Lời Nguyền Của Dòng HọChương 82: Gia tộc họ Lê xuất hiện
Giữa màn mưa máu đặc quánh đang dội xuống làng Cổ Nguyệt, tiếng chuông của Cụ Mười lẻ loi và lạc lõng. Những tiếng *leng keng* khô khốc như muốn níu giữ chút nhân tính cuối cùng đang tan biến vào hư không. Nhưng sự níu kéo ấy dường như là vô vọng trước làn sóng oán hận trào dâng từ lòng đất. Dinh thự họ Trần, biểu tượng của sự giàu sang tột đỉnh được xây dựng trên xương máu, lúc này chỉ còn là một khối kiến trúc rệu rã, bốc cháy hừng hực trong làn sương mù đỏ ối.
Phía dưới đáy giếng cổ, Trần Phi Vũ cảm nhận được từng thớ thịt mình như bị hàng nghìn chiếc kim bằng băng lạnh đâm xuyên qua. Nước giếng không còn là nước, mà là một thứ dịch lỏng sền sệt, đen ngòm như mực, mang theo hơi thở của tử khí ngàn năm. Vết bớt nhện sau gáy anh không còn chỉ nhói lên nữa, nó đang thực sự “sống”. Tám chiếc chân của con nhện quỷ như những sợi rễ xúc tu, cắm sâu vào hệ thần kinh, cố gắng tước đoạt quyền điều khiển cơ thể của anh.
Nhưng đúng lúc sự tuyệt vọng lên đến đỉnh điểm, đúng lúc đám dân làng mộng du bắt đầu gieo mình xuống hố sụt như những vật tế tự nguyện, một thanh âm lạ kỳ vang lên từ phía bờ sông Hắc Thủy.
*Cộp… Cộp… Cộp…*
Đó là tiếng gậy tre gõ xuống nền đất đá, chậm rãi, đều đặn, nhưng lại xuyên thấu qua cả tiếng sấm rền và tiếng gào rú của gió bão. Một làn sương trắng tinh khiết, đối lập hoàn toàn với màn sương máu đen đặc của họ Trần, bắt đầu từ phía bờ sông lan tỏa vào trong làng.
Giữa màn mưa, một nhóm người lặng lẽ tiến bước. Họ không mặc áo mưa, cũng không cầm ô, nhưng kỳ lạ thay, những hạt mưa máu đỏ thẫm khi chạm đến khoảng không cách đỉnh đầu họ nửa thước đều tự động bị đẩy văng ra, tan thành hơi nước trắng xóa.
Dẫn đầu là một vị lão giả mái tóc bạc phơ được búi cao bằng một cây trâm gỗ đào giản dị. Ông mặc bộ đồ bằng lụa màu lam nhạt, gương mặt thanh thoát, đôi mắt sáng quắc như sao đêm, toát ra một thứ uy nghi trầm mặc. Đi sau ông là sáu thanh niên trẻ tuổi, cả nam lẫn nữ, đều mang theo kiếm gỗ quấn chỉ ngũ sắc và những túi gấm đựng bùa chú bên hông.
Trên những chiếc áo của họ, ở phía ngực trái, đều thêu một đóa hoa sen trắng nằm gọn trong một vòng tròn bát quái màu bạc.
Họ Lê.
Ở vùng đất này, người ta chỉ biết đến họ Trần với sự giàu có điên cuồng và những lời đồn thổi về ma quỷ. Ít ai còn nhớ rằng, trên mảnh đất này nghìn năm trước, có hai dòng họ lớn cùng trấn giữ địa mạch: Họ Trần giữ “Long Mạch Giả” để cầu tài lộc, còn họ Lê giữ “Trấn Thủ Phù” để kìm hãm oán khí. Suốt ba thế kỷ qua, họ Lê đã ẩn cư bên kia sông Hắc Thủy, thực hiện lời thề “Nước sông không phạm nước giếng”, đứng ngoài mọi sự thăng trầm và tội ác của nhà họ Trần.
