Lời Nguyền Của Dòng Họ
Chương 83: Cuộc trao đổi thông tin

Cập nhật lúc: 2026-05-31 17:22:20 | Lượt xem: 5

**Chương 83: Cuộc trao đổi thông tin**

Chiếc xe Jeep đời cũ rền rĩ vượt qua những ổ gà sũng nước trên con lộ dẫn vào trung tâm bản doanh họ Lê. Phía bên kia sông Hắc Thủy, làng Cổ Nguyệt đã chìm khuất sau màn sương xám xịt như một nấm mồ khổng lồ, nhưng cảm giác ngột ngạt từ những oan hồn họ Trần vẫn không buông tha Phi Vũ. Anh ngồi ở ghế sau, lồng ngực thắt lại mỗi khi chiếc xe xóc nảy. Sau gáy anh, vết bớt hình con nhện nay đã không còn màu đỏ rực của máu mà chuyển sang một sắc đen kịt, lạnh lẽo. Những chiếc chân nhện mảnh như sợi tóc dường như đang len lỏi vào từng thớ thịt, chạm tới tủy sống, khiến đầu óc anh đau nhức kịch liệt.

Lê Mộ Tuyết ngồi bên cạnh, lặng lẽ nhìn ra cửa sổ. Gương mặt cô phản chiếu trên lớp kính mờ hơi nước, u buồn và thanh khiết như một đóa sen trắng mọc giữa đầm lầy. Cô dường như không thuộc về thế giới đầy mùi oán khí này, nhưng mỗi lời cô thốt ra lại chứa đựng sức nặng của ngàn năm nghiệp quả.

– “Đến nơi rồi,” Mộ Tuyết khẽ nói, giọng nói lạnh hơn cả gió sương ngoài kia.

Trước mặt Phi Vũ hiện ra một quần thể kiến trúc cổ kính, u tịch. Không giống như sự xa hoa, phô trương đến kệch cỡm của dinh thự họ Trần, bản doanh họ Lê được xây dựng theo lối kiến trúc “Nội công ngoại kích” nhưng lại có thiên hướng ẩn mình dưới tán những cây thụ cổ thụ nghìn năm. Những ngôi nhà gỗ mái ngói âm dương phủ đầy rêu xanh, hàng rào làm bằng đá hộc xếp chồng lên nhau một cách vững chãi. Điểm kỳ dị nhất là trên mỗi đầu kèo, góc mái không chạm khắc rồng phượng, mà là những hình thù quái dị của các loài thủy quái vùng sông nước, đôi mắt chúng được khảm bằng ngọc bích, tỏa ra ánh sáng xanh leo lét trong bóng tối.

Phi Vũ, với bản năng của một kiến trúc sư phục hồi công trình cổ, lập tức nhận ra điểm bất thường. Toàn bộ khu đất này không tuân theo quy tắc phong thủy truyền thống nhằm tích tụ sinh khí. Ngược lại, chúng được bố trí theo thế “Táng Khí Địa”, tức là cố tình tiêu tán dương khí để nuôi dưỡng âm lực. Đây là vùng đất dành cho người chết, hoặc chí ít là cho những kẻ giao du với cõi âm.

Xe dừng lại trước một gian nhà lớn gọi là Thính Vũ Hiên. Lê Khắc Trường bước xuống trước, điệu bộ gã vẫn khúm núm nhưng ánh mắt sau cặp kính cận dày cộm lại lộ rõ sự hưng phấn. Gã cúi đầu mời Vũ:

– “Cậu Phi Vũ, mời vào. Trưởng tộc đã đợi cậu từ rất lâu rồi. Chỉ có ở đây, bí mật về mẩu da người và con quỷ bên trong cậu mới được phơi bày.”

Phi Vũ hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi trầm hương nồng đậm pha lẫn vị đắng của các loại dược liệu khô. Anh bước đi trên hành lang lát đá xanh, mỗi bước chân đều nghe như có tiếng thở dài vọng lên từ lòng đất. Linh hồn của Nguyễn Thị Mận đang trú ngụ trong thể xác anh bắt đầu có những phản ứng dữ dội. Một luồng điện lạnh ngắt chạy dọc cột sống khiến tay chân Vũ run rẩy, đôi mắt anh chốc chốc lại vẩn lên những tia máu đỏ. Anh biết, Mận đang sợ hãi. Người phụ nữ tội nghiệp ấy dù mang oán hận thấu trời, nhưng đứng trước sự uy nghiêm của tộc họ Lê – những kẻ chuyên trị bóng tối – bà cũng cảm thấy run sợ.

