Lời Nguyền Của Dòng HọChương 71: Rượu máu và lời thề
Tiếng nước rơi tí tách đều đặn trong không gian đặc quánh mùi nhang trầm nồng nặc và vị tanh tao của máu. Trần Phi Vũ tỉnh dậy, đầu óc đau nhức như bị ai đó dùng búa tạ nện liên hồi. Anh nhận ra mình đang ở trong căn hầm bí mật nằm sâu dưới lòng đất của từ đường họ Trần – một nơi mà theo kiến trúc học cổ, nó được xây dựng theo kiểu “Huyệt tà tụ khí”, nơi ánh sáng mặt trời không bao giờ chạm tới được.
Đôi tay Phi Vũ bị treo lên bằng những sợi xích đồng lạnh lẽo, mỗi vòng xích đều được chạm khắc những ký tự phù chú màu đen ngoằn ngoèo như những con giun đang bò. Phía dưới chân anh là một vòng tròn ma thuật được vẽ bằng chu sa pha lẫn máu động vật, rền rĩ tỏa ra một thứ áp lực khiến lồng ngực anh thắt lại.
“Tỉnh rồi à, cháu trai?”
Giọng nói của Trần Vĩnh Khang vang lên, trầm đục và khô khốc. Ông ta bước ra từ phía sau bức màn đỏ thẫm che khuất bàn thờ tổ tiên. Vẻ đạo mạo thường ngày đã biến mất, thay vào đó là một khuôn mặt hốc hác, đôi mắt rực lên tia sáng cuồng tín và tàn nhẫn. Trên tay ông ta là một chiếc chén đồng cổ, bên trong chứa một thứ chất lỏng đỏ sẫm, đặc sệt.
Phi Vũ cố gắng cử động, nhưng vết bớt hình nhện sau gáy anh bỗng dưng bỏng rát. Cảm giác như có tám chiếc chân mảnh khứa sâu vào da thịt, bắt đầu rút tỉa sinh lực của anh.
“Chú… chú định làm gì?” Phi Vũ khàn giọng hỏi, ánh mắt anh lướt nhanh qua căn hầm. Với con mắt của một kiến trúc sư, anh nhận ra các cột trụ ở đây không phải làm từ gỗ lim thông thường. Chúng được bọc bằng những dải vải liệm trắng đã chuyển sang màu vàng ố, mỗi góc cột đều treo một chiếc chuông đồng không có lưỡi – loại chuông dùng để dẫn hồn người chết.
Trần Vĩnh Khang cười gằn, âm thanh vọng lại từ những bức tường đá tạo nên những tiếng vang u uất. “Dòng họ Trần chúng ta có được vinh hoa phú quý như ngày hôm nay, cháu tưởng là nhờ nỗ lực của mấy thế hệ sao? Sai rồi! Tất cả đều là nhờ giao kèo. Nhưng hũ mật nào cũng có lúc cạn, và đêm nay, nợ cũ phải được ký lại bằng một lời thề mới.”
Ông ta tiến lại gần, mùi máu từ chén đồng bốc lên khiến Phi Vũ muốn nôn mửa.
“Tại sao lại là tôi?” Phi Vũ nghiến răng, cơn đau từ vết bớt lan rộng xuống cột sống.
“Vì cháu là kẻ duy nhất mang Huyết Ấn hoàn chỉnh nhất trong ba đời nay,” Vĩnh Khang vuốt ve miệng chén đồng, gương mặt ông ta lộ rõ sự thèm khát. “Cha cháu đã hèn nhát, em đã dùng cái chết để trì hoãn, khiến tôi phải chờ đợi quá lâu. Giờ đây, vết bớt của cháu đã mọc đủ tám chân vào ngày trăng khuyết, cháu là ‘vật tế’ hoàn hảo nhất để ta dâng lên Bà Chúa.”
Lúc này, từ trong góc tối của căn hầm, một bóng người gầy guộc bị đẩy ra. Đó là Linh Chi. Cô bị bịt miệng, đôi mắt âm dương vốn luôn giấu sau lớp kính râm nay đang trợn trừng sợ hãi. Linh Chi nhìn trân trân vào khoảng không phía sau lưng Trần Vĩnh Khang, toàn thân run rẩy như cầy sấy.