Nhưng hôm nay, khi cán cân âm dương đã hoàn toàn đổ sụp, họ đã xuất hiện.
Cụ Mười đang ngồi trên bậc thềm đá, tiếng chuông trên tay bỗng khựng lại. Đôi mắt mờ đục của cụ nhìn về phía đám người đang tiến lại gần, môi run rẩy:
– “Lê… Lê Khắc Trường? Cuối cùng các người cũng chịu xuất hiện sao?”
Lão giả dẫn đầu dừng lại trước Thất Tinh Đường đang đổ nát. Ông nhìn Cụ Mười bằng ánh mắt u uẩn, thở dài một tiếng:
– “Mười, ông đã cố gắng quá lâu rồi. Lời nguyền này vốn dĩ không thuộc về một mình ông gánh vác. Khi đóa hoa Bỉ Ngạn nở trong máu và Nhện Quỷ hồi sinh, họ Lê chúng tôi không thể tiếp tục đứng nhìn cái “nghiệp” này nhấn chìm cả vùng đất này xuống cửu tuyền nữa.”
– “Quá muộn rồi…” Cụ Mười cười cay đắng, chỉ về phía giếng cổ. “Phi Vũ đã xuống dưới đó. Thằng bé là ‘chìa khóa’ duy nhất, nhưng nó cũng chính là ‘cái vỏ’ mà Bà Chúa Không Mặt hèm hạ nhất. Các người đến đây để cứu nó, hay để kết liễu nó cùng với lời nguyền?”
Lê Khắc Trường không trả lời ngay. Ông quay sang phía cô gái trẻ đi bên cạnh mình – Lê Mộ Tuyết, người đồ đệ ưu tú nhất của tông môn họ Lê. Tuyết có gương mặt lạnh lùng như băng tuyết, đôi mắt chứa đựng sự trầm ổn vượt xa tuổi tác.
– “Mộ Tuyết, con dùng ‘Thanh Khiết Phù’ bao vây miệng giếng. Không để bất kỳ một con linh hồn mộng du nào nhảy xuống tế xác nữa. Những người còn lại, lập trận ‘Bát Quái Phục Ma’, thanh tẩy toàn bộ sương máu trong bán kính trăm mét.”
– “Rõ, sư phụ!”
Sáu thanh niên họ Lê lập tức tản ra. Chân bộ của họ di chuyển theo một quy luật kỳ ảo, mỗi bước chân dẫm xuống đều để lại một vòng sáng màu xanh nhạt trên mặt đất bùn lầy.
Lê Mộ Tuyết lướt đi như một bóng ma trắng giữa đám dân làng đang điên dại. Cô rút từ trong túi gấm ra một xấp lá phù màu vàng kim, ngón tay thanh mảnh lướt nhanh tạo thành những ấn quyết phức tạp.
– “Thái Thượng hỏa lệnh, trừ tà diệt mị! Trấn!”
Cô quát khẽ, hàng chục lá phù bay vút đi, dán chặt vào trán những dân làng đang đứng bên bờ giếng. Ngay lập tức, những cái bóng đen lờ mờ bám trên vai họ bị đánh bật ra, tan biến trong những tiếng rít chói tai. Đám người đổ rụp xuống như những bao tải, thoát khỏi trạng thái mộng du nhưng hoàn toàn hôn mê.
Lê Khắc Trường lúc này mới tiến lại gần Cụ Mười, giọng ông trầm xuống:
– “Họ Lê chúng tôi không đến đây để giết Trần Phi Vũ. Tổ tiên họ Lê có nợ với tổ tiên họ Trần một ân tình về sinh mạng từ thời lập làng. Hôm nay, chúng tôi đến đây là để trả cái nợ đó, đồng thời phong ấn thứ không nên tồn tại ở nhân gian này.”
Nói rồi, ông nhìn sâu xuống lòng giếng cổ. Ánh mắt ông dường như xuyên thấu qua làn nước đen đặc, nhìn thấy hình ảnh một chàng trai đang vật lộn trong đớn đau tột cùng.