Cánh cửa gỗ nặng nề mở ra, hé lộ một gian phòng rộng lớn, ánh sáng nến lung linh hắt bóng lên những bức hoành phi đen nhánh. Giữa phòng, một người đàn ông trung niên ngồi tĩnh tại trên sập gụ. Ông ta mặc một bộ đồ lụa đen giản dị, mái tóc hoa tiêu búi gọn, làn da hơi tái nhưng đôi mắt tinh anh như mắt chim ưng, dường như có thể xuyên thấu qua lớp vỏ bọc da thịt để nhìn vào linh hồn người đối diện.

Đó chính là Lê Hoài Nam, tộc trưởng họ Lê.

– “Ngồi đi, hậu duệ cuối cùng của Trần Vĩnh Sơn,” Hoài Nam lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng vang vọng áp đảo cả không gian.

Phi Vũ ngồi xuống đối diện, cố giữ cho giọng mình không run rẩy:

– “Ông biết cha tôi?”

Lê Hoài Nam khẽ cười, một nụ cười không chạm tới đáy mắt:

– “Dòng họ Lê và dòng họ Trần đã cùng tồn tại ở mảnh đất này từ thời khai hoang lập ấp. Nếu họ Trần đại diện cho ánh mặt trời rực rỡ, tích trữ của cải vinh hoa bằng mọi giá, thì họ Lê chúng tôi chính là cái bóng của chính cái mặt trời ấy. Chúng tôi giữ gìn sự cân bằng mà các người đã phá vỡ. Cha cậu, Vĩnh Sơn, đã từng đến đây xin một lối thoát khi lời nguyền nhện đỏ bắt đầu thức tỉnh. Đáng tiếc, lúc đó ông ấy không có thứ để trao đổi.”

Phi Vũ đặt lên bàn chiếc hộp nhỏ chứa mẩu da người mà anh tìm được từ hang động thác Nghịch Dòng.

– “Thứ này… và sự bình yên của linh hồn Nguyễn Thị Mận. Đó là điều tôi cần,” Vũ thẳng thắn.

Lê Hoài Nam vẫy tay, Lê Mộ Tuyết bước tới, cẩn trọng dùng một chiếc kẹp bằng bạc gắp mẩu da người ra đặt trên một đĩa gốm trắng. Dưới ánh nến, mẩu da dường như co rụt lại, hiện lên những đường vân uốn lượn như một bản đồ nhỏ xíu nhưng đầy tinh xảo.

Hoài Nam nhìn chằm chằm vào mẩu da, vẻ mặt biến đổi từ kinh ngạc sang trầm tư. Ông ta chậm rãi nói:

– “Cậu có biết mẩu da này lấy từ đâu không? Nó không phải từ Bà Chúa Không Mặt. Đây là da lưng của chính tổ tiên cậu – Trần Phi Cao – kẻ đầu tiên lập ra giao kèo với Quỷ Nhện. Khi ông ta chết, cơ thể không thối rữa mà biến thành một loại vật liệu chứa đựng toàn bộ bí mật của sơ đồ Long Mạch dưới làng Cổ Nguyệt. Mẩu da này chính là chìa khóa để tìm ra ‘Nhãn Tâm’, nơi quỷ dữ thật sự trú ngụ.”

Phi Vũ cảm thấy cổ họng khô khốc. Những ký ức từ bản đồ da người cũ hiện về. Anh nhớ lại đại úy Huy, nhớ lại những xác chết khâu miệng bằng chỉ đỏ. Hóa ra, tất cả những cái chết ấy chỉ là một phần của nghi thức đánh thức “Nhãn Tâm”.

– “Còn linh hồn đang ở trong tôi thì sao?” Phi Vũ hỏi, tay vô thức chạm vào vết bớt sau gáy đang nóng bừng lên.

Ngay khi câu hỏi vừa dứt, ánh nến trong phòng chợt tắt phụt. Một cơn gió lạnh thổi tốc vào, mang theo mùi hoa mận tàn. Tiếng khóc u uất của phụ nữ vang lên từ ngay phía sau lưng Phi Vũ. Hình bóng một người đàn bà áo trắng, gương mặt loang lổ vết thương nhưng đôi mắt chứa đựng nỗi đau tận cùng hiện ra, che khuất lấy Vũ.