Phi Vũ lập tức hiểu ra. Linh Chi thấy “thứ đó”.
“Đừng chạm vào cô ấy!” Phi Vũ gầm lên, sợi xích đồng kêu lên lạch cạch.
Vĩnh Khang không quan tâm đến sự phản kháng của cháu trai. Ông ta giơ chiếc chén đồng lên cao, miệng bắt đầu tụng những câu chú bằng thứ ngôn ngữ cổ xưa, âm điệu lúc trầm lúc bổng, nghe như tiếng gió rít qua khe mộ.
Không khí trong hầm đột ngột giảm xuống mức đóng băng. Những chiếc chuông đồng không lưỡi bỗng nhiên rung lên bần bật, phát ra tiếng kêu “keng… keng…” khô khốc mà không cần ai tác động. Từ những khe đá trên trần hầm, một làn sương đen mờ ảo bắt đầu tuôn ra, kết tụ lại phía sau Trần Vĩnh Khang.
Đó là bà ta. Bà Chúa Không Mặt.
Bà ta không xuất hiện hoàn toàn, chỉ là một khối thực thể tối đen, khoác trên mình bộ váy cưới rách nát như đã bị chôn vùi hàng thế kỷ. Nơi lẽ ra là khuôn mặt chỉ có một bề mặt phẳng lì, nhưng từ đó tỏa ra một sự căm hờn lạnh lẽo khiến những người có mặt phải nín thở.
“Rượu máu đã sẵn sàng, lời thề đã khắc vào xương,” Vĩnh Khang quỳ sụp xuống, đưa chén đồng về phía bóng đen. “Thưa Bà Chúa, xin hãy nhận lấy dòng máu thanh khiết của kẻ thừa kế này, để duy trì sự hưng thịnh cho họ Trần và ban cho kẻ tôi tớ này sự trường sinh.”
Bóng đen khẽ lay động, một bàn tay xanh xao với những móng tay đen dài và nhọn hoắt từ từ thò ra từ vạt áo cưới, định cầm lấy chén rượu. Nhưng đột nhiên, bà ta dừng lại. Một luồng khí oán hận cuộn lên, bà ta hướng về phía Phi Vũ, nơi vết bớt sau gáy anh đang phát ra một thứ ánh sáng đỏ rực đầy tà mị.
“Không… chưa đủ…” Một giọng nói khàn đặc, dường như phát ra từ chính những viên gạch của căn hầm, vang lên trong tâm trí Phi Vũ.
Trần Vĩnh Khang run rẩy: “Bà Chúa… con đã chuẩn bị mọi thứ…”
“Máu… phải là máu của kẻ tự nguyện ký thác,” bóng đen rền rĩ.
Vĩnh Khang quay đầu lại nhìn Phi Vũ, đôi mắt hiện lên sự điên cuồng tột độ. Ông ta cầm một con dao găm bằng đồng, bước từng bước nặng nề về phía anh.
“Vũ à, vì dòng họ, cháu hãy ký tên vào huyết thư đi. Nếu cháu không chịu, Linh Chi sẽ là người thế mạng. Đôi mắt âm dương của nó cũng là một món lễ vật không tồi đâu.”
Ông ta túm lấy tóc Linh Chi, ấn lưỡi dao lạnh lẽo vào cổ họng mỏng manh của cô. Linh Chi không thể nói, chỉ có những giọt nước mắt lăn dài. Phi Vũ cảm thấy tim mình thắt lại. Anh nhìn Linh Chi, rồi nhìn vào bóng đen của Bà Chúa Không Mặt đang đứng sừng sững như một tòa tháp oán hận.
