thức sờ lên gáy mình. “Ông ta đang đợi ở trong anh.”
Ngoài trời, mưa tạnh hẳn. Một vầng trăng khuyết xanh xao mọc lên trên làng Cổ Nguyệt, tỏa thứ ánh sáng lạnh lẽo lên hai bóng người đứng giữa tàn tích. Cánh cửa áp mái “không được mở” đã mở và đã sụp đổ, nhưng cánh cửa thực sự dẫn vào lòng tham và sự tàn ác của dòng họ Trần Phi d dường như vẫn còn bỏ ngỏ.
“Đi thôi Chi. Chúng ta phải tìm nơi Cụ Mười cất giữ thanh gươm Trấn Hồn.”
Phi Vũ bước đi, bóng anh đổ dài trên mặt đất, và kỳ lạ thay, cái bóng ấy dường như có đến tám cánh tay như loài nhện, gớm ghiếc và vặn vẹo. Cuộc chiến không còn là chống lại bóng ma của quá khứ, mà là chống lại kẻ đang từng chút một gặm nhấm tâm trí anh từ bên trong.
Dòng họ Trần Phi, cuối cùng chỉ còn lại một kẻ mang dòng máu bị nguyền rủa, nhưng kẻ đó liệu có còn là “con người”? Câu trả lời dường như đã bị vùi sâu dưới tầng áp mái, trong sự im lặng của những mảnh gương vỡ vụn.