Dưới đáy giếng, Phi Vũ nghe thấy những thanh âm thanh khiết len lỏi vào lỗ tai. Áp lực ngàn cân của tử khí dường như vừa giảm bớt một chút. Nhưng ngay sau đó, một giọng cười lảnh lót, khàn đặc vọng lên từ sâu thẳm dưới mạch ngầm:
– “Họ Lê… Lũ đạo đức giả lại đến… Chúng muốn cứu mày ư? Không, chúng chỉ muốn giam cầm mày cùng với ta vĩnh viễn dưới hầm mộ lạnh lẽo này mà thôi! Phi Vũ… Hãy hiến dâng linh hồn cho ta… Mày sẽ có sức mạnh để bóp nát trái tim từng kẻ đã phản bội gia tộc mày!”
Bà Chúa Không Mặt hiện ra ngay trước mắt anh dưới làn nước. Bà ta không có mặt, nhưng Phi Vũ cảm nhận được một sự căm hận cuồng loạn lan tỏa từ thực thể đó. Những sợi chỉ đỏ – thứ vũ khí đã lấy mạng bao nhiêu người họ Trần – bắt đầu quấn chặt lấy cổ tay và cổ chân Phi Vũ, kéo anh về phía một cánh cửa đá cổ xưa nằm sâu dưới đáy giếng.
“Không bao giờ!” Phi Vũ hét lên trong thâm tâm. Anh dồn chút sức lực cuối cùng, kích hoạt vết bớt nhện sau gáy. Nếu nó muốn ăn thịt anh, anh sẽ dùng chính sự tà ác của nó để phản công. Một luồng luồng sáng màu đỏ bầm phát ra từ cơ thể Phi Vũ, tạo thành một cơn lốc nước đẩy lùi Bà Chúa Không Mặt ra xa một đoạn.
Trên miệng giếng, Lê Khắc Trường cảm nhận được sự rung chuyển mãnh liệt từ địa mạch. Ông lập tức rút từ sau lưng ra một chiếc gương bát quái làm bằng bạc ròng, bề mặt gương khắc đầy những cổ tự li ti.
– “Lên trận!”
Ông hô lớn. Sáu đồ đệ lập tức quỳ xuống sáu hướng, tay kết ấn chỉ thẳng về phía chiếc gương trong tay sư phụ. Một cột ánh sáng màu lam nhạt từ chiếc gương chiếu thẳng xuống lòng giếng, rạch đôi làn nước đen kịt.
– “Phi Vũ! Theo ánh sáng mà lên!” Lê Khắc Trường truyền âm nhập mật, giọng nói như sấm rền vang vọng trong đầu anh.
Nhưng đúng lúc này, từ phía bóng tối của những ngôi nhà sụp đổ, một bóng người lảo đảo bước ra. Đó là một người đàn ông mặc bộ vest rách rưới, máu chảy đầm đìa từ hốc mắt nhưng khóe miệng lại nở một nụ cười quái dị.
Đại úy Huy.
Nhưng Huy lúc này không còn là chàng cảnh sát chính trực nữa. Sau gáy anh, một con nhện đỏ đang bò lồm ngồm, và đôi mắt anh hoàn toàn chỉ còn màu lòng trắng. Huy cầm trên tay một mảnh vỡ của gương Minh Cảnh – thứ bảo vật vốn đã vỡ nát từ các chương trước.
– “Lê… Khắc… Trường…” Huy phát ra giọng nói ồm ồm của nhiều người cùng lúc. “Các người nghĩ có thể can thiệp vào nhân quả của họ Trần sao?”
Lê Mộ Tuyết định tiến lại ngăn cản, nhưng Lê Khắc Trường vội quát:
– “Đừng cử động! Hắn ta đã bị ‘Tử Nhện’ ký sinh hoàn toàn. Hắn là vật dẫn oán khí từ lòng đất lên. Nếu con chạm vào hắn, trận pháp sẽ bị ô uế!”