Trong khoảnh khắc đó, ký ức về bản vẽ da người và chiếc chìa khóa xương mà cha anh để lại hiện về. Phi Vũ nhận ra một chi tiết trong cấu trúc của căn hầm này mà trước đó anh chưa kịp để ý. Ở bốn góc của vòng tròn chu sa, có bốn viên gạch nằm hơi nhô lên so với mặt sàn. Đó chính là “Tử Môn” trong kiến trúc phong thủy trấn yểm. Nếu anh có thể dùng máu của chính mình để kích hoạt Tử Môn, trận pháp này sẽ bị phá vỡ.
“Được… tôi sẽ uống,” Phi Vũ gằn giọng, ánh mắt lóe lên một tia quyết tuyệt.
Vĩnh Khang cười rộ lên, một nụ cười của kẻ chiến thắng. Ông ta buông Linh Chi ra, tiến đến trước mặt Phi Vũ và đưa chén rượu máu lên môi anh. “Tốt lắm! Đây mới là con cháu họ Trần. Uống đi, và hãy thề rằng hồn phách của cháu sẽ đời đời kiếp kiếp thuộc về bóng tối của dòng họ này.”
Phi Vũ há miệng, nhận lấy thứ chất lỏng tanh nồng. Vị sắt của máu gà, vị chát của nhang tàn và một vị cay đắng không thể gọi tên tràn vào cuống họng anh. Nhưng anh không nuốt hết.
Khi Vĩnh Khang vừa lơi lỏng cảnh giác, Phi Vũ đột ngột phun một ngụm rượu máu trực tiếp vào ngực áo của Vĩnh Khang – nơi có thêu biểu tượng của trưởng tộc họ Trần. Cùng lúc đó, anh lấy hết sức bình sinh, vận dụng toàn bộ lực lượng từ Huyết Ấn đang rực cháy sau gáy, húc mạnh người về phía trước.
Sợi xích đồng bị căng ra đến cực hạn, một tiếng “rắc” chói tai vang lên khi móc xích găm trên trần đá bị bong ra do tác động của oán khí bùng phát từ vết bớt nhện. Phi Vũ ngã nhào xuống sàn, đúng vào vị trí của một viên gạch Tử Môn.
Anh dùng bàn tay vẫn còn vướng xiềng xích, nghiến răng cắm mảnh đồng sắc nhọn từ vòng xích vào lòng bàn tay mình, rồi đập mạnh xuống viên gạch nhô lên.
“MÁU CỦA KẺ BỊ NGÀN ĐỜI NGUYỀN RỦA, ĐOẠN TUYỆT HUYẾT THỰ!”
Một tiếng nổ lớn rung chuyển toàn bộ căn hầm. Vòng tròn chu sa dưới sàn bùng cháy lên ngọn lửa màu xanh lục. Các cột trụ bọc vải liệm bắt đầu nứt toác, tiếng gào khóc của hàng nghìn vong hồn bị giam cầm trong những bức tường đồng loạt vang lên, tạo nên một bản nhạc tang thương và rùng rợn.
Trần Vĩnh Khang bị chấn động văng lùi lại, chén đồng trên tay rơi xuống, rượu máu đổ tung tóe làm hoen ố trận pháp đại tế. “Kh… không! Cháu đã làm gì? Cháu đang phá hủy sự trường tồn của dòng họ!”
“Sự trường tồn xây trên xương máu người khác nên kết thúc đi!” Phi Vũ gào lên, dù cơn đau từ Huyết Ấn lúc này như muốn xẻ đôi cơ thể anh làm hai nửa.
Bà Chúa Không Mặt phát ra một tiếng rít dài xé lòng. Khi trận pháp bị phá vỡ, sự khống chế của Vĩnh Khang đối với bà ta cũng tan biến. Đôi tay xanh xao của bóng đen đột nhiên duỗi dài, chộp lấy cổ áo của Trần Vĩnh Khang kéo tuột ông ta về phía bóng tối sâu thẳm dưới bàn thờ.
“Bà Chúa! Xin hãy cứu tôi! Tôi đã dâng nộp tất cả…” Vĩnh Khang tuyệt vọng van xin, nhưng đáp lại ông ta chỉ là hơi lạnh tử khí và đôi bàn tay không xương đang bóp chặt lấy cổ họng.