Lê Hoài Nam không hề sợ hãi. Ông ta đập mạnh tay xuống bàn, một luồng sóng xung kích từ sức mạnh tâm linh của họ Lê tỏa ra, khiến bóng ma của Nguyễn Thị Mận rít lên một tiếng đau đớn rồi lùi lại, tan vào bóng tối trong người Vũ.

– “Nguyễn Thị Mận không chỉ là nạn nhân của họ Trần. Cô ta là ‘Huyết Thê’ – kẻ bị chọn để gánh chịu toàn bộ uế khí cho dòng họ. Việc cậu để cô ta nhập xác là một hành động điên rồ nhưng cũng là cứu cánh duy nhất. Oán khí của cô ta đang kiềm chế con nhện đỏ, nhưng sớm muộn gì, nó cũng sẽ nuốt chửng cả cô ta và cậu,” Hoài Nam lạnh lùng nhận xét.

Phi Vũ siết chặt nắm tay:

– “Tôi chấp nhận trao đổi. Tôi sẽ giúp các người tìm ra ‘Nhãn Tâm’, phá hủy nó để kết thúc mọi chuyện. Nhưng họ Lê các người muốn gì ở một kẻ sắp chết như tôi?”

Lê Hoài Nam nhìn Vũ, đôi mắt lão lộ ra sự tham vọng kín đáo mà Phi Vũ đã từng thấy ở chú Khang:

– “Họ Lê không cần vinh hoa, chúng tôi cần sự trường tồn. Trong máu của kẻ mang Huyết Ấn có một loại tinh chất có thể giúp kéo dài tuổi thọ của trận pháp trấn yểm gia tộc chúng tôi. Chúng tôi cần máu của cậu sau mỗi tuần trăng. Đổi lại, tôi sẽ dạy cậu cách dùng mẩu da người này để dẫn lối vào mật đạo dưới sông Hắc Thủy, nơi cậu có thể đối diện trực tiếp với Bà Chúa Không Mặt và chấm dứt lời thệ ước của Trần Phi Cao.”

Cuộc trao đổi diễn ra trong không khí căng thẳng cực độ. Phi Vũ hiểu rằng mình đang đi trên dây. Anh đang bắt tay với những kẻ thợ săn bóng tối để thoát khỏi nanh vuốt của quái vật, nhưng chính những kẻ thợ săn này cũng có thể xẻ thịt anh bất cứ lúc nào.

Lê Mộ Tuyết đứng bên cạnh đột nhiên lên tiếng, giọng cô có chút lay động:

– “Cha, việc dùng máu người mang Huyết Ấn là phản phệ. Người có chắc…”

– “Im lặng!” Hoài Nam quát khẽ, đôi mắt lão lóe lên tia sáng cảnh cáo.

Mộ Tuyết cụp mắt xuống, nhưng Phi Vũ kịp nhận ra một tín hiệu nhỏ qua cái siết tay nhẹ nhàng của cô trên tà áo. Anh hiểu, Mộ Tuyết đang muốn nói điều gì đó bí mật với anh.

– “Được,” Phi Vũ đứng dậy, gương mặt thanh tú hiện lên vẻ kiên định đến đáng sợ. “Tôi ký kết giao kèo này. Máu tôi sẽ chảy, bí mật sẽ được phơi bày. Nhưng nếu các người có ý định lừa gạt, tôi sẽ kéo cả gia tộc này xuống vực thẳm cùng với tôi. Tôi đã chẳng còn gì để mất nữa rồi.”

Lê Hoài Nam mỉm cười, một nụ cười đầy sự hài lòng:

– “Quyết đoán lắm. Rất giống cha cậu. Khắc Trường, dẫn cậu Vũ đi nghỉ ngơi ở căn phòng hướng Đông. Tuyết nhi, chuẩn bị dược liệu để ổn định oán khí trong người cậu ta.”

Khắc Trường dẫn Phi Vũ đi qua những dãy hành lang hun hút. Khi chỉ còn hai người, gã khẽ cười khẩy, giọng đầy châm biếm:

– “Cậu Phi Vũ, cậu vừa ký vào một bản án tử hình còn nhanh hơn cả lời nguyền của họ Trần đấy. Nhưng dù sao, ở lại đây còn tốt hơn là chết bờ chết bụi ngoài sông Hắc Thủy.”

Vũ không đáp, anh nhìn về phía bóng tối bao trùm lấy dinh thự họ Lê. Trong đầu anh, hình ảnh đại úy Huy đang đau đớn với vết bớt nhện trên cánh tay hiện về. Anh cần thông tin không chỉ để cứu mình, mà còn để cứu người bạn duy nhất còn lại.