“Huy” cười lên sằng sặc. Anh ta đột ngột dùng mảnh gương sắc nhọn đâm thẳng vào tim mình. Máu không chảy ra, mà là một làn khói đen kịt phun ra từ vết thương, nhanh chóng bao trùm lấy cả vùng không gian. Làn khói ấy tạo thành những sợi dây xích vô hình, quấn chặt lấy sáu đồ đệ họ Lê, khiến trận pháp ánh sáng đang chiếu xuống giếng bắt đầu chao đảo, chuyển dần sang màu tím độc hại.
– “Các ngươi muốn cứu người? Vậy hãy nếm thử cái chết của một kẻ thủ hộ chính nghĩa bị phản bội!”
Lê Khắc Trường nhíu mày, gương mặt già nua lộ vẻ nghiêm trọng chưa từng thấy. Ông nhận ra Bà Chúa Không Mặt không chỉ muốn hồi sinh, bà ta còn muốn tiêu diệt cả dòng họ Lê – rào cản cuối cùng ngăn bà ta thống trị vùng đất này.
Giữa lúc ngàn cân treo sợi tóc, một bóng đen khác đột ngột lao ra từ phía sau Thất Tinh Đường. Đó chính là Cụ Mười. Dù cơ thể già nua, rệu rã, nhưng trong khoảnh khắc này, cụ nhanh như một con báo. Cụ lao đến ôm chặt lấy “Huy”, trên tay cụ là một lá bùa màu huyết sắc – thứ bùa chú cấm kỵ mà cụ đã giữ kín suốt nửa đời người.
– “Lão Lê! Chăm sóc con bé Linh Chi… Phi Vũ giao lại cho ông!”
– “Mười! Ông định làm gì?” Lê Khắc Trường hốt hoảng hét lên.
– “Ta là kẻ trông giữ từ đường họ Trần, vậy thì để ta đi cùng đống đổ nát này!”
Cụ Mười dán lá bùa lên trán mình, đồng thời vỗ mạnh vào lưng “Huy”. Một tiếng nổ chói tai vang lên. Một quầng sáng đỏ rực bao trùm lấy cả hai. Luồng oán khí đang bốc lên từ người Huy bị hút ngược vào trong cơ thể Cụ Mười.
Lợi dụng khoảnh khắc xích vô hình bị nới lỏng, Lê Khắc Trường dồn toàn bộ công lực vào chiếc gương bạc.
– “Trần Phi Vũ! Ngay bây giờ!”
Dưới đáy giếng, Phi Vũ thấy ánh sáng đột ngột rực rỡ hơn bao giờ hết. Anh đạp mạnh vào vách đá, cơ thể lao vút lên như một mũi tên. Ngay khi tay anh chạm vào miệng giếng, Lê Mộ Tuyết đã kịp thời túm lấy vai anh, kéo mạnh lên mặt đất.
Đúng lúc đó, từ dưới lòng giếng phát ra một tiếng gào thê lương đến xé lòng. Một cánh tay trắng ở, xương xẩu của Bà Chúa Không Mặt vươn lên định nắm lấy cổ chân Phi Vũ, nhưng đã bị những lá phù của Mộ Tuyết đốt cháy rừng rực.
Cả dinh thự họ Trần rung chuyển dữ dội một lần cuối cùng. Toàn bộ khu đất sụt lún xuống, tạo thành một cái hố khổng lồ, nuốt chửng giếng cổ, nuốt chửng cả Thất Tinh Đường và bóng dáng của Cụ Mười cùng đại úy Huy đang bị thiêu cháy trong ánh sáng huyết sắc.
Trần Phi Vũ nằm rũ rượi trên nền bùn, hơi thở dồn dập, máu từ vết bớt sau gáy chảy ròng ròng xuống cổ. Anh nhìn về phía hố đen ngòm vừa mới nuốt chửng mọi thứ, nước mắt hòa lẫn với nước mưa máu.
Lê Khắc Trường bước đến bên cạnh anh, đặt một bàn tay ấm áp lên vai anh. Thứ năng lượng thanh khiết từ ông truyền vào khiến cơn đau trong người Vũ dịu đi phần nào.