Căn hầm bắt đầu sụp đổ. Đất đá trên trần rơi xuống rào rào.
Phi Vũ dùng chút sức tàn cuối cùng, bò về phía Linh Chi, cắt đứt dây trói cho cô. “Chạy… đi… Linh Chi…”
“Không, em không bỏ anh lại!” Linh Chi tháo băng bịt miệng, gào lên trong tiếng đổ nát. Cô dùng đôi mắt âm dương nhìn thấu qua làn khói bụi, thấy được lối thoát hiểm duy nhất đang bị oán khí che lấp.
Lúc này, một bóng dáng già nua xuất hiện từ lối vào hầm đã sập một nửa. Là Cụ Mười.
Trên tay cụ cầm một chiếc đèn bão ánh sáng leo lét nhưng kỳ lạ thay, sương mù đen hễ chạm vào ánh sáng đó đều tản ra. “Nhanh lên! Hầm mộ sắp thành mồ chôn tập thể rồi!”
Cụ Mười ném một sợi dây thừng bện bằng chỉ ngũ sắc về phía họ. Linh Chi nhanh tay quàng vào người Phi Vũ. Cả hai được Cụ Mười kéo mạnh ra khỏi vòng xoáy oán khí ngay trước khi một khối đá lớn đổ ập xuống chỗ họ vừa đứng.
Khi thoát ra ngoài sân từ đường, Phi Vũ nằm vật xuống cỏ, lồng ngực phập phồng dữ dội. Anh nhìn lại phía sau, ngôi từ đường cổ kính trăm năm của họ Trần đang rùng mình, rồi từ từ lún xuống lòng đất trong một hố sụt khổng lồ.
Trong tiếng ầm u uất của đất đá, dường như người ta vẫn còn nghe thấy tiếng cười điên dại của Trần Vĩnh Khang và tiếng hát ru u uẩn của người phụ nữ không có khuôn mặt.
Vết bớt hình nhện sau gáy Phi Vũ lúc này không còn rực đỏ nữa. Nó nhạt dần, chuyển sang màu xám tro, nhưng tám chiếc chân của nó giờ đây đã hoàn toàn khép lại, ôm lấy phần gáy anh như một sự hiện diện vĩnh cửu.
Cụ Mười đứng cạnh đó, nhìn đống đổ nát với ánh mắt thâm trầm. Cụ khẽ thở dài: “Lời thề rượu máu đêm nay chưa xong đâu. Cháu đã phá hỏng nghi lễ của lão Khang, nhưng cháu cũng đã vô tình mở ra phong ấn của ngàn đời. Kể từ nay, cháu không còn là kiến trúc sư Trần Phi Vũ của thế giới người sống nữa rồi.”
Phi Vũ nhìn xuống bàn tay dính đầy máu của mình, rồi nhìn lên bầu trời đêm nơi vầng trăng khuyết đang bị những đám mây đen che khuất. Anh hiểu ý Cụ Mười. Anh đã cứu được Linh Chi, cứu được chính mình khỏi cái chết ngay tức khắc, nhưng anh đã chính thức bước vào một giao kèo còn đáng sợ hơn với những thế lực nằm ngoài tầm hiểu biết của con người.
“Dòng họ Trần đã lụi bại, nhưng ‘Lời Nguyền’ thì chỉ mới bắt đầu sang một trang mới,” Linh Chi thì thầm, bàn tay cô nắm chặt lấy tay anh.
Trong bóng tối lạnh lẽo của làng Cổ Nguyệt, tiếng gió rít qua những tán cây nghe như tiếng của ngàn người đang thì thầm về một vị “Thầy giữ cửa” mới – kẻ mang trên mình hình hài của một con nhện máu, và đôi mắt mang bóng hình của quỷ dữ.
Phi Vũ nhắm mắt lại, cảm nhận một luồng sức mạnh đen tối đang chảy xuôi trong huyết quản. Anh biết, con đường phía trước sẽ không có lối về, chỉ có rượu máu, lời thề và bóng đêm vô tận đang chờ đợi.