Đêm đó, trong căn phòng hướng Đông u tịch, Phi Vũ mở mẩu da người ra một lần nữa dưới ánh sáng của một ngọn đèn dầu đơn độc. Khi mồ hôi trên tay anh thấm vào mẩu da, những đường vân bắt đầu chuyển động như những sinh vật sống. Chúng không phải là bản đồ của những con đường kiến trúc thông thường. Chúng là bản đồ của những mạch máu, của những hầm mộ bí mật chạy dọc dưới đáy sông.

Bất thình lình, cửa sổ bật mở. Lê Mộ Tuyết lẻn vào như một cái bóng trắng. Cô không mang theo dược liệu, mà trên tay là một chiếc hộp nhỏ bằng đồng đen.

– “Anh phải rời khỏi đây trước tuần trăng tới,” cô thầm thì, hơi thở mang theo mùi nhang tàn lạnh lẽo. “Cha tôi không muốn cứu anh. Ông ấy muốn luyện hóa anh thành một ‘Nhân Phù’ – một lá bùa sống bằng da thịt người để trấn giữ cho vùng đất của họ Lê vĩnh viễn không bị quỷ dữ xâm chiếm. Anh chính là vật hiến tế mới của gia tộc chúng tôi.”

Phi Vũ bàng hoàng, nhưng trái tim anh đã quá chai sạt để sụp đổ. Anh nhìn vào đôi mắt chứa chan sự thương cảm của Mộ Tuyết:

– “Tại sao cô lại giúp tôi?”

– “Vì anh mang linh hồn của Nguyễn Thị Mận,” Tuyết khẽ chạm vào ngực Vũ. “Bà ấy là mẹ của tôi… là người mẹ mà họ Lê đã vứt bỏ để cứu lấy bí mật của Long Mạch năm xưa.”

Sự thật nổ tung như một tiếng sét trong tâm trí Phi Vũ. Mối liên kết giữa họ Trần và họ Lê không chỉ là nợ máu về tiền bạc và quyền lực, mà còn là một chuỗi bi kịch tình ái và phản bội kéo dài hàng thập kỷ. Nguyễn Thị Mận, người phụ nữ bị họ Trần hiến tế, vốn dĩ xuất thân từ họ Lê. Sự căm hận của bà không chỉ nhắm vào những kẻ giết mình, mà còn nhắm vào những kẻ đã ruồng bỏ mình.

– “Cầm lấy cái này,” Tuyết ấn chiếc hộp vào tay Vũ. “Bên trong là nhang triệu hồn của họ Lê. Khi anh gặp nguy hiểm, hãy đốt nó. Linh hồn của Mận sẽ mạnh lên gấp bội để bảo vệ anh. Nhưng nhớ lấy, sau khi dùng nó, nhện đỏ sẽ mọc đủ tám chân. Đó là lúc anh phải đối mặt với nghi thức ‘Đoạn Tuyệt Huyết Thống’.”

Phi Vũ cầm chiếc hộp, cảm giác kim loại lạnh ngắt truyền vào lòng bàn tay. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi sông Hắc Thủy vẫn chảy lặng lẽ như một dòng máu đen. Cuộc trao đổi thông tin hôm nay đã hé lộ ra một vực thẳm mới, nơi mà thiện và ác không còn ranh giới, nơi mà người thân còn đáng sợ hơn quỷ dữ.

Anh biết, thời gian của mình không còn nhiều. Tiếng chân nhện trong gáy lại bắt đầu cựa quậy, đau đớn như thể muốn xé toạc làn da anh ra để chui vào thực tại.

Lời nguyền chưa bao giờ tan biến, nó chỉ vừa mới hoàn thành những bước chuẩn bị cuối cùng để mở ra một cánh cổng địa ngục mà cả hai dòng họ Trần – Lê đã dày công che giấu hàng trăm năm qua. Phi Vũ nhìn mẩu da người, mẩu da của kẻ tội đồ Trần Phi Cao, và anh nhận thấy trên đó, một đường mạch mới đang rực đỏ lên như máu tươi.

Đó chính là đường dẫn tới nghĩa địa bí mật dưới lòng sông – điểm kết thúc của mọi lời nguyền.

Chương 83 khép lại trong bóng tối u uất, giữa tiếng gió rít qua những khe cửa gỗ cũ kỹ của họ Lê và tiếng cười khùng khục đầy khoái lạc của linh hồn bà Mận đang gầm thét trong vô thức của Phi Vũ. Cuộc chơi thực sự, giờ mới bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8