– “Hết rồi sao?” Vũ thều thào hỏi, giọng khản đặc.
– “Chưa đâu,” Lê Khắc Trường nhìn về phía phương Bắc, nơi màn sương trắng đang dần tan biến, để lộ ra những rặng núi đen kịt dưới ánh chớp. “Hôm nay chỉ là kết thúc của một giao kèo lỗi thời. Nhưng những gì kẻ kia đang nuôi dưỡng ở phương Bắc mới thực sự là khởi đầu của một thảm họa lớn hơn.”
Phi Vũ cố gắng ngồi dậy, nhìn vào gương mặt trầm mặc của lão giả họ Lê:
– “Kẻ kia… Ông đang nói đến người có diện mạo giống bố tôi?”
Lê Khắc Trường gật đầu chậm rãi:
– “Đúng. Đó là Trần Vĩnh Thiên – người lẽ ra đã chết từ 20 năm trước. Nhưng hắn ta không chết, hắn chỉ đang đợi khoảnh khắc dòng họ Trần chính tông tàn lụi để thu hoạch toàn bộ oán lực.”
Lê Mộ Tuyết tiến lại, đưa cho Phi Vũ một chiếc áo choàng trắng sạch sẽ. Cô nhìn anh bằng ánh mắt phức tạp:
– “Chào mừng anh đã sống sót trở về từ địa ngục, Trần Phi Vũ. Nhưng kể từ hôm nay, anh không còn là thiếu gia nhà họ Trần nữa. Anh là tội đồ bị dòng họ mình ruồng bỏ, và là mục tiêu của kẻ đang muốn nắm giữ toàn bộ bí thuật của vùng đất này.”
Mưa bắt đầu ngớt. Màu đỏ của máu dần phai đi, nhường chỗ cho bóng tối lạnh lẽo của đêm đen. Làng Cổ Nguyệt giờ đây chỉ còn là một nghĩa địa hoang tàn.
Nhóm người họ Lê bắt đầu thu dọn pháp khí. Họ dìu những dân làng hôn mê vào những gian nhà còn nguyên vẹn. Phi Vũ nhìn xuống bàn tay mình, những đường gân xanh xám đang nổi lên dưới lớp da xanh xao. Anh cảm nhận được, con nhện sau gáy chưa chết. Nó chỉ đang ngủ yên, chờ đợi một cơ hội khác để bùng phát.
– “Các ông sẽ đi đâu?” Phi Vũ hỏi Lê Khắc Trường.
– “Trở về bên kia sông Hắc Thủy,” Lão giả nói, đôi mắt nhìn về phía chân trời xa xăm. “Nhưng lần này, chúng tôi sẽ không đi một mình. Trần Phi Vũ, cậu có muốn biết tại sao tổ tiên cậu lại phản bội lại lời thề với họ Lê, và thứ gì thực sự nằm dưới ngôi mộ cổ mà cậu đã nhìn thấy không?”
Phi Vũ siết chặt nắm tay. Mọi người thân của anh đã ra đi hoặc phản bội anh. Chú Khang đã chết, bố anh có lẽ là một kẻ giả mạo đáng sợ, Cụ Mười đã hy sinh, Linh Chi vẫn đang hôn mê sâu… Anh không còn gì để mất.
– “Tôi sẽ đi.”
Lê Khắc Trường mỉm cười, một nụ cười chứa đựng nhiều sự u sầu hơn là niềm vui.
– “Vậy thì đi thôi. Chuyến hành trình của cậu để gột rửa dòng máu này… chỉ mới bắt đầu.”
Đúng lúc đó, từ phía hố sụt sâu thẳm, một tiếng rung nhẹ vang lên. Không phải là tiếng gào khóc, mà là tiếng gõ nhịp điệu của một thứ gì đó bằng kim loại. Phi Vũ quay đầu lại nhìn.
Dưới ánh chớp lóe lên cuối cùng của cơn bão, anh thoáng thấy một chiếc vòng bạc – kỷ vật của cô gái bị chôn sống năm xưa – đang nằm trơ trọi trên miệng hố đen. Nhưng điều kinh hoàng là, chiếc vòng ấy không còn nằm yên. Nó đang xoay tròn, xoay tròn, như một chiếc kim chỉ nam hướng về phía Bắc – nơi ngôi nhà của họ Lê trú ngụ.
Lời nguyền của dòng họ Trần đã tan vỡ, nhưng bóng ma của nó dường như đã tìm được một vật chủ mới để ký sinh. Và lần này, nó không chỉ nhắm vào một gia đình, mà nhắm vào toàn bộ giới linh dị vùng Bắc Bộ.
Chiếc SUV đen tuyền của họ Lê nổ máy, lặng lẽ rời khỏi ngôi làng tàn tích. Phía sau họ, ngọn lửa từ dinh thự họ Trần vẫn âm ỉ cháy, chiếu sáng một vùng trời xám xịt.
Trên xe, Lê Mộ Tuyết ngồi bên cạnh Phi Vũ. Cô nhìn vào vết bớt sau gáy anh, khẽ thì thầm một câu bằng tiếng phạn cổ, khiến vết bớt dịu hẳn đi.
– “Đừng lo,” cô nói nhỏ, “Ở bên kia sông, có những bí mật sẽ giúp anh giết chết con quỷ bên trong mình. Nhưng đổi lại, anh sẽ phải đối mặt với một thực tại còn tàn khốc hơn cái chết.”
Phi Vũ tựa đầu vào cửa kính, nhìn những bóng cây chạy lùi về phía sau. Trong đầu anh bỗng vang lên câu hát ru của Bà Chúa Không Mặt, nhưng lần này không còn là oán hận, mà là một lời cảnh báo lạnh lẽo:
*”Sen trắng nở giữa hồ máu đào,*
*Oan hồn tìm đến, kẻ sống về đâu…*
*Trần – Lê hai họ nợ sâu,*
*Hẹn ngày tái ngộ dưới lầu Vong Xuyên.”*
Con xe lướt qua cây cầu v bắc qua sông Hắc Thủy. Phía bên kia sông, những dải đèn lồng màu xanh lam mờ ảo đã hiện ra giữa màn sương. Một thế giới hoàn toàn khác – thế giới của họ Lê, những kẻ canh giữ bóng tối – đang mở cửa đón chờ hậu duệ cuối cùng của dòng họ bị nguyền rủa.
Trong bóng tối của khoang xe, không ai nhận ra đôi mắt của Lê Khắc Trường lúc này cũng đang lóe lên một tia sáng quái dị, y hệt như ánh mắt của Trần Vĩnh Khang trước lúc qua đời.
Họ Lê xuất hiện để cứu giúp, hay là để thu hoạch nốt những gì còn sót lại của một “giao kèo máu” khác?
Câu hỏi đó, có lẽ chỉ có linh hồn của những kẻ nằm dưới mộ sâu mới có lời giải đáp.
Hành trình đến với bản doanh họ Lê bắt đầu, mang theo hy vọng và cả những âm mưu mới đang thành hình trong bóng tối bao trùm. Lời nguyền chưa kết thúc, nó chỉ vừa mới chuyển mình để trở nên tinh vi và đáng sợ hơn.
Dòng sông Hắc Thủy bên dưới cây cầu vẫn chảy xiết, đen ngòm và sâu thẳm, như đang chôn giấu những thi thể và bí mật không bao giờ muốn được khơi gợi lại. Trần Phi Vũ nhắm mắt lại, nhưng trong tâm trí anh, hình ảnh con nhện đỏ khổng lồ đang chăng một mạng lưới khổng lồ bao trùm lấy toàn bộ dải đất phía Bắc vẫn không hề biến mất.
Cái mạng lưới ấy, chính là Huyết Ấn của dòng họ. Và anh, chính là con mồi đang tự mình chui vào tâm của chiếc lưới đó.
[Hết Chương